Câu hỏi kiểm tra quản lý nhà nước bậc chuyên viên:Phân biệt quản lý nhà nước theo ngành với quản lý nhà nước theo lãnh thổ. Nhận xét thực trạng quản lý này ở địa phương nơi công tác.Bài làm:Để phân biệt quản lý nhà nước theo ngành và quản lý nhà nước theo lãnh thổ trước hết ta phải hiểu thế nào là quản lý nhà nước theo ngành, thế nào là quản lý nhà nước theo lãnh thổ?Đầu tiên ta tìm hiểu quản lý nhà nước theo ngành:Khái niệm: Quản lý nhà nước theo ngành là là hoạt động quản lý của các cơ quan quản lý nhà nước đối với các đơn vị, các tổ chức kinh tế, văn hóa, xã hội có cùng cơ cấu kinh tế, kỹ thuật hay hoạt động với cùng một mục đích giống nhau nhằm làm cho hoạt động của các tổ chức, đơn vị ngành phát triển một cách đồng bộ, nhịp nhàng đáp ứng được yêu cầu của nhà nước và xã hội. Như vậy thực chất quản lý nhà nước theo ngành là quản lý chuyên môn, kỹ thuật chuyên sâu thực hiện trên phạm vi cả nước từ trung ương đến địa phương.Cơ quan quản lý nhà nước chuyên ngành ở trung ương: Bộ và cơ quan ngang bộ hiện tại có 18 bộ và 4 cơ quan ngang bộ.
Trang 1Câu 1: Phân biệt quản lý nhà nước theo ngành với quản lý nhà nước theo lãnh thổ Nhận xét thực trạng quản lý này ở địa phương nơi công tác.
Bài làm:
Để phân biệt quản lý nhà nước theo ngành và quản lý nhà nước theo lãnh thổ trước hết ta phải hiểu thế nào là quản lý nhà nước theo ngành, thế nào là quản lý nhà nước theo lãnh thổ?
*Đầu tiên ta tìm hiểu quản lý nhà nước theo ngành:
-Khái niệm: Quản lý nhà nước theo ngành là là hoạt động quản lý của các cơ quan quản lý nhà nước đối với các đơn vị, các tổ chức kinh tế, văn hóa, xã hội có cùng cơ cấu kinh tế, kỹ thuật hay hoạt động với cùng một mục đích giống nhau nhằm làm cho hoạt động của các tổ chức, đơn vị ngành phát triển một cách đồng bộ, nhịp nhàng đáp ứng được yêu cầu của nhà nước và xã hội Như vậy thực chất quản lý nhà nước theo ngành là quản lý chuyên môn, kỹ thuật chuyên sâu thực hiện trên phạm vi cả nước từ trung ương đến địa phương
-Cơ quan quản lý nhà nước chuyên ngành ở trung ương: Bộ và cơ quan ngang bộ hiện tại có
18 bộ và 4 cơ quan ngang bộ
Cơ quan quản lý nhà nước chuyên ngành ở địa phương gồm:
+Các cơ quan chuyên môn thuộc UBND tỉnh: sở và cơ quan ngang sở Theo nghị định 24 ngày 4/4/2014 của chính phủ, tại điều 3 qui định mỗi tỉnh có 17 sở tổ chức thống nhất trên phạm vi cả nước Tuy nhiên tùy theo tình hình địa phương còn có các sở đặc thù như sở Ngoại Vụ (Tiền Giang,
TP HCM…), Sở qui hoạch kiến trúc (TP.HCM, Hà Nội…), ban dân tộc (địa phương có người dân tộc như Bạc Liêu, Sóc Trăng)
+Các cơ quan chuyên môn cấp huyện Theo nghị định 37 ngày 5/5/2014 của chính phủ, tại điều
3 qui định mỗi huyện gồm 10 cơ quan chuyên môn được tổ chức thống nhất gồm: Văn phòng HĐND
& UBND, Phòng Nộ Vụ, Phòng Lao Động, Phòng Tư Pháp, Phòng Y Tế, Phòng Tài nguyên môi trường, Phòng Giáo dục & Đào tạo, Phòng Tài chính – Kế hoạch, Phòng Văn Hóa Thông Tin, Thanh tra huyện Ngoài ra còn tùy theo tình hình từng huyện mà có thêm các cơ quan đặc thù như: Phòng quản lý đô thị, phòng kinh tế hạ tầng, phòng dân tộc, phòng NN và PT Nông thôn
+ Cấp xã không tổ chức thành lập ban bệ, UBND xã quản lý thông qua 7 chức danh chuyên môn: Trưởng công an, trưởng quân sự, văn phòng-thống kê, địa chính-xây dựng-nông nghiệp (đô thị)-môi trường, tài chính-kế toán, tư pháp-hộ tịch, văn hóa –xã hội
-Nội dung quản lý nhà nước theo ngành:
+Xây dựng hệ thống văn bản pháp luật có liên quan
Trang 2+Xây dựng chiến lược về chính sách phát triển ngành
+Xây dựng các chương trình, dự án phát triển ngành mang tính qui hoạch
+Tìm kiếm nguồn ngân sách hỗ trợ phát triển ngành
+Hợp tác quốc tế trong phát triển ngành
+Phát triển nguồn nhân lực ngành
+Xây dựng bộ máy quản lý nhà nước theo ngành
* Tiếp theo ta tìm hiểu quản lý nhà nước theo lãnh thổ Quản lý theo lãnh thổ Việt Nam hiện nay chủ yếu là quản lý theo địa phương, quản lý theo địa phương nằm trong nội dung phân cấp quản
lý nhà nước thuộc về chính phủ
-Về khái niệm: Quản lý nhà nước theo lãnh thổ là sự tác động có mục đích và có định hướng của các cơ quan nhà nước đối với toàn bộ hoạt động kinh tế, xã hội trên một lãnh thổ nhất định, bao gồm tất cả các cơ sở kinh tế, văn hóa, xã hội… thuộc các ngành khác nhau, không phân biệt thành phần xã hội và cấp quản lý hoạt động trên địa bàn lãnh thổ đó
-Phạm vi quản lý nhà nước theo lãnh thổ: Sử dụng đồng bộ tất cả các loại tài nguyên và các nguồn lực kinh tế trên lãnh thổ bảo vệ tài nguyên môi trường; tổ chức sản xuất hợp lý trên lãnh thổ; xác định quan hệ tối ưu giữa sản xuất, kết cấu hạ tầng sản xuất và kết cấu hạ tầng xã hội; bảo đảm thi hành pháp luật và tăng cường pháp chế trong tất cả các cơ quan tổ chức và nhân dân; quản lý dân số
và lao động chăm lo đời sống nhân dân; giải quyết vấn đề văn hóa- xã hội, an ninh quốc phòng
-Nội dụng quản lý nhà nước theo lãnh thổ:
+Quyết định chủ trương, nghị pháp quan trọng để phát huy tiềm năng của địa phương về kinh
tế, xã hội, củng cố quốc phòng, cải thiện đời sống nhân dân và thực hiện nghĩa vụ, trách nhiệm vì mục tiêu chung của cả nước
+Xây dựng qui hoạch kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội trên toàn lãnh thổ, bao gồm việc xây dựng kế hoạch tổng thể, việc phát triển kinh tế -x ã hội, phát triển ngành, phát triển đô thị ở nông thôn; kế hoạch dài hạn và hằng năm của địa phương
+Tham gia phối hợp công tác với các bộ ngành trong việc phân vùng kinh tế, xây dựng các chương trình dự án… tại địa phương
+Lập dự toán ngân sách trên địa bàn
Trang 3+Chỉ đạo và kiểm tra các cơ quan thuế, cơ quan được nhà nước giao nhiệm vụ thu ngân sách tại địa phương
+Chỉ đạo và kiểm tra vấn đề phát triển công nghiệp, nông lâm ngư nghiệp, thủy lợi, đất đai, khoáng sản, giao thông vận tải, xây dựng, phát triển đô thị thương mại, dịch vụ, y tế, văn hóa du lịch thể thao, khoa học công nghệ, tài nguyên môi trường, quốc phòng an ninh, dân tộc tôn giáo, thi hành pháp luật, xây dựng chính quyền và quản lý địa giới hành chính
Như vậy, điểm chung giữa quản lý nhà nước theo ngành và quản lý nhà nước theo lãnh thổ là: đều là hoạt động quản lý nhà nước, các cơ quan quản lý nhà nước đều được tổ chức từ trung ương đến địa phương, đều quản lý dựa trên cơ sở hiến pháp và pháp luật, có đối tượng quản lý cụ thể và đều nhằm thúc đẩy sự phát triển kinh tế, xã hội đáp ứng yêu cầu phát triển chung của xã hội
Điểm khác biệt đầu tiên là cơ quan quản lý nhà nước Đối với quản lý theo ngành thì cơ quan quản lý là các bộ, cơ quan ngang bộ (ở trung ương); các sở, cơ quan ngang sở (cấp tỉnh); phòng (cấp huyện); và công chức chuyên môn cấp xã Còn quản lý nhà nước theo lãnh thổ thì cơ quan quản lý là Quốc hội và chính phủ (ở trung ương), ở địa phương có HĐND và UBND cấp tỉnh, HĐND và UBND cấp huyện, HĐND và UBND cấp xã
Điểm khác biệt thứ hai giữa quản lý nhà nước theo ngành và quản lý nhà nước theo lãnh thổ là: Nếu quản lý nhà nước theo ngành là hoạt động quản lý đối với nhóm ngành cụ thể, quản lý trên từng lĩnh vực cụ thể bằng hệ thống pháp luật chung và pháp luật riêng cho từng lĩnh vực quản lý, có xây dựng bộ máy hệ thống các cơ quan quản lý chuyên ngành từ trung ương đến địa phương, có xây dựng hệ thống các văn bản chỉ đạo, có pháp luật cụ thể, các chương trình, dự án, nguồn vốn để thực hiện… được tổ chức thực hiện nghiêm, thống nhất trong toàn lĩnh vực quản lý và triển khai trong phạm vi cả nước Còn quản lý nhà nước theo lãnh thổ là quản lý rộng rãi, mang tính đặc thù, tập quán dân cư trong phạm vi một lãnh thổ với nhiều nhóm ngành khác nhau, quản lý toàn diện về dân số, lao động, phân bố dân cư và chăm lo đời sống nhân dân, giải quyết những vấn đề văn hóa, xã hội, an ninh quốc phòng, sử dụng toàn bộ các nguồn lực kinh tế, các nguồn tài nguyên thiên nhiên trên lãnh thổ phát triển đi liền với bảo vệ môi trường, có biện pháp quản lý tài nguyên thiên nhiên trên lãnh thổ để
tổ chức sản xuất hợp lý trên cơ sở sử dụng tính ưu việt của tích tụ, chuyên môn hóa, hợp tác hóa và liên hiệp sản xuất trên lãnh thổ, xác định mối quan hệ tối ưu giữa sản xuất, kết cấu hạ tầng xã hội, đồng thời phải đảm bảo việc thi hành pháp luật và tăng cường pháp chế trong tất cả các cơ quan, tổ chức, nhân viên nhà nước và nhân dân
Thực trạng quản lý này ở địa phương
Đối với tỉnh Tiền Giang về quản lý theo nghành thì có 18 sở và cơ quan ngang sở, ngoài 17 sở theo tiêu chuẩn chung thì còn có sở Ngoại vụ, các sở này trực thuộc UBND tỉnh Tiền Giang Về phía cấp huyện thì có các phòng trực thuộc UBND huyện (ít nhất 11 phòng, tùy tình hình địa phương có
Trang 4thêm các phòng đặc trưng riêng ví dụ như phòng nông nghiệp phát triển nông thôn, phòng quản lý đô thị ), về cấp xã thì có 7 chức danh công chức chuyên môn:
Trưởng công an, trưởng quân sự, văn phòng-thống kê, địa chính-xây dựng-nông nghiệp (đô thị)-môi trường, tài chính-kế toán, tư pháp-hộ tịch, văn hóa –xã hội
Quản lý theo lãnh thổ thì tỉnh Tiền Giang phân chia thành 11 cơ quan cấp huyện Bao gồm:
TP Mỹ Tho( 17 xã phường – 12 phòng), Thị xã Gò Công(12 xã, phường-12 phòng), Thị xã Cai Lậy (16 xã-12 phòng), Huyện Gò Công Đông (13 xã, thị trấn-12 phòng), Huyện Gò Công Tây(13 xã, thị trấn-12 phòng), huyện Tân Phú Đông (6 xã-12 phòng), huyện Chợ Gạo (19 xã, thị trấn-12 phòng), huyện Châu Thành(23 xã, thị trấn; 12 phòng), huyện Tân Phước(13 xã, thị trấn; 12 phòng), huyện Cai Lậy (16 xã-12 phòng), huyện Cái Bè (25 xã, thị trấn-12 phòng)
Phòng Nội vụ: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà nước về các lĩnh vực:
tổ chức, biên chế các cơ quan hành chính, sự nghiệp nhà nước; cải cách hành chính; chính quyền địa phương; địa giới hành chính; cán bộ, công chức, viên chức nhà nước; cán bộ, công chức xã, phường, thị trấn; hội, tổ chức phi chính phủ; văn thư, lưu trữ nhà nước, tôn giáo; thi đua khen thưởng.
Phòng Lao động - Thương binh và Xã hội: tham mưu, giúp Ủy ban nhân thực hiện chức năng quản lý
nhà nước về các lĩnh vực: lao động; việc làm; dạy nghề; tiền lương; tiền công; bảo hiểm xã hội, bảo hiểm thất nghiệp; an toàn lao động; người có công; bảo trợ xã hội; bảo vệ và chăm sóc trẻ em; phòng, chống tệ nạn xã hội; bình đẳng giới.
Phòng Tài chính - Kế hoạch: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà nước
về các lĩnh vực: tài chính, tài sản; kế hoạch và đầu tư; đăng ký kinh doanh; tổng hợp, thống nhất quản
lý về kinh tế hợp tác xã, kinh tế tập thể, kinh tế tư nhân.
Phòng Giáo dục và Đào tạo: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà nước
về các lĩnh vực giáo dục và đào tạo, bao gồm: mục tiêu, chương trình và nội dung giáo dục và đào tạo; tiêu chuẩn nhà giáo và tiêu chuẩn cán bộ quản lý giáo dục; tiêu chuẩn cơ sở vật chất, thiết bị trường học
và đồ chơi trẻ em; quy chế thi cử và cấp văn bằng, chứng chỉ; bảo đảm chất lượng giáo dục và đào tạo.
Phòng Văn hoá và Thông tin: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà
nước về: văn hoá; gia đình; thể dục, thể thao; du lịch; bưu chính, viễn thông và Internet; công nghệ thông tin, hạ tầng thông tin; phát thanh; báo chí; xuất bản.
Phòng Y tế: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà nước về chăm sóc và
bảo vệ sức khoẻ nhân dân, gồm: y tế dự phòng, khám chữa bệnh, phục hồi chức năng, y học cổ truyền, thuốc phòng chữa bệnh cho người, mỹ phẩm ảnh hưởng đến sức khoẻ con người, an toàn vệ sinh thực phẩm và trang thiết bị y tế.
Phòng Tài nguyên và Môi trường: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà
nước về: tài nguyên đất; tài nguyên nước; tài nguyên khoáng sản; môi trường; khí tượng, thuỷ văn; đo đạc, bản đồ.
Phòng Tư pháp: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà nước về công tác
xây dựng văn bản quy phạm pháp luật, kiểm tra văn bản quy phạm pháp luật, phổ biến, giáo dục pháp
Trang 5luật, thi hành án dân sự, chứng thực, hộ tịch, trợ giúp pháp lý, hoà giải ở cơ sở và các công tác tư pháp khác.
Thanh tra thành phố Mỹ Tho: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà
nước về công tác thanh tra, giải quyết khiếu nại, tố cáo trong phạm vi quản lý nhà nước của Ủy ban nhân dân thành phố Mỹ Tho; thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn thanh tra giải quyết khiếu nại, tố cáo và phòng, chống tham nhũng theo quy định của pháp luật.
Văn phòng Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân:
Tham mưu tổng hợp cho Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân về hoạt động của Hội đồng nhân dân,
Ủy ban nhân dân thành phố; tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thành phố về công tác dân tộc, điều hoà phối hợp các hoạt động chung của các ban, ngành, cơ quan, Ủy ban nhân dân phường xã thuộc Ủy ban nhân dân thành phố; tham mưu cho Chủ tịch và các Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố về chỉ đạo, điều hành các hoạt động chung của bộ máy hành chính nhà nước cấp thành phố và phường xã; cung cấp thông tin phục vụ quản lý và hoạt động của Hội đồng nhân dân - Ủy ban nhân dân và các cơ quan nhà nước ở huyện; đảm bảo cơ sở vật chất, kỹ thuật cho hoạt động của Hội đồng nhân dân và Ủy ban nhân dân huyện.
Phòng Kinh tế: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà nước về về nông
nghiệp, lâm nghiệp; thuỷ lợi; thuỷ sản; phát triển nông thôn; tiểu thủ công nghiệp; khoa học và công nghệ; công nghiệp; thương mại.
Phòng Quản lý đô thị: tham mưu, giúp Ủy ban nhân dân thực hiện chức năng quản lý nhà nước về kiến
trúc; quy hoạch xây dựng; phát triển đô thị; nhà ở và công sở; giao thông; hạ tầng kỹ thuật đô thị (gồm: cấp thoát nước; vệ sinh môi trường đô thị; công viên, cây xanh; điện chiếu sáng; rác thải; bến, bãi đỗ xe đô thị).
Phòng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn
Chức năng, nhiệm vụ: Tham mưu giúp UBND cấp huyện thực hiện chức năng quản lý nhà nước về: Nông nghiệp; lâm nghiệp; thủy lợi; thủy sản; phát triển nông thôn; phát triển kinh tế hộ, kinh tế trang trại nông thôn, kinh tế hợp tác xã nông, lâm, ngư nghiệp gắn với ngành nghề, làng nghề nông thôn
Ngoài ra tỉnh Tiền Giang còn phân chia thành 3 vùng kinh tế:
1 Vùng kinh tế - đô thị trung tâm: Gồm Tp Mỹ Tho, Chợ Gạo, Châu Thành Phát triển đô thị, dân cư, giáo dục đào tạo, y tế cấp tiểu vùng phía Tây Nam vùng TP Hồ Chí Minh, phía Bắc của vùng ĐBSCL
và vùng tỉnh; phát triển công nghiệp chế biến nông thủy sản, thương mại - dịch vụ, du lịch sinh thái
cù lao trên sông Tiền, du lịch văn hóa, lịch sử cấp quốc gia; phát triển nông nghiệp công nghệ cao trồng hoa cây cảnh, rau an toàn
2 Vùng kinh tế - đô thị phía đông: gồm thị xã Gò Công, huyện Gò Công Đông, huyện Gò Công Tây
và huyện Tân Phú Đông Phát triển công nghiệp cơ khí, dịch vụ cảng, đánh bắt và nuôi trồng thủy sản, du lịch sinh thái biển, bảo tồn rừng ngập mặn Sau năm 2020, sẽ hình thành khu kinh tế biển
Trang 63 Vùng kinh tế - đô thị phía Tây: gồm thị xã Cai Lậy, huyện Cai Lậy, huyện Cái Bè, huyện Tân Phước Phát triển KCN, công nghiệp chế biến nông sản (lúa gạo, trái cây); nông nghiệp công nghệ cao; phát triển thương mại dịch vụ chợ đầu mối nông sản; du lịch sinh thái, vườn cây ăn trái, vùng Đồng Tháp Mười và du lịch tâm linh
Định hướng phát triển:
Năm 2020: có 16 đô thị, trong đó có 1 đô thị loại I (TP Mỹ Tho), 2 đô thị loại III (TX Gò Công và thị
xã Cai Lậy), 3 đô thị loại IV (Tân Hiệp, Cái Bè, Vàm Láng) và 10 đô thị loại V trên cơ sở nâng cấp
mở rộng 4 đô thị hiện có (Chợ Gạo, Mỹ Phước, Vĩnh Bình, Tân Hòa) và xây dựng mới 6 đô thị (Bình Phú – huyện lỵ Cai Lậy,Vĩnh Kim, Long Định - huyện lỵ mới Châu Thành, An Hữu, Thiên Hộ, Bến Tranh).
• Về lâu dài: nghiên cứu thành lập thị xã Tân Hiệp và huyện Châu Thành; trung tâm hành chính
huyện Cái Bè ở Hòa Khánh…
Trang 7Câu 2: Tại sao phải kết hợp quản lý nhà nước theo ngành với quản lý nhà nước theo lãnh thổ Nhận xét thực trạng sự kết hợp này ở địa phương.
Bài làm:
Kết hợp quản lý theo ngành và theo lãnh thổ đòi hỏi phải có sự phối hợp chặt chẽ giữa quảnlý theo ngành và quản lý theo lãnh thổ trên tất cả mọi lĩnh vực kinh tế Cả hai chiều quản lý đều phải có tráchnhiệm chung trong việc thực hiện mục tiêu của ngành cũng như của lãnh thổ Sự kết hợp này sẽ tránh được tưtưởng bản vị của bộ, ngành, trung ương và tư tưởng cục bộ địa phương của chính quyền địa phương Theo đó, Bộchỉ quan tâm đến lợi ích của các đơn vị kinh tế do mình thành lập và Ủy ban nhân dân địa phương chỉ quan tâmđến lợi ích của các đơn vị kinh tế của địa phương Từ đó, dẫn đến tình trạng tranh chấp, không có sự liên kết giữacác đơn vị kinh tế trên cùng một địa bàn lãnh thổ, do
đó hiệu quả thấp
* Tính tất yếu khách quan về sự cần thiết kết hợp QLNN theo ngành với QLNN theo lãnh thổ: -QLNN nói chung, QLHC NN nói riêng mang tính toàn diện, bao quát tất cả các ngành, lĩnh vực của đời sống xã hội ở khắp mọi miền đất nước QLNN thực chất là quản lý tất cả các ngành nhưng do tính chất, đặc điểm khác nhau của từng vùng lãnh thổ nên cách thức và phương pháp quản lý những vấn
đề này có thể khác nhau.Tuy nhiên quản lý nhà nước trên tất cả các lĩnh vực đòi hỏi vừa đảm bảo tính thống nhất vừa trên qui mô toàn lãnh thổ quốc gia nhưng đồng thời có tính tất yếu đặc trưng của từng lãnh thổ nhằm khai thác tiềm năng, lợi thế của từng địa phương Cho nên trong quản lý nhà nước phải kết hợp theo ngành
-Các đơn vị thuộc các ngành kinh tế kết hợp đều nằm trên địa bàn lãnh thổ nhất định, các đơn vị này vừa chịu sự quản lý của cơ quan chuyên môn theo hệ thống dọc (bộ ở trung ương, sở ở địa phương)
và vừa chịu sự quản lý của chính quyền địa phương, do đó để thực hiện tốt chức năng quản lý nhà nước thì phải kết hợp giữa quản lý theo ngành và quản lý theo lãnh thổ
-Việc kết hợp giữa quản lý theo ngành và quản lý theo lãnh thổ sẽ tạo ra sự gắn kết về qui hoạch phát triển ngành với địa phương, phát huy cao độ nhất hiệu quả sử dụng nguồn lực của nhà nước, của từng vùng kinh tế, từng địa phương trong sự phát triển kinh tế-xã hội, bảo đảm thống nhất lợi ích quốc gia
và lợi ích địa phương trong sự phát triển một cách có lợi nhất những lợi thế của địa phương Sự kết hợp này còn tránh được tư tưởng vị bản của bộ ngành và tư tưởng cục bộ của chính quyền địa phương
* Những nguyên tắc cơ bản giữa quản lý nhà nước theo ngành và quản lý nhà nước theo lãnh thổ:
Trang 8-Nguyên tắc thống nhất trong quản lý nhà nước theo ngành và theo lãnh thổ, nghĩa là trên quan điểm
vĩ mô định hướng phải thống nhất trong cả nước
-Tôn trọng và thực thi pháp luật, mọi hoạt động quản lý nhà nước theo ngành với quản lý nhà nước theo lãnh thổ phải dựa trên văn bản pháp luật, không tùy tiện vô nguyên tắc
-Nguyên tắc tự quản, tự trị địa phương: Mỗi địa phương căn cứ vào qui định của pháp luật được quyền đưa ra những cách thức nhằm giải quyết các vấn đề ngành, người trên địa bàn lãnh thổ Điều này cũng có nghĩa là trao quyền cho địa phương được đưa ra những chủ trương biên pháp, cách thức giải quyết gắn với điều kiện của từng lãnh thổ địa phương
*Nội dung kết hợp quản lý nhà nước theo ngành với quản lý nhà nước theo lãnh thổ:
Sự kết hợp quản lý nhà nước theo ngành và theo lãnh thổ được thực hiện như sau:
- Thực hiện quản lý đồng thời cả hai chiều: Quản lý theo ngành và quản lý theo lãnh thổ Có nghĩa là,các đơn vị đó phải chịu sự quản lý của ngành (Bộ) đồng thời nó cũng phải chịu sự quản lý theo lãnh thổ của chínhquyền địa phương trong một số nội dung theo chế độ quy định
- Có sự phân công quản lý rành mạch cho các cơ quan quản lý theo ngành và theo lãnh thổ, không trùnglặp, không bỏ sót về chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn
- Các cơ quan quản lý nhà nước theo mỗi chiều thực hiện chức năng, nhiệm vụ quản lý theo thẩmquyền của mình trên cơ sở đồng quản hiệp quản, tham quản với cơ quan nhà nước thuộc chiều kia, theo quy địnhcụ thể của Nhà nước Đồng quản là cùng có quyền và cùng nhau ra quyết định quản
lý theo thể thức liên tịch.Hiệp quản là cùng nhau ra quyết định quản lý theo thẩm quyền, theo vấn đề thuộc tuyến của mình nhưng có sựthương lượng, trao đổi, bàn bạc để hai loại quyết định của mỗi bên tương đắc với nhau Tham quản là việc quảnlý , ra quyết định của mỗi bên phải trên cơ sở được lấy ý kiến của bên kia
*Thực tiễn áp dụng ở địa phương:
Việc kết hợp quản lý ngành với quản lý lãnh thổ có vai trò rất lớn đối với việc phát triển đất nước về mọi lĩnh vực Chính vì vậy Nhà nước ta đã có chủ trương, chính sách áp dụng biện pháp kết hợp này trên phạm vi cả nước
Đối với tỉnh Tiền Giang, đa phần chúng ta cũng đã thực hiện tốt việc kết hợp quản lý theo ngành và theo lãnh thổ, được HĐND và UBND tỉnh, huyện đặc biệt quan tâm Các sở, các phòng thuộc ủy ban nhân dân tỉnh, huyện có sự tham mưu chặt chẽ trong việc triển khai thực hiện các quyết định quản lý ngành trên cơ sở có nghiên cứu, áp dụng vào điều kiện cụ thể của địa phương; coi trọng việc xác định các nguồn lực thực hiện
Trang 9HĐND, UBND các cấp quan tâm đến tất cả các ngành, các lĩnh vực đề ra nghị quyết, quyết định tổng thể nhằm phát triển kinh tế - văn hóa – xã hội ở địa phương trên cơ sở trao đổi, lấy ý kiến các ngành chức năng để đề ra các biện pháp quản lý cho phù hợp Đồng thời theo dõi, kiểm tra giám sát đánh giá kết quả thực hiện đề ra phương hướng, nhiệm vụ theo sự chỉ đạo của ngành cấp trên và theo nguồn lực thực tế địa phương
Tuy nhiên việc thực hiện nguyên tắc vẫn còn nhiều thiếu sót và hạn chế:
Thứ nhất: đó là việc “xé rào” trong hoạt động ban hành văn bản quy phạm của địa phương trái với quy định của cơ quan quản lý ngành, chức năng Có một số cơ quan địa phương vì lợi ích nhất thời mà bỏ qua văn bản thủ tục hành chính mà pháp luật đã quy định, để cấp giấy phép hoạt động điều đó ảnh hưởng rất lớn đến sự phát triển chung của đất nước Vừa qua tỉnh cũng có một số sai phạm trong việc tách nhỏ dự án của chủ đầu tư để chỉnh định thầu thay vì đấu thầu, gây nên nhiều sai phạm Như gói thầu đường liên xã Tân Thành (Gò Công Đông), hay gói thầu đường vào làng nghề
An Cư (Cái Bè)…
Thứ hai: là sự phối hợp không chặt chẽ trong việc tổ chức, thực hiện các quy định của ngành ở địa phương Vụ sai phạm của công ty xổ số kiến thiết tỉnh Tiền Giang về tính minh bạch trong chi lương, sai về đầu tư quỹ…cũng gây nhiều dư luận trong nhân dân
Thứ ba: đó là việc bất cập trong hoạt động kiểm tra giám sát thực hiện các quy định của ngành tại địa phương Vấn đề khiếu nại, khiếu kiện dài ngày của một bộ phận nhân dân ở khu công nghiệp Long Giang, chưa được giải quyết thỏa đáng, nên còn gây khó khăn cho các chủ đầu tư vào khu công nghiệp nhằm phát triển kinh tế trên địa bàn huyện Tân Phước
Điều đó đòi hỏi các cơ quan nhà nước, các ban ngành phải không ngừng nâng cao việc kết hợp chặt chẽ giữa quảnlý ngành với quản lý lãnh thổ, để khắc phục những hạn chế, nhằm phát triển kinh
tế địa phương và của đất nước
Kiến nghị để thực hiện tốt nguyên tắc
• Để thực hiện nguyên tắc trên cần phải tăng cường công tác lập pháp và tư pháp
- Về lập pháp, phải từng bước đưa mọi quan hệ kinh tế vào khuôn khổ pháp luật Các đạo luật phải được xâydựng đầy đủ, đồng bộ, có chế tài rõ ràng, chính xác và đúng mức
- Về tư pháp, mọi việc phải được thực hiện nghiêm mimh (từ khâu giám sát, phát hiện, điều tra, công tố đến khâuxét xử, thi hành án…) không để xảy ra tình trạng có tội không bị bắt, bắt rồi không xét xử hoặc xét xử quá nhẹ, xửrồi mà không thi hành án hoặc thi hành
• Đẩy mạnh hơn nữa chuyên môn hóa theo nghành và phân bố sản xuất theo chức năng nhằm thúc đẩy sản xuất xã hội phát triển
Trang 10• Tạo điều kiện thuận lợi để các cơ quan chuyên môn ở địa phương quản lí tốt về tổ chức, nhân
sự, chuyên môn để đảm bảo đạt được các chỉ tiêu của nghành
• Tạo điều kiện thuận lợi về nhân lực, tài nguyên, điều kiện vật chất đảm bảo cho các doanh nghiệp ở địa phươnghoạt động có hiệu quả cao
• Có sự phân công rành mạch cho các cơ quan quản lí theo ngành và lãnh thổ, không trùng lặp, không bỏ sót về chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn