Giấc mộng đêm hè Mưa long dong và rỉ rả trên mái hiên, thứ ánh sáng phù phiếm lòa nhòa vút qua màn mưa nhập nhòe trên phố. Phố đêm lạ lẫm và mộng mị. Phố đêm ướt át và ngoan ngoãn. Mưa đêm nay sao nhẹ lắm, mịt mờ lắm, chỉ như là khói sương thôi, khói mưa giăng giăng trên những ô cửa màu nâu trầm bám bụi, mưa bên ta một đêm hè phố nhỏ; khói mưa lẩn vào đất, vào trời, để mùa hè chợt lắng lại như kẻ mộng du, ngà ngà say hương mùa nồng những ngày vội vã, thương thật.......
Trang 1Giấc mộng đêm hè Mưa long dong và rỉ rả trên mái hiên, thứ ánh sáng phù phiếm lòa nhòa vút qua màn mưa nhập nhòe trên phố Phố đêm lạ lẫm và mộng mị Phố đêm ướt
át và ngoan ngoãn Mưa đêm nay sao nhẹ lắm, mịt
mờ lắm, chỉ như là khói sương thôi, khói mưa giăng giăng trên những ô cửa màu nâu trầm bám bụi, mưa bên ta một đêm hè phố nhỏ; khói mưa lẩn vào đất, vào trời, để mùa hè chợt lắng lại như kẻ mộng du, ngà ngà say hương mùa nồng những ngày vội vã, thương thật!
Tháng ngày qua nhanh, cũng mỏng như tờ lịch trên tường, vèo trôi qua sau một chớp nhoáng, vèo trôi qua những phiêu rong, qua những cuộc hẹn hò vô vị, những ngày tụ tập chơi bời, những nỗi niềm chôn sâu Đêm nay, ta lần về những tháng cuối của tờ lịch
mà thấy thời gian sao trôi nhanh đến hững hờ Thời gian phủ đầy ký ức của tôi bằng những tiếc thương cho ngày hôm qua cứ sao qua đi vội vã, rồi ngày hôm nay của tôi đơn giản là những khoảng trống miên man, thời gian thì chầm chậm lướt vô tình, chẳng buồn để lại chút dấu vết Tháng năm đơn giản là
những con số hững hờ đứng xếp hàng chờ tới lượt mình ra đi.Chẳng phải ta quá tham lam khi muốn ôm tất thảy thế gian nhét vào một con tim quá chật chội
Ừ thì cứ mặc cho thời gian trôi theo cách riêng của
nó, bản thân mình chỉ còn cách nương tựa vào những giấc mơ khi đêm về để biết rằng trái tim mình thật sự chưa bị chết đi Những nỗi buồn cũng đã cũ, để gác lại
mà đón những tháng ngày ngủ vùi khi hững hờ bóc dần những tờ lịch cũ mèm nhưng còn thơm mùi giấy,
Trang 2đêm hè chênh chao mà cũng chẳng đủ cho tôi thì giờ
mà cảm nhận
Những tối thứ sáu cũ, thích leo lên trần nhà, thường thì lôi kéo nhỏ em lên theo bằng được; ngắm sao thì
ít, ngắm trời đêm thì nhiều Vẫn thấy trời đêm luôn cho ta một chốn bình yên để gửi gắm tâm tình Rồi từ
đó, ta hay ngồi trăng sao một mình hơn, Saigon đêm nơi ta sống vẫn đủ để nhìn thấy trăng, nhưng nó
thầm lặng và xa xăm hơn, có lẽ vì dưới kia quá ồn ào, nhưng chưa bao giờ ta thấy một ngôi sao nào cả Bỗng nhớ đến Thạch Lam và cái phố huyện nghèo, nhớ thứ ánh sáng cao sang từ đoàn tàu ngày ngày vẫn mê hoặc chị em Liên mỗi tối, chứa chất sự hẩm hiu lãng đãng của một thế giới hầu như xa lạ Phía bên kia bầu trời, hay ở một nơi nào đó xa xôi, biết đâu cũng có người đang nhìn lên, cùng một ngôi sao
ấy, và nghĩ đến tôi?
Trời còn có bữa sao quên mọc Tôi chẳng đêm nào chẳng nhớ em
Em ngồi đó, một cơn gió khẽ len qua khoảng hở phía trên đầu tôi hắt chéo xuống khuôn mặt ấy, lẩy đẩy ngọn tóc em bay bay, ngọn tóc đen huyền vì đêm hay vì thứ gì đó tôi cũng không biết nữa Đêm chảy dài buông thả, long lanh khúc nhạc của mưa còn giấu mình trong kẽ cỏ Tôi ngồi đó, miên man và nghuệch ngoạc những khoảng lặng và cười ngây ngô cho
những dư âm nhỏ nhỏ Tiếng đêm sao chua chát, tiếng mưa như vỗ về một nỗi niềm câm lặng, tiếng chuông điện thoại chợt reo, tôi bàng hoàng tỉnh giấc
Trang 3mộng nhưng vẫn nhớ và thèm một cái nắm tay ủ ấm giữa những xô bồ…