1. Trang chủ
  2. » Trung học cơ sở - phổ thông

Bài viết số 3 lớp 9 đề 1

28 1,6K 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 28
Dung lượng 736 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Bài viết số 3 lớp 9 đề 1: Hãy kể về 1 lần trót xemTôi vẫn còn nhớ,từ ngày đầu tiên đến trường tôi đã được ba mẹ dạy rằng"Nhà trường,lớp học là mái nhà thứ hai vàtất cả những thành viên t

Trang 1

Bài viết số 3 lớp 9 đề 1: Hãy kể về 1 lần trót xem

Tôi vẫn còn nhớ,từ ngày đầu tiên đến trường tôi đã được

ba mẹ dạy rằng"Nhà trường,lớp học là mái nhà thứ hai vàtất cả những thành viên trong lớp học đều là người tronggia đình" câu nói này đã ghi sâu vào tiềm thức của tôi.Chođến bây giờ,khi tôi đang học năm cuối cấp hai.Trong ngăn

kí ức của tôi,chắc chắn tôi sẽ quên đi nhiều thứ,nhưng tôi

sẽ không bao giờ quên được một lần tôi trót xem nhật kícủa Nga.Nga là cô bạn thân của tôi từ hồi còn bé nên tôirất hiểu tính Nga.Vừa dễ mến vừa khoan dung,độ lượng lạicòn rất được lòng các bạn trong lớp

Trong một buổi sáng chủ nhật đẹp trời,tung tăng trên vỉa

hè vừa đi vừa hát trên tay cầm mấy quyển sách mà tôimới vừa mua định mang sang cho Nga cùng đọc vì sở dĩhai đứa có cùng sở thích.Như thường lệ tôi biết chắc hômnay ba mẹ Nga không có nhà nên vừa bước vào cổng,tôivừa cười vừa nhìn quanh vừa kêu to:

-Lép ơi!Mình đến rồi!

Lép là cái biệt danh thân quen mà tôi vẫn gọi Nga thườngngày.Từ sau nhà,tiếng dép lạch cạch cung với giọng nóicủa Nga vang lên:

-Ừ!Tớ đây!Vào nhà đi chờ tớ một lát,đang rửa bát!

Tôi chạy ào lại phòng Nga,nằm dài trên chiếc giường đầygấu bông của bạn ấy.Đưa mắt nhìn quanh một lượt tôi bậtdậy,lại góc học tập của Nga.Là bạn rất thân nên chúng tôithích đọc sách như nhau,nhất là truyện tranh.Kệ sách củaNga đủ các loại đến nỗi đầy kín cả.Tôi đang lựa cho mìnhmột quyển sách ưng ý nhưng sao quanh đi quẩn lại tìmchẳng thấy.Đang loay hoay thì tôi thấy một khe hở nhỏcạnh kệ sách,vốn dĩ bản tính hay tò mò nên tôi bèn thòtay vào lấy ra xem thử.Thì rút ra được một cuốn sổ.Lúcnày mắt tôi bỗng sáng bừng lên khi thấy một cuốn sổ đượctrang trí rất đẹp mắt,xinh xắn và trông thật dễthương.Trên mặt cuốn sổ còn được ghi dòng chữ"Nhữngdòng tâm sự của tôi".Ôi không đây là nhật kí của Nga.Tôinghĩ thầm và định để vào chỗ cũ,nhưng sao lại cứ ngập

Trang 2

ngừng,tôi hình như tôi muốn biết thêm về Nga tôi muốnbiết xem Nga ghi những gì?Tôi không kiềm chế được đôitay mình và đã mở nó ra.Tôi biết hành động như thế này là

đã xâm phạm đời tư cá nhân của Nga nhưng sao tôi lạikhông kìm được đôi mắt mình,không kìm được sự tò mòcủa bản thân."Trời ơi! Lẽ nào cuộc sống của Nga là nhưvậy?".Bỗng tôi giật bắn mình,Nga đang đứng ngay trướcmặt tôi,Nga hét lên:

-Bạn bạn thật là quá đáng!

Thời gian ngay lúc này đây trong tưởng tượng của tôi cứnhư nó đang tạm ngừng ngừng lại để đếm từng nhịptim,hơi thở của cả hai.Chợt đâu đó,một cơn gió thoáng quanhè nhẹ từ khung cửa sổ kế bên làm tóc tôi bay,gió nhưđang muốn xoa dịu đi cái không khí căng thẳng lúcnày.Mọi vật như cũng đã đứng yên,ngay lúc này tôi cảmnhận được nhịp đập trái tim của Nga hình như nó cũngđang giận dữ.Tay tôi run cầm cập,cuốn nhật kí như nặnghơn rơi bộp xuống đất vì đôi tay của tôi không còn mộtchút sức lực nào nữa,tôi đứng trân trân,bất động,không nóiđược lời nào.Ánh mắt Nga lúc này sáng bừng lên nhìnthoáng qua có thể cảm nhận biết đó là một ánh mắt tứcgiận nhưng tôi nhìn kĩ và thấy được ẩn chứa bên trong

là sự yếu đuối.Ánh mắt như đang muốn khóc nó cứ rưngrưng làm lòng tôi thêm nặng trĩu.Lúc đó,nét mặt Nga đỏbừng lên,như đang ngại ngùng điều gì đó Chắc tôi sẽkhông bao giờ quên được ánh mắt rưng rưng,đôi môi runlẩy bẩy đầy tức giận của Nga lúc đấy.Tôi vụt chạy đi nhưthể để trốn tránh ánh mắt ấy,mà lòng nặng trĩu Tôi cócảm giác như đường về hôm nay xa hơn.Cứ chạymãi chạy mãi mà chân tay cứ mỗi lúc một nặng hơn

Từ lúc quen nhau đến giờ,tôi và Nga đã cùng nhau trải quabao nhiêu là chuyện vui buồn nhưng đó là lần đầu tiên tôithấy Nga giận dữ với tôi như vậy.Tôi chạy,chạy như có ai

đó đang đuổi theo mình-là ánh mắt ấy.Tôi muốn khócquá.Tôi rất sợ,sợ sự giân dữ mà Nga đã ném cho tôi,sợ cảchính việc mà mình vừa làm.Về đến nhà,tôi đóng sập cửaphòng mình lại,thở hổn hển như một kẻ ăn trộm vừa bịrượt bắt,bần thần ngồi xuống ghế,tôi tự trách mình tại saolại làm như vậy?Tại sao tôi lại không thể chiến thắng nổi

sự tò mò của chính mình? Tại sao? Tôi buồn bực quăng

cả chồng sách xuống đất,vậy là tiêu tan ý định khai trương

Trang 3

mấy quyển sách mới,Sự xấu hổ và hối hận làm tôi day dứtkhông yên.

Tối hôm đó,tôi nằm trên giường mà lòng cứ day dứtmãi,trằn trọc không thể nào chợp mắt được.Tôi thầmước ước gì chuyện đó chưa bao giờ xảy ra và ngày mai tôilại có thể cùng Nga vui vẻ đến lớp.Tôi suy nghĩ miênman,nhớ lại những trang nhật kí viết trong nước mắt củalép tôi buồn.Làm sao có thể tưởng tượng được rằng giađình Lép không hề hạnh phúc,suốt ngày Lép phải nghenhững trân cãi vã của bố mẹ mình.Tôi không tin vàonhững gì mình đã đọc,càng nghĩ tôi lại càng thấy thươngLép hơn.Lúc này,trong đầu tôi tưởng tượng ra hình bóngcủa Lép cô đơn và buồn bã trong căn nhà lớn.Vậy mà lâunay tôi cứ tưởng mình hiểu về Lép rõ lắm.Tôi muốn chia sẻcùng Lép,muốn an ủi và làm hòa với Nga.Giờ tôi mớihiểu,mới biết Lép đúng là một cô bé cá tính,tự tin và đầynghị lực sống.Mọi ngày qua lại với Lép thường xuyênnhưng chính sự tự tin,bản lĩnh và nghị lực của Lép đã lấp

đi những nỗi buồn của Lép đến nỗi chính tôi cũng khôngthể nào nhận ra.Nhưng tôi lo Nga vẫn trách móc,vẫn giậntôi và Nga sẽ chẳng bao giờ nói với tôi một lời nào cả bởitôi đã vô tình xen vào bí mật đau buồn mà Nga hằng cấtgiữ trong sâu thẳm trái tim mình lâu nay không hề chia sẻtâm sự với ai.Cứ thế,suốt cả một đêm,tôi không sao thoátkhỏi sự ăn năn,day dứt

Sáng hôm sau,tôi quyết định sẽ nói lời xin lỗi với Nga.Tôi

đi học sớm hơn thường ngày,đứng chờ Nga dưới gốc câyđầu đường nơi mà chúng tôi vẫn thường hẹn nhau cùng đihọc.Vừa đứng ngóng về phía Nga tôi vừa tự nhủ lòng lấyhết can đảm để giải thích cho Nga hiểu.Nga đang từ từ rảobước đến gần tôi,đứng đối diện với tôi nét mặt Nga kháchẳn mọi ngày,im lặng,nghiêm khắc nhìn tôi rồi bước đi tiếpkhông một lời chào hỏi.Tôi bồn chồn,quay lưng lại,chưabiết nên làm gì.Chạy thất nhanh về phía Nga,tôi nắm lấytay Nga nhìn thẳng vào mặt cậu ấy nói khẽ:

-Lép ơi!Cho mình xin lỗi nha!Mình không cố ý làm vậyđâu mà

Nga nhìn tôi với nét mặt buồn,nói nhỏ:

-Những gì cậu đã đọc,đừng nói với ai nha! giữ bí mật giúpmình

Tôi cười khì:

Trang 4

-Được mà.

Rồi Nga cười,tôi biết lúc đó Nga đã tha lỗi cho tôi.Mọi nỗibuồn lúc đầu tan biến đi đâu mất.Tôi và Nga vẫn nói cườivui vẻ như ngày nào

Trông kìa!những chú chim bay lượn trước mắt chúng tôinhư đang múa hát ríu ron,nắng dường như cũng ấm áphơn ban đầu để sưởi ấm chúng tôi hay đang sưởi ấm tìnhbạn thân thiết này.Giớ thì như đang chọc ghẹo mấy chịhoa cỏ dại bên đường,cứ thổi mãi thổi mãi.Tất cả tất cảnhư đang chúc mừng,vui vẻ vì tôi và Nga đã thân mật nhưxưa

Vừa nói cười vui vẻ với Nga tôi vừa thầm nghĩ về nhữngđiều mà tôi đã lén đọc được trong quyển nhật kí củaNga.Như thể nhắc với tôi rằng tôi chưa bao giờ hiểu đượcngười bạn thân,những biểu hiện bên ngoài không thể nóilên được phẩm chất bên trong của một con người.Tôi tựnhủ với bản thân mình rằng từ nay nên quan tâm,chiasẻ,tâm sự với Nga nhiều hơn để phần nào vơi đi được nỗi

cô đơn,tủi thân của Nga

Tuy đó là một lần sai phạm nhưng cũng từ đó tôi mới rút

ra được một bài học đáng quý,đáng nhớ cho bản thânmình:"không nên xâm phạm đời tư cá nhân của ngườikhác,ai cũng có những bí mật cần phải giấu kín,không thểchia sẻ với người khác

Bài viết số 3 lớp 9 đề 2: Hãy tưởng tượng mình gặp

gỡ và trò truyện với người lính lái xe trong bài thơ

về tiểu dội xe không kính của phạm tiến duật.viết bài văn vế cuộc gặp gỡ và trò chuyện đó

Tôi vừa đưa chiếc xe đạp vào khoảng sân hẹp thì đã nghevọng ra tiếng cười giòn giã của bố tôi và một vị khách Đóchắc chắn là một vị khách quý bởi vì ít khi có sự ồn ã, sôiđộng như thế ở người cha hiền hậu nhưng lúc nào cũnglặng lẽ của tôi

Tôi bước vội vào nhà Bố tôi cùng người khách hướng ánhnhìn rạng rỡ, trìu mến đón tôi:

Trang 5

_ Con gái, đây là bác Trung Trực, bạn học hồi trung học với

bố, lại cùng bố nhập ngũ Bác là chiến sĩ lái xe Trường Sơnnăm xưa đấy con ạ!

Bác Trực trạc tuổi bố tôi Khuôn mặt bác cương nghị nhưnglại rất đôn hậu Đôi mắt tuy đã hằn nhiều vết chân chimnhưng vẫn ánh lên những tia vui vẻ và trìu mến Tôi cóđang nằm mơ không nhỉ? Tôi vừa học xong “Bài thơ vềtiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật.Những lời thơ, những lời cô giảng và hình ảnh người chiến

sĩ lái xe dũng cảm, kiên cường cứ đọng mãi trong tâm trítôi Giờ đây, tôi đang được đứng trước một người chiến sĩlái xe Trường Sơn đích thực Thật là một may mắn khôngngờ Tôi cuống quýt:

_ Bố ơi! Bác ơi! Con có thể được ngồi với bố và bác một lát

để biết thêm về những ngày tháng chiến đấu năm xưađược không ạ?

_ Ồ, bài thơ ấy nổi tiếng lắm cháu à Ngày đó, có lẽ lính lái

xe Trường Sơn ít ai là không biết bài thơ ấy Nó nói hộphần nào khát vọng chiến đấu, những gian khổ, lòng dũngcảm và sự lạc quan của những người lính như bác

_ Chính bác cũng đã từng lái những chiếc xe không kính ấyphải không ạ?

_ Không phải “đã từng” đâu cháu ạ Mà là bác luôn láinhững chiếc xe bị xước, bị va đập, bị bom đạn làm cho rơi

vỡ, méo mó những bộ phận bên ngoài như thế Chiếntranh mà! Để bác kể rõ hơn cho cháu hiểu nhé Ngày đó,bác lái xe tải, cùng đồng đội chuyên chở lương thực, thuốcmen, khí tài,… vào chiến trường miền Đông Nam Bộ Cónhững chuyến đi kéo dài hàng tháng trời, gian khổ lắmcháu ạ Nhất là những đoạn đường xuyên qua dãy TrườngSơn, giặc bắn phá rất dữ dội Chúng muốn san phẳng tất

cả, cắt đứt con đường huyết mạch nối liền Bắc Nam ấy.Tiểu đội xe của bác ban đầu được trang bị toàn xe mới đểphục vụ mặt trận Lúc đó, xe có kính như muôn vàn chiếc

Trang 6

xe khác Nhưng ngày nào xe cũng lao đi giữa bom gầm,đạn nổ khiến kính rạn vỡ, mất dần hết cả Rồi cả mui xecũng bị đạn pháo cày hất tung lên Thùng xe va quẹtnhiều cũng chằng chịt vết xước Chẳng còn chiếc xe nàocòn nguyên vẹn cháu à

Tôi vẫn còn tò mò, tiếp tục hỏi bố:

_ Lái xe không kính, không mui, không đèn như thế chắcnguy hiểm lắm bác nhỉ?

Bác sôi nổi tiếp lời:

_ Nguy hiểm lắm, cái sống cái chết lúc nào cũng tronggang tấc Lái xe không kính thì mối nguy hiểm gần nhất làbụi đấy Đường Trường Sơn mùa khô bụi cuốn mù trời saulàn xe chạy Bụi cuốn vào mặt, vào quần áo Bụi dày đặcđến mức mắt cay xè, không thể mở nổi Lúc ấy, râu, tóc,quần áo và cả xe rực lên một màu đất đỏ Trường Sơn Rồi

cả mưa nữa chứ Mưa Trường Sơn thường bất ngờ Đangbụi bám đầy thì bỗng cả người nặng chịch vì ướt sũngnước mưa Mưa xối xả quất vào người, vào mặt, vào mắt.Những làn nước cay xè, buốt rát khiến việc lái xe khó hơngấp trăm ngàn lần Thế nhưng, những người lính lái xe nhưbác không bao giờ dừng lại, luôn phải tranh thủ tránh giờcao điểm cháu ạ Cũng vì xe không kính nên mưa gió vứtvào cabin đủ thứ, nào là lá rừng, nào là cành cây gãy, …Bác đã bao lần bị cành cây cứa vào mặt, vào tay cầm vôlăng, đau rát vô cùng Gian khổ là thế đấy cháu! Mỗichuyến chở hàng về tới đích thật sự là một kỳ tích Vậy mà

ký tích vẫn luôn xuất hiện đấy!

Bác mỉm cười, khuôn mặt ánh lên vẻ rạng rỡ và tự hào Lờibác kể như chất chứa bao nhiệt huyết, bao sôi nổi của mộtthời tuổi trẻ nơi chiến trường Bác dường như đang đượcsống lại những phút giây lịch sử ấy Không hiểu sao ngaylúc này, những lời thơ của Phạm Tiến Duật lại ùa về, ngânnga trong lòng tôi Đó chính là một thực tế ở chiến trườngngày ấy Thế mà, những người lính cụ Hồ vẫn tràn đầy lạcquan, yêu đời, và tin tưởng vào một ngày mai chiến thắng.Tôi chợt thấy bác Trực trầm ngâm, ánh mắt xa xôi nhưđang lạc trong dòng hồi tưởng Còn bố tôi thì ngồi lặng lẽ,khuôn mặt đầy vẻ xúc động Bác Trực chợt nói:

_ Xe không kính thế mà lại hay cháu ạ Gặp bạn cũ, gặpđồng đội, gặp đồng hương đều tay bắt mặt mừng qua ôkính vỡ Giữa đại ngàn mênh mông, bác chợt thấy lòng

Trang 7

mình ấm lại vì được chiến đấu bên cạnh những đồng chíyêu thương

Giọng bác chợt rung lên, đầy xúc động:

_ Cháu không thể hiểu tình đồng chí thiêng liêng, quý giáthế nào với người lính các bác đâu Dừng xe, ghé vào mộtbếp Hoàng Cầm, chỉ cần thêm bát thêm đũa là thấy thânthuộc như anh em một nhà Dù chốc lát nữa thôi, mỗingười sẽ đi mỗi hướng, có khi chẳng bao giờ gặp lại nhaugiữa chiến trường ác liệt Bác và ba cháu có thể trở vềhạnh phúc bên gia đình, nhưng bao nhiêu đồng đội củabác đã ngã xuống Có một đồng đội của bác đã hy sinhngay sau vô lăng vì quyết tâm lái xe vượt qua làn đạn dùđang bị thương nặng Ngày ấy, khẩu hiệu “Yêu xe như con,quý xăng như máu” luôn khắc ghi trong tim những ngườilính lái xe Dù có hy sinh, các bác vẫn quyết tâm bảo vệ xe

và hàng

Bác chợt im lặng Không khí cả căn phòng bỗng chốc trởnên thật trang nghiêm

_ Cháu gái của bác, hai câu cuối của bài thơ có phải là:

“Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim.”

Chiến tranh đã qua lâu rồi, nhưng cho đến tận hôm nay,bác và bố cháu không phút nào quên được mình đã từng làngười lính Bác rất tự hào vì mình đã là người lính lái xeTrường Sơn năm xưa, đã tham gia chiến đấu góp phầngiành độc lập tự do cho quê hương đất nước

Trong tôi bỗng trào dâng một cảm xúc thật kỳ lạ, vừakhâm phục, vừa tự hào Ngày hôm nay tôi đã hiểu thêmrất nhiều điều Trước đây, tôi chỉ biết đến cuộc sống êmđềm trong vòng tay ấm áp, chở che của gia đình, thầy côtrong một đất nước hòa bình Đó là thành quả của bao thế

hệ cha anh đã vất vả, hy sinh Họ chính là bố tôi, bác tôi

và những người tôi chưa từng gặp mặt Tôi phải thật trântrọng cuộc sống hòa bình này và cố gắng trau dồi, hoànthiện để góp phần xây dựng đất nước thêm tươi đẹp trongthời đại mới Cảm ơn bác, người lính lái xe năm xưa củaTrường Sơn oanh liệt, đã giúp cháu lớn thêm lên nhiềulắm!

Bài viết số 3 lớp 9 đề 3: Nhân ngày 20/11,kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và

Trang 8

thầy, cô giáo cũ

“Đại dương lớn bởi dung nạp trăm sông,con người lớn bởirộng lòng bao dung cả những điều lầm lỗi”.Đó là bài họcđầu tiên tôi học được từ cô giáo của mình và cho đến tậnbây giờ,những kỉ niệm yêu thương về cô giáo đầu tiên vẫncòn in đậm trong tâm trí của tôi!

Ngày ấy tôi mới vào học lớp 1.Cô giáo của tôi cao,gầy,máitóc không mướt xanh mà lốm đốm nhiều sợi bạc,cô ănmặc giản dị nhưng lịch thiệp.ấn tượng nhất ở cô là đôi mắtsáng,nghiêm nghị mà dịu dàng.Cái nhìn vừa yêu thươngvừa như dò hỏi của cô cho đến bây giờ tôi vẫn chẳng thểnào quên…

Hôm ấy là ngày thứ 7.Mai có một chiếc bút máy mới màutrắng sọc vàng với hàng chữ “My pen”lấp lánh và nhữngbông hoa nhỏ xíu tinh xảo ẩn nấp kín đáo mà duyên dáng

ở cổ bút.Tôi nhìn cây bút một cách thèm thuồng,thầm ao ước được cầm nó trong tay…

-Đến giờ ra chơi,tôi một mình coi lớp,không thể cưỡng lại ýthích của mình,tôi mở cặp của Mai,ngắm nghía cây bút,đặtvào chỗ cũ rồi chẳng hiểu vì sao tôi bỗng không muốn trảlại nữa.Tôi muốn được nhìn thấy nó hàng ngày,được tựmình sở hữu nó,được thấy nó trong cặp của chính mình…Hết giờ ra chơi, các bạn chạy vào lớp,Mai lập tức mở cặp

và khóc oà lên khi thấy chiếc bút đã không cánh mà bay!

Cả lớp xôn xao,bạn thì lục tung sách vở,bạn lục ngănbàn,có bạn bò cả xuống gầm bàn ngó nghiêng xem chiếcbút có bị rơi xuống đất không…Đúng lúc đó,cô giáo củachúng tôi vào lớp!Sau khi nghe bạn lớp trưởng báo cáo vànghe Mai kể chi tiết về chiếc bút:nào là nó màu gì,có chữ

gì, có điểm gì đặc biệt,ai cho,để ở đâu,mất vào lúc nào…

Cô yên lặng ngồi xuống ghế.Lớp trưởng nhanh nhảu đềnghị:

-Cô cho xét cặp lớp mình đi cô ạ!

Cô hình nh không nghe thấy lời nó nói, chỉ chậm rãi hỏi:-Ra chơi hôm nay ai ở lại coi lớp?

Trang 9

Cả lớp nhìn tôi,vài giọng nói đề nghị xét cặp của tôi,nhữngcái nhìn dò hỏi,nghi ngờ,tôi thấy tay mình run bắn,mặtnóng ran nh có trăm ngàn con kiến đang bò trên má Côgiáo tôi nổi tiếng là nghiêm khắc nhất trờng,chỉ một cáigật đầu của cô lúc này,cái cặp bé nhỏ của tôi sẽ được mởtung ra…Bạn bè sẽ thấy hết,sẽ chê cười,sẽ chẳng còn aichơi cùng tôi nữa…Tôi sợ hãi,ân hận,xấu hổ,bẽ bàng…Tôi

oà khóc,tôi muốn được xin lỗi cô và các bạn…Bỗng cô giáocủa tôi yêu cầu cả lớp im lặng,cô hứa thứ hai sẽ giải quyếttiếp,giờ học lặng lẽ trôi qua

Sáng thứ hai,sau giờ chào cờ,cô bước vào lớp,gật đầu rahiệu cho chúng tôi ngồi xuống.Cô nhẹ nhàng đến bên Mai

và bảo:

-Hôm thứ bảy bác bảo vệ có đưa cho cô cây bút và nóirằng bác nhặt được khi đi đóng khoá cửa lớp mình,có phải

là cây bút của em không?

Mai cầm cây bút,nó sung sướng nhận là của mình,cô dặn

dò cả lớp phải giữ gìn dụng cụ học tập cẩn thận,giờ họctrôi qua êm ả,nhẹ nhàng…Ra chơi hôm ấy,các bạn lại ríurít bên tôi như muốn bù lại sự lạnh nhạt hôm trước.Chỉriêng tôi là biết rõ cây bút thật của Mai hiện ở nơi đâu…Sau đó vài ngày cô có gặp riêng tôi,cô không trách móccũng không giảng giải gì nhiều.Cô nhìn tôi bằng cái nhìnbao dung và thông cảm,cô biết lỗi lầm của tôi chỉ là sự dạidột nhất thời nên đã có cách ứng xử riêng để giúp tôikhông bị bạn bè khinh thường,coi rẻ…

Năm tháng qua đi,bí mật về cây bút vẫn chỉ có mình tôi và

cô biết.Nhưng hôm nay,nhân ngày 20/11, tôi tự thấy mình

đã đủ can đảm kể lại câu chuyện của chính mình nh làmột cách thể hiện lòng biết ơn và kính trọng đối với người

đã dạy tôi bài học về sự bao dung và cách ứng xử tế nhịtrong cuộc sống

Giờ đây tôi đã lớn,đã biết cân nhắc đúng sai trước mỗi việcmình làm, tôi vẫn nhớ về bài học thuở thiếu thời mà cô đãdạy: Bài học về lỗi lầm và sự bao dung! Và có lẽ trong suốt

cả cuộc đời mình,tôi sẽ chẳng lúc nào nguôi nỗi nhớ về cônhư nhớ về MỘT CON NGỜI CÓ TẤM LÒNG CAO CẢ!

Trang 10

Bài viết số 3 lớp 9 đề 4: Kể về cuộc gặp gỡ với các anh bộ đội nhân ngày thành lập quân dội nhân dân việt nam(22/12).trong buổi gặp đó,em được thay mặt các bạn páht biểu những suy nghĩ của thế hệ mình về thế hẹch anh đã chiến đấu, hi sinh đễ bảo

CHIA SẺ BÀI VIẾT

Google Facebook Twitter More

Trang 11

Bài viết số 1 lớp 8 Bài hay Viết bài tập làm văn số 1 văn tự sự Lớp 8 - Lớp 8 Viết bài tập làm văn số 1

-

Ngày 20-11 Bài Viết Văn Về Thầy Cô Giáo Gây Xúc Động

- Truyện Ngắn Về Thầy Cô 2014 Hay Và Cảm Động

Bài viết số 7 lớp 8 Bài hay Viết bài tập làm văn số 7 Văn văn nghị luận xã hội Lớp 8

-Lớp 8 Viết bài tập làm văn số 7

90 NHẬN XÉT

VIẾT NHẬN XÉT

Tuấn Trần

19:42 Ngày 09 tháng 11 năm 2014 delete

rất hay nếu làm thì mình sẽ đc 9 điểm

Trả lời

linh nhi

21:44 Ngày 12 tháng 11 năm 2014 delete

Trang 12

thank bạn ! cám ơn đã ghé thăm website

21:57 Ngày 13 tháng 11 năm 2014 delete

Hay wa ! Mai minh se llay ik trong bai nay !!! Cam on cac ban nhe !!!

Trả lời

linh nhi

10:37 Ngày 14 tháng 11 năm 2014 delete

lấy một ít thôi nhé ! kakaaka Lấy nhiều bị cô phát hiện đó

Trang 13

Trả lời

Nặc danh

20:15 Ngày 24 tháng 11 năm 2014 delete

co la dc roi cha can wan tam hjhj

Trả lời

Lê Trần Quế Châu

20:33 Ngày 01 tháng 12 năm 2014 delete

22:01 Ngày 11 tháng 12 năm 2014 delete

Bạn có đề số 3: tưởng tượng trong 1 giấc mơ k?

Trả lời

Thắm KuTin

14:39 Ngày 25 tháng 11 năm 2015 delete

Hay quá mik sẽ coppy hihi

Trang 14

Trả lời

Đức Nguyễn Minh

20:15 Ngày 12 tháng 11 năm 2014 delete

hay quá lun

20:20 Ngày 24 tháng 11 năm 2014 delete

chac la chep; van mau

14:03 Ngày 13 tháng 11 năm 2014 delete

Cám ơn bạn đã ghé thăm web Chúc bạn học tập đạt kết quả tốt !

Ngày đăng: 11/03/2017, 16:47

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w