Thân bài: Từ vùng cát trắng khô hanh, quen với cái gió nồm nam thổi suốt ngày đêm, lúc nào bên tai cũng nghe tiếng ù ù; quen với cái nắng hừng hực và ánh sáng gay gắt của miền cát trắng;
Trang 1Cảm nhận về mẹ
31/12/2016 Dương Lê Biểu cảm lớp 7 0
cam-nhan-ve-nguoi-me
Nỗi vất vả của mẹ tôi
Mở bài:
Ngày ấy, mẹ tôi còn trẻ Ở Ninh Thuận được năm năm, bố mẹ tôi quyết định
chuyển về Đồng Tháp, quê nội tôi để sinh sống
Thân bài:
Từ vùng cát trắng khô hanh, quen với cái gió nồm nam thổi suốt ngày đêm, lúc nào bên tai cũng nghe tiếng ù ù; quen với cái nắng hừng hực và ánh sáng gay gắt của miền cát trắng; đột ngột đối diện với những cơn mưa dầm dề, đối diện với cái không khí âm ẩm nóng đến khó chịu và những đàn muỗi lì lợm, cứ thấy người là liều lĩnh xông tới, mẹ tôi vất vả vô cùng
Vì yêu chồng, thương con lại muốn được chăm sóc bà nội những ngày cuối đời, mẹ tôi đã cắn răng chịu đựng vượt qua tất cả khó nhọc (Cảm nhân về mẹ) Ba đi làm trên thành phố Thỉnh thoảng ba mới ghế về thăm nhà Một mình mẹ gánh vác lo toan tất cả Sáng bán rau, chiều chợ nổi Cả ngày mẹ đi ngược về suôi kiếm tiền nuôi lớn anh em tôi
Tôi nhớ có lần lúc hái rau muống ở ngoài đìa, một con đỉa to tướng đã bám vào chân mẹ mà không hay biết Mẹ vốn rất sợ các loài thân mềm Nên thấy con đỉa khuôn mặt mẹ tái nhợt vì sợ hãi Loài đỉa vốn bám rất chặt nên khi bắt được nó ra,
Trang 2chân mẹ cũng chảy máu rất nhiều Lúc ấy tôi còn bé lắm, chưa hiểu hết được những vất vả của mẹ Khi lớn khôn rồi, mẹ tôi đã đỡ khổ nhọc hơn nhưng những lo
âu vẫn còn hằn trên nét mặt Càng nghĩ về những tháng ngày cơ nhọc, tôi càng thương mẹ nhiều
Mỗi lần đi xa về, mẹ không quên mua cho anh em chúng tôi cái gì đó Tôi nhớ lần
mẹ từ thị xã về và mang cho anh em chúng tôi thật nhiều bánh lá dừa Ôi, những chiếc bánh lá dừa ngọt ngào biết bao! Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ cái vị ngọt béo đến tê tê đầu lưỡi Nhớ cái mùi thơm nồng nàn còn phản phất đâu đây
Mẹ đã dành cả cuộc đời mẹ cho chồng, cho con Mẹ tảo tần sớm hôm, đi sớm về khuya như thân cò lặn lội sương gió Cả cuộc đời mẹ ít khi có niềm vui Niềm vui lớn nhất của mẹ đó là được chăm sóc gia đình, nhìn những đứa con lớn lên Rồi chúng tồi từng đứa đi xa Đứa làm ăn nơi thành phố Đứa lấy chồng về miền Cà Mau Mẹ vui rồi thoáng chốc mẹ lại buồn
Kết bài:
Mai này dù có ở chân trời góc bể, tôi cũng không sao quên được kí ức tuổi thơ có
mẹ Tình cảm ấy thiêng liêng như sông như bể, lung linh như những vì sao đêm đêm tỏa sáng trên bầu trời Giờ đây mẹ tôi đã đi xa, xa lắm Mẹ bỏ lại chúng tôi trơ trọi giữa cuộc đời Đêm đêm, ngước nhìn những vì sao sáng tôi gọi thầm: “mẹ ơi”