Em thương anh bên Tây mùa đông Nước khe cạn bướm bay lèn đá Biết lòng anh say miền đất lạ Chắc em lo đường chắn bom thù TRƯỜNG SƠN ĐÔNG, TRƯỜNG SƠN TÂY Nhạc: Hoàng Hiệp - Thơ: Phạm Tiến
Trang 1TRƯỜNG SƠN ĐÔNG, TRƯỜNG SƠN TÂY Nhạc: Hoàng Hiệp - Thơ: Phạm Tiến Duật
Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn
Hai đứa ở hai đầu xa thẳm
Ðường ra trận mùa này đẹp lắm
Trường Sơn Ðông nhớ Trường Sơn Tây
Một dãy núi mà hai màu mây
Nơi nắng nơi mưa, khí trời cũng khác
Như anh với em, như Nam với Bắc
Như Ðông với Tây một dải rừng liền
Trường Sơn Tây anh đi, thương em
Bên ấy mưa nhiều, con đường gánh gạo
Muỗi bay rừng già cho dài tay áo
Hết rau rồi, em có lấy măng không
Em thương anh bên Tây mùa đông
Nước khe cạn bướm bay lèn đá
Biết lòng anh say miền đất lạ
Chắc em lo đường chắn bom thù
TRƯỜNG SƠN ĐÔNG, TRƯỜNG SƠN TÂY Nhạc: Hoàng Hiệp - Thơ: Phạm Tiến Duật
Anh lên xe, trời đổ cơn mưa
Cái gạt nước xua tan nỗi nhớ
Em xuống núi nắng về rực rỡ
Cái nhành cây gạt nỗi riêng tư
Ðông sang Tây không phải đường như
Ðường chuyển đạn và đường chuyển gạo
Ðông Trường Sơn, cô gái "ba sẵn sàng" xanh áo Tây Trường Sơn bộ đội áo màu xanh
Từ nơi em gửi đến nơi anh
Những đoàn quân, trùng trùng ra trận
Như tình yêu nối lời vô tận
Ðông Trường Sơn, nối tây Trường Sơn
VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI
Nhạc và lời: Đỗ Nhuận
Bạn ơi hãy đến quê hương chúng tôi
Ngắm mặt biển xanh xa tít chân trời
Nghe sóng vỗ dạt dào biển cả
Vút phi lao gió thổi bên bờ
Buồm vươn cánh vượt sóng ra ngoài khơi
Trong nắng hồng bừng lên sáng ngời
Miền Nam đất nước quê hương chúng tôi
Có rừng dừa xanh xa tít chân trời
Người thiếu nữ dạt dào tình trẻ
Dáng xinh tươi sao chẳng muốn cười
Lòng trai tráng rộng lớn như biển khơi
Với cánh tay dựng lên đất trời
Trang 2Mùa Xuân đã tới quê hương chúng tôi
Mía ngọt chè xanh bông trắng lưng đồi
Đồng xanh lúa rập rờn biển cả
Tiếng ai ru con ngủ ru hời
Đồng xanh lúa thẳng cánh bay cò bay
Đưa nước về làng quê xóm tôi
Việt Nam yêu dấu thanh thanh lũy tre
Suối đổ về sông qua những nương chè
Dòng sông cuốn dồn về biển cả
Lứa thanh niên vui thỏa cuộc đời
Mùa Xuân tới nguồn sống đang sục sôi
Đất nước tôi Việt Nam sáng ngời
Bạn ơi hãy đến quê hương chúng tôi
Ngắm mặt biển xanh xa tít chân trời
Nghe sóng vỗ dạt dào biển cả
Vút phi lao gió thổi bên bờ
Buồm vươn cánh vượt sóng ra ngoài khơi Trong nắng hồng bừng lên sáng ngời
Miền Nam đất nước quê hương chúng tôi
Có rừng dừa xanh xa tít chân trời
Người thiếu nữ dạt dào tình trẻ
Dáng xinh tươi sao chẳng muốn cười
Lòng trai tráng rộng lớn như biển khơi
Với cánh tay dựng lên đất trời
Mùa Xuân đã tới quê hương chúng tôi
Mía ngọt chè xanh bông trắng lưng đồi
Đồng xanh lúa rập rờn biển cả
Tiếng ai ru con ngủ ru hời
Đồng xanh lúa thẳng cánh bay cò bay
Đưa nước về làng quê xóm tôi
Việt Nam yêu dấu thanh thanh lũy tre
Suối đổ về sông qua những nương chè
Dòng sông cuốn dồn về biển cả
Lứa thanh niên vui thỏa cuộc đời
Mùa Xuân tới nguồn sống đang sục sôi
Đất nước tôi Việt Nam sáng ngời
THUYỀN VÀ BIỂN
Nhạc: Phan Huỳnh Điểu - Thơ: Xuân Quỳnh
Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu
Những ngày không gặp nhau
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau rạn vỡ
Nếu từ giã thuyền rồi
Biển chỉ còn sóng gió
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
Trang 3Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
TÌNH CA
Nhạc và lời: Hoàng Việt
Khi hát lên tiếng ca gởi về người yêu quê ta
Ta át tiếng gió mưa thét gào cuộn dâng phong ba
Em ơi! nghe chăng lời trái tim vọng ra
Rung trong không gian mặt biển sôi ầm vang
Qua núi biếc chập chùng xa xa
Qua bóng mây che mờ quê ta
Tiếng ca đời đời chung thuỷ thiết tha
Em có nghe tiếng ca chứa đựng hận thù sâu xa
Đã biến tình đôi ta thành những ánh sao toả sáng
Vượt băng băng qua đêm tối tìm hương hoa
Bến nước Cửu Long còn đó em ơi!
Bãi lúa nương dâu còn mãi muôn đời
Là còn duyên tình ta thắm trong tiếng ca không thể xoá nhoà Khi đã nghe tiếng ca của lòng người yêu phương xa
Em hãy ngước mắt lên vui nhìn trời xanh quê ta
Chim bay giăng giăng ngoài nắng xuân đẹp thay
Tan cơn phong ba lòng đất yên rồi đây
Em hãy nở nụ cười tươi xinh
Như cánh hoa xuân chào riêng anh
Nói nhau nghìn lời qua đôi mắt xanh
Ta hát chung tiếng ca vang dội từ nghìn phương xa
Xua kẻ thù đi mau, dập tắt chiến tranh đẫm máu
Đập tan ngay bao đau khổ và chia ly
Giữ lấy đức tin bền vững em ơi
Giữ lấy trái tim đòi sống yêu đời
Làm một bài tình ca của đôi lứa ta dâng cả bao người
NGƯỜI ĐI XÂY HỒ KẺ GỖ
Nhạc và lời: Nguyễn Văn Tý
Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn
Mà đời không ngại đào mấy con kênh
Ðắp hồ xây đập, ta đưa dòng nước ngọt
để dòng mương nhỏ tắm mát quanh năm
Ruộng đồng ta thoả mơ uớc bao ngàn năm
Kẻ gỗ là đây bao năm đợi tháng chờ
Này vùng đá bạc đồi núi lô nhô
Như dòng suối nhỏ theo sông về với biển
Bỏ đồi hoang lại trong nắng trong mưa
để người nên khổ như đất kia cằn khô
Tay anh phá đá, tay em đào sỏi
Ngồi trong xe ủi em nhớ những ngày hè
Chân lội qua khe em nhớ mùa đông giá
Ta nghe trong đó bao nhiêu là chuyện lạ
Ngày ta đi học em nói thích nghề gì
Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ
Trang 4Thấy mùa phượng vĩ ta ngỡ gặp mùa thi
Cũng ngày phượng nở hai đứa mình ra đi
Bởi chúng mình thương bao nhiêu mảnh đất cằn
Mà đời không ngại đào mấy con kênh
đắp hồ xây đập ta nuôi dòng nước ngọt
để dòng mương nhỏ tắm nắng quanh năm Ruộng đồng ta thoả mơ uớc bao ngàn năm Nghệ Tĩnh mình ơi, Sông Lam gọi Núi Hồng Bạn về theo bạn đào núi lấp sông
đất trời như vẫn vang vang lời trống giục
Mặt hồ lay động nên sang mênh mông
Từng đàn cá lượn cây lúa thêm nặng bông
Ta đi những bước thênh thang đồng rộng
Làng ta di động thêm có đất mình cày
Cho điện giăng dây, cho máy về thôn xóm
Ta đi trong nắng trong mưa đời bận rộn
Bài thơ ta đọc em thấy có điều gì
Nay da em nâu tươi màu suy nghĩ
Thấy mùa phượng vĩ xao xuyến mộng ngày thi Thấy mùa phượng nở hai đứa mình cùng đi
THƠ TÌNH CUỐI MÙA THU
Nhạc: Phan Huỳnh Điểu - Thơ: Xuân Quỳnh
Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả
Theo dòng nước mênh mông
Mùa thu vào hoa cúc chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em là của mùa thu cũ
Chỉ còn anh và em
Tình ta như hàng cây đã yên mùa bão gió Tình ta như dòng sông đã yên ngày thác lũ Thời gian như ngọn gió mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại
Kìa bao người yêu mới đi qua cùng heo may Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại
Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại
Tình ta như hàng cây đã yên mùa bão gió Tình ta như dòng sông đã yên ngày thác lũ Thời gian như ngọn gió mùa đi cùng tháng năm Tuổi theo mùa đi mãi chỉ còn anh và em
Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại
Kìa bao người yêu mới đi qua cùng heo may Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại
Chỉ còn anh và em cùng tình yêu ở lại
HÀNH KHÚC NGÀY VÀ ĐÊM
Trang 5Nhạc: Phan Huỳnh Điểu - Thơ: Bùi Công Minh
Rất dài và rất xa là những ngày thương nhớ
Nơi cháy lên ngọn lửa là trái tim
là trái tim yêu thương
Anh đang mùa hành quân pháo lăn dài chiến dịch
Bồi hồi đêm xuất kích chờ nghe tiếng pháo ran
Ngôi sao như mắt Anh trong những đêm không ngủ
Giáo án Em vẫn mở cho ánh sao bay vào
Ngày và đêm xa nhau đau chỉ dài và nhớ
Thời gian trong cách trở đốt cháy ngời Tình Yêu
Pháo Anh lên đồi cao nã vào đầu giặc mỹ
Bục giảng dưới hầm sâu Em cũng là chiến sỹ
Cái chết cúi gục đầu
Cuộc đời xanh tươi trẻ ngày đêm ta bên nhau
Những đêm ngày chiến đấu
Ngày đêm ta bên nhau những đêm ngày chiến đấu
Đêm ngày trong chiến đấu Anh với Em
Sống vẫn gần nhau
CÙNG HÀNH QUÂN ĐI GIỮA MÙA XUÂN
Nhạc và lời: Cẩm La (Hoàng Hà)
1 Khi tiếng chim hót vang lên lời ca
Và khi nắng tỏa rộn bước quân hành xa,
Thì em có nghe tiếng mùa xuân về,
Giục cất bước giải phóng cho làng quê
Trên núi sông mến yêu đây của ta,
Mà khi bóng giặc còn đó chưa rời xa,
Thì em có nghe tiếng mùa xuân về,
Lời thôi thúc phải đánh tan giặc kia
A! Ta chào mùa xuân hành quân giành chiến thắng A! Ta chào mùa xuân sục sôi triều cách mạng Xuân thắm tươi là trên nơi tiền tuyến
Cùng hành quân đi giữa mùa xuân
Xuân thắm tươi là trên nơi tiền tuyến
Cùng hành quân đi giữa mùa xuân
2.Khi giữ cho lúa ngô xanh đồng ta
Và khi phá lộ chắn đánh xe giặc qua,
Là luôn có em bám ruộng và ngăn thù,
Đời tranh đấu đẹp thắm hoa đồng quê
Khi tiếng hô đấu tranh vang thành phố,
Đình công bãi thị đòi áo cơm tự do,
Là luôn có em giữa dòng người căm thù,
Cùng tiến bước và cất cao lời ca
A! Ta chào mùa xuân đồng quê bừng khí thế A! Ta chào mùa xuân thành phố diệt Mỹ ngụy Hai chúng ta từ trên hai trận tuyến,
Cùng hành quân đi giữa mùa xuân
Xuân đấu tranh tiền phương hay hậu tuyến
Cùng hành quân đi giữa mùa xuân
3 Xuân nước non chứa chan bao tình thương, Lòng ta ấm lửa tình nghĩa hậu phương,
Trang 6Kìa em có nghe sóng người lên đường cùng chung sức giải phóng cho miền Nam
Trên núi sông gấm hoa Việt Nam,
Mùa xuân thắng lợi giặc Mỹ phải tan,
Là khi có em giữa dòng người vô tận,
Lại nao nức xây đắp cho miền Nam
A! Ta chào mùa xuân miền Nam lừng chiến thắng
A! Ta chào mùa xuân miền Bắc càng vững mạnh
Nam Bắc chia lửa chung tay diệt Mỹ
Cùng hành quân đi giữa mùa xuân
Nam Bắc hai miền chung tay diệt Mỹ
Cùng hành quân đi giữa mùa xuân
CHIẾCGẬYTRƯỜNGSƠN
Nhạcvàlời:PhạmTuyên
Thanh niên quê tôi làm chiếc gậy hành quên Đặt cho tên gọi là chiếc gậy trường sơn Luyện cho đôi chân vượt đường xa không mỏi, luyện cho tinh thần là chỉ tiến không lui Gậy trong tay mồ hôi đã bóng, màu gỗ quê hương mang cả mối tình dân Như nhắn nhủ những ai lên đường mà lời hứa với bao người thân Trường sơn ơi, nơi núi mờ xa mà ta chưa qua, có suối reo, có gió ngàn cây có dốc cao vực sâu mất lối mây trắng quyện dưới chân bước bồi hồi, có nắng lửa đốt thiêu vách núi ơ ơ… trường sơn ơi Ta đến bên người với gậy quê hương Trường sơn ơi, ta đã lên đường khi lửa tiền phương đang nhắc ta gấp bước đường xa Khi thù giặc cướp nước cháy bỏng trong lòng ta
Thanh niên quê tôi luyện sức thật dẻo dai Hành quân đêm ngày cùng súng đạn nặng vai người thân yêu trao gậy trường sơn khi lên đường, cùng sôi trong lòng bao truyền thống quê hương Đạn bom quân thù đang vấy máu Gương sáng trung kiên bao liệt sỹ còn đây Như nhắn nhủ những ai lên đường mà lời hứa sắt son đừng phai Trường sơn ơi, cho dẫu hiễm nguy bền tâm vững chí trong bước đi nghe tiếng đồng quê, nghe gió reo, bờ tre gốc lúa Nghe tiếng người mến thương vẫn dặn dò:giữ vững truyền thống của đất nước ơ ơ… trường sơn ơi Ta đã lên đường với gậy quê hương Trường sơn ơi, chan chứa bao tình Cho gậy mòn dốc núi vẫn luôn giữ tấm lòng son Sức trẻ đi cứu nước vững vàng hơn dãy trường sơn
HÀNH TRÌNH TUỔI 20
Nhạc và lời: Nguyễn Văn Hiên
Hành trình tuổi 20 chúng ta vẫn còn nhớ, một đoạn đường chông gai hiến dâng cho ngày nay Hành trình tuổi 20 qua núi cao sông dài, từ miền quê hương về đây chung bài ca Băng qua trường sơn cát trắng biển xanh, băng qua Phước Long còn in dấu chân hùng anh, về Tây NGuyên xanh lòng vui như mở hội Tuổi 20 đẹp sao ước mơ xanh Hành trình tuổi 20 tiếng quê hương vọng mãi Sài Gòn ngày 30 Bắc Nam chung bài ca Hành trình tuổi 20 theo bước chân anh hùng từ mọi miền xa xôi về chung bài ca Đi trong tình yêu đất nước đẹp tươi đi trong tiếng ca tuổi xuân đắp tay dựng xây về Tây Nguyên xanh lòng vui như mở hội Tuổi 20 đẹp sao ước mơ xanh
KHÁT VỌNG
Nhạc và lời: Vũ Hoàng
Đường dài tương lai quê hương đang gọi mời , tuổi trẻ hôm nay chung tay xây đời mới dù lên rừng , hay xuống biển Vượt bão dông vượt gian khổ,tuổi trẻ kề vai vững vàng chân bước người ơi
(Đừng hỏi tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho tổ quốc hôm nay)2
TỰ NGUYỆN
Nhạc và lời: Trương Quốc Khánh
Trang 7Nếu là chim tôi sẽ làm loài bồ câu trắng
Nếu là hoa tôi sẽ làm một đóa hướng dương
Nếu là mây tôi sẽ làm một vầng mây ấm
Là người tôi sẽ chết cho quê hương
Là chim tôi sẽ cất cao đôi cánh mềm
Từ Nam ra ngoài Bắc báo tin nối liền
Là hoa, tôi nở tình yêu ban sớm
Cùng muôn trái tim ngất say hòa bình
Là mây theo làn gió tôi bay khắp trời
Nghìn xưa oai hùng đó nên xin tiếp lời
Là người xin được một lần nằm xuống
Nhìn anh em đứng lên cắm cao ngọn cờ
DẬY MÀ ĐI
Nhạc và lời: Nguyễn Xuân Tân
Dậy mà đi, dậy mà đi
Ai chiến thắng không hề chiến bại
Ai nên khôn không khốn một lần
Dậy mà đi, dậy mà đi
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi
Đừng tiếc nữa cần chi khóc mãi
Dậy mà đi sông núi đang chờ
Dậy mà đi, dậy mà đi
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi
Bao nhiêu năm qua dân ta sống không nhà
Bao nhiêu năm qua dân ta chết xa nhà
Dậy mà đi, dậy mà đi
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi
Sángtác:TrầnChung
Thơ:NguyễnTrungThu
Trình bày: Việt Hoàn
ĐêmTrườngSơn
Chúngcháunhìntrăngnhìncây
Cảnhvềkhuyanhưvẽ
Bâng khuâng chúng cháu nghĩ Bác như đã đến nơi này
Ơi!ĐêmTrườngSơn
Nghetiếngsuốitrongnhưtiếnghátxa
MàngỡnhưtừPácBósuốivềđâyngânnga
ÂmvangTrườngSơn.ÂmvangTrườngSơn
Đường Trường Sơn chúng cháu dồn chân bước con đường của Bác mới đi qua
Bâng khuâng chúng cháu thấy Bác như đang đứng nơi này
Trang 8Mà ngỡ như từ Pác Bó suối về đây ngân nga.
Đường Trường Sơn chúng cháu dồn chân bước con đường của Bác mới đi qua
Trình bày: Việt Hoàn
cum cụp cum, cắc cum cum cụp cum…
Giã gạo ban đêm vì ngày bận làm mùa
Tìm diệt giặc Mỹ, giải phóng cho dân mình
Một nụ cười tin chắc tương lai
Khúc nhạc đêm nay dùng nhịp đệm bằng chày
Cối gạo vơi đi và rồi gạo lại đầy
Vui sao, giã thêm càng mau
Trang 9Ê! Tiếng gà đã gáy màn sương phủ xuống,
Mồ hôi pha lẫn đẫm ướt suốt đêm dài
Bao nhiêu gạo là bao nhiêu tình,
Về đường này thăm sóc Bom Bo…
Nhớ ơn giải phóng dân mình
Một nụ cười tin chắc tương lai
Gạo mang trên vai để ngày mai đây túi anh có đầy
Nhớ ơn giải phóng dân mình
Này là tình của người hậu phương
Về đường này thăm sóc Bom Bo…
cum cụp cum, vang chày khuya
MÙA XUÂN TRÊN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH
Thể hiện: Mây Trắng
Trang 10Cây xanh tươi ra lá trổ hoa Chào mùa xuân về với mọi nhà
Chợ thêm đông chợ vui Bến Thành
Cờ sao đang tung bay cao qua hết rồi những năm thương đau
Xa ba mươi năm nay đã gặp nhau vui sao nước mắt lại trào
Ôi ta đang đi đi giữa rừng hoa hay ta đi giữa rừng cờ
Mùa xuân trên thành Phố Hồ Chí Minh là mùa xuân đẹp nhất quê mình
NHƯ CÓ BÁC TRONG NGÀY VUI ĐẠI THẮNG
Thể hiện: Tốp ca nam nữ Nhạc viện Tp HCM
Việt Nam Hồ Chí MInh Việt Nam Hồ Chí Minh
LỜI BÁC DẶN TRƯỚC LÚC NGƯỜI RA ĐI
Trình bày: Ái Xuân
Bác đành nằm im
Bác chờ mãi, chờ mãi không thôi
bởi làng Sen day dứt trong tim
Trang 11Bác muốn nghe một đôi khúc dân ca,
bài ca đất nước theo Bác đến mênh mông
bước vào, gần Bác
Bác nhìn em, rơm rớm hàng mi
bởi bài ca đất nước sao quên
"Rằng đã yêu tổ quốc mình, càng yêu tha thiết những khúc hát dân ca" Chuyện kể rằng trước lúc người đi xa Chuyện kể rằng trước lúc người đi xa