Ngày em sinh lúa đơng thì con gái Mẹ bảo: Khắp nhà ngan ngát hơng cau Năm tháng đi qua…em vụt thành cô giáo Tan trờng về lại cấy luá trồng rau.. Chồng thơng binh…ớc gì chia sẻ đợc Em xin
Trang 1
Ngày em sinh lúa đơng thì con gái
Mẹ bảo: Khắp nhà ngan ngát hơng cau Năm tháng đi qua…em vụt thành cô giáo Tan trờng về lại cấy luá trồng rau
Chồng thơng binh…ớc gì chia sẻ đợc
Em xin đau để giấc ngủ anh lành Nách hai con, việc trờng cô giáo giỏi
Tần tảo ngày…khuya đèn sách cạn đêm
Gầy sắn, khoai, thơng một đời đói khổ Vẫn dạy con ngoan, chăm lớp, chiều chồng
Em gom góp, chắt chiu từng xu nhỏ
“Chạy giạ” ba gian, nay thắm đỏ ngói hồng
Em dạy giỏi, chồng con vui, trò giỏi Sắp việc nhà…em ra tỉnh học thêm Dẫu biết khổ- Lặng thầm em vợt khổ
Đau đáu học về “để dạy tốt hơn”
“Bài giảng cha xong- lòng nh vơng nợ
Học trò h – em trằn trọc mãi không nguôi” Những tràng vỗ tay- những giờ dạy giỏi
Em bồi hồi xao xuyến mãi không quên
35 năm- nhiều giáo án sang trang
Em mỉm cời- Tặng lại thế hệ sau
Điều em nghĩ- thật nh em giản dị
Và trắng trong- ngan ngát ngọt hơng cau
Em nh muối mặn mòi đồi đất mẹ
Vun xới mầm xanh- ơm hạt giống mai sau
Trang 2Hồi đó quê anh nghèo
lắm
Đồi gò bải hoải chân
mây
Em chỉ biết nghề dạy
học
Còn anh, súng chắc
trong tay
Nhận lời yêu rồi vẫn
hãi…
Quê anh sắn ngập gò
đồi.
Vất vả, em đâu có ngại
Chỉ lo….hun hút đêm
dài
Lũ bạn lấy chồng thành phố
Em làm dâu giữa vùng đồi Sao ? Chỉ mình em rõ
Thơng anh! Nhiều lắm anh
ơi.
Đấy lan man hoài ch a kể Trờng em giờ đã khang trang
MáI tôn đỏ t ơi- chen sời núi
Bồng bềnh sơng- Trắng mây trôi!
Thôi hẹn tết về anh nhé Hai con nhỏ đã ngủ rồi
Em còn tập bài chấm dở
Tự dng…nhớ thế ng ời ơi! …
Trang 3Ai vÒ n¬i Êy H¬ng S¬n
B»ng l¨ng hoa tÝm- Nhí trêng khi xa S©n trêng tho¶ng ng¸t h¬ng ®a
H¬ng t×nh bÌ b¹n- NghÜa t×nh thÇy c« BÇn thÇn- T«i nghÜ vÈn v¬
¦íc g× cã l¹i th¸ng ngµy n¬I ®©y.
Xa råi! H¬ng S¬n ¬i
Ai vÒ n¬i Êy göi lêi nhí nhung
Trang 4Tôi lại về đây bến sông xa
Quê hơng yêu dấu dãi nắng ma
Lâu quá tởng chừng trờng đã đổi Nào ngờ vẫn đợi một duyên xa
Vạn vật chuyển dời theo thời gian Muôn khách qua sông rẽ núi ngàn Còn lại những ai thầy giáo cũ Thu- hè đón tiễn lũ trò sang
Ngói đỏ tờng vôi dẫu rêu phong Tâm hồn thơ trẻ mãI trắng trong Mỗi năm mỗi lớp buồn, vui có Gắng học cho cô đợc đẹp lòng
Ôi tấm áo ai cũ đi nhiều
Những lòng rộng mở biết bao nhiêu Nắng ma đâu qnản, lòng chẳng nản
Đa khách qua rồi lo tới đâu
Ôi những con ngời vợt thời gian Quản chi nắng rát mặc ma ngàn Tháng năm, năm tháng đo ma mãi Lớp trẻ xây đời đang quá giang
Ôi những mầm non những chồi non Mảnh đất quê ta đó mãi còn Qua sông nhớ nhé vơn mình dậy
Đem tài năng xây giữ nớc non
Trang 5Em nhớ hôm nào ở lớp ta
Bên dòng sông mát nở phù xa
Nắng sớm chan hoà sơng lóng lánh
Thầy về dạy học ở trờng ta
Thế rồi bốn năm trời đã qua
Đẩy lùi quá khứ đến xa xa
Biết bao kỷ niệm tuy nho nhỏ
Không bị phai nhoà bởi khách xa
Em nhớ hôm nào đi lấy nứa Mùa đông mà nắng cháy đôi vai Thầy vẫn vác nứa đi trong nắng Giúp đàn em nhỏ lúc sớm mai
Em nhớ sinh hoạt buổi đầu tiên Một bầy chim nhỏ vẫn ngồi im Lắng nghe từng lời thầy đang nói
Mà sao đôi mắt sáng dịu hiền
Trang 6
Giờ vật lý hôm nay anh tổng kết
Là cái phần sự chuyển nhiệt Chơng III Yêu khóm cây em thích nó trổ hoa Anh cũng vậy thích một giờ tổng kết
ở tiết này giúp cho mình biết hết Khái niệm nào trò nắm đợc em ơi Khái niêm nào trò còn nắm hợt hời Mình phải biết để bổ sung em ạ
Tiết hôm nay thấy nhiều điều khác lạ
Có những phần trò nắm đợc rất sâu Tìm nguyên nhân anh tự hỏi về đâu
à ra thế, chơng này trò mê lắm