Mang được gương, được tủ Nhưng mang làm sao đủ Quãng đời thơ đã qua… Mang sao nỗi thiết tha nặng trĩu lòng xóm cũ Mang làm sao quá khứ Theo chân người đi xa.. Vầng trăng còn thiết tha Mà
Trang 1Kính tặng anh trai Khắc Duy Mỗi lần về thành phố
Em vào thăm xứ đồi
Nơi dốc ấy anh ngồi
Đến giờ hoang vắng quá!
* *
Cả nhà ta lên đó
Một mình em thấy buồn
Mang được ghế, được giường
Mang được gương, được tủ
Nhưng mang làm sao đủ
Quãng đời thơ đã qua…
Mang sao nỗi thiết tha
nặng trĩu lòng xóm cũ
Mang làm sao quá khứ
Theo chân người đi xa
N H Ớ X Ứ Đ Ô Ì
Trong khi tôi đi vắng
Ở quê đã bán nhà
Lúc trở về hoang vắng
Ôi! xứ đồi đã xa
Vầng trăng còn thiết tha
Mà lòng người đã tắt
Trái tim thay con mắt
quặn nỗi đau từng ngày
Trời thành phố hoa bay
Điện giăng đầy các ngõ
Tôi chìm trong nỗi nhớ
Một xóm làng yên vui!
Tôi nhớ cây mâm xôi
Khi hè về đơm cỗ
Cái ao làng bé nhỏ
Con đường xanh hàng dừa
Tôi nhớ những cơn mưa
Lá xoè thêm sắc biếc
Để ông trời nuối tiếc
Cứ bừng lên ánh hồng
Tôi nhớ những cánh đồng
Đàn cò hong áo trắng
Mười tám năm thầm lặng
Lớn lên cùng với tôi
Trang 2Là xứ đồi ngày ấy /
Đời nhẫn tâm biết mấy
Cướp đi dần hồn thơ /
Tôi nhớ và ước mơ :
Xứ đồi xưa vẫn đấy
Tháng ngày ơi có thấy
Tôi đứng , ngồi ngẩn ngơ ?
N H Ớ THU CÚC
Tặng các em học sinh Thu Cúc Tôi ngóng chờ các em
những tâm hồn Thu Cúc
Đó là nguòn hạnh phúc
Cho cuộc đời thành thơ!
Vì các em tôi mơ:
Trái đất này hiền lại
Không đọa đầy oan trái
Người với người thương nhau
Người sống để cho nhau
Xây bể đời trái ngọt
Gánh gồng nhau nỗi đau
Giàu vị tha nhân ái!
Các em nhỏ miền núi
Không thèm thuồng,ước ao
Một cảnh phim ngoài bãi
Dẫu dở hay thế nào
Đã quen trăng, quen sao
Chưa điện đài, phố xá
Mỗi sáng từ khe đá
Đi tới trường đẫm sương
Ôi!Các em yêu thương
Có điều chi ấm ức
Hỡi những gì thổn thức
Đừng để lòng nguội đi
Em khóc mãi làm gì
Cho lòng cô tê tái
Biết bao giờ có lại
Những ngày xưa , hết rồi
Tôi muốn trò của tôi
Thấy niềm vui ở lỡp
Trang 3Dưới bóng cờ hồng rọi
Nỗi buồn thì tàn lụi
Để vui mừng nhân đôi
Nhức nhối con tim tôi
Mỗi lần lên Thu Cúc
Ôi Thu Cúc , Thu Cúc!
Đã cho tôi hạnh phúc
Đã cho tôi tình đời
Đó là nơi cay đắng
Cũng là nơi ngọt bùi
Ra về tôi vẫn nhớ
Ra về tôi vẫn mơ
Những tâm hồn trẻ thơ
Đừng bao giờ buồn khổ
ƯỚC
Đã đi hết nửa cuộc đời
Nào tôi có ước cho tôi điều gì Ông trời chẳng biết nghĩ suy
Sao đành đày ải làm thi sĩ nghèo Nguyễn Du khóc bởi nàng Kiều Tôi chưa hề khóc cho điều đớn đau Nhìn Hiền , chẳng dám nhìn lâu!
Sợ tình yêu sẽ phai màu , mất đi ,, ƯỚC GÌ…
Tôi bỗng ƯỚC GÌ:
Hai ta không phải tông chi họ hàng