Cơm nhà Từng bước chân chầm chậm sau buổi dạy, trên con hẻm vắng, đèn đường không còn bật sáng như thường ngày, mặt hồ loang loáng ánh trăng mờ vương vãi, không khí có mùi ẩm mốc khó chị
Trang 1Cơm nhà Từng bước chân chầm chậm sau buổi dạy, trên con hẻm vắng, đèn đường không còn bật sáng như
thường ngày, mặt hồ loang loáng ánh trăng mờ
vương vãi, không khí có mùi ẩm mốc khó chịu sau cơn mưa chiều dai dẳng, thế là khoảnh khắc sắp tàn một ngày lại ùa đến trong tôi, nỗi cô đơn đến bình lặng, sự hạn hẹp và vồ vập của màn đêm, tưởng
chừng như sau cái thời khắc những tia sáng cuối
cùng le lói sau lưng trời, dẫu cố níu vài giây cho góc phố kịp co mình thì vẫn đâu đây hiện ra những góc tối, những kiếp người thầm lặng Ai bảo thành phố này luôn ồn ào, nhộn nhịp
Tôi ngờ ngợ cái cảm giác thành phố chuyển mùa, sợ luôn những tháng ngày lạc giữa khối người miên man
và dằng dặc của phố Chiều nay, trời khô nhứ chiếc lá tre lìa cành, rồi bất chợt mưa rào rào, lòng hụt hẫng Như dấu chân dẫu có đằm sâu thế nào trên mặt đất, mưa cũng làm tan tành Mưa làm cho ngày nhanh tối hơn Nỗi buồn cứ lớn dần theo ngày tháng, một nỗi buồn không trải nghiệm, không hạnh phúc, không sắc màu
Đi ngang qua những ngôi nhà còn sáng đèn, sao thấy
ấm cúng, nhưng buồn Những gia đình đúng nghĩa, đơn giản là một bữa cơm quây quần, có cha, có mẹ
và những đứa con, tất cả hòa lại với nhau, khung cảnh đó ùa vào trong tôi một thứ cảm giác mơ hồ ngột ngạt, vừa lạ lẫm và vừa thân quen Dường như khoảng thời gian tôi về lại nhà càng lâu hơn, ban đầu
mẹ hay gọi điện nhắc khéo, nhưng giờ cũng vơi dần, lắm khi cứ tưởng mình chẳng biết giấu đâu cái khái
Trang 2niệm “quê nhà” trong đầu mà chẳng có chút mong mỏi gì Sinh viên hình như ai cũng vậy, về quê thăm nhà chỉ là thứ yếu, rồi lại than vãn này nọ chuyện học hành, ăn ở với mẹ cha, rồi ai cũng thấy buồn buồn cho cái cảnh tha hương thiếu thốn, cha mẹ thương con bươn chải, con đắng lòng những giọt mồ hôi mẹ cha cứ mãi rơi Và rồi sinh viên nào cũng vậy, không
về quê nhiều như hồi đầu nữa, đã quen với cuộc sống bộn bề, lo toan, nhưng dám chắc rằng trong những cơn mơ, có đôi lần tìm về quây quần bên mâm cơm, cười cười, nói nói, thế là ấm áp cứ luồn sâu vào tận trong, thật sâu
Lâu lâu nhớ dặn lòng để ý lại cái hương vị quê nhà, dẫu đang làm tô mì gói Thật đến thế, nhớ một thứ gì
đó nhàn nhạt, nhớ những ánh nhìn thân quen, cồn cào nơi đầu lưỡi, một sự gần gũi bất chợt thôi hay chút ấm cúng ngày mưa hạ, có lẽ một phần ta do đã sống bê tha, buông thả quá lâu; thằng bạn cùng
phòng như đọc được suy nghĩ, buông một câu sao hững hờ đến thế:“Cơm nhà khác xa cơm tiệm” ?!
Dù sao vẫn rất yêu gia đình!