Ông nội tôi năm nay ngoài bảy mươi tuổi. Tuy vậy, dáng người ông trông thật khỏe mạnh. Chòm râu dài, trắng trông rất giống chòm râu của Bác Hồ. Mỗi lần ông bê bé Bi trên tay, bé cứ thích vuốt chòm râu của ông hoài. Mái tóc ông đã bạc trắng, nước da ông ngăm đen, nhăn nheo. Gương mặt hiền từ với cái nhìn trìu mến trông ông thật phúc hậu. Mỗi khi ông cười để lộ những chiếc răng trắng thưa thớt. Đôi tai ông dài và to như tai phật. Người ta thường nói: Ai có đôi tai phật thì sống rất thọ. Không biết câu nói đó có đúng không, nhưng tôi mong đúng như vậy. Tuy tuổi cao, nhưng bước đi của ông vẫn nhanh nhẹn, tối tối ông đi ngủ sớm và dậy vào lúc năm giờ sáng để tập thể dục dưỡng sinh. Ông tôi rất thích trồng cây. Những loại cây ông trồng luôn nở hoa quanh năm
Trang 1Bài 1:
Ông nội tôi năm nay ngoài bảy mươi tuổi Tuy vậy, dáng người ông trông thật khỏe mạnh Chòm râu dài, trắng trông rất giống chòm râu của Bác Hồ Mỗi lần ông bê
bé Bi trên tay, bé cứ thích vuốt chòm râu của ông hoài Mái tóc ông đã bạc trắng, nước da ông ngăm đen, nhăn nheo Gương mặt hiền từ với cái nhìn trìu mến trông ông thật phúc hậu Mỗi khi ông cười để lộ những chiếc răng trắng thưa thớt Đôi tai ông dài và to như tai phật Người ta thường nói: "Ai có đôi tai phật thì sống rất thọ" Không biết câu nói đó có đúng không, nhưng tôi mong đúng như vậy
Tuy tuổi cao, nhưng bước đi của ông vẫn nhanh nhẹn, tối tối ông đi ngủ sớm và dậy vào lúc năm giờ sáng để tập thể dục dưỡng sinh Ông tôi rất thích trồng cây Những loại cây ông trồng luôn nở hoa quanh năm Cứ mỗi dịp xuân về, cây đâm chồi nảy lộc, hoa nở từng chùm đủ màu sắc sặc sỡ làm cho khu vườn trở nên đẹp
đẽ Khi rảnh rỗi, ông thường kể chuyện cho chúng tôi nghe, mỗi câu chuyện ông kể thường lôi cuốn chúng tôi vào những giấc mơ tuyệt đẹp
Đối với hàng xóm, ông đối xử rất tốt, khi gia đình ai có chuyện gì ông đều đến hỏi thăm và động viên ân cần, vì vậy mọi người trong khu phố đều rất kính trọng ông
Tuy dã già, nhưng ông rất thương con quý cháu, cởi mở và hòa thuận với mọi người Tôi mong ước rằng ông luôn khỏe mạnh để sống lâu và tôi sẽ cố học giỏi để ông vui lòng
Bài 2:
Ai cũng có cho mình niềm tự hào Có người tự hào vì sự nghiệp, có người tự hào
về trí tuê, có người lại tự hào vì có được hạnh phúc Nhưng riêng đối với em, niềm
tự hào to lớn nhất là có được người ông vĩ đại như ông nội Một người cả đời chỉ
Trang 2biết hi sinh, hi sinh cho Tổ quốc, hi sinh cho gia đình – con cái Ông nội em từ khi sinh ra đã rất vất vả Hoàn cảnh gia đình khó khăn, lại anh cả ông phải gánh vác một phần trách nhiệm với các em thay bố mẹ Chính vì thế, ông luôn luôn chững chạc là người có bờ vai vững chắc và vòng tay ấm áp
Em có xem ảnh trước kia của ông Ông là một người rất bảnh Dáng người ông cao, khuôn mặt chữ điền, tay chân rắn rỏi Còn hiện tại, ông vẫn rất đẹp lão Da ông tuy điểm đồi mồi nhưng vẫn hồng hào Ông ngoài 70 tuổi nhưng vô cùng nhanh nhẹn vì thường xuyên tập thể dục Là một sĩ quan quân đội nghỉ hưu ông
Em luôn thấy hãnh diện về người ông là thiếu Tướng quân đội của mình Ông đã
có công lao rất lớn trong cuộc kháng chiến chống Mĩ Chiến tranh đã cướp đi của ông cánh tay trái vì cứu đồng đội khi nguy nan, nhưng ông chưa bao giờ hối hận vì điều đó Huân huy chương của ông em rất nhiều, em thường nói đùa là nó còn nhiều hơn tủ trang sức của cả một hiệu phụ kiện Còn đối với gia đình, ông luôn dành trọn tình yêu Rất bận rộn với công việc ở đơn
vị thì ông vẫn luôn về nhà về cuối tuần để thăm vợ con Đi đâu ông cũng mua quà
về nhà Bố nói với em là bố luôn cảm thấy mình là đứa con hạnh phúc nhất trên đời Hồi nhỏ, ông làm ngựa gỗ cho bố cưỡi, cõng bố đi thả diều, câu cá Làm rất nhiều đồ chơi cho bố Tất cả lũ trẻ trong xóm đều ghen tỵ với tình yêu mà ông
Em cũng được ông vô cùng cưng chiều, ông trồng hẳn hai cây lớn để em mắc võng nằm ngủ Vì đau lưng nên ông không thể làm ngựa cho em nữa, nên ông đã tự làm hẳn một con ngựa gỗ cho em Dù chỉ còn có một cánh tay, nhưng không gì có thể làm khó cựu quân binh Hình dáng ông mướt mồ hôi trên chán để làm đồ chơi em
sẽ mái không quên Em yêu ông vô cùng!
Bài 3:
Trang 3Được sinh ra trên cuộc đời này tôi đã thấy rất hạnh phúc rồi, nhưng được những người sinh ra mình quan tâm chăm sóc mình thì thôi càng cảm thấy yêu cuộc sống này biết bào Và tôi muốn cho cả thế giới này biết rằng tôi rất hạnh phúc Đặc biệt ngoài sự yêu thương của cha mẹ, anh chị em trong gia đình thì tôi còn được sụ yêu mến của ông nội tôi Ông như một tấm gương sáng để tôi noi theo về phẩm chất và
Ông có một khuôn mặt rất đẹp theo như nhiều người nhận xét là như thế Khuôn mặt của ông mang một vẻ đẹp rất riêng rất đàn ông và lịch lãm Cũng chính vi vẻ đẹp ấy mà bà nội tôi đã phải lòng ông Gò má hơi cao cộng thêm đôi môi đẹp và chiếc mồm rộng khiến cho ông tôi thật đẹp cả đến khi ông già đi như bây giờ mà tôi vẫn thấy được vẻ đẹp đó Người ta nói đàn ông mồm rộng thì sang phải chăng ông tôi sang trọng lịch lãm nhờ cái mồm
Ông tôi giờ đã chín mươi tuổi, ông vẫn hồng hào trông ông như một ông bụt, ông tiên trong truyện cổ tích chui ra Mái tóc ông bạc phơ như sợi cước, tùng mảnh trắng bạc phơ như màu của đám mây Thỉnh thoảng có những sợi tóc lạc đàn phất phơ trước gió mềm như mây vậy Dù già đi nhưng ông tôi vẫn rất khỏe ông vẫn đi lại bình thường, vẫn mang về cho tôi những món quà kẹo ngon ngọt của trẻ con Mắt ông tinh lắm, tôi mới ít tuổi đầu mà đã cận trong khi ông tôi mắt sáng mở to tròn khi nào mà bị ông dọa cho thì sợ phải biết ông rất hiền chả bao giờ chùng mắt với tôi, nhưng khi ông dọa ma thì nhìn đôi mắt to của ông hơi sợ Ông tôi gầy lắm chỉ có bốn lăm cân thôi, nhìn thân hình ông chỉ còn có da bọc sương thế nhưng ông vẫn ngày ngày tập thể dục thường xuyên để giữ gìn sức khỏe
Trang 4Trên khuôn mặt ông còn có điểm nhấn là bộ râu Ông tôi để râu trông thật hiền lành, bộ râu ấy cũng bạc phơ như mái tóc trông thật như phật sống Đôi lông mày cũng chuyển sang màu trắng nhìn ông với mái tóc bộ râu đôi lông mày cùng nước
da hồng hào ấy nhìn thật đẹp lão biết bao Ong là một người liêm khiết nhất mà tôi từng thấy Khi nhà nước tặng ông một mảnh đất trên thủ đô thì ông lại từ chối Ai cũng bảo rằng ông quá liêm khiết nêu như ông nhận miếng đất ấy thì bay giờ con cháu có thể sung sướng trên hà nội rồi Bởi dẫu gì có một mảnh đất trên thủ đô cũng rất có giá Thế nhưng ông nhất định không nhận, ông quả thật là liêm khiết hết mức Và điều đó rất đáng để tôi học tập và noi theo Mỗi khi buồn tôi thường đến bên ông để vuốt ve mái tóc bạc trắng ây, vuốt râu của ông và nghe giọng cười khanh khách giòn giã của nội Những nét đẹp trên khuôn mặt nội hay vẻ đẹp tâm hồn đều làm cho tôi thấy yêu quý và khâm phục trân trọng nội tôi nhiều hơn
Bài 4:
Trong gia đình, tôi yêu quý tất cả mọi người, nhưng người mà tôi yêu mến nhất, kính trọng nhất vẫn là ông ngoại Bất cứ lúc nào, hình ảnh của ông cũng thật ngọt ngào trong trái tim tôi
Ông tôi chưa già lắm đâu, chỉ khoảng bảy mươi thôi Dáng ông tầm thước như bao
cụ già khác Khuôn mặt sắt lại với nhiều nếp nhăn của những ngày tháng khó khăn, vất vả Gian khổ nhất là những năm tháng trong chiến trường miền Đông Nam Bộ xưa kia Khuôn mặt vuông vuông chữ điền, nước da sạm lại với nhiều chấm đồi mồi, đuôi mắt lại đầy những vết chân chim; vậy mà ông tôi trông vẫn đẹp lão lắm Đặc biệt là với tôi, ông quả thật đẹp Hạnh phúc nhất là được nằm trong lòng ông, tay vuốt ve chòm râu điểm bạc, ngước nhìn đôi mắt ấm áp, hiền từ của ông Lúc đó tôi có cảm giác như đang ở trong truyện cổ tích, như có ông Bụt ở bên với bao phép màu tốt lành và đẹp đẽ
Trang 5Tôi rất thích nắm tay ông, được thấy hơi ấm nóng từ tay ông truyền sang, thật là khoan khoái Bố mẹ đi làm suốt ngày, ông với tôi sao mà thân thiết thế Giọng nói của ông trầm trầm và rất truyền cảm, bởi hồi trẻ ông đã là một cây” kịch nói nghiệp
dư nổi tiếng của trung đoàn Chính vì thế, ông ru hoặc kể chuyện, lũ cháu chúng tôi nghe, chỉ được một lúc là dip cả mắt lại Ông tôi nhiều con cho nên cũng lắm cháu Tôi chưa thấy ai yêu và quyến luyến với lũ cháu như ông Ông thường thẳng thắn bộc bạch: Khi có cháu, lại thấy yêu cháu hơn con rất nhiều!” Lũ chúng tôi cũng yêu quý và gắn bó với ông lắm Nhất là tôi, thằng cháu “đích tôn” như ông vẫn trìu mến gọi vậy
Lại một bất ngờ nữa khiến các bạn khó tin, chính ông tôi chứ không phải ai khác trong gia đình này là người ngoại trợ chính Đứng cạnh Ông, bà tôi trờ nên vụng
về, lúng túng, như bà thường tự nhận “Bà của cháu mồ côi sớm nên việc bếp núc, nội trợ đoảng vị quá!” Cứ sáng sớm, sau khi tập thể dục, luyện vài bài dưỡng sinh
là ông lại xách giỏ đi chợ Ong đâm nghiện những tiếng chào mời, lời kì kèo qua lại của cái chợ nhỏ nằm tại khu chung cư của chúng tôi Những thứ ông mua đều tươi rói, vừa ngon lại vừa đẹp mắt bởi nhiều màu sắc Ong nấu nướng ngon lắm, mời các bạn đến nhà tôi mà xem, ông tôi sẽ trổ tài nghệ tuyệt vời của mình để các bạn thưởng thức Đố có mà chê nổi
Tôi còn quên chưa nói tới sự quan tâm đặc biệt nữa của ông mình về tình hình thời
sự trong và ngoài nước Không có chương trình thời sự nào của Truyền hình, của Đài Tiếng nói Việt Nam, của báo chí nào mà ông bỏ qua Đã thế ông còn năng trao đổi với bạn bè, không gặp gỡ, không họp hành thì ông lại gọi điện thoại Có lẽ, điện thoại của ông tôi chỉ để làm hai việc, hỏi thăm con cháu và bàn bạc về thời sự nóng hổi Khi nói, ông tỏ ra say sưa, nhiệt tình như có bạn mình ở trước mặt vậy Hầu hết các thông tin về thời sự, tôi được biết qua ông mình Mĩ đánh I-rắc cũng khiến ông tôi buồn bực, phiền muộn vô cùng, làm cả nhà xót cả ruột
Trang 6Trong nhà tôi, ông thường coi vườn cây xanh trên tầng thượng là tài sản của mình Trên đó có bao nhiêu là cây, là hoa Thứ nào ngoài tên ra cũng đều có lí lịch riêng của nó Nào là kỉ niệm ngày ở chiến trường về, ngày thăm Điện Biên Phủ, ngày sinh đứa cháu đầu,… Công ông tưới bón, chăm chút, băt sâu, tạo nên vườn cây này
Sinh nhật vừa rồi của tôi, ông tặng một chiếc kèn nhỏ xinh Tôi tự mày mò và bây giờ đã thổi được bài “Nhạc rừng” mà ông yêu thích Ỏng tôi tự hào lắm, cứ khoe khắp khu nhà về tài của cháu mình Nhưng tôi hiểu không phải vậy, chẳng qua ông yêu tôi quá thôi!
Tôi yêu quý yà kính mến ông rất nhiều và cũng biết ông yêu lại tôi như vậy Ông là người hay là ông Bụt, tôi cũng không biết nữa
“Cháu sẽ phải cố gắng nhiều đề làm vui lòng ông, ông ơi!” Tôi vẫn nhủ thầm như vậy
Bài 5:
Ông tôi, một người thầy cao cả nhất, người đã khiến tôi yêu quý nghề giáo hơn bất
Cho tới bây giờ, tôi vẫn không thể nhớ nổi người ông mà mình yêu quý nhất đã xa
từ lúc nào, chỉ biết là đã rất lâu tôi không được nhìn thấy khuôn mặt ấy, giọng nói
ấy, không còn được làm nũng và đòi ông đưa đi mua quà vặt lẫn đồ dùng học tập nữa Thực sự tôi luôn có cảm giác rằng ông vẫn theo bước tôi đi, vẫn bên cạnh tôi bất cứ lúc nào
Trang 7Có lẽ, những ngày tháng ở với ông, tôi còn quá nhỏ để có thể hiểu được và trân trọng những gì ông đã làm cho mình Ông là thầy giáo dạy toán ở trường đại học, ông có cả một lớp dạy thêm toán ở nhà
Ngày còn nhỏ, thỉnh thoảng tôi hay chạy lại đứng cạnh cửa sổ và xem ông dạy học, những lúc như thế ông thường đuổi tôi ra vì không muốn tôi làm các anh chị mất tập trung
Lúc đấy, tôi thấy giận ông lắm Trong đầu tôi cứ hiện ra những suy nghĩ: “Tại sao ông không dành thời gian ở bên tôi, ông quý tôi nhất mà, quý tôi hơn những anh chị đang ngồi đằng kia Vậy mà tại sao ngày nào ông cũng dành rất nhiều thời gian
để dạy học, hết lớp này đến lớp khác, để rồi ông chẳng đưa tôi đi mua được thứ gì”
Ngày đó, tôi quý ông lắm vì ông hay đưa tôi đi mua hết thứ này đến thứ khác, những gì đòi mẹ mua không được, tôi đều vòi ông đưa đi mua Ông chẳng bao giờ
từ chối tôi bất cứ thứ gì cả
Nhiều lần tôi bị mẹ mắng vì cứ suốt ngày đòi ông mua lung tung, mẹ nói ông làm
gì có tiền mà cứ nhõng nhẽo Tôi thấy mẹ nói dối, ông không có tiền làm sao mà sẵn sàng mua cho tôi nhiều thứ như vậy được
Bà tôi thì hay mắng ông vì ông chiều quá đâm nó sinh hư, vì thế nên mỗi lần đi mua gì hai ông cháu cũng đi bí mật, không cho ai biết Ông bảo tôi sau khi mua phải giấu đi kẻo bà thấy lại mắng ông, những lúc ấy tôi thấy vừa buồn cười, vừa thương ông
Trang 8Ngày ấy, ông hay ngủ ở nhà bác tôi để trông nhà hộ bác, thế mà từ ngày ông chuyển đi , cả đống sách vở ông cũng đem theo luôn, rồi tôi cũng gặp ông ít hơn, chỉ thỉnh thoảng ông mới về vì ông đi dạy ở trường suốt
Thỉnh thoảng ông đèo tôi đi học bằng xe đạp, từ nhà tôi đến trường phải đi qua một con dốc rất cao, cứ mỗi lần đạp xe đến gần dốc là ông lại phải xuống để dắt bộ Lúc ấy, tôi nhận ra rằng sức khỏe của ông không còn tốt nữa
Tôi nói ông để tôi xuống rồi dắt xe đi cho nhẹ nhưng ông luôn nói rằng “cứ ngồi đấy ông sẽ dắt lên được”, nhưng mồi lần dắt lên dốc, tôi lại thấy ông thở rất nhiều
Từ sau lần đấy, tôi đều tự động nhảy xuống để dắt xe cùng ông, tôi đẩy đằng sau, còn ông dắt
Có lần, tôi đã hỏi ông rằng ông dạy lớp mấy, ông bảo ông dạy cấp 3, tôi nói rằng vậy khi nào tôi lên cấp 3 thì ông lại đèo tôi đi học nhé, rồi ông còn phải dạy toán cho tôi nữa, ông cười rồi và trả lời rằng tất nhiên rồi, ông sẽ dạy học cho tôi Đó là lời hứa duy nhất của ông mà tôi chưa bao giờ quên Rồi một ngày tôi biết tin ông bị ung thư đại tràng, mọi người phải chạy chữa cho ông ở viện này tới viện khác.Tôi nghe lén cuộc nói chuyện của bà với mẹ, bà bảo những ngày ở nhà bác, ông hay đi dạy về muộn, rồi thức đêm, chỉ ăn qua loa bánh
mì, không ăn đầy đủ chất
Ông biết rõ là bị bệnh nhưng lại giấu vì sợ mọi người lo, ông chỉ mua thuốc rồi uống chứ không đi khám nên bệnh tình mới trở nặng Những ngày ông nằm giường bệnh, tôi thấy lo cho ông lắm, chẳng biết làm cách nào để giúp ông khỏi bệnh
Thấy mẹ chiều nào cũng khuấy bột sắn cho ông nên tôi tranh làm và nói rằng sẽ đảm nhiệm công việc này Dù tôi làm hôm thì nhạt quá, hôm thì ngọt quá nhưng ông chẳng chê gì mà vẫn kêu ngon
Trang 9Thấy ông hay ăn bánh mì, tôi nghĩ ông phải mê nó lắm nên ngày nào cũng ăn Tôi
ăn cùng ông rồi cũng nghiện món ấy, chẳng có gì, tôi và ông chỉ thích ăn bánh mì không, vừa ăn hai ông cháu vừa trò chuyện rất vui vẻ
Rồi ông được viện trả về, tôi không biết tại sao, chỉ thấy mọi người bảo thế, tôi thấy thích lắm vì tôi sẽ được ở cạnh ông nhiều hơn Rồi mọi người muốn cho ông
đi du lịch, chuyến du lịch dài ngày, ông trở về với tâm trạng thoải mái hơn Cho tới giờ tôi mới biết đó là chuyến du lịch cuối cùng của ông
Những ngày tháng cuối đời, dù bị những cơn đau bụng quằn quại, tôi thấy ông vẫn
cố chịu đựng Những lúc đau, ông lại đuổi tôi về vì không muốn tôi thấy ông như thế Ông còn bảo tôi đem sách vở toán sang ông dạy, những ngày ông dạy tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay Dù đau bụng nhưng ông vẫn cố ngồi dạy tôi làm toán Tôi thấy thương ông lắm mà chẳng làm gì được
Rồi cái ngày đáng sợ nhất cũng đến, ông ra đi trong sự thương tiếc của gia đình và học trò Cho tới những giây phút ấy, tôi cũng không tin vào mắt mình rằng người ông mà tôi yêu quý nhất đã bỏ tôi mà đi Còn lời hứa với tôi thì sao? Ông còn chưa thực hện lời hứa với tôi mà đã ra đi như thế, tôi ghét ông lắm vì ông đã không giữ lời hứa với tôi
Sau này khi đã lớn, tôi mới biết ông thực ra không thích ăn bánh mì, ông chỉ ăn vì
nó giúp ông đỡ đau bụng hơn mà thôi Cái giá sách của ông nào là sách triết, nào là sách toán các loại, nào là giấy khen, giờ nó đã đóng bụi hết cả
Tôi tự nhủ với lòng mình rằng tôi sẽ cố gắng học tốt để không phụ công lao của ông, tôi vẫn thường hay mượn sách tham khảo từ giá sách của ông để tự học môn toán
Trang 10Vậy đấy, người ông cao cả của tôi, người luôn hy sinh thầm lặng cho học trò cũng như cho gia đình, người đã khiến tôi thêm trân trọng nghề giáo biết nhường nào… Nhiều lúc bản thân tôi thấy rất ghen tỵ với những người còn có ông bên cạnh, tôi chỉ mong các bạn hãy trân trọng thứ tình cảm thiêng liêng đó mà biết quý trọng người ông của mình