1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

TÌNH YÊU TÔI HÁT.

3 243 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Tình Yêu Tôi Hát
Tác giả Việt Anh
Trường học Đại Học Văn Hóa Hà Nội
Chuyên ngành Âm Nhạc
Thể loại Bản nhạc
Năm xuất bản Không rõ
Thành phố Hà Nội
Định dạng
Số trang 3
Dung lượng 69,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

TÌNH YÊU TÔI HÁT Sáng tác: Việt Anh Trình bày: Lam Trường & Hồng Nhung Có cơn mưa nào qua đây, sao trời trong xanh là thế Giá như em còn bên tôi, giá như tôi đừng lặng lẽ Giấc ngủ v

Trang 1

TÌNH YÊU TÔI HÁT

Sáng tác: Việt Anh

Trình bày: Lam Trường & Hồng Nhung

Có cơn mưa nào qua đây, sao trời trong xanh là thế

Giá như em còn bên tôi, giá như tôi đừng lặng lẽ

Giấc ngủ vùi chiều hôm, giữa đền đài bỏ hoang

Những dại khờ đầu tiên, những thề nguyền ngày xưa

Anh nhớ em buồn vui nơi đó, anh nhớ em từng đêm gió về

Bao ước mơ một thời thiếu nữ, theo lá rơi con sông mùa thu

Xuân thiết tha mùa xuân đi mãi, em ghé qua dừng chân đứng lại

Đong đếm chi niềm vui nước mắt, tre vẫn xanh hai bên đường ta

Theo gió qua miền quê hoang vắng, nghe tiếng dương cầm đêm chết lặng

Em có nghe tình lời ca anh hát, khi nắng xôn xao trên hàng cây

Trước sân bao lần ra hoa, bao lần trăng treo đầu ngõ

Có con sông nào rong choi cuốn theo đôi bờ mưa lũ

Đến bao giờ vườn đầy hoa trắng rơi

Chôn vùi nơi đó bóng dáng em lặng yên

Bao niềm hạnh phúc thật gần giữa cuộc đời nhỏ nhoi

Bao giông tố đã trôi qua đời anh

Bao hoàng hôn tím ngắt rơi trên dòng sông

Bao bình minh chói chang trên miền quê hương nắng gió

Sóng rất hiền và đại dương rất xanh

trên bờ cát trắng những dấu chân trẻ thơ

Em ngồi ca hát một mình giữa khoảng trời bỏ quên

Em có nghe tình yêu tôi hát xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào

Đong nỗi đau đầy bàn tay bé ai đó nơi xa xôi chờ mong

Tình Yêu Tôi Hát

Mùa đông rồi cũng qua đi trong kỉ niệm Những ngày đông lạnh lẽo của đợt lũ tràn về từ phương Bắc, chính anh là người đã báo tin để em mặc áo ấm mỗi ngày Mỗi khi nhắm mắt lại, em vẫn còn nhớ những ngày ấy Buổi sáng khi vừa tỉnh giấc em lại nghe nhạc Bầu trời ngoài cửa sổ màu xanh, se lạnh Thật đẹp biết bao…

Trang 2

khi mà tình yêu của em tràn đầy trong khoảng ngực nhỏ hẹp này.

Bây giờ em vẫn còn nhớ mà, em không thường áp tai vào nghe những bản nhạc buồn thì em cũng sẽ không

tự mình mênh mang trong hoài niệm mãi như vậy Tự thấy đó cũng là điều không nên, nhưng không bỏ được anh à Ai bảo những bản nhạc ấy da diết quá mà làm gì? … em nên quên mới phải đúng không anh?

Trong những cơn say chếch choáng giữa thực và tại, em vẫn thường tưởng như nhìn thấy tuyết rơi bên cửa

sổ phòng mình và phủ đầy trên bệ cửa sổ - nơi mà em vẫn thường ngồi đó để ngắm nhìn ra bên ngoài, trước mắt em, tuyết lấp lánh phủ trắng ngọn đèn đường và mấy mái nhà lụp xụp trồng đầy cây kiểng đối diện Và

em thì muốn hòa mình vào tuyết trắng Trên trời cao, chúng ta sẽ cùng những thiên thần nô đùa khúc hoan ca rộn rang

Thoát khỏi cơn mơ để trở về thực tại Ngỡ ngàng và xót xa khi biết có cái gì đó chỉ mãi là mơ Ngày đó đã là

mơ hả anh? Em không tin và sẽ không bao giờ tin!

Căn phòng của em thì có đến nửa năm là quay về hướng nắng Em cũng chẳng hiểu trục trái đất vào những ngày hạ chí hay gì gì đó thì ra làm sao nữa Miền nam này chỉ có 2 mùa nắng mưa mà thôi Thời tiết đâu được đẹp như ở ngoài Bắc Xuân, Hạ, Thu, Đông Rồi lại Xuân

Những ngày này nắng lại về ngập phòng, ánh sáng chan hòa đẹp lắm, làm ấm lòng em lắm nhưng cũng làm cho buổi trưa em không ngủ được vì nóng Có khi đang nằm ngủ, nắng lại len qua khung cửa sổ đậu vào mắt,

em giật mình tỉnh giấc và cáu kỉnh làu bàu rồi mới chịu xách chăn gối ra chỗ khác nằm Ấy vậy mà rồi có ngủ tiếp được nữa đâu Nên em đi làm về mệt và thiếu ngủ nhiều lắm Em cũng ốm đi nữa chứ Nhưng cũng chẳng còn gì là quan trọng phải không anh, khi mà mọi việc đã như thế Giờ thì em chỉ còn biết nghe những bản nhạc buồn mà thôi Chắc anh ngạc nhiên lắm, sao lâu rồi mà em vẫn không thể quên được anh?

Em buồn lắm …

Em vẫn còn nhớ Giáng Sinh năm ngoái, mới đây chứ đâu, mà sao xa lắc lơ như kỉ niệm mãi tận năm nào Em

đã viết những bài cảm xúc vì anh Và còn ước hẹn gặp mặt tại một nơi nào đó Em không muốn mình quá yếu đuối, nhưng trước anh, thì em vẫn là em, mãi là chính em

Giờ thì em muốn thay đổi

Em muốn mình thay đổi Những kỉ niệm đó, em vẫn giữ cho một miền xa xôi trong con tim này Kỉ niệm thì chỉ nên để nó nằm yên đó thôi anh nhỉ Còn bây giờ, em phải sống, vui vẻ, hạnh phúc, đúng không anh Anh đã

dự tính hết những điều này rồi phải không Đọc lại những gì anh từng viết, em giật mình khi nhận ra điều đó Vậy mà hồi đó em đâu có biết, em ngốc nghếch thật

Bao lần giông tố đã đi qua đời anh

Bao hoàng hôn tím ngất rơi trên dòng sông

Bao bình minh chói chang trên miền quê hương nắng gió

Sóng rất hiền và đại dương rất xanh

Trên bờ cát trắng những dấu chân trẻ thơ

Em ngồi ca hát một mình giữa vầng trời bỏ quên

Em vẫn thường tưởng tượng về nơi mà anh sống Ngôi làng ác nghiệt với những kẻ dèm pha Con sông uốn lượn như sợi dây xích trói chặt một vùng quê, nơi mà anh trở về xây mộ tổ lại với mọi người Một nhà hàng chẳng ra gì ở cái nơi đã nổi tiếng khắp cả nước cũng chẳng ra gì như cái nhà hàng Con người ở đó, chúng hành hạ anh, chúng bắt nạt anh, chúng dám đánh anh ngất xỉu Anh gọi cho em mà phải vội vàng để còn trở lại làm việc gấp Anh là một đầu bếp giỏi, một phụ bếp nhiệt tình, một thanh niên ham học hỏi, cầu tiến, một con người tốt bụng hiếm hoi, muốn sống vì người khác với tất cả sự tự nguyện, một chàng phục vụ hiền lành khi bị bắt nạt

Trong em giờ đây vẫn còn vỡ òa Nỗi niềm thì chất chứa mà em thì cố kiềm giữ nó như một con đê rệu rã chỉ chực bục ra mỗi khi lũ về Thời gian trôi qua mà chẳng có tác dụng gì Vậy mà trước đây, em đã từng tin lắm

“với thời gian, nỗi đau rồi sẽ qua” Thời gian qua, mà nỗi đau ở lại, anh à Còn em thì bất lực nhìn nó quấn vào người mình

Kỉ niệm vẫn còn lung linh với những bài nhạc, những lá mail của anh, em save lại thành một file trong máy, lâu lâu lại giở ra đọc Và giờ thì em cũng chẳng del nó đi được Del làm gì? Del đi thì cũng làm được gì đâu

Trang 3

Em coi nó như một kỉ niệm Anh yên tâm nhé, em hứa sẽ không để nó ảnh hưởng gì tới mình đâu, dù chỉ là một chút Anh đi rồi… Và em thì ở lại

Ngày đăng: 27/08/2013, 11:10

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w