Com tam su co giao tre tài liệu, giáo án, bài giảng , luận văn, luận án, đồ án, bài tập lớn về tất cả các lĩnh vực kinh...
Trang 1Thương Huyền
(Sưu tầm và tuyển chọn)
Tủ sách Sống Đẹp Tâm sự cô giáo trẻ
NHÀ XUẤT BẢN THÔNG TẤN THƯƠNG HUYỀN
Trang 2
Đừng xấu hổ khi không biết, chỉ xấu hổ khi không học.
Ngạn ngữ Nga
Trang 3
(*) cá nước ngọt cùng họ với cá chép, thân dẹp và dài, đầu nhọn, mắt
to, ăn tạp, hay di chuyển thành đàn
Quê tôi là một vùng đất hẻo lánh miền trung
du, trường học thưa thớt Hồi đó, tôi học lớp 4 trường làng Vì trường phải chia làm nhiều ca nên các lớp lớn học từ sáng sớm, lớp bé học đầu buổi chiều, còn lớp 4 chúng tôi phải học vào buổi trưa Giờ ra chơi giữa tiết học thứ ba được kéo dài hơn thường lệ để học trò và giáo viên tranh thủ ăn cơm.
Gia cảnh nhà tôi rất khó khăn, cha mất sớm, mẹ nuôi cả mấy anh chị em nên trong khi các bạn khác bữa thịt bữa cá, còn tôi thì chỉ rau là chủ yếu, kèm theo mấy con cá mương (*) kho mặn chát Họa hoằn lắm mới có miếng thịt Biết vậy nên tới giờ ăn trưa, tôi thường lủi vào một góc khuất, thường là
Trang 4
ngoài hàng hiên, nuốt vội nuốt vàng cho xong bữa
cơm đạm bạc gói trong lá sen
Cô giáo thường gọi tôi vào ngồi gần cô để cùng
ăn với các bạn, nhưng tôi một mực từ chối.
Mãi rồi, có hôm cô giáo mang tô cơm ra
ngoài hè ăn với tôi Tôi chỉ biết gằm mặt xuống,
cố dựng tàu lá sen che thức ăn của mình.
Thấy tôi ngượng nghịu nên bẵng đi một thời
gian, cô giáo không cố nài tôi cùng ngồi ăn nữa
Bỗng một hôm, kẻng nghỉ trưa vừa dứt, cô giáo
cầm lon cơm đến cạnh tôi Bằng giọng khẩn
khoản, cô đề nghị tôi đổi thức ăn vì cô kiêng ăn
thịt vào ngày thứ sáu hàng tuần Tôi chần chừ
một lúc rồi bẽn lẽn đưa cô con cá, đổi lại cô dồn
hết chỗ thịt sang phần cơm gói trong tàu lá sen
của tôi
Thứ sáu tuần kế tiếp, cô lại đề nghị tôi cho cô ít cá tạp kho Lần tôi này đã quen nên đỡ ngượng hơn Chúng tôi cùng ngồi ăn và chuyện trò Cũng có ngày tôi chẳng mang theo nhúm cá nào - đấy là những hôm anh tôi đi câu không gặp may - thế là hai cô trò chúng tôi lại sẻ cho nhau rau và thịt Những bữa cơm trưa diễn ra vui vẻ, tôi cảm thấy bớt tủi và dần dần sống chan hòa với mọi người Lúc đó, trí óc non nớt cả tin của tôi không bao giờ thắc mắc tại sao cô lại không có cá ăn đến nỗi phải đổi thịt lấy cá của một đứa học trò!
Sau này, khi đã lập gia đình, mỗi lúc ăn cơm có món cá lòng tong kho mặn, tôi bất giác mỉm cười khi nhớ tới cô giáo cũ Nếu như tất cả các cô giáo đều đề nghị học trò đổi thịt lấy cá như cô giáo của tôi thì sao nhỉ?
Trang 5
Cuối thế kỷ 19, một cô giáo trẻ vừa ra trường xin dạy ở một trường thuộc bang Virginia
Vị hiệu trưởng cho biết, tuy trường rất cần giáo viên để dạy một lớp ở xa, nhưng ông khuyên cô không nên nhận Để giải thích thêm, ông bảo lớp học đó toàn những nam sinh ngỗ nghịch, đến nỗi nhiều thầy cũng đã phải chịu thua Nhưng rồi ông chỉ còn biết thở dài nghe cô gái quyết định
“Tôi sẽ thử xem sao”
Ngày đầu tiên vào lớp - đó là một ngày đông giá rét, băng tuyết phủ kín những con đường mòn - chưa kịp lên tiếng, cô giáo trẻ giật bắn người khi lũ học trò bất ngờ gào lên:
- Chào cô!
Nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cô vui vẻ
Trang 60
chào lại và tự giới thiệu:
- Tôi là cô giáo phụ trách lớp của các em
Cô muốn giúp lớp ta trở thành một lớp học tốt -
Ngưng một chút để tạo sự chú ý nơi lũ trẻ,
cô nói:
- Thú thật, cô chưa biết nên làm thế nào, trừ
phi các em chịu giúp cô Chẳng hạn, chúng ta
cần phải có vài quy định Các em cứ đề nghị, cô
sẽ ghi lên bảng và chúng ta cùng thảo luận nhé
- Không được ăn cắp - một cậu to xác hét lên
- Đi học đúng giờ - nhiều đứa khác vừa kêu
vừa huýt sáo inh ỏi
Cuộc thảo luận diễn ra trong cảnh la hét om
xòm Cuối cùng bản nội quy lớp học cũng được
viết ngay ngắn trên bảng
- Còn một việc quan trọng nữa - cô giáo tiếp -
Trang 7
Chúng ta sẽ phạt người không tuân theo nội
quy ra sao đây?
- Mười roi vào lưng - vẫn thằng bé to xác lên
tiếng trước
- Ồ, đó là một hình phạt quá nặng - cô giáo
nhận xét Các em có sẵn sàng nhận mười roi
lên lưng trần không?
- Có ạ - cả lớp đồng thanh hét tướng lên
Mới được hai ngày, cô giáo trẻ đã phải mở
“phiên tòa” đầu tiên Phần đồ ăn trưa mà Russel -
cậu bé to xác nhất lớp - mang theo bị mất
Trong nháy mắt, thủ phạm bị phát hiện là Jim -
một thằng gầy nhẳng như rễ cây Tuy miễn
cưỡng nhưng cô giáo vẫn gọi Jim ra trước lớp
Thằng bé vừa run rẩy đi lên bảng vừa chậm
chạp cởi nút áo khoác ngoài Bất chợt, tay nó
dừng lại và lắp bắp nghẹn ngào:
- Thưa, cô cứ đánh đòn, nhưng xin cô đừng bắt em cởi áo khoác.
- Chúng ta đã thỏa thuận rồi Đành phải chấp hành thôi - cô giáo đáp
Trước ánh mắt nghiêm khắc của cô, Jim luống cuống cởi nốt cái nút cuối cùng Cô giáo nhắm mắt lại “Làm sao mình dám đang tay đánh 10 roi vào cái lưng trơ xương của nó? Nhưng mình cần phải hành động để tiếp tục được bọn trẻ kính trọng.” Đang lúc bối rối, cô giáo hỏi Jim:
- Jim! Sao em đi học không mặc áo trong? Cả lớp im phăng phắc Cô giáo nghe rõ mồn một hơi thở nặng nhọc của Jim
- Thưa cô, em chỉ có một cái áo thôi Cha
Trang 8
em chết rồi, chỉ còn mình mẹ phải vất vả nuôi
bọn em Hôm qua em giúp mẹ bốc than, áo dơ
nên đem giặt Em mượn tạm anh trai em chiếc
áo này.
Cô giáo im lặng, thở dài Biết làm sao bây
giờ? Cô chưa kịp giơ tay nhặt chiếc roi thì bỗng
đâu Russel nhảy vọt tới chỗ cô đứng Nó đẩy
Jim sang bên, (thằng bé gầy gò suýt ngã chúi)
rồi quỳ xuống dưới chân cô giáo:
- Em xin cô Cô đừng đánh Jim Em xin chịu
đòn thay cho bạn ấy Russel cởi áo, quay úp
mặt vào tường để lộ tấm lưng trẻ con đầy đặn
Đúng lúc đó, Jim nhào tới ôm chặt Russel:
- Đừng Lỗi của mình kia mà - Chụp lấy
chiếc roi, nó quay sang năn nỉ cô giáo:
- Cô đánh em đi
Cô giáo quay xuống nhìn cả lớp đang xôn xao bàn tán.
- Chúng ta quyết định sao đây, các em?
- Tha đi cô Tha cho Jim đi cô! - cả lớp reo hò vang như sấm
Từ đó, các bạn trong lớp của Jim và Russel trở nên ngoan ngoãn nhất trường Ai cũng bảo đó là nhờ cô giáo trẻ đầy nhiệt huyết ấy.
Trang 9
những khái niệm trừu tượng của toán học đòi hỏi rất nhiều nhiệt tâm - thứ mà tôi nghĩ mình có thừa Lũ học trò của tôi cũng sáng dạ, nên đôi bên đều nhanh chóng hiểu toán học không phải là môn học quá khó
Ngoại trừ Lynn, cô bé tóc đen tết bím lủng lẳng, có nước da bánh mật, mắt đen tròn Nói cho công bằng, Lynn tính nhẩm rất nhanh Tôi nghĩ đấy là nhờ bà của nó - một phụ nữ xấp
xỉ 60 tuổi, chủ một quầy hàng khô - dạy nó cách tính Trong nháy mắt, Lynn sẽ cho bạn biết chính xác một bà khách vào tiệm mua hai ký bột mì, nửa cân bơ, một ký rưỡi đường, một hộp nho khô… phải trả bao nhiêu tiền Thế nhưng, tôi buộc Lynn không chỉ nói nhanh ra kết quả, mà phải diễn giải cho người khác biết
công dạy môn Toán lớp hai ở một ngôi trường
nọ Việc tìm ra cách giải thích đơn giản cho
Trang 10
nào được cô học trò tiếp nhận Tôi cho là thế, bởi vì nó ngồi chống một bàn tay lên má, mắt nhìn thẳng về phía tôi, thỉnh thoảng cái đầu thắt bím lại gật gù Phấn khởi, tôi tiếp tục hoa chân múa tay, tròn mắt, nhún vai… Tim tôi chợt thắt lại khi thấy cô bé tay vẫn chống cằm, ánh mắt đảo chệch sang bên
- Nhìn cô đây này, Lynn Con hiểu không, con chỉ có 3 cái kẹo nhưng lại muốn cho em con 5 cái, vậy con phải làm gì? Phải đi mượn
mình đã tính ra con số đó dựa trên những quy
tắc nào Lynn chả khoái việc này Yêu cầu của
tôi hình như quá sức đối với nó
Không chịu thua, tôi giữ Lynn ở lại lớp để
phụ đạo ngoài giờ Chỉ còn lại hai cô trò, Lynn
ngồi ngay ngắn khoanh tay trên bàn, chăm chú
nhìn tôi nói Vừa giảng, tôi vừa theo dõi phản
ứng của Lynn Đúng như dự đoán, Lynn chỉ tập
trung được vài phút đầu, sau đó là ngọ nguậy
chân tay Trong khoảng 20 phút trước khi tôi
kết thúc bài giảng, Lynn cứ loay hoay như ngồi
trên đống lửa Tuy nóng mũi nhưng nhớ rằng
kiên nhẫn là đức tính quý nhất trong nghề dạy
học, nên tôi cố nuốt giận để nhẹ nhàng tiếp tục
bài giảng
Lần này lời tôi giảng dường như đã phần
Trang 110
cô Cô sẽ ứng trước cho con 10 cái kẹo… Nhìn
cô đây này - Tôi cầm cây thước gõ cạch cạch
lên bàn
Bất chợt tôi thấy ánh mắt Lynn vụt sáng lên
Nó say sưa nhìn vào miệng tôi, môi mấp máy
khiến tôi mừng muốn nhảy lên hò reo Tôi đã
thành công! Lynn đã bắt đầu hiểu những quy
tắc trừu tượng và bây giờ nó đang nuốt từng chữ
trong bài giảng của tôi Theo dõi ánh mắt của
Lynn nhìn mình, tôi hiểu nó đang muốn hỏi điều
gì đó Mừng rỡ, tôi cúi xuống và dịu dàng hỏi:
- Có gì chưa rõ, con cứ hỏi.
- Cô ơi, răng cô là răng thật hay răng giả
vậy? - cô bé thỏ thẻ