1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

Kể về con vật nuôi mà em yêu quí.

4 1K 1

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 35,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

một câu chuyện cảm động về một cô chủ nhỏ ương bướng và một chú chó hoang. chú chó hoang sau nhiều trắc trở cuối cùng cũng có một mái nhà, một tổ ấm, một người chủ yêu thương, được mọi người yêu quí.

Trang 1

“Sao vàng “ của tôi vừa cập nhật dòng status mới nhất : “ 5 đứa…rồi

4 đứa…rồi 2 đứa…và không đứa nào!!! Chúng mày nhẫn tâm vậy ư?  nhẫn tâm bỏ tao mà đi hết thế ư? Không có gấu cũng được mà… không có chúng mày tao biết sống sao?

#buồnhơnthấttình”

*choáng*

Nó nghĩ cái vớ vẩn gì thế này??! Ngay tắp lự, tôi nhảy vào ô

comment: “ Này! Thiếu nội tâm vừa thôi -_- bọn tao bỏ mày bao gờ hả? Bị gấu xỏ mũi nên đầu óc có vấn đề à ? “

Nửa phút sau, trả lời comment của tôi là một cái nhãn dán cười lăn lộn

- Mày bị thần kinh đấy à? Cười cái gì ?

- Tao cười mày đấy! mày mới thiếu nội tâm… tao đang nói đàn chó nhà tao… muahaha!!!

- ?

- Con thì chết, con thì bị bán  buồn quá

- Lạy hồn! Bỏ “gấu” theo chó à.kaka.gần nhà tao có con chó hoang đấy… yêu động vật thì ôm về mà nuôi…

Tôi thoáng dừng lại… chó gì mà linh đến độ thắp nhang muỗi cũng lên thế!? Vừa nhắc đẫ thấy con chó hoang bẩn thỉu bới tung thùng rác trước cửa nhà tôi Tôi phi như siêu nhân ra ngõ, mắng-hét-đuổi sinh vật bốn chân kia Đồ lỳ lợm! Đến thế rồi mà vẫn không chịu đi… aizz, thảo nào mà cả xóm đều ghét mày… Biện pháp cuối cùng – ĐÁNH Ok! Thân chó mà ưa nặng

Cái con chó này ấy à, ngày ngày nó đến trước cửa nhà tôi bới thùng rác rồi đến vườn rau tìm thức ăn Nó làm hỏng hết rau của mẹ và hoa của tôi Tôi bực mình lắm: “ Con chó kia, khôn hồn thì đi mau, tao mà bắt được mày thì toi đời con ạ !!!”

Nhiều lúc nghĩ cũng thương con chó ấy, sinh ra làm kiếp vật lại còn bị

bỏ rơi, thấy cũng tội tội nhưng sau nhiều lần “ gây án” thì tôi không còn chút cảm tình nào với nó nữa! Cứ mỗi sáng, khi đi đổ rác ở bên đường tôi lại trông thấy nó đang trong vườn nhà mình Bao nhiêu bực tức dồn đến, cộng thêm stress không có chỗ trút, tôi lấy gậy đánh đuổi con chó tội nghiệp như đánh kẻ thù dân tộc Có lần tôi đánh nó đến gãy cả chân, cũng tội lỗi lắm chứ nhưng xóm tôi bất lực rồi, tôi chắp tay hi vọng: “ Sinh vật lông xù bẩn thỉu kia ơi… mày đừng đến đây nữa.” Thế mà chỉ được vài hôm, kẻ chuyên bới rác kia lại đến…

* * *

Trang 2

Buổi sáng, trời đẹp, hơi sương, gió lành lành tôi mắt nhắm mắt mở ra khỏi giường hít thở không khí trong lành và không quên mang theo xô rác đi

đổ Vừa loay hoay mở cổng tôi đã thấy tiếng kêu “ ắng ắng” thảm thiết của chó hoang kia chạy qua nhà mình Tôi chán nản lắc đầu, chắc lại bị đánh đuổi chứ gì Chó à chó, tao đã nói mày đừng đến nữa mà không chịu nghe

Bước ra ngoài, tôi ngáp dài một tiếng rồi đi sang bên kia đường mà không thèm nhìn trước ngó sau

Á á á… !!

Có thứ gì đó lao vào người tôi đẩy tôi ngã sõng soài ra đất

Nửa giây sau, chiếc contener lao vụt qua mang theo bóng dáng của thần chết

Tôi thất kinh,mặt mũi xanh lét như tàu lá… Vừa rồi là gì vậy? Tôi vùa thoát khỏi lưỡi hái tử thần kề cổ? Phải! Tôi vừa thoát chết trong gang tấc!

NHƯNG…ai vừa cứu tôi?

Siêu nhân? Bàn tay vô hình? Hay ông bà tổ tiên chín suối linh thiêng

“đỡ” tôi?

Mùi hôi của rác nồng nặc khiến tôi khó chịu,hình như là mùi của con chó hoang…CHÓ HOANG?

Ngay sau đó mẹ tôi hốt hoảng chạy ra :

- Làm sao thế? Chó nó cắn mày à?

- Không ạ!

- Thế làm sao mà hét toáng lên thế? Sao người mày cứ đơ ra thế hả con? Thấy chó sao không đuổi đi…

Sự việc vừa xảy ra khiến tôi chưa kịp định thần lại Những câu hỏi của

mẹ giúp tôi bình tĩnh Vừa định kể cho mẹ chuyện vừa rồi thì đã thấy bố đuổi “ ân nhân cứu mạng” đi Tôi chạy theo: “ Dừng lại bố ơi!!! Nó vừa cứu con thoát chết đấy”

Bố tôi dừng lại,mẹ tôi ngạc nhiên dắt tôi vào nhà Mẹ rót cho tôi cốc nước: “ trông mặt mày xám ngoét kìa Mày bị làm sao kể mẹ nghe xem nào?”

Nhìn xuống vết bẩn trước ngực áo, tôi không khỏi cảm động về chú chó mà tôi thường ghét bỏ: “ lúc nãy con đi đổ rác,lúc sang đường không để

ý trước sau nên suýt bị contener đâm phải… con chó hoang lao vào người con…đẩy con ngã xuống đất…”

Hồi tưởng lại, tôi không khỏi sợ hãi, nói năng lộn xộn, nước mắt đã ướt đầy mặt

* * *

Trang 3

Tôi đến trường rồi kể cho lũ bạn về “ sự kiện” thoát chết của mình Chúng nó thi nhau bàn tán như bình luận phim hành động:

- Mày kể chuyện kinh dị đấy à!!?

- Mày sắp được mời đi Holiwood đóng phim đến nơi rồi đấy!

- Số cao đấy! suýt thì mất tiền với mày.haha

- Con chó kia khôn thật Khổ thân bị mày đuổi đánh suốt ngày!-

“sao vàng” lên tiếng

- Haizz… bạn mày vừa thoát chết đấy đồ thiếu nội tâm! Chỉ chó là hay – tôi hờn dỗi con bạn

Thế nhưng, câu nói của vô tình của bạn thân làm tôi trăn trở 2 đêm Không thể không suy nghĩ được! Nếu nó là người tôi phải mang quà đến tận nhà cảm ơn rồi ấy chứ Nhưng tôi đã làm gì để trả ơn chó hoang? Tôi chưa làm được gì chó nó, ngược lại, trước đây tôi còn mắng chửi, đuổi đánh nó Vậy mà nó vẫn cứu tôi…

* * *

Sau 2 ngày vật lộn suy nghĩ, đấu tranh tư tưởng và lời khuyên tha thiết của “ sao vàng” tôi nài nỉ mẹ cho phép nuôi “ ân nhân” Lúc đầu, mẹ tôi không đồng ý, tôi thuyết phục + thuyết trình về bản chất tốt đẹp của loài chó ( như cô bạn thân tôi đã dạy ) rồi đến công lao to lớn mà nó đã làm Tiếp đến

là năn nỉ + ỉ ôi đến gãy cả lưỡi mẹ tôi mới đồng ý một cách khó khăn

Tuy thế,chỉ một tuần sau Lu ( tên tôi đặt cho chú chó ^^ ) đã làm mẹ tôi và người trong xóm thay đổi cái nhìn về nó Được tắm rửa sạch sẽ, tôi mới biết nó có bộ lông màu trắng đẹp đến thế! Lu rất thông minh (đương nhiên) nó không nhai hay gặm bất cứ thứ gì, được ăn uống no đủ nên nó không bới thùng rác nữa Có lẽ, Lu không phải là chó hoang mà là chó đi lạc hoặc nhà nào đó bỏ đi thôi

Có hôm tôi buồn bực, nhìn cái gì cũng không vừa mắt Lu biết ý tránh

xa xa,khi tôi chạy ra góc vườn Lu vẫy đuôi chạy theo, dùng răng giật giật ống quần tôi Tôi ngồi xổm xuống, nó cũng ngồi theo Tôi ngạc nhiên bật cười, nó vẫy vẫy chiếc đuôi nhỏ, tai thì đã vểnh lên “hóng chuyện” Tôi vuốt

ve rồi ôm nó thủ thỉ, kể hết những buồn bực,ấm ức trong lòng

Trang 4

Sau lần đó, cứ mỗi khi có chuyện buồn chuyện vui tôi đều “chia sẻ” với Lu Có khóc, có cười, có nhẹ nhàng, có giận dữ… nó luôn ngoan ngoãn

ở bên lắng nghe tôi!

Cứ như thế, Lu từ một “ con chó hoang bẩn thỉu” đã trở thành một phần cuộc sống tôi Quan trọng như một người bạn – quan trọng như một người yêu – quan trọng như một người thân trong gia đình!!!

Tôi bỗng nhớ đến dòng status của bạn thân “Không có gấu cũng được mà… không có chúng mày tao biết sống sao?”

Châu Chấu

Ngày đăng: 06/09/2016, 08:57

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w