1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

ĐIỀU ẤY THUỘC VỀ MƯA

1 288 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Tiêu đề Điều ấy thuộc về mưa
Tác giả Trương Thị Thu Diệu
Trường học Trường THPT Nguyễn Trãi
Thể loại Bài luận
Thành phố Đà Nẵng
Định dạng
Số trang 1
Dung lượng 32 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

và Phương hướng tầm mắt ra bên ngoài- nơi ấy mưa vẫn đang rơi… Mưa rì rào, mỗi lúc một nặng hạt hơn.. Nước mắt cứ chảy, Chợt lòng phương tự dưng dâng trào một điều gì đó âm ỉ.. Là một cả

Trang 1

ĐIỀU ẤY THUỘC VỀ MƯA Mưa…

Phương nằm dài trên giường, thở yếu ớt

Bất chợt nó quay mình 900 nhoài ngươìvề phía cửa sổ- một ô cửa đen

huyền,bóng bẩy và Phương hướng tầm mắt ra bên ngoài- nơi ấy mưa vẫn đang rơi…

Mưa rì rào, mỗi lúc một nặng hạt hơn

Không khí trong phòng cứ chùng xuống một cách nặng nề thời gian như được kéo dài đến vô hạn Phương chán sự yếu ớt của mình lắm rồi Vì lời từ chối của một thằng con trai, giờ nó lại thế này Vì sao? Phương tự hỏi rồi tự bật khóc Nếu là 1 tình cảm thoáng qua thì tốt biết mấy, đằng này lai là tình cảm được nuôi dưỡng từ thời cấp hai, năm lớp 6 7 năm trong hy vọng, giờ tắt ngụt Phương thấy nó thật nhỏ bé trong thế giớ này Gục đầu xuống gối, vai nó run lên với một cường độ lớn

Nước mắt cứ chảy,

Chợt lòng phương tự dưng dâng trào một điều gì đó âm ỉ Là một cảm xúc của sự mạnh mẽ hay là một ước muốn bât dậy, không ủ dột thế này nữa? Rồi trong tích tắc, phương vùng dậy, giơ vội bàn tay ra ngoài cửa sổ Mát quá! Trong phương lại trỗi dậy một ý nghĩ phải làm gì đó ngay lúc này Yếu đuối tức là đánh mất niềm tin vào bản thân mình

Thu bàn tay, phương lao ra khỏi giường không quên với lấy chiếc dù Bật mạnh nó và tuôn ra ngoài rồi một quãng sau, bước chân Phương chậm lại không phải vì mệt mỏi…Phương cứ đều bước, những bước chân thanh thản băng qua hang cây xanh, qua những ngôi nhà cao tầng

Và rồi, phương dừng bước, không biết là gì nhưng Phương cứ làm theo con tim mách bảo Chìa chiếc dù của mình cho một đôi vai nhỏ đang run lên Có

lẽ vì phương biết phong áo mỏng không che được cơn mưa đầu mùa

Phương mỉm cười, em đón lấy miễn cưỡng, cảm ơn rồi bước vội trong mưa Không dù, phương vẫn tảo bước, lòng dịu đi

Phương hiểu rằng, mình phải dũng cảm bởi vì cuộc sống không phải là một con đường phẳng

Trong phương giờ đây lại là một cảm xúc

Và điều ấy thuộc về mưa-một cảm xúc không tên gọi

Tên: Trương Thị Thu Diệu Lớp:12/8 Trường THPT Nguyễn Trãi_Quận Liên Chiểu_TP Đà Nẵng

ĐT: 05113774638

Ngày đăng: 13/06/2013, 01:25

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w