1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

văn mẫu 10 loigaihay

19 94 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 19
Dung lượng 33,86 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Từ đó, tôi không còn đi đâu chơi mà không xin phép mẹ cả hoặc là cũng chỉ quanh quẩn gần nhà.. Khi thấy tôi gần như bỏ cơm tối vì buồn, mẹ lại kể về những bậc tam cấp và cô bé là tôi ngà

Trang 1

kể lại một kỉ niệm sâu sắc của anh (chị) về tình cảm gia đình hoặc tình bạn, tình thầy trò theo ngôi kể thứ nhất (Bài 2) Mãi cho đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu một điều giản dị Những bí ẩn của cuộc sống bắt đầu từ tình cảm Trong kí ức của tôi, mẹ luôn là một người tuyệt vời nhất Mẹ đã mang cho tôi nhiều niềm tin trong cuộc sống này Có khi cuộc sống không là gì cả, nhưng một khoảnh khắc lại là tất cả! Và những khoảnh khắc ấy là những mảnh ghép cho cuộc sống, dần dần chúng hiện lên theo năm tháng, tạo nên một bức tranh giữa tôi và mẹ Bức tranh to hơn, rộng hơn mà khi càng không lớn, con người ta ai cũng muốn vẽ lên những gam màu tươi sáng nhất “Lần đầu tiên, khi còn rất nhỏ, con đã háo hức trèo lên bậc tam cấp khá cao một mình và bị ngã Con ngồi khóc mãi, ấm ức mong có

ai đến nâng con dậy, dỗ dành và dắt con đi tiếp ” Mẹ kể vậy đầy âu yếm nhìn tôi! Tôi không nhớ rõ chuyện mẹ kể là có thật hay không? Nhưng chắc đại loại là có thật Nhưng tôi không còn như vậy nữa, tôi lớn hơn và đã hiểu chuyện hơn Đó là một trong những kí ức tuổi thơ mà tôi biết thông qua

mẹ Tôi và mẹ suốt ngày ở bên nhau như hình với bóng khi còn nhỏ Nhưng bây giờ, vì nhiều lý do nên tôi không còn gần mẹ như trước Tôi cũng không để ý rằng tóc mẹ đã bạc hay chưa? Hay mặt mẹ

có nhiều nếp nhăn hơn trước không? Nhưng tôi vẫn yêu mẹ, yêu như tôi yêu bản thân mình Và tôi tin, mẹ cũng giống hàng triệu người mẹ trên thế giới này cũng yêu tôi Có khi còn hơn bản thân mình

ấy chứ! Khi tôi còn nhỏ, một hôm sau khi đi học về, một đứa bạn rủ tôi đi tắm sông Tôi do dự, ngần ngại rồi cũng theo chúng bạn đi Tôi tưởng về nhà sẽ bị một trận đòn tả tơi khi mẹ biết Nhưng mẹ chỉ hỏi tôi có phải con vừa đi tắm sông về không? Tôi ngạc nhiên, vì sao mẹ lại biết và không hề la mắng tôi??? Rồi mẹ ôn tồn kể cho tôi nghe về chuyện “chiếc gương thần” Mẹ nói có một bà tiên cho

mẹ chiếc gương, có thể thấy việc làm của tất cả người thân mình Từ đó, tôi không còn đi đâu chơi

mà không xin phép mẹ cả hoặc là cũng chỉ quanh quẩn gần nhà Và dù có đi xa thì tôi vẫn luôn ngó về phía sau, vì tôi tin, mẹ luôn dõi theo tôi ở đâu đó Nhưng chắc hẳn bạn đã hiểu, chẳng có cái gương thần nào hết Chỉ là một ý nghĩ của người lớn để dọa trẻ con mà thôi Cũng chỉ là niềm tin được xây dựng trên một tình cảm thiêng liêng mà mẹ đã tặng cho tôi Nhờ vậy mà tôi có trách nhiệm với bản thân hơn Lên mười một tuổi, tôi vẫn gầy và ẻo lả như một cọng cỏ mảnh Khi bảo tôi nhảy qua một cái xà bắt trên hai thanh sắt kia, thầy giáo thể dục gửi theo tôi ánh mắt ái ngại Kết quả buổi tập thử hôm ấy, tôi không nhảy qua mức xà quy định Khi thấy tôi gần như bỏ cơm tối vì buồn, mẹ lại kể về những bậc tam cấp và cô bé là tôi ngày nhỏ, còn tôi thì nhớ lại cảnh mình bị té Nhưng lúc đó tôi đã mười một tuổi, tôi không muốn ai phải nâng tôi đứng lên nữa cả Tôi phải tự đi trên chính đôi chân của bản thân mình Lần kiểm tra môn thể dục nhảy xà sau đó hai tuần, tôi đạt điểm cao nhất - so với thành tích của bản thân tôi Đích đến của tôi không còn là mức xà kia, mà là chính bản thân tôi Tôi phải vượt qua tất cả để đến đích Vậy là mười một tuổi, tôi đã hiểu thế nào là đích muốn và sự quyết tâm Năm học lớp 9, tôi được chọn vào đội tuyển dự thi học sinh giỏi của trường Tôi mừng không kể xiết, tôi về báo với mẹ, mẹ cũng mừng không kém Từ đó, tôi lao mình vào học như chưa bao giờ học Tôi học không kể ngày đêm Có hôm đến lớp hai mắt tôi mở không ra Những đêm đông trời lạnh buốt Khi cả nhà đã ngủ say thì mẹ vẫn còn ngồi ở đó Mẹ sẽ không biết tôi không học gì đâu Nhưng tôi biết rằng, mẹ sẽ vẫn bên tôi, dõi theo tôi trên bước đường đời Rồi ngày đi thi cũng cận kề, tôi hồi hộp đến mức không ngủ được Mẹ lại đến bên tôi, kể tôi nghe những chuyện ngày xưa Hai mắt tôi lim dim rồi ngủ thiếp dưới vòng tay ấm áp của mẹ Và rồi kết quả không như tôi mong đợi, tôi không đoạt được giải thưởng nào cả Chỉ vì một sự lơ là mà bỏ qua cả một quá trình học tập Dường như cả thế giới đang sụp đổ xung quanh tôi Và suốt ngày, tôi chỉ vùi đầu vào gối mà khóc Để nghĩ tại sao mình lại thất bại như thế này Nhưng rồi mẹ cũng lại đến bên tôi, động viên, an ủi tôi, cho tôi hơi

ấm Tình thương cũng là một chỗ dựa để tôi có thể vững bước sâu hơn nữa trên đường đời Một khoảnh khắc sâu trong tim rằng cả cuộc đời đâu chỉ là niềm vui Khi phải chuyển trường từ cấp hai lên cấp ba Gia đình tôi lo lắng cho tôi rất nhiều Mẹ lo cho tôi, cuộc sống ở nơi thành thị, rời xa vòng

Trang 2

tay của mẹ Liệu con có làm được không? Mẹ yên tâm, con sẽ làm được, chim non sẽ cất cao đôi cánh bay khỏi tổ và đi đến những miền đất mới, phải không mẹ? Cho đến bây giờ, tôi không bao giờ ngồi đếm những thất bại của bản thân (vì nó quá nhiều), mà chỉ ngồi nhớ lại lời mẹ dạy cho tôi – những bài học không thể so đo với triết lý thâm sâu của các nhà khoa học Bởi vì đó là bài học làm người Một bài học chỉ có thể xuất phát từ trái tim của người mẹ Mẹ là một người biết khơi gợi như lúc nào đây Cảm ơn mẹ Con sẽ bắt đầu lại bằng một trái tim đầy tự tin Để rồi một ngày nào đó, con sẽ trở thành mẹ Con sẽ kể cho con của con nghe câu chuyện về mẹ - người mẹ tuyệt vời nhất của con

Trang 3

bài văn kể lại câu chuyện cổ tich cậu bé thông minh

BÀI LÀM

Ngày xưa, một vị vua anh minh muốn có được những người tài giỏi giúp mình cai trị đất nước Ngài sai viên cận thần đi dò la khắp nơi Viên quan ấy đã mất nhiều công tìm kiếm nhưng chưa thấy có người nào thật lỗi lạc

Một hôm, ỏng ta đi qua cánh đồng làng nọ, thấy hai cha con nông phu đang làm ruộng Người cha đánh trâu cày, đứa con đập đất Tuy trong bụng đã có phần chán nản, song viên quan tự nhủ: “Hay là mình cứ thử lần cuối xem sao!”

Ông ta xuống ngựa rồi cao giọng hỏi:

- Này lão kia! Trâu của lão một ngày cày được mấy đường?

Bị bất ngờ, người cha ngạc nhiên đứng ngẩn ra chưa biết trả lời thế nào thì đứa con trai khoảng bảy, tám tuổi, tóc để trái đào, cởi trần đóng khố, đã nhanh nhảu hỏi vặn lại quan rằng:

- Thế xin hỏi ỏng câu này đã: Nếu ống trả lời đúng ngựa của ông đi một ngày được mấy bước, tôi sẽ cho ông biết trâu của cha tôi một ngày cày được mấy đường

Nghe cậu bé hỏi lại như thế, viên quan ngạc nhiên sửng sốt, chẳng biết đáp sao cho ổn Viên quan nghĩ thầm : “Nhất định nhân tài là đây, khỏi phải mất công tìm đâu nữa”, ông ta bèn hỏi tên họ, làng

xã của hai cha con rồi vội vã phi ngựa về tâu vua

Nghe viên quan kể, nhà vua mừng lắm nhưng chưa tin ngay Để biết đích xác hơn, vua làm phép thử Ngài sai ban cho làng ấy ba thúng gạo nếp, ba con trâu đực, ra lệnh phải nuôi sao cho ba con trâu ấy

đẻ thành chín con, hẹn một năm sau nộp đủ, nếu không cả làng phải tội

Nhận được quà và lệnh vua ban, cả làng bối rối và lo lắng, không hiểu thế nào Các cụ bô lão trong làng mở đến mấy cuộc họp ngoài đình, bàn đi tính lại vẫn chẳng tìm ra cách giải quyết Việc ấy đến tai chú bé, chú liền nói với cha rằng:

Trang 4

- Chả mấy khi được lộc vua ban, cha cứ thưa với làng thịt hai con trâu và đồ hai thúng gạo nếp thành xôi để mọi người ăn một bữa cho sướng miệng Còn một một trâu và một thúng gạo, cha con ta sẽ xin làng làm phí tổn để trẩy kinh, lo liệu việc đó

Nghe con nói, người cha sợ hãi khuyên can:

- Đã giết trâu ăn thịt thì còn lo liệu thế nào? Đừng có dại dột mà bay mất đầu đấy con ạ!

Nhưng chú bé vẫn khăng khăng một mực:

- Cha cứ mặc con, thế nào con cũng lo xong xuôi mọi việc !

Khoác vội chiếc áo, người cha lật đật ra đinh trình bày câu chuyện với các cụ trong làng Mọi người ngờ vực, bắt hai cha con phải làm giấy cam đoan rồi mới dám ngả trâu đánh chén

Mấy ngày sau, hai cha con khăn gói vào kinh Đến hoàng cung, chú bé bảo cha đứng đợi ở ngoài, còn mình thì rình lức lính canh vô ý, lẻn vào sân rồng, khóc ầm lên

Lấy làm lạ, vua sai lính điệu em bé vào, phán hỏi:

- Thằng bé kia, mày vào đây có việc gì? Tại sao lại khóc?

Chú bé dụi mắt, vờ vĩnh đáp:

- Tâu đức vua! Mẹ con không may chết sớm, mà cha con thì không chịu đẻ em bé để chơi với con cho

cỏ bạn nên con khóc Dám mong đức vua phán bảo cha con cho con được nhờ

Nghe chú bé nói, nhà vua và cả triều đình đều bật cười Vua phán:

Trang 5

- Này thằng bé kia! Mày muốn có em bé thì phải kiếm vợ khác cho cha mày, chứ cha mày là giống đực thì làm sao đẻ được?

Chỉ chờ có thế, cậu bé bỗng tươi tỉnh hẳn:

- Thế sao lệnh trên lại bắt làng chúng con nuôi ba con trâu đực, sau một năm phải đẻ thành chín con

để nộp đứcvua? Giống đực thì làm sao mà đẻ được ạ?

Nhà vua mỉm cười, xoa đầu chú bé:

- Ta thử đấy mà! Thế dân làng mày không biết đem trâu ra thịt mà ăn với nhau à?

Chú bé nhanh nhảu đáp:

- Tâu đức vua! Làng con sau khi nhận được ba thúng nếp và ba con trâu, biết là đức vua thương ban lộc cho nên đã làm cỗ ăn mừng với nhau cả rồi ạ !

Vua và các quan nhìn nhau, chịu là chú bé thông minh Tuy nhiên, vua muốn thử một lần nữa

Hôm sau, hai cha con chú bé đang ăn cơm ở ngoài công quán thì sứ giả của nhà vua mang tới một con chim sẻ, với lệnh bắt họ phải nấu thành ba mâm cỗ Chú bé bảo cha cho mượn cây kim may nhỏ xíu rồi nói với sứ giả:

- Ông cầm cái kim này về tâu với đức vua cho người rèn thành một con dao thật sắc để tôi xẻ thịt chim

Nghe sứ giả kể lại, nhà vua phục lắm Lập tức, vua cho gọi hai cha con chú bé vào cung và ban thưỏng rất hậu

Hồi đó, nước láng giềng cậy lớn lăm le muốn cướp nước ta Để dò xem nước ta có người tài hay không, sứ giả nước ấy mang sang một chiếc vỏ ốc vặn rất dài và rỗng hai đầu, đố làm sao xâu được sợi chỉ qua đường ruột ốc

Nhà vua lập tức triệu cấc đại thần vào cung để hỏi ý kiến Mỗi người bàn một cách Các ông trạng, các nhà thông thái nghĩ nát óc nhưng cũng đành bó tay Mà không giải được câu đố hiểm hóc ấy thì

Trang 6

mất thể diện quốc gia Cuối cùng, nhà vua đành mời sứ thần ra nghỉ ở công quán để có thời gian đi hỏi chú bé

Từ hôm lãnh thưởng ở kinh đô về, chú bé vẫn hồn nhiên vui đùa, chạy nhảy, đùa nghịch cùng bạn bè trong làng Khi nghe viên quan mang dụ chỉ của nhà vua đến và trình bày câu chuyện, chú bé liền hát rằng:

Tang tình tang! Tính tình tang Bắt con kiến càng buộc chỉ ngang lưng Bên thời lấy giấy mà bưng Bên thời bôi mỡ, kiến mừng kiến sang Tang tình tang

Rồi chú nói với viên quan nọ:

- Cứ làm theo cách ấy là xâu qua được ngay !

Viên quan mừng lắm, vội về tâu vua Nhà vua và cả triều đìnhhân hoan, sung sướng khi thấy con kiến

đã kéo được sợi chỉ qua đường xoắn ruột ốc trước con mắt ngạc nhiên, thán phục của sứ thần nước láng giềng

Sau đó, nhà vua phong tặng chú bé chức Trạng nguyên, lại truyền xây cho chú một dinh thự nguy nga trong cung để khi có việc cần, vua gặp gỡ hỏi ý kiến chú cho tiện Với trí thông minh tạ thường, chú

bé đã giúp nhà vua rất nhiều việc có ích cho đất nước

Trang 7

Nợ như chúa Chổm

Nước Việt, năm Đinh Hợi (1527), Mạc Đăng Dung cướp ngôi nhà Lê lên làm vua Vua Lê Chiêu Tông bị họ Mạc bắt nhốt định giết chết

Trong ngục lạnh tại Đông Hà, nhà vua nhờ người đàn bà bán cơm hàng ngày được phép mang cơm đến cho ăn Dù mỗi ngày một gầy gò héo hắt vì bị giam cầm nhưng nhà vua cũng cảm thấy lòng mình đỡ u buồn tẻ lạnh bên cạnh một người đàn bà có một ít sắc đẹp nẩy nở về chiều, ngoan ngoãn chăm nom, săn sóc Rồi cả hai lại nồng nhiệt yêu nhau

Một hôm, nàng cho nhà vua biết là nàng đã có thai, đồng thời lại báo tin là họ Mạc định bức tử nhà vua Vua vẫn bình thản trao cho nàng một ngọc ấn mà từ lâu đã giấu kín trong đai áo, đoạn buồn bã dặn:

- Nếu đứa con của chúng ta sau này là trai thì đây là một chứng vật, không ai chối cãi được nó là dòng dõi đế vương Còn nếu nó là gái thì nàng hãy liệng ngọc ấn giữa dòng, đừng để cho một kẻ nào lợi dụng!

Chiêu Tông bị giết chết Người đàn bà bán cơm may mắn sinh được một trai đặt tên là Duy Ninh Sợ tung tích bại lộ, nàng bỏ nghề cũ, đem Duy Ninh trốn về thôn quê, kiếm củi đổi gạo nuôi thân

Ninh lớn lên, vẻ người tuấn tú khác thường Ai cũng tấm tắc khen Nhưng Ninh mắc phải cái tật ăn chơi ngông nghênh, nợ nần nhiều, mẹ con thiếu thốn vất vả Có lắm khi phải nhịn đói, uống nước lã cầm hơi Tương truyền người nào được Ninh mua mở hàng cho thì bán rất đắt Người bán hàng gặp Ninh thì đổ nhau mời bảo mua cho kỳ được Ninh bảo không tiền và hẹn chừng nào Ninh làm ăn khá giả sẽ trả Họ rất đồng ý Do đó, Ninh thiếu nợ càng nhiều

Khi Mạc cướp ngôi nhà Lê, các bề tôi nhà Lê kẻ chạy theo tân triều, kẻ tuẫn tiết,

kẻ nổi lên chống Mạc Trong số những bực trung thần có ông Nguyễn Kim trốn sang Sầm Châu, nơi biên giới Việt Lào, nhờ quốc vương Lào giúp đỡ để gây thanh

Trang 8

thế chống Mạc.

Muốn nắm được chính nghĩa, Nguyễn Kim quyết định phải tìm cho được một người dòng dõi nhà Lê Nhưng đã lâu ngày, vì sự đàn áp thẳng tay của họ Mạc, dòng Lê đâu mất cả, Kim không tìm thấy một ai

Năm Quí tị (1532), thế lực của Nguyễn Kim khá mạnh, mà dòng Lê vẫn chưa tìm được, ông rất nóng lòng khôi phục cơ đồ, mới nhờ một bốc sư suy đoán việc tiền trình Bốc sư trịnh trọng tuyên bố:

- Dòng Lê nào đã hết đâu! Hiện nay Chiêu Tông vẫn còn một hoàng tử cuối cùng

và vẫn sống lang thang khắp xứ Nếu có ý muốn tìm, thật chẳng khó Cứ thấy một thanh niên có tiếng tốt, đầu đội mũ sắt, mình ngồi kiệu cối xay thì hẳn là đúng đó Người ấy sẽ đem nhà Lê và non sông trở về với phong thái cũ

Nguyễn Kim mừng lắm, hạ lịnh cho nha lại đi tìm

Bấy giờ Nguyễn Kim đóng binh ở biên giới Việt Lào để chống với Mạc Đăng Dung, cũng là lúc Duy Ninh đương lang bạt ở đấy Một hôm, Ninh vừa trong một quán rượu đi ra bỗng gặp một trận mưa rào đổ xuống Ninh không dù không nón, nhân tìm thấy một cái chảo bỏ không, liền chụp ngay đội lên đầu che mưa Tiếng náo động của trận mưa làm con chó đương ngủ bên đường thức dậy Nó lại thấy Ninh lạ kỳ quá nên sủa vang lên và đuổi theo cắn Ninh đâm hoảng, chạy bổ vào nhà người, nhảy ngay lên một cái cối xay lúa ở hàng ba mà tránh

Quân sĩ của Nguyễn Kim vừa từ trên đường đi tập trận về, xa xa trông thấy dáng Ninh thì la lớn:

- Vị hoàng tử mà tướng công ta tìm kiếm, chắc là người đội chảo sắt và ngồi kiệu cối xay kia!

Duy Ninh nghe được, tưởng là quân Mạc đuổi bắt mình nên hoảng hốt, ù té chạy

Từ đấy, mẹ con Ninh thấp thỏm lo âu, đem nhau sang đất Lào, tạm sống bằng nghề thợ nhuộm Tuy cuộc sống không sung túc gì, nhưng ở đây xa lạ, không ai biết được tông tích nên mẹ con Ninh tự thấy đỡ khổ đôi phần

Một hôm, nhân bại trận, Nguyễn Kim rút binh sang Lào Ông rất ngạc nhiên khi đi ngang qua một căn nhà nhỏ, vách đất cột tre, trước cửa có dán một câu đối bằng chữ Hán:

Thiên hạ thanh hoàng giai ngã thủ,

Trang 9

Triều đình chu tử tận ngô môn (*)

Đọc sơ qua, ý nghĩ tuy biểu lộ được chủ nhân làm nghề thợ nhuộm, nhưng suy ngẫm kỹ thì bên trong còn hàm súc một khí phách phi thường làm cho Nguyễn Kim chú ý Ông liền ghé vào nhà ân cần gạn hỏi và nói thật nguyện vọng của mình Quả thật Nguyễn Kim không lầm Người mà ông mơ ước từ lâu bỗng nhiên xuất hiện Mẹ con Duy Ninh kể lại đoạn đời đau khổ vừa qua và trao ngọc ấn làm tin Nguyễn Kim rước Duy Ninh về Thanh Hóa, cử đại binh đánh Mạc Duy Ninh

được suy tôn đế vị, tức là Lê Trang Tông

Tương truyền lúc Duy Ninh được Nguyễn Kim xe giá rước về Thanh Hóa, khi

ngang qua làng cũ, chỗ mẹ con Duy Ninh lánh nạn, một số người bán chịu cho Ninh ngày xưa đổ lại đòi tiền Họ không biết Duy Ninh làm ông gì nhưng thấy

được đi xe giá, quân lính hộ vệ thì chắc là Ninh đã thành đạt, nên họ nhắc lại lời hứa của Ninh Có nhiều người không phải là chủ nợ nhưng thừa nước đục thả câu, cũng đổ xô lại yêu cầu, đòi hỏi Người người tấp nập đầy đường

Nhà vua không biết ai và cũng không biết làm sao mà trả cho hết nên truyền miễn thuế một năm cho dân cả làng để trừ

"Nợ như chúa Chổm" trở thành một thành ngữ chỉ những người thiếu nợ quá nhiều

*: Xanh vàng thiên hạ đều tay tớ

Đỏ tía triều đình tự cửa ta

Trang 10

Kỉ niệm về ông

Như một tín hiệu không rõ ràng cụ thể, thoắt thu sang, những hàng cây ven đường rùng mình đổi áo mới: Những chiếc là vàng thấm đãm hương vị ngọt ngào se lạnh của mùa thu lác đác bay Mỗi lần, nhìn chiếc lá lìa cành chu du cùng cơn gió heo may, tôi lại nhớ đến ông nội Những chuổi kỷ niệm về ông như theo cái sắc vàng giòn tan của mùa thu ùa về trong tâm trí, khiến tôi không khỏi bồi hồi

Ông tôi là một người mà tôi rất mực yêu mến và kính yêu Thủa nhỏ, tôi hường hay tưởng tượng ông như một cây đại thụ: Cái dáng ông cao lớn, bàn tay to bè, làn da ngăm đen, sần sùi thô ráp, những nếp nhăn xô lại với nhau thành những kẽ nứt trên khuôn mặt có phần hơi khắc khổ vì gió sương cuộc đời Ông tôi đặc biệt yêu thích cây, quanh nhà có một khu vườn mênh mông, gần như gom hết đủ thứ cây cỏ trên đời này: Từ cây cảnh đến cây ăn quả Hồi bé, tôi chỉ thích về quê nội chơi, ăn no nên quả thơm trái ngọt, hay lừa lừ lúc ông không để ý mà vặt trộm bông hóa hiếm hoi của cây hoa cảnh, làm ông tiếc ngẩn ngơ

Ông có thói quen ra vườn và nghe cây Ông cứ đứng đó, giữa vườn cây, nhắm mắt, nghe cái âm thành xào xạc, ngửi mùi đất hăng nồng, mùi nhựa cây chan chát Ông tôi hay bịt mắt tôi giữa vườn caay, ông dạy tôi cách lắng nghe: Tiếng chim hót, tiếng ve, tiếng dế, tiếng là cây xào xạo khua lên những bản nhạc yên bình thôn dã Không chỉ nghe, tôi còn cảm nhận nhiều hơn nữa từ thiên nhiên: Cái mát lành của gió mơn man, cái ran rát của nắng hè trên da, mùi đất, mùi nồng nồng của những con mưa

hè vội vã… Ông tôi gọi cái giây phút tĩnh lặng đứng giữa vườn cây đó là “cảm nhận sự sống”

Người già thường luôn có linh cảm về những giây phút cuối cùng của đời người Một chiều, ông dần tôi ra vườn Ông chỉ những chiếc alf vàng bay bay, nói “Đó là ông.” Ông chỉ những chiếc lá xanh non

mỡ mang vẫn con trên cây “Đó là cháu” Tôi hỏi tại sao “Bởi một chiếc là bao giờ cũng phải tuân theo quy luật của tự nhiên Muốn co lá xanh, lá vàng phải rụng Lá xanh góp cái tươi non cho đời, rồi lại trở thành lá vàng Con người cũng thế, hãy sống hết mình khi cháu hãy còn xanh, cháu nhé!” Thưở ấy tôi còn bé quá, chưa hiểu triết lỹ gì sâu xa, chỉ thấy đôi mắt ông buồn buồn, cảnh vật dường như cũng ảo não theo Những chiếc lá không còn cháy lên sắc vàng mật ngọt, chỉ còn một màu héo úa lặng lẽ bay

Ngày đăng: 05/10/2016, 15:59

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

🧩 Sản phẩm bạn có thể quan tâm

w