Tuần 14. Đàn ghi ta của Lorca tài liệu, giáo án, bài giảng , luận văn, luận án, đồ án, bài tập lớn về tất cả các lĩnh vự...
Trang 2Thanh Th¶o
Trang 3Nhà thơ Thanh Thảo và
Trang 4I.Giới thiệu chung:
1 Tác giả:
- Gương mặt tiêu biểu của thế hệ nhà thơ trẻ Việt Nam
trong kháng chiến chống Mĩ và thời hậu chiến
2 Sự nghiệp:
a) Tác phẩm: SGK
b) Đặc điểm thơ:
Tiếng nói của người trí thức nhiều suy tư trăn trở về
các vấn đề xã hội, thời đại
Nhân vật trong thơ : Những con người tài năng, nghĩa khí, can đảm, yêu tự do dù gặp nhiều ngang trái
người đi tiên phong trong việc đổi mới thơ theo hướng hiện đại:
Mô hình: Khối vuông “Ru- bích”, “chuỗi cườm”
Trang 5Khối
vuông
Ru-bích
cấu
trúc
thơ
mới
mẻ
sáng
tạo
theo
mô
hình
mở.
Tôi hay xâu chuỗi vào nhau Những chữ rời rạc như xâu hạt cườm
Có khi dùng sợi chỉ thường
Có khi là một chuỗi cườm không dây (Chuỗi Cườm)
Trang 63) Bài thơ:
a) Xuất xứ: Rút từ Khối vuông ru bích (1985), một trong những tác phẩm tiêu biểu cho tư duy thơ Thanh Thảo- giàu suy tư, xúc cảm mãnh liệt, phóng túng, nhuốm màu sắc tượng trưng siêu thực
b) Cảm hứng:
Niềm kính trọng ngưỡng mộ Lor-ca
Xúc cảm mãnh liệt trước cài chết của Lor-ca
và câu nói nổi tiếng: “Nếu tôi chết, hãy chôn tôi
với cây đàn ghi ta”
Trang 7Bài thơ của Lorca : GHI NHỚ
(Người dịch : Hàm Đan)
Bao giờ tôi tôi chết,
hãy chôn tôi với cây đàn ghi ta
trong cát.
Bao giờ tôi chết,
giữa những hàng cam
và đám bạc hà.
Bao giờ tôi chết,
xin hãy chôn tôi
trong chiếc chong chóng gió
Bao giờ tôi chết!
Trang 8Vài nét về Gar-xi-a Lor-ca (1898 – 1936):
Pheđericô Garxia Lorca là ?
Trang 9Lor ca là một hịên tượng xuất chúng
có sức ảnh hưởng to lớn tới nghệ thuật
và chính trị của Tây Ban Nha lúc bấy giờ
- Một tài năng của thế kỷ XX
- Con người tranh đấu:
Nền chính trị độc tài phát xít
Nền nghệ thuật già cỗi của thế kỷ XX
- Một cái chết oan nghiệt, sự hy sinh vĩ đại
Trang 10Vài hình ảnh về TBN
Trang 11Đan ghi ta (Tây Ban câm)
Trang 16II/Đọc - Hi ểu văn bản
Những tiếng đàn bọt nước
Tây-Ban-Nha áo choàng đỏ gắt
li-la li-la li-la
đi lang thang về miền đơn độc
với vầng trăng chếnh choáng
trên yên ngựa mỏi mòn
Tây-Ban-Nha
hát nghêu ngao
bỗng kinh hoàng
áo choàng bê bết đỏ
Lorca bị điệu về bãi bắn
chàng đi như người mộng du
tiếng ghi-ta nâu
bầu trời cô gái ấy
tiếng ghi-ta lá xanh biết mấy
tiếng ghi-ta tròn bọt nước vỡ tan
tiếng ghi-ta ròng ròng
không ai chôn cất tiếng đàn
tiếng đàn như cỏ mọc hoang giọt nước mắt vầng trăng
long lanh trong đáy giếng
đường chỉ tay đã đứt
dòng sông rộng vô cùng Lorca bơi sang ngang trên chiếc ghi-ta màu bạc chàng ném lá bùa cô gái di-gan
vào xoáy nước chàng ném trái tim mình vào lặng yên bất chợt li-la li-la li-la…
Trang 17Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây
đàn
Lời thơ khơi nguồn, dẫn dắt dòng cảm xúc mãnh liệt của
Thanh Thảo
về cái chết của Lor-ca.
Là một lời
di chúc sớm
-> tình yêu
của Lor-ca
với nghệ thuật,
với xứ sở
Tây Ban Nha
Lời đề từ
Lời đề từ này cú ý nghĩa gỡ ?
Trang 18* Hình ảnh Lor-Ca trên phông nền văn hoá dân tộc
mình
Áo choàng Yên ngựa Hát nghêu ngao Tiếng đàn bọt nước Vầng trăng chuếnh
choáng
Kị s
ĩ đ ơn
đ ộc
Lã ng du , p hó ng kh oá ng
Du ca yêu tự do và thầm lặng
của chế độ độc tài Frăng-cô và nền nghệ thuật già nua, vẫn ôm
Trang 19Thanh Thảo đã từng viết : « Lorca là nhà thơ của những giấc mơ, của những linh cảm nhoi nhói, một nhà thơ có thể biến những giấc mơ thành nhịp điệu, có thể biến những linh cảm thành ngôn từ Lorca siêu thực một cách tự nhiên, và hiện thực một cách tự nhiên » (Lorca trong tôi – Mãi mãi là bí mật, NXB Lao động, 2004)
Một nhà thơ đã có một Lorca trong lòng như vậy, nên Đàn
phút « bùng nổ » của năng lượng sáng tạo Thanh Thảo