Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn Người đăng: Đỗ thắm Ngày: 22012018 Đề bài: Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn Nhắc đến kỉ niệm với thầy cô, người ta thường nhớ đến những kỉ niệm đẹp nhất trước tiên. Nhưng tôi thì không như vậy. Mỗi lần gặp lại thầy cô giáo cũ, lũ bạn lại nhao nhao ôn lại kỉ niệm đẹp. Tôi lại lặng lẽ hồi tưởng về lỗi lầm với cô giáo lớp 6 của tôi ngày trước. Bước chân vào trường, chúng tôi như những con chim non chưa tìm thấy tổ, bỡ ngỡ và lo âu, sợ hãi. Cô giáo mà tôi nhắc đến là người dìu dắt tôi suốt thời gian đầu khó khăn đó. Cô là cô giáo dạy Văn, đồng thời là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. Cô có một cái tên rất êm tai – Thanh Nhã. Trong ký ức của tôi, từ lần đầu gặp cô cho tới khi chia tay lên lớp và những dịp gặp lại sau này tôi luôn ấn tượng nụ cười ấm áp, dịu dàng của cô. Cô hiền hòa, bao dung và rất tâm lý. Bất cứ khi nào chúng tôi gặp khó khăn, cô dường như ngay lập tức xuất hiện và giúp đỡ. Tôi vốn là một học sinh cá biệt trong lớp. Tôi quậy phá, thích học ngoại ngữ còn môn Văn thì hay chểnh mảng, lơ đãng. Học hành không đến nơi đến chốn. Một lần gần ngày Nhà giáo Việt Nam, cả lớp thi nhau lập thành tích tốt tặng thầy cô riêng tôi lại theo đám bạn trốn học đi chơi. Chiều hôm ấy là tiết văn của cô, tôi cậy cô hiền hòa, bao dung mà nghỉ học không phép. Tôi theo đám bạn đi chơi cả buổi chiều, mải mê đến nỗi quên cả thời gian. Tám giờ tối, chúng tôi vẫn ở quán trà sữa chơi cờ cá ngựa, hò hét ầm ĩ. Tôi không hề nghĩ tới cả nhà đang náo loạn lên tìm mình. Bất ngờ, cô Nhã xuất hiện ở phía ngoài quán. Cô nói gì với người chủ rồi tiến lại phía tôi. Thấy khuôn mặt cô thoáng buồn rười rượi, lại như trút được gánh nặng, tôi chưa biết nói gì thì cô nhẹ nhàng lên tiếng: Bố mẹ đang tìm em, muộn rồi, các em về nhà kẻo bố mẹ lo lắng. Nghe cô nói, cả lũ dáo dác nhìn đồng hồ liền giật mình giải tán. Còn tôi, nhận ra thái độ khác lạ của cô cũng không dám nói gì. Dọc đường đi, cô chở tôi rồi nhẹ nhàng khuyên nhủ: Lần sau, em đi đâu nên báo cho bố mẹ. Bố mẹ không thấy em, rất sợ hãi. Có lẽ vì nỗi sợ đang bủa vây, tôi ngoan ngoãn đáp lại cô: Vâng ạ. Em sẽ chú ý. Cô đưa tôi về tận nhà, mẹ nhìn thấy tôi vừa vui mừng vừa tức giận mắng mỏ vài câu rồi đuổi tôi vào nhà. Mẹ và cô nói chuyện gì đó rất lâu rồi mới thấy trở vào. Tôi run run ngồi ở ghế chờ sự trách phạt của bố mẹ nhưng không. Mẹ lấy cơm cho tôi ăn, giục tôi đi tắm rửa rồi học bài trong khi bố chỉ yên lặng xem ti vi. Tôi cảm thấy thật khó hiểu, ngồi vào bàn học mà vẫn còn suy nghĩ. Mẹ gõ cửa phòng, đem vào một đĩa trái cây nhìn rất ngon mắt. Tôi thầm nghỉ mẹ sẽ mắng mình một trận cho xem. Nhưng mẹ lại nhẹ nhàng nói chuyện với tôi: Cô giáo của con thật sự rất tốt. Chiều nay cô đến nhà tìm con, hỏi xem con bị ốm hay sao mà không tới lớp. Nhưng chưa kịp hiểu rõ đầu đuôi, bố con nóng giận liền nói lời không hay với cô. Cô đi tìm con cả mấy tiếng đồng hồ đấy... Giọng nói ấm áp của mẹ trần thuật lại toàn bộ sự việc. Lòng tôi dâng lên niềm áy náy vô hạn. Cô vốn chỉ muốn đến trò chuyện với bố mẹ, khuyên bố mẹ nên quan tâm tôi hơn. Vậy mà chưa kịp nói đã bị kết luận không có trách nhiệm với tôi. Mẹ dặn dò tôi một lúc lâu mới về phòng. Đêm hôm ấy, tôi trằn trọc mãi, hạ quyết tâm phải xin lỗi cô. Suốt hai tiết Văn hôm sau, tôi tập trung không quậy phá như trước làm lũ bạn ồ lên kinh ngạc. Tiếng chuông hết giờ vừa reo lên tôi liền đi nhanh ra ngoài theo bước chân cô. Tôi lưỡng lự gọi: Thưa cô... Cô bất ngờ quay lại nhìn tôi, vẫn nở nụ cười. Song tôi vẫn thấy nỗi buồn man mác nơi đáy mắt cô. Tôi lấy dũng khí nói: Chuyện hôm qua, em thật lòng xin lỗi cô. Em đã khiến cô phải buồn lòng. Em hứa từ nay sẽ không bao giờ như vậy nữa. Cô chăm chú nghe tôi nói. Tôi càng hoảng sợ hơn vì thấy cô khóc, mắt cô đỏ hoe. Cô gật đầu che đi giọt nước mắt: Không sao, em biết lỗi là cô vui rồi. Cô trò đứng trò chuyện mãi đến khi chuông vào giờ vang lên. Sau lần đó, tôi chăm chỉ học hành và yêu thích môn văn kỳ lạ. Tôi dần trở thành học sinh giỏi văn và được chọn vào đội tuyển. Tôi và cô trở nên thân thiết, có chuyện gì tôi cũng chia sẻ với cô. Lên lớp, tôi không được học cô nữa nhưng vẫn thường gặp cô. Mãi sau tôi hỏi về lần cô bật khóc, cô mới thú thực cô thấy buồn và thất vọng về tôi thì ít, về bản thân thì nhiều nên cô khóc. Cô đã nghĩ mình chưa chu đáo với tôi nên khi tôi nói như vậy cô không kìm được. Tôi chưa bao giờ tưởng tượng mình lại làm tổn thương cô nhiều đến thế. Dù chuyện đó không xảy ra lần thứ hai, nhưng mỗi khi nhớ lại lòng tôi lại man mác khó tả. Tôi thầm cảm ơn tình cảm của cô và âm thầm khắc ghi kỉ niệm khi xưa – một kỉ niệm buồn nhưng đáng nhớ.
Trang 1Tôi thấy mình đã khôn lớn
Người đăng: Đỗ thắm - Ngày: 21/01/2018
Đề bài: Tôi thấy mình đã khôn lớn
Thời gian như một cỗ xe vô hình lăn bánh Để rồi một sớm mai thức dậy, tôi giật mình nhận ra hai từ
“khôn lớn” đã gần mình đến thế Từng đổi thay dần hiện ra như những thước phim quay chạm, thước phim về sự trưởng thành của tôi Và tôi thấy mình đã khôn lớn
Tôi chăm chú ngắm nhìn người trong gương Khuôn mặt ngây thơ ngờ nghệch bây giờ đã thanh thoát,
có đường nét hơn Cô bé nhút nhát bé nhỏ ngày nào nay đã cao đến vai bố, cao hơn cả mẹ Giọng nói của tôi trở nên trong trẻo và nữ tính hơn Tôi có thể hát vang ca khúc tôi yêu thích mà không cần ngại ngùng như ngày còn bé
Điều đặc biệt là tôi trưởng thành hơn trong suy nghĩ và hành động của bản thân Tính trẻ con bốc đồng
đã thay đổi dần theo năm tháng Trước khi làm bất cứ việc gì tôi đã biết đắn đo, suy nghĩ, biết phân biệt việc gì nên việc gì không nên Tôi cảm thấy có ý thức trách nhiệm hơn và tự giác trong cuộc sống thường ngày Những ngày còn nhỏ, mẹ phải giục mãi tôi mới ì ạch đứng lên cầm chổi quét nhà, hay giúp mẹ việc này việc kia Hiện tại thì khác, chỉ cần thấy nhà bẩn, bụi bặm, tôi sẽ chủ động cầm chổi quét nhà, chủ động đổ rác khi rác đã đầy thùng Tôi học mẹ nấu những món ăn đơn giản và cách giặt quần áo, tự tay giặt, là quần áo của chính mình Mỗi sáng, khi gà cất tiếng gáy, ông mặt trời đã vén màn tỉnh giấc đằng đông, mẹ không cần mất thời gian kéo tôi dậy nữa Tôi sẽ tự mình thức dậy, chạy vài vòng quanh sân để tập thể dục
Không chỉ những việc nhỏ nhặt như thế, trong học tập tôi đã thay đổi tích cực hơn rất nhiều Trước kia, mỗi lần đi học về thấy mệt là tôi lại bỏ qua bài tập, đặt lưng ngủ luôn Nhưng bây giờ thì không, sau khi
về nhà tôi sẽ dành thời gian làm và chuẩn bị bài Tôi cẩn thận và có trách nhiệm hơn với việc học của mình Không cần thầy cô, bố mẹ nhắc nhớ, tôi vẫn tập trung học thật tốt
Dấu mốc quan trọng nhất trong hành trình khôn lớn của tôi có lẽ là khi tôi biết quan tâm và yêu thương mọi người nhiều hơn Tôi bắt đầu chăm chú và dõi theo mọi người, phát hiện ra nhiều điều ý nghĩa Tôi không còn nằng nặc đòi một món đồ chơi hay một bộ quần áo mới như trước vi hiểu ra nỗi vất vả, những
hi sinh thầm lặng của bố mẹ Thường ngày, chỉ vì một chuyện nhỏ, tôi và em gái sẽ tranh cãi om sòm, bố
mẹ rất phiền lòng vì điều đó Nhưng hiểu chuyện rồi tôi lại nghĩ khác Nếu em gái tôi thích thứ gì, tôi sẽ không tranh giành với nó Lần đầu tiên, mẹ mua hai đôi tất tay mới mà tôi không mảy may giành với nó,
nó ngạc nhiên lắm Mãi tới khi tôi nói:
- Chị lớn rồi, sẽ nhường nhịn em Em cứ chọn màu mà mình thích
Con bé với lấy đôi tất màu hồng, miệng lí nhí:
- Cảm ơn chị!
Lúc ấy, tôi vừa bất ngờ vừa vui mừng Cảm giác làm chị gái, hóa ra tuyệt vời như vậy Bố mẹ nhìn hai chị
em hòa thuận, yêu thương, ánh mắt cũng bất giác mà lấp lánh niềm vui, hạnh phúc Sau sự việc ấy, tôi càng yêu thương mọi người xung quanh Bố mẹ tôi cũng yên tâm nhiều khi có công chuyện, để hai chị
em ở nhà
Khôn lớn, trưởng thành rồi đồng nghĩa với việc biết nhìn nhận những lỗi lầm mình đã gây ra Tôi hồi tưởng về quá khứ và hối hận về những việc không đúng mà mình đã làm Từ những việc đó, tôi rút ra được nhiều bài học quý giá, tự kiểm điểm bản thân và quyết tâm rèn luyện tốt hơn Điều tuyệt vời nhất phải chăng là khi tôi bắt đầu có hoài bão, ước mơ về tương lai của mình Tôi mơ ước trở thành một
Trang 2phóng viên, cầm chiếc máy ảnh trên tay và đi đến khắp mọi nơi, ghi lại câu chuyện của nhiều cuộc đời khác Tôi đặt ra những mục tiêu, vạch ra những kế hoạch và tạo dựng một niềm tin vững chắc cho ước
mơ, hoài bão ấy Tôi luôn tin tưởng, chỉ cần tôi cố gắng hết mình, nỗ lực không ngừng nghỉ Một ngày kia, thành công sẽ mỉm cười với tôi
Tôi nhìn lại chính mình trong gương, mỉm cười hài lòng với bản thân của hiện tại Dù cho nhiều thứ đã đổi thay, nhưng tôi vẫn là chính tôi Tôi thấy mình khôn lớn, và tôi vui vẻ vì sự khôn lớn ý nghĩa đó