Buổi sáng, thấy mẹ xách làn đi chợ, tôi một mực đòi đi theo, tuy không khóc nhưng cử chỉ của tôi rất kiên quyết.. Bởi bên mẹ, con nhận được biết bao sự dạy dỗ, chăm sóc yêu thương…Và, rồ
Trang 1BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 6 - VĂN TẢ NGƯỜI
(làm tại lớp)
I Nội dung bài viết này là tả người, có thể tham khảo các đề bài sau đây:
Đề 1: Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình (ông, bà, cha, mẹ,
anh, chị, em, )
Đề 2: Hãy miêu tả hình ảnh mẹ hoặc cha trong những trường hợp sau:
- Lúc em ốm
- Khi em mắc lỗi
- Khi em làm được một việc tốt
Đề 3: Hãy tả lại hình ảnh một cụ già đang ngồi câu cá bên hồ.
Đề 4: Em đã có dịp xem vô tuyến, phim ảnh, báo chí, sách vở về hình ảnh một người lực
sĩ đang cử tạ Hãy miêu tả lại hình ảnh ấy
Đề 5: Em hãy tả lại một người nào đó tuỳ theo ý thích của bản thân mình.
II MỘT SỐ BÀI LÀM THAM KHẢO
Bài viết tả về người thân yêu, các chi tiết miêu tả có thể lựa chọn và sắp xếp như sau:
Giới thiệu đối tượng cần miêu tả với ấn tượng chung nhất
Tả chân dung: Tuổi tác, khuôn mặt, dáng người, mái tóc, ánh mắt, nụ cười, làn da
Tả hoạt động: Các sinh hoạt thường ngày, sở thích: Đọc sách, chơi cờ, đá banh, chăm sóc cây cảnh, đi dạo
Ý nghĩa tình cảm của em đối với ông bà
Đề 1: Bài 1: Tả bà
Em được sống trong một gia đình đầy ắp tình thương và sự hoà thuận Cả nhà, người được yêu kính nhất là bà Với em bà là cơn mưa mùa hạ tưới mát cho tuổi thơ của em
Bà đã ngoài bảy mươi tuổi, như cổ nhân thường nói đấy là tuổi “xưa nay hiếm” Bà đã già nhưng vẫn nhanh nhẹn và dẻo dai lắm Khuôn mặt thanh tú của bà in đầy các vết nhăn của thời gian và sự lo âu, vất vả Bà trông như cây mai gầy guộc, mảnh mai nhưng rắn rỏi, vững vàng Mái tóc bà đã sớm bạc trắng, đôi mắt thì nheo nheo nhưng ánh mắt vẫn sáng
và nhân từ Đôi tay của bà gầy guộc, các đường gân và mạch máu nổi rõ lên, nhưng vẫn nhanh nhẹn lo toan được đủ việc trong gia đình Mẹ vẫn thường nói với em, cả đời bà vất
vả quá, khi trẻ lo toan việc nhà để chồng yên tâm đi chiến đấu nay lại chăm sóc gia đình để
Trang 2các con phấn đấu vươn lên, rồi bà lại chăm chút các cháu để chúng trưởng thành Vậy là bao nhiêu gánh nặng gia đình một mình bà gánh vác hết Ở trong nhà, bà luôn là trung tâm hoà giải mọi chuyện, bà thường nói: “Chuyện trong nhà, cứ lớn thì coi là nhỏ, mà nhỏ thì coi như là không có thì mọi chuyện sẽ êm đẹp cả thôi!” Tôi vừa yêu quý bà lại vừa thương bà Nhiều lúc tôi chỉ muốn ngã vào lòng bà và nói: “Bà ơi, cháu yêu bà lắm!”
Bà tôi nhiều tuổi nhưng rất chăm tập thể dục buổi sáng Bà cứ chê lũ trẻ chúng tôi học nhiều mà lại ham ngủ, ít tập tành Việc nhà nhiều vậy mà bà tôi vẫn tham gia tích cực các hoạt động xã hội Bà tham gia Hội phụ nữ phường, Hội hoà giải, Hội từ thiện, Ai ai cũng quý mến bà, có việc gì mọi người thường tới hỏi và nghe bà phân tích Bà tôi không khéo nói, nhưng bà nói lại hợp tình hợp lí nên dễ thuyết phục mọi người Vừa rồi, nhà bác hàng xóm sơ ý bị cháy, bà kêu gọi mọi người giúp đỡ để vượt qua khó khăn buổi đầu Tôi thật
sự tự hào về bà mình
Bà sống giản dị và khiêm nhường Những bữa cơm của gia đình em dưới tay bà thật ấm cúng Bà khéo chiều lòng được cả nhà với những món ăn bình dân nhưng ngon lành, sạch
sẽ Nhà có máy giặt nhưng bà vẫn động viên mọi người vò tay rồi hãy cho vào máy Bà bảo như thế sạch hơn
Kỉ niệm sâu sắc nhất là lần em bị sốt dịch Trong trạng thái nóng sốt li bì, em phải đi viện một tuần Bà luôn ở bên em, mỗi lần bừng tỉnh em thấy đôi mắt lo âu của bà, những cử chỉ
âu yếm, nhẹ nhàng, những lời động viên, an ủi của bà hình như có sức mạnh hơn thuốc
Em bình phục dần, và lúc đó mới thấy có vài ngày mà đôi má bà hõm sâu, mái tóc bà bạc thêm nhiều Lòng xúc động sâu sắc, em nắm chặt tay bà nghẹn ngào không nói nên lời
Em có nhiều “mẹ” quá, mẹ ở nhà này, ở trường này và bà luôn bên cạnh em Em tự nhủ lòng mình phải cố gắng sao cho khỏi phụ lòng những “Người mẹ” của mình, phải học giỏi
và ngoan để vui lòng họ
Em vô cùng yêu quý và biết ơn bà Bà sẽ mãi mãi là người em kính yêu nhất Em mong bà mạnh khoẻ, sống lâu cùng con cháu Bà ơi, bà bình thường thôi mà sao thật là vĩ đại!
(Trần Thái Hà, Trường THCS Quảng Yên, Quảng Ninh)
Trang 3Bài 2: Tả mẹ
Và mẹ em chỉ có một trên đời
Tiếng hát trong trẻo, ngân nga khiến tôi như thấm thìa nỗi đau khổ thiệt thòi của các bạn nhỏ bị mồ côi mẹ Thật bất hạnh cho những ai trên thế gian này không có mẹ Vì mẹ là người sẽ dâng trọn sự yêu thương và hi sinh cho chúng ta Mẹ của tôi cũng là người như vậy đấy
Nhìn dáng vẻ bên ngoài khó ai đoán được nghề nghiệp của mẹ Dáng người cân đối, thon thả của mẹ được coi là lí tưởng đối với tuổi bốn mươi Nước da trắng trẻo đến lạ kì, hình như trời cho mẹ vậy Mẹ đi biển hàng tuần, da chỉ ửng hồng lên chút ít còn tôi khi tôi chưa
ra nắng đã đen nhẻm rồi Các đường nét trên khuôn mặt trẻ trung của mẹ không có gì đặc biệt, nhưng lạ là khi nó chuyển động bởi nụ cười, bởi ánh mắt thì đột nhiên khác hẳn Nó trở nên xinh xắn, thân thiết và đáng yêu lắm Nhất là đôi mắt to và sáng của mẹ, mọi người cho là thông minh, còn tôi thì thấy ấm áp và tự tin Mẹ tôi cởi mở, tươi vui và chân thành khác hẳn với những con số khô khan, rắc rối luôn đeo bám theo cái nghề kế toán tài vụ của mẹ
Với nghề nghiệp của mình, mẹ tôi tỏ ra say mê và có bản lĩnh lắm Không phải ai có thâm niên cao cũng được tặng danh hiệu “kế toán giỏi” như mẹ tôi Nhìn mẹ sử dụng máy tính
cứ như bấm đàn vậy Mẹ có sự tập trung cao vào công việc, khi đã bắt tay vào sổ sách, giấy tờ tôi thấy mẹ chẳng hề rời ra, chẳng quan tâm gì tới mọi chuyện xung quanh, kể cả
có người hỏi gì đó Khi làm việc, mẹ thường đăm chiêu, im lặng, nhất là trán cứ nhăn lại Vậy mà ở ngoài đời, mẹ cười nói rất vui Các cô bác ở cơ quan ai cũng quý mến và gần gũi với mẹ Mẹ thường nhận được sự giúp đỡ tận tình của mọi người giống như mẹ không nề
hà khi giúp đỡ người khác
Mẹ là người không thể thiếu được trong gia đình tôi Mẹ như cô Tấm với một mâm cơm ngon lành, sạch sẽ vừa ý mọi người vào những bữa ăn Lúc vui đùa, mẹ như một diễn viên vậy, kể chuyện thì có duyên, gây cười thì rất khéo, mà xử án thì công bằng hợp lí Dù ai có nói gì, tôi vẫn thấy mẹ đáng yêu vô cùng, nhưng tốt nhất là mọi người nên khen mẹ tôi Chắc chắn là điều đó sẽ làm cho tôi vui sướng và tự hào bởi mẹ mình!
Mẹ tôi nhìn ai cũng thấy tốt Tài nhất là mẹ phát hiện điều đó rất nhanh, rất bất ngờ Mẹ thường đem lại cho tôi sự ngỡ ngàng bởi cái tính nhìn hướng thiện đó Mẹ thường bảo:
Trang 4“Nhân chi sơ tính bản thiện” Hãy cố tìm thấy điều đó trong mỗi người, chỉ có vậy trái tim mình mới thấy hạnh phúc và cuộc đời này mới đáng vì nó mà ta sống hết mình Đây lại là một điểm mà tôi luôn xúc động và hãnh diện vì có mẹ ở trên đời Trái tim mẹ tràn đầy lòng vị tha, sự nhân hậu vô bờ bến Bố vẫn nói: “Mẹ con có tấm lòng như một bà tiên hiền hậu”
Có phải chỉ thế đâu, những lần ốm đau mới thấy được lòng yêu thương, sự tận tình chăm sóc của mẹ Mẹ chăm các “bệnh nhân” của mình rất giỏi, lúc thì nghiêm khắc, lạnh lùng như bác sĩ, lúc thì tỉ mỉ, kịp thời như y tá, hộ lí Mẹ với thuốc, không biết bệnh tật tránh
xa từ đâu?
Kỉ niệm sâu sắc nhất là lần tôi bị lạc năm tôi năm tuổi Buổi sáng, thấy mẹ xách làn đi chợ, tôi một mực đòi đi theo, tuy không khóc nhưng cử chỉ của tôi rất kiên quyết Mẹ khuyên tôi ở nhà vì chợ đông, nóng bức, không sạch sẽ lại ồn ào, vả lại mẹ chạy ù một cái là về Đợi mẹ đi khỏi, tôi lấy cán chổi gạt chốt cửa và đi theo mẹ Tuy chợ đông đúc, nhưng tôi rất chăm chú nhìn theo chiếc áo màu tím của mẹ Tôi thích chí khi “lừa” được mẹ và cũng nhờ thế mới thấy được mẹ nghiêng đầu bên này, ngó bên kia nhấc lên, đặt xuống Đến quầy hàng bán cá vàng thì trời ơi thích quá Tôi dán mắt vào những bể kính trong suốt, long lanh và những chú cá vàng, trắng, đen, đỏ con to, con bé, con dài, con ngắn tung tăng bơi lội Đẹp ơi là đẹp! Khi tỉnh ra thì xung quanh tôi hoàn là người lạ, rẽ vào ngách nào cũng lạ hoắc Thậm chí muốn quay lại đường cũ để về nhà, tôi cũng không tài nào tìm
ra Mẹ thì chẳng thấy đâu Tôi chỉ nhớ là lúc ấy tôi thực sự hoảng hốt và tuyệt vọng Chú công an đối với tôi lúc này hiện ra không khác gì Bụt ở trong truyện cổ tích Đưa tôi về trụ sở, chú dùng loa phóng thanh gọi mẹ đón về Như một cơn lốc, mẹ ào vào ôm thốc lấy tôi Cả thân hình mẹ run rẩy, mặt úp vào vai tôi, hai tay mẹ ghì chặt lấy thân hình bé nhỏ của tôi Lúc này tôi mới thấm thìa tình yêu thương nồng nàn, cháy bỏng của mẹ Qua giây phút bàng hoàng đó, trước khi bế tôi ra về mẹ quay lại cảm ơn các chú công an Sau này,
cả nhà vẫn nhắc tới chuyện đó như một bài học cho những đứa trẻ bướng bỉnh như tôi Mẹ cười nói là vẫn thầm cảm ơn Trời, Phật và các chú công an nên chuyện kinh hoàng đó chỉ còn là một giấc mơ Tôi không quên được ngày hôm đó và cũng không bao giờ quên tình yêu tình yêu thương nồng thắm của mẹ tôi Nghĩ tới mẹ, tôi như được tận hưởng niềm hạnh phúc vô bờ Yêu mẹ và sẽ làm vui lòng mẹ là tâm nguyện của tôi Tôi thầm hứa:
Trang 5Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con.
(Nguyễn Thuỳ Trang Trường THCS Ngô Sĩ Liên, Hà Nội)
Đề 2: Bài 1: Tả hình ảnh người mẹ lúc em mắc lỗi
“Từ khi bập bẹ trong nôi Lời đầu tiên nói trong đời: Mẹ ơi!
Mẹ như ánh sáng mặt trời Ngời trong máu chảy nồng hơi thở này”
Mẹ! Tiếng gọi quá đỗi kính yêu và ngọt ngào Bởi bên mẹ, con nhận được biết bao sự dạy
dỗ, chăm sóc yêu thương…Và, rồi trong thâm tâm con cứ ngỡ: Con sẽ chẳng bao giờ làm cho mẹ buồn phiền vì con, sẽ chẳng bao giờ con sai phạm điều gì …Thế nhưng mẹ ạ, con cũng đã có lỗi với mẹ, làm mẹ ưu phiền và biết bao lo lắng trong một lần con mắc lỗi đã quên lời mẹ dạy
Đó là một buổi chiều mùa đông ảm đạm, con theo mấy đứa bạn trong xóm đi chơi xa Với bọn trẻ chúng con mà được vui chơi thì chẳng còn nhớ thời gian Mải ham vui nên con quên bẵng lời dặn của mẹ Lúc về, trời nhá nhem tối, không thấy mẹ ở nhà, con biết mẹ đang tất bật đi tìm con khắp xóm Một lát sau, mẹ hớt hải chạy về, áo quần ướt sẫm, khuôn mặt xương xương của mẹ tái xanh vì lạnh, mấy cọng tóc lòa xòa bên đôi má Trông mẹ thật lo lắng, mẹ vừa mừng vừa giận Mừng vì con đã về nhà trước cơn mưa, giận vì đi chơi
xa mà không xin phép mẹ, lại về nhà tối Mẹ không nói gì nhưng đôi mắt sâu và thâm quầng của mẹ hiện rõ vẻ giận dỗi, bực bội Rồi mẹ nghiêm nghị bảo:
- Con xem lại việc làm của con đấy nhé !
Giọng nói của mẹ đã khàn đi vì cơn mưa rạt rào, thấm ướt Mẹ húng hắn ho rồi xuống bếp làm cơm tối Con cũng xuống bếp rồi rụt rè phụ mẹ Vừa làm vừa nghĩ đến hình ảnh mẹ trong cơn mưa lúc ban chiều, con lại nghĩ đến lời nói của mẹ vừa rồi Tuy đơn sơ, ngắn gọn nhưng đã thấm sâu vào tâm trí của con Lúc ấy, con như người ngủ say trong màn đêm lạnh lẽo được mẹ đánh thức dậy và đưa ra ngoài ánh sáng hửng ấm khí trời Biết mẹ giận,
em lễ phép thưa:
- Con xin lỗi mẹ ạ! Từ nay, con sẽ nhớ lời mẹ dạy Con sẽ không làm mẹ lo lắng về con nữa đâu!
Trang 6Mẹ nhìn con như đã nguôi đi cơn giận, mẹ con đi tắm.
Mẹ ơi!Tấm lòng mẹ thật nhân ái, độ lượng, bao dung Bàn tay gầy guộc của mẹ đã nuôi chúng con khôn lớn và cũng đôi bàn tay ấy mẹ đã nấu nước tắm cho con Nước thật ấm,
ấm như tấm lòng của mẹ đang ủ ấm cho con Vừa tắm con vừa hình dung hình ảnh của mẹ liêu xiêu đang rảo bước dưới mưa Con lại hình dung đôi mắt dịu hiền của mẹ nhìn con khi con mắc lỗi Ôi! Lòng mẹ thật bao la! Tình cảm của mẹ dành cho con thật thiêng liêng, cao
cả và không bao giờ vơi cạn Lúc nào con cũng có mẹ ở bên chăm sóc, giúp đỡ bảo ban, chở che tiếp thêm sức mạnh để em còn vươn lên trong cuộc sống Ấy thế mà em đã làm
mẹ đau lòng!
Bây giờ con đã lớn khôn, con đã hiểu thế nào là sự nhọc nhằn của mẹ Nhìn những cơn mưa cùng cái rét căm căm, bóng dáng của mẹ lại hiện về trong kí ức của con với dáng mẹ gầy, với gương mặt bao lo lắng đang lầm lũi trong cơn mưa Mẹ ơi! Con có lỗi với mẹ biết bao! Và trong con lại vang lên khúc hát mà mỗi mùa Vu Lan con hay hát:
'' Rồi một chiều nào đó con về Nhìn mẹ yêu, nhìn thật lâu Rồi nói, nói với mẹ rằng:
Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ có biết hay không?
Biết gì?Biết là Biết là Con thương mẹ không?
Bài 2: Tả lại hình ảnh mẹ chăm sóc em trong lúc em bị ốm
Hôm ấy là thứ hai, đến lượt tôi trực nhật Buổi sáng trời quang đãng, mát mẻ, nên tôi ngủ dậy muộn tôi cuống cuồng phi thẳng đến trường, quên không mang mũ nón gì cả Ai ngờ, buổi trưa sau khi tan học, trời nắng chang chang, dường về không có cây cối gì cả em cứ
để đầu trần như thế mà đi, vậy là cũng như mọi khi về đến nhà, cơm nước xong xuôi Tôi thấy nhức đầu và lên cơn sốt Càng về chiều nhiệt độ càng tăng cao, khi đó tôi nằm li bì không biết gì nữa Người tôi nóng như hòn than hồng, mẹ rờ chán tôi, giật thót mình và gọi ngay cho bố tôi để đưa tôi đi cấp cứu
Và thế tôi đã nằm viện suốt ba ngày, mẹ đã không rời tôi lấy một phút trong ba ngày ấy, lần nào cũng vậy, sau cơn sốt liên miên, tôi tỉnh dậy hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi ấy
là hình ảnh mẹ, mẹ nhìn tôi với vẻ mặt buồn và lo lắng cho những đứa con bé bỏng của mình Mái tóc dày của mẹ dường như cũng mất đi cái mượt mà, óng ả vốn có Bố mua vào bệnh viện cho hai mẹ con tôi đủ thứ đồ ngon, nhưng trước cảnh như thế mẹ tôi ăn không
Trang 7thấy ngon, mẹ chỉ có than đắng miệng chưa bao giờ tôi nhìn thấy mẹ như thế, hình như
mẹ có vẻ là đang nuốt nỗi đắng vào trong lòng Mấy đêm thức trắng trông tôi, vì thế nhìn
mẹ như không còn chút sức lực nào hết, nhìn thấy như thế em buồn lắm…
Những ngày thường, ít nhìn vào đôi mắt mẹ, vì đôi mắt đen, sáng và luôn nhìn tôi trìu mến, khoan dung chẳng bao giờ tôi có ý nghĩ là mắt mẹ đẹp hay xấu Nhưng giờ đây khi mẹ nằm trên dường bệnh, tôi mới có nhiều thời gian ngắm nhìn và cảm nhận hết vẻ đẹp của đôi mắt ấy Đó không chỉ là vẻ đẹp bề ngoài, nhưng còn là vẻ dẹp sâu thẳm bên trong tâm hồn của mẹ hình như tất cả tình thương của mẹ dành cho tôi đều in rõ trên đôi mắt ấy Mẹ nhìn tôi như sợ tôi biến mất trước mặt mẹ Mắt mẹ vẫn sáng nhưng không thể che dấu những nỗi buồn và những nét cuồng thâm vì mất ngủ
Ba ngày tôi ở bệnh viên là ba ngày cả nhà tôi vất vả Ông bà và bố mẹ tôi thay phiên nhau trông non, và không lúc nào rời xa tôi Nhiều lần bố nói nhỏ với mẹ về nhà ăn uống rồi nghỉ ngơi cho lại sức nhưng mẹ nhất định không về, vì nỗi lo nên mẹ không thể nào yên tâm khi rời xa tôi Tay mẹ nhúng khăn ướt đắp lên trán tôi, tay mẹ đỡ cho tôi ngồi dậy, đút từng thìa cháo cho tôi ăn Những lúc bác sĩ truyền nước cho tôi, mẹ luôn bên cạnh vài giờ đồng hồ cho tới khi nào rút kim ra khỏi người tôi thì mẹ mới yên tâm Mắt mẹ luôn để ý tới tôi không lúc nào ngơi, mẹ nắm lấy tay tôi và tôi đã cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay
mẹ Mẹ nhìn tôi, tôi nhìn mẹ trong lòng dâng trào nguồn yêu thương và cám ơn mẹ vô hạn Mấy ngày sốt tôi thấy mình mệt mỏi vô cùng, ngồi lên, nằm xuống hay đi lại tôi thấy khó khăn đến thế Còn những ngày khỏe chạy nhảy, không nghĩ tôi lại cần mẹ như lúc này Những bước chân loạng choạng của tôi nếu không có mẹ đõ chắc không thể nào đi nổi chóng mặt, hoa mắt mọi vật cứ quay như chong chóng, tôi vịn vào mẹ, mẹ mắn chặt tay tôi dìu từng bướng như những ngày tôi bắt đầu tập đi vậy Tôi đã 12 tuổi rồi, nhưng khi này tôi cảm thấy mình nhỏ bé vô cùng
Nhà tôi nghèo, mẹ tôi không giàu tiền, giàu bạc mẹ không có điều kiện như những bậc phụ huynh khác, nhưng đối với tôi mọi thứ mẹ giành cho tôi đều là thứ ốt nhất ngay từ nhỏ, tôi đã không được chơi những đồ búp bê, những thứ đồ chơi dắt tiền mà những đứa trẻ như tôi không bao giờ dám mơ tới Tôi quen những chú chim giấy, những chiếc thuyền, những con cào cào, con hạt, châu chấu bằng cọng rơm, những con vật đó đều do chính tay
mẹ tôi làm cho chúng tôi chơi Lớn lên tôi quen với việc dùng lại những bộ sách giáo khoa
cũ, do mẹ tôi bọc lại cẩn thận, sạch sẽ đối với tôi đó chính là lòng yêu thương của mẹ dành
Trang 8cho chúng tôi “Không nghèo về vật chất, nhưng tinh thần thì chất chứa trong tim”, mẹ dành cho chúng tôi cả cuộc đời, một ngắn hai sương nuôi chúng tôi nên người, không sao chúng tôi đáp được tình thương mà mẹ đã dành cho chúng tôi Tình mẹ thật là vô bờ, dâng tràn như biển cả mênh mông không bao giờ cạn
Bài 3: Tả hình ảnh mẹ hoặc cha khi em làm được một việc tốt.
Thế rồi điều mong ước cuối cùng cũng đến: Tôi đã làm vui lòng mẹ với điểm mười môn toán Tuy đây chẳng phải là một việc tốt lớn lao như việc làm của nhiều bạn khác nhưng với tôi, nó đã để lại một dấu ấn khó phai Hình ảnh mẹ lúc ấy đến tận bây giờ tôi cũng vẫn chưa quên được
Hôm đó, khi đi học về, tôi chạy ngay đến bên mẹ đưa bài kiểm tra ra khoe Nhìn điểm mười đỏ chói trên tay tôi, dường như bao vất vả, mệt nhọc trên khuôn mặt mẹ tan biến đi đâu hết Mẹ ngạc nhiên, vui mừng hỏi lại: “Chánh được điểm mười toán thật cơ à?” Mẹ kéo tôi vào lòng, đưa đôi bàn tay xương xương, gầy gầy vuốt nhẹ mái tóc rễ tre rối bù của tôi Rồi mẹ đặt đôi tay ấm áp ấy lên hai má tôi khẽ nói: “Con trai của mẹ giỏi lắm! Nhưng con đừng tự thỏa mãn, phải cố gắng thật nhiều hơn nữa con à!”
Buổi trưa mùa đông hôm ấy cũng chỉ có mẹ và tôi, nhưng căn nhà không hề lạnh lẽo mà đầy ắp niềm vui và rộn rã tiếng cười Mẹ đi lại nhanh nhẹn, vừa dọn dẹp nhà cửa vừa vui
vẻ trò chuyện với tôi và đôi lúc còn cất tiếng hát khe khẽ nữa Chuyện ở lớp, ở trường, thầy cô bè bạn,… chuyện nào tôi kể mẹ cũng chăm chú lắng nghe Vừa nghe mẹ vừa mỉm cười, gật đầu trìu mến Gương mặt mẹ rạng rỡ niềm vui, đôi môi nở nụ cười tươi tắn Hình như bao lo toan, tất bật hằng ngày không còn in dấu trên khuôn mặt mẹ Ánh mắt mẹ lấp lánh rạng ngời Mẹ nhìn tôi bao dung, âu yếm Cái nhìn của mẹ vừa như muốn chia vui vừa như muốn động viên khích lệ tôi phải cố gắng nhiều hơn nữa Trên cành cây, mấy chú chim lích chích truyền cành, ngó nghiêng ngoài cửa sổ như cũng muốn chia vui cùng với
mẹ con tôi Tôi vô cùng hạnh phúc trước niềm vui của mẹ
Bữa cơm của hai mẹ con chỉ có rau với trứng, nhưng tôi ăn rất ngon miệng Có lẽ bởi lòng tôi náo nức một niềm vui: Vui vì đã làm được một việc tốt nho nhỏ khiến mẹ hài lòng Tôi tự nhủ sẽ cố gắng làm nhiều việc tốt để niềm vui và nụ cười đọng mãi trên gương mặt mẹ
Trang 9Giờ đây, tuy đã là một cậu học sinh mười hai tuổi, nhưng tôi vẫn rất thích chạy nhảy, chơi đùa, nghịch ngợm Nhờ có mẹ, tôi cũng đã phần nào khôn lớn Tôi biết rằng: Hình ảnh mẹ, ánh mắt mẹ trong những lần tôi phạm lỗi cũng như làm được việc tốt sẽ luôn theo tôi, nhắc nhở tôi không mắc sai lầm trong cuộc sống, giúp tôi có thêm nghị lực vững bước trên đường đời
Đề 3: Hãy tả lại hình ảnh một cụ già đang ngồi câu cá bên hồ.
Một buổi sáng mùa thu, tiết trời ấm áp, em có dịp quan sát một cụ già đang ngồi câu cá bên bờ hồ
Cụ mặc bộ đồ bà ba màu xám trắng, tay cầm chiếc cần câu bằng trúc, lóng lánh dưới nắng mai hồng Cụ trông thanh cao, giản dị và đầy chí khí
Tuy cụ đã ngoài bảy mươi nhưng khuôn mặt vẫn đầy đặn, đẹp lão Vầng trán cao đã hằn sâu những nếp nhăn Mái tóc bạc phơ, nhìn cụ như một ông tiên nhân đức Cụ già thong thả buông cần trúc xuống hồ sen Trời nước lênh đênh, những chú cá chép lượn lờ trông mây dưới nước, đàn cá rô tung tăng đùa giỡn, cụ lay nhẹ cần câu, mặt nước hồ chao động Đàn cá liếc mắt nhìn lên thấy chú giun cựa quậy dưới lưỡi câu, chúng lấy làm thích thú
Cụ già đưa tay vuốt nhẹ chòm râu bạc trắng, mắt cụ đăm đắm nhìn lũ cá đang vờn mồi
Cụ vẫn ung dung hút thuốc lào, mùi khói thuốc bay ra quyện với hương sen đang phảng phất Khói cứ bay cao, lan tỏa trong không gian vắng lặng Bỗng cụ mỉm cười thật tươi, đôi mắt hiền từ của cụ ánh lên một niềm vui, niềm thú vị, thì ra đó là một chú cá chép vừa rón rén tới cắn câu Cụ nhanh tay bật mạnh cần câu, chú cá chép vừa nuốt chửng con mồi
và cũng vừa được cụ đưa lên bờ, rồi nằm gọn trong giỏ tre của cụ Chú cá quẫy tũng toẵng
Cụ nói: Nếu muốn trở về với nước thì cũng nằm đấy mà đợi cụ nhé! Lời nói của cụ lúc trong trẻo nghe như tiếng chuông đồng, lúc trầm trầm sâu lắng, rồi cụ bảo em:
– Con có thích cá không?
Em vội trả lời:
– Có ạ! Cụ câu cho con một chú cá rô nhé!
– Vậy thì ngồi đấy mà chờ ông
Rồi cụ gọi:
– Cá rô ơi; hãy cắn câu đi nào!
Trang 10Đàn cá rô vẫn vô tư, lượn lờ dưới nước, quanh quẩn bên đài sen để thưởng thức hương thơm Chú giun vẫn cứ cựa quậy dưới lưỡi câu lóng lánh, cụ già vẫn kiên trì chờ đợi Mặt
hồ trải rộng, mênh mông và gợn sóng Những đóa sen vẫn rung rinh, gật gù trong gió sớm Đột nhiên, một chú cá rô dũng cảm đến gần lưỡi câu Cụ già khẽ bảo em:
– Lần này thì con có cá rô rồi đấy
Em vui lắm và thầm mong cho cá cắn câu Cụ già như hiểu ý em, cụ cố nhìn con mồi Cụ cũng mong có cá rô cho em Bàn tay xương xương của cụ vẫn nắm chặt lấy cần câu Bóng
cụ trải dài dưới mặt nước trong xanh Mấy cọng tóc bạc phất phơ trước trán Cụ vẫn kiên nhẫn, đợi chờ Lần này trông cụ lo lắng, không còn vẻ ung dung vì sợ em thấy thất vọng Chú cá rô không cầm lòng trước miếng mồi ngon, chú đớp mạnh còn mồi rồi định tuôn chạy nhưng đâu còn kịp nữa Chú đã mắc câu Cụ già bung tay lên hất cần câu lên bờ hồ
Cụ mỉm cười rồi bắt cá bỏ vào chiếc bị cho em Cụ còn dặn dò em:
– Ông cho cá con đây nhưng con phải hứa với ông là học giỏi đấy! Em vội đưa hai tay đón lấy cá và cám ơn cụ rối rít:
– Con cảm ơn cụ, con sẽ học giỏi ạ! Chào cụ con về ạ
Cụ gật đầu khen em ngoan rồi vuốt nhẹ chòm râu Có lẽ cụ hài lòng… Em cầm chú cá đi
về mà thầm cảm ơn cụ già tốt bụng kia… Lời dặn dò của cụ vẫn còn vang lời dặn dò của
cụ già mà em xem như một ông tiên nhân hậu
Đề 4:
Sáng chủ nhật vừa rồi, trên ti vi có phát sóng một chương trình thi đấu thể dục thể thao, được tổ chức tại nhà thi đấu Văn Tiểu học - Thành phố Hồ Chí Minh Hôm đó có rất nhiều môn thi hấp dẫn như Vovinara, vật tự do, Karate, bóng bàn, bóng chuyền… nhưng em thích nhất vẫn là môn cử tạ Nổi bật hơn cả, thi đấu hết mình hơn cả chính là vận động viên cửa tạ Thạch Kim Tuấn đã xứng đáng đoạt Huy chương vàng trong cuộc thi này Sau lời giới thiệu của ban tổ chức, lực sĩ Kim Tuấn bước ra sàn đấu giữa tiếng vỗ tay cổ
vũ nồng nhiệt của khán giả Anh rất trẻ, chỉ độ khoảng hai lăm, hai sáu tuổi thôi Nhưng trong anh to khỏe và nặng kí lắm Mái tóc đen hớt cao làm tăng thêm vẻ cương nghị của gương mặt chữ điền Đôi mắt đen sâu và sáng Lông mày rậm Anh đang khoác áo đội tuyển Việt Nam Anh luôn nở nụ cười thân thiện rất dễ gần
Lực sĩ Kim Tuấn được gọi là đẹp trai, ưa nhìn, có một thân hình trong giới thể thao cử tạ gọi là cân đối Anh cao một mét bảy mươi hai, nặng bảy mươi hai kí lô gam Vai rộng,