HẦU TRỜI Tản Đà... • Sự nghiệp: có vị trí đặc biệt trong nền văn học nước nhà: • Tản Đà là đại diện tiêu biểu của kiểu nhà nho tài tử buổi giao thời, người đi đầu trong nhiều lĩnh vực
Trang 1HẦU TRỜI
Tản Đà
Trang 2-I Tác giả và tác phẩm
1 Tác giả
• Tên thật: Nguyễn Khắc Hiếu
(1889-1939)
• Quê: Sơn Tây ( nay Ba Vì- Hà Nội)
• Xuất thân : từ một gia đình nhà nho có
truyền thống khoa bảng và văn học nghệ thuật.
• Sự nghiệp: có vị trí đặc biệt trong nền
văn học nước nhà:
• Tản Đà là đại diện tiêu biểu của kiểu nhà nho tài tử buổi giao thời, người đi đầu trong nhiều lĩnh vực
• Thể văn Tản Đà là gạch nối giữa hai thời đại văn học dân tộc trung đại- hiện đại
Trang 32 Tác phẩm
• Hầu Trời được in trong tập Còn chơi (1921)
• Bài thơ được viết dưới dạng tự sự, kể một tình
huống tưởng tượng cảnh nhà thơ lên gặp trời để
ngâm thơ cho trời nghe
• Bài thơ thể hiện được cái tôi của Tản Đà - một điều
mới mẻ trong thi đàn những năm 20 của thế kỉ XX
Trang 41 “ Cái ngông” của Tản Đà trong bài thơ
II Đọc hiểu văn bản
• Tự cho văn mình hay đến mức Trời cũng phải tán
thưởng
• Không thấy ai đáng là tri âm của mình ngoài Trời và chư tiên
• Xem mình là một "trích tiên" bị "đày xuống hạ giới vì tội ngông"
• Nhận mình là người nhà Trời xuống hạ giới thực hành
"thiên lương"
• Xem các đấng siêu nhiên là tri âm, bình dân
Trang 52 Cách tân nghệ thuật của nhà thơ
• Thể thơ: thất ngôn trường thiên tự do, không bị trói buột vào khuôn mẫu, chia một bài thơ thành nhiều khổ
• Cách biểu diễn cảm xúc: tự do, phóng túng
• Ngôn ngữ : hóm hỉnh, lôi cuốn, bình dân
• Hư cấu, ,tưởng tượng sinh động, tạo ra cái cớ là tình huống hầu Trời để tự khẳng định tài năng và quan
niệm của mình
Trang 6III Tổng kết
1 Về nội dung:
- Bài thơ thể hiện được “ cái tôi ” phóng túng
của tác giả, sự ý thức về tài năng, về giá trị đích
thực của mình và khao khát được khẳng định
mình giữa cuộc đời
2 Về nghệ thuật:
- Bài thơ có nhiều cách tân nghệ thuật: thể thơ thất ngôn trường thiên tự do, giọng thơ thoải mái- tự nhiên, ngôn ngữ hóm hỉnh, giản dị,…