1. Trang chủ
  2. » Thể loại khác

CÂU CHUYỆN TÌNH HUỐNG sư PHẠM(THCS TGT)

10 430 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 10
Dung lượng 80 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

PHÒNG GD ĐT NGỌC HIỂNTRƯỜNG THCS TAM GIANG TÂY BÀI THI:CÂU CHUYỆN TÌNH HUỐNG SƯ PHẠMKính thưa: Ban giám khảo tôi tên: Đỗ Thùy Ngân đến từ đơn vị Trường THCS Tam Giang Tây đến với hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi ngày hôm nay tôi xin kể câu chuyện tình huống sư phạm mà trong quá trình công tác làm giáo viên chủ nhiệm lớp đã gây ấn tượng cho tôi: Câu chuyện: “ Cảm ơn chuyện cũ của cô”Ngày hôm đó, như thường lệ tôi lên lớp sinh hoạt 15 phút đầu giờ, khi bước vào lớp cả lớp đứng dậy chào. Tôi chào lại và mời các em ngồi xuống nhưng sao hôm nay cả lớp lại im phăng phắc, không em nào ngồi. Thế rồi em lớp trưởng ấp úng báo cáo:Thưa cô lớp mình bị mất cuốn sổ đầu bài rồi ạTôi cũng hơi bất ngờ về tình huống này. Nhưng tôi cũng kịp trấn tĩnh cho lớp ngồi xuống. Cả lớp im phăng phắc không em nào lên tiếng khiến không khí lớp đã nặng nề lại càng trở nên nặng nề hơn.Tôi thực sự bực bội và lớn tiếng quát: “ Trong lớp này ai lấy cuốn lấy sổ đầu bài đem trả lại cho lớp ngay không thì đừng có trách cô đấy”. Cả lớp vẫn im lặng không một em nào chịu nhận. Tôi lại tiếp tục đưa ra thông điệp mang tính dọa nạt lần thứ 2. “ Cô nhắc lại 1 lần nữa em nào lấy cuốn sổ đầu bài thì đưa ra ngay không cô sẽ báo cáo BGH và lập biên bản, lúc đó người lấy sẽ bị kỷ luật nặng đó” Vẫn là một không khí nặng nề và kết quả cũng chẳng khác lần trước. Chẳng em nào chịu nhận. Đến lúc này tôi thực sự bực bội, nhưng tôi cũng thực sự bối rối vì không biết sẽ phải đưa ra hình thức dọa nạt kiểu gì thì mới hiệu quả. Tôi im lặng 1 hồi lâu nhìn xuống các em, phần vì muốn xem xét thái độ, phần vì cũng muốn có thêm thời gian để suy nghĩ tìm biện pháp giải quyết. Đúng lúc đó một kỷ niệm thời học trò của tôi bỗng chợt ùa về. Hồi đó tôi đang học lớp 7 như các em học sinh tôi đang chủ nhiệm bây giờ. Lớp tôi cũng xảy ra 1 việc tương tự như vậy, Tuy nhiên chỉ có cách xử lý của cô chủ nhiệm tôi thì hoàn toàn khác. Chuyện là lúc đó lớp tôi được nhà trường phát cho một chiếc đồng hồ để bàn giúp cho thầy cô theo dõi thời gian giảng dạy. Hồi đó chiếc đồng hồ này là một vật thuộc diện quý hiếm và quan trọng đối với lớp tôi. Nó được giao cho lớp phân công bảo quản cẩn thận. Không hiểu sao, sáng hôm đó khi cô đến lớp chiếc đồng hồ đã không cánh mà bay. Mặc dù cửa lớp vẫn khóa, Cả lớp ai cũng sợ cô sẽ nổi giận và trách phạt. Thế nhưng kỳ lạ thay khi biết sự việc cô lại rất bình tĩnh, Cô chỉ cười và nói rằng lớp mình không thể có bạn nào ăn cắp chiếc đồng hồ, Cô tin rằng nó sẽ trở về lớp ta trong thời gian sớm nhất. Bây giờ các em học đi và hãy cùng chờ chiếc đồng hồ trở về nhé. Thế rồi cô tiếp tục tiết dạy của mình. Thật kỳ lạ qua ngày hôm sau, chiếc đồng hồ đó đã trở về ngay vị trí cũ của nó, Cô bước vào lớp nhìn chiếc đồng hồ và cười thật tươi tuyệt nhiên cô không nhắc gì tới chuyện đó nữa. Cả lớp tôi như trút được gánh nặng. Rồi những năm sau đó câu chuyện chiếc đồng hồ đã trở thành những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò. Và thật không ngờ hôm nay kỷ niệm đó, trong tình huống này lại trở thành, cứu cánh cho tôi. Tôi hít một hơi thật sâu và bắt đầu học theo cách của cô tôi. Nhìn các em lớp tôi như trút được lo âu tôi cũng như thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Tiết học hôm đó các em học tập nghiêm túc nhưng trầm lắng hơn. Bản thân tôi cũng rất lo lắng, không hiểu cuốn sổ có được trả về chỗ cũ như mong đợi không? Tuy nhiên tôi cũng rất hy vọng vào một kết quả tốt đẹp.Ngày hôm sau khi tôi đến trường chưa kịp vào lớp đã thấy lớp trưởng và mấy em chạy đến bên tôi reo vui: “ Cô ơi cuốn sổ ở trên bàn lớp mình rồi không biết ai đem đến đó”. Một niềm vui dâng trào trong tôi. Giây phút đó nước mắt tôi chực rưng rưng nhớ về hình ảnh cô chủ nhiệm xưa. Tôi lại thầm cảm phục cô cũng như các thầy cô thế hệ trước đã để lại cho thế hệ trẻ chúng tôi những kinh nghiệm quý báu khi làm công tác chủ nhiệm.

Trang 1

PHÒNG GD & ĐT NGỌC HIỂN

TRƯỜNG THCS TAM GIANG TÂY

BÀI THI:

CÂU CHUYỆN TÌNH HUỐNG SƯ PHẠM

Kính thưa: Ban giám khảo tôi tên: Đỗ Thùy Ngân đến từ đơn vị Trường THCS

Tam Giang Tây đến với hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi ngày hôm nay tôi xin kể câu chuyện tình huống sư phạm mà trong quá trình công tác làm giáo viên chủ nhiệm lớp đã gây ấn tượng cho tôi:

Câu chuyện: “ Cảm ơn chuyện cũ của cô”

Ngày hôm đó, như thường lệ tôi lên lớp sinh hoạt 15 phút đầu giờ, khi bước vào lớp cả lớp đứng dậy chào Tôi chào lại và mời các em ngồi xuống nhưng sao hôm nay cả lớp lại im phăng phắc, không em nào ngồi Thế rồi em lớp trưởng ấp úng báo cáo:

Thưa cô lớp mình bị mất cuốn sổ đầu bài rồi ạ!

Tôi cũng hơi bất ngờ về tình huống này Nhưng tôi cũng kịp trấn tĩnh cho lớp ngồi xuống Cả lớp im phăng phắc không em nào lên tiếng khiến không khí lớp đã nặng nề lại càng trở nên nặng nề hơn

Tôi thực sự bực bội và lớn tiếng quát: “ Trong lớp này ai lấy cuốn lấy sổ đầu bài đem trả lại cho lớp ngay không thì đừng có trách cô đấy” Cả lớp vẫn im lặng không một

em nào chịu nhận Tôi lại tiếp tục đưa ra thông điệp mang tính dọa nạt lần thứ 2 “ Cô nhắc lại 1 lần nữa em nào lấy cuốn sổ đầu bài thì đưa ra ngay không cô sẽ báo cáo BGH

và lập biên bản, lúc đó người lấy sẽ bị kỷ luật nặng đó” Vẫn là một không khí nặng nề và kết quả cũng chẳng khác lần trước Chẳng em nào chịu nhận

Đến lúc này tôi thực sự bực bội, nhưng tôi cũng thực sự bối rối vì không biết sẽ phải đưa ra hình thức dọa nạt kiểu gì thì mới hiệu quả

Tôi im lặng 1 hồi lâu nhìn xuống các em, phần vì muốn xem xét thái độ, phần vì cũng muốn có thêm thời gian để suy nghĩ tìm biện pháp giải quyết Đúng lúc đó một kỷ niệm thời học trò của tôi bỗng chợt ùa về Hồi đó tôi đang học lớp 7 như các em học sinh tôi đang chủ nhiệm bây giờ Lớp tôi cũng xảy ra 1 việc tương tự như vậy, Tuy nhiên chỉ

có cách xử lý của cô chủ nhiệm tôi thì hoàn toàn khác Chuyện là lúc đó lớp tôi được nhà trường phát cho một chiếc đồng hồ để bàn giúp cho thầy cô theo dõi thời gian giảng dạy Hồi đó chiếc đồng hồ này là một vật thuộc diện quý hiếm và quan trọng đối với lớp tôi

Nó được giao cho lớp phân công bảo quản cẩn thận Không hiểu sao, sáng hôm đó khi cô đến lớp chiếc đồng hồ đã không cánh mà bay Mặc dù cửa lớp vẫn khóa, Cả lớp ai cũng

sợ cô sẽ nổi giận và trách phạt Thế nhưng kỳ lạ thay khi biết sự việc cô lại rất bình tĩnh,

Cô chỉ cười và nói rằng lớp mình không thể có bạn nào ăn cắp chiếc đồng hồ, Cô tin rằng

nó sẽ trở về lớp ta trong thời gian sớm nhất Bây giờ các em học đi và hãy cùng chờ chiếc đồng hồ trở về nhé Thế rồi cô tiếp tục tiết dạy của mình Thật kỳ lạ qua ngày hôm sau, chiếc đồng hồ đó đã trở về ngay vị trí cũ của nó, Cô bước vào lớp nhìn chiếc đồng hồ

và cười thật tươi tuyệt nhiên cô không nhắc gì tới chuyện đó nữa Cả lớp tôi như trút

Trang 2

được gánh nặng Rồi những năm sau đó câu chuyện chiếc đồng hồ đã trở thành những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò

Và thật không ngờ hôm nay kỷ niệm đó, trong tình huống này lại trở thành, cứu cánh cho tôi Tôi hít một hơi thật sâu và bắt đầu học theo cách của cô tôi

Nhìn các em lớp tôi như trút được lo âu tôi cũng như thấy lòng nhẹ nhàng hơn Tiết học hôm đó các em học tập nghiêm túc nhưng trầm lắng hơn Bản thân tôi cũng rất lo lắng, không hiểu cuốn sổ có được trả về chỗ cũ như mong đợi không? Tuy nhiên tôi cũng rất hy vọng vào một kết quả tốt đẹp

Ngày hôm sau khi tôi đến trường chưa kịp vào lớp đã thấy lớp trưởng và mấy em chạy đến bên tôi reo vui: “ Cô ơi cuốn sổ ở trên bàn lớp mình rồi không biết ai đem đến đó” Một niềm vui dâng trào trong tôi Giây phút đó nước mắt tôi chực rưng rưng nhớ về hình ảnh cô chủ nhiệm xưa Tôi lại thầm cảm phục cô cũng như các thầy cô thế hệ trước

đã để lại cho thế hệ trẻ chúng tôi những kinh nghiệm quý báu khi làm công tác chủ

nhiệm

Câu chuyện của tôi chỉ là một trong muôn ngàn tình huống sư phạm mà chúng ta gặp phải khi làm công tác chủ nhiệm Tuy nhiên nó phản ánh một điều Trong bất kỳ tình huống nào giáo viên chủ nhiệm vẫn luôn phải bình tĩnh, không bao giờ được nổi giận, dọa nạt học sinh bởi làm như thế sẽ càng đẩy tình huống vào ngõ cụt Nếu chúng ta biết khơi dậy lòng tự trọng và dùng tình yêu thương để tha thứ cho lỗi lầm của học trò thì tôi tin tưởng chúng ta sẽ luôn là người chiến thắng

Xin cám ơn …!

Tam Giang Tây, ngày 10 tháng 04 năm 2015

Xác nhận của BGH Người dự thi

Lê Ngọc Quang Đỗ Thùy Ngân

Trang 3

PHÒNG GD & ĐT NGỌC HIỂN

TRƯỜNG THCS TAM GIANG TÂY

BÀI THI:

CÂU CHUYỆN TÌNH HUỐNG SƯ PHẠM

Kính thưa: Ban giám khảo tôi tên: Nguyễn Thị Hạnh đến từ đơn vị Trường THCS

Tam Giang Tây đến với hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi ngày hôm nay tôi xin kể câu chuyện tình huống sư phạm mà trong quá trình công tác làm giáo viên chủ nhiệm lớp đã gây ấn tượng cho tôi:

Câu chuyên: “ Chia sẻ tình thương”

Có lẽ trong quá trình giảng dạy hay làm GVCN mỗi chúng ta, không tránh khỏi những câu chuyện, hay tình huống gặp phải với học sinh Với tôi đã 9 năm đứng lớp, 7 năm làm chủ nhiệm, đã có biết bao nhiêu tình huống, buồn vui với học sinh Nhưng câu chuyện tôi kể hôm nay là câu chuyện sâu sắc, cảm động nhất mà tôi từng gặp

Cũng như mọi ngày, tôi bước vào lớp cả lớp đứng dậy chào Đưa mắt nhìn một lượt cả lớp vừa để điểm danh, vừa quan sát học sinh Rồi ánh mắt tôi dừng lại - một học sinh đứng chào mà nước mắt chảy dài Biết có chuyện tôi mời cả lớp ngồi Lớp trưởng vẫn đứng và ngập ngừng thưa: “Thưa cô! Lớp mình bị mất tiền trong lớp ạ! Mà số tiền rất lớn ạ! Không để ảnh hưởng tới tiết học, tôi đã trấn an các em: việc gì cũng có cách giải quyết, hãy lo học, mọi việc khác để tới tiết sinh hoạt Trùng hợp với sự việc, hành vi hôm nay, tôi dạy bài: “Phòng, chống tệ nạn xã hội” Tiết học trôi qua với sự đóng góp, xây dựng, phát biểu của rất nhiều học sinh và giải quyết nhiều tình huống Tất nhiên trong đó

có tình huống lấy cắp tiền của bạn trong lớp

Trống ra chơi, tôi xuống văn phòng, lúc này tôi nghĩ tới cô bé khóc đầu giờ-em là thủ quỹ rất cẩn thận mà hôm nay lại phải mang nhiều tiền… Sáu tiếng trống vang lên… Tôi bước vào lớp cả lớp đang ồn ào bàn tán, bỗng im lặng Sau khi nghe báo cáo về tình hình học tập, nề nếp của lớp, tôi tổng hợp kết quả thi đua trong tuần của các em: tuyên dương các em có thành tích, phê bình các em vi phạm rồi nhắc nhở cả lớp thi đua tuần tới

Đến phần ý kiến thảo luận, thu quỹ đứng dậy thưa: Hôm nay em đem theo 300.000 ngàn đồng để mua đồng hồ tặng nhà trường như kế hoạch của lớp nhưng đã bị mất

Tôi hỏi em có biết mất khi nào không? Em và một số bạn khác khẳng định mất trong giờ thể dục Các em ý kiến tìm thủ phạm trong lớp: nào là ra ngoài hết để cô khám cặp, nào là khám người, cặp tại chỗ Có em nói cũng có thể người khác lớp lấy trộm Vì giờ thể dục cả lớp ra ngoài sân tôi yêu cầu cả lớp trật tự, chờ quyết định của tôi Tôi không nói gì, trong 5 phút tôi chỉ đưa ánh mắt nhìn các em Tất cả các em nhìn tôi, chờ đợi… Riêng chỉ một em tránh ánh mắt của tôi, em cúi mặt xuống Tôi tiếp tục đi từng dãy bàn, qua từng học sinh, đến chỗ em-vẫn còn cúi mặt, tôi hỏi:

- Quy em mệt à? Sao mặt em tái đi thế?

Sờ vào trán em tôi thấy lạnh ngắt Em luống cuống, run run trả lời: em không sao ạ

Trang 4

Mọi ánh mắt hướng về phía Quy như dò hỏi Rồi có em nói: tiết thể dục bạn Quy

đi vệ sinh, hay là bước lên bục giảng tôi nói: sự việc hôm nay cô rất buồn Nhưng tội mất không bằng tội ngờ Cô không khám xét các em mà để lương tâm bản thân các em khám xét mình ( nếu mình là người đánh cắp ) Còn kế hoạch mua đồng hồ tặng trường thì tính sau Hết giờ cả lớp ra về còn tôi nặng trĩu vì tôi biết chính Quy lấy tiền, em lấy tiền để làm gì, liệu em có tự nhận không?

Chiều hôm đó lớp trưởng đến gặp tôi, thưa cô, em gửi cô số tiền lớp mất hồi sáng

và em muốn kể cho cô nghe em ngập ngừng Tôi nhẹ nhàng: em ngồi xuống uống nước, rồi từ từ kể

Thưa cô, lúc ra về bạn Quy tìm gặp em và nói bạn đã lấy số tiền quỹ lớp của bạn Nhi mang mua đồng hồ tôi hỏi: em có biết bạn lấy tiền ấy để làm gì không? Em nói: Bạn ấy trả nợ vì mua thiếu đồ ạ! đã một tháng nay cha mẹ bạn không có nhà vì đi chữa bệnh cho chị gái của bạn ở thành phố Cha mẹ bạn nói cứ mua thiếu đồ ở xung quanh xóm rồi cha mẹ về trả Nhưng vì chị bạn bệnh nặng nhà lại nghèo nên cha mẹ bạn xin chuyển chị đến ở nhờ nhà chùa trị bệnh Đến nay đã một tháng không có tiền trả, bạn bị đòi tiền và dọa sẽ đến trường báo với GVCN Bạn đã tâm sự với em và nhờ em xin lỗi cô cùng cả lớp, bạn ấy còn nói sẽ nghỉ học luôn

Ngày thứ 2 vì trời mưa không chào cờ, tôi vào lớp sinh hoạt chủ nhiệm Tôi đem việc bạn Quy lấy tiền rồi trả lại cho lớp và quyết định nghỉ học của Quy Tôi nói rõ về hoàn cảnh và bước đường cùng trong hành động của Quy Và tôi cho cả lớp thảo luận về việc: làm thế nào để bạn Quy sẽ được đến lớp Cả lớp thảo luận rồi chốt lại chung một ý kiến, lớp trưởng báo cáo: thưa cô, cả lớp thống nhất sẽ đem số tiền giúp bạn Quy trả nợ

và sẽ đến nhà thăm, động viên bạn ấy đi học lại Còn tiền mua đồng hồ tặng các em sẽ trích từ tiền ăn sáng mỗi bữa 2.000 đồng trong một tuần sẽ đủ ạ! Mắt tôi cay cay, cho cô góp phần với nhé! Cuối tiết học tôi cùng cả lớp đến nhà Quy, vừa thấy tôi và các bạn Quy

đã òa khóc và luôn miệng nói: em xin lỗi mình xin lỗi Nhìn khung cảnh gia đình sơ xác, lạnh lẽo, tôi và nhiều bạn nữ đã không cầm được nước mắt Các em xúm lại bên Quy: cô và bọn mình không trách bạn đâu Cả lớp đã biết hoàn cảnh của bạn rồi Lúc này tôi vỗ vai em và nói: cô xin lỗi em vì cô không biết hoàn cảnh của em để giúp đỡ em Sự việc xảy ra thật không hay nhưng nhờ nó mà cả lớp hiểu về em hơn và đã học được bài học về tình thương, sự sẻ chia, đoàn kết Nếu em coi trọng tấm lòng của cô và các bạn thì hãy nhận số tiền này để trả nợ và ngày mai đi học lại

Buổi học hôm sau sinh hoạt 15 phút, cả lớp buồn vì Quy không tới lớp Nhưng rồi:

em thưa cô cho em vào lớp ạ! Cả lớp vỗ tay, reo lên bạn ấy đi học lại rồi Tôi mỉm cười,

em vào chỗ ngồi

Trống vào tiết tôi chào lớp để đến lớp khác dạy Nhìn các em âu yếm tôi nói: cô cảm ơn các em, vì các em đã biết lắng nghe, chia sẻ và rộng lòng tha thứ Cả lớp vỗ tay, tiết học mới bắt đầu

Giờ đây mỗi khi bước vào văn phòng nhìn lên đồng hồ tôi lại thấy các em-26 học sinh với nụ cười rạng rỡ Tôi thầm nhủ đây sẽ là kỉ niệm mình nhớ mãi, mình cần phải quan tâm, chia sẻ với các em hơn khi giảng dạy đặc biệt là làm GVCN

Trang 5

Tam Giang Tây, ngày 10 tháng 04 năm 2015

Xác nhận của BGH Người dự thi

Lê Ngọc Quang Nguyễn Thị Hạnh

Trang 6

PHÒNG GD & ĐT NGỌC HIỂN

TRƯỜNG THCS TAM GIANG TÂY

BÀI THI:

CÂU CHUYỆN TÌNH HUỐNG SƯ PHẠM

Kính thưa: Ban giám khảo tôi tên: Trần Quốc Kiên đến từ đơn vị Trường THCS

Tam Giang Tây đến với hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi ngày hôm nay tôi xin kể câu chuyện tình huống sư phạm mà trong quá trình công tác làm giáo viên chủ nhiệm lớp đã gây ấn tượng cho tôi:

Truyện "NGƯỜI HỌC TRÒ"

Trải qua bao nhiêu năm làm công tác chủ nhiệm, tôi được biết bao nhiêu câu chuyện, buồn có, vui có Nhưng có lẽ câu chuyện mà tôi sẽ kể sau đây là ấn tượng nhất Như thường lệ, vào đầu năm học, sau khi nhận lớp chủ nhiệm tôi bắt đầu tìm hiểu tình hình lớp Và điều đáng ngại ở đây, lớp chủ nhiệm của tôi năm ấy được xem là lớp “cá biệt” (theo quan niệm của giáo viên) bởi một số học sinh “tiêu biểu” đều nằm ở đó Tôi còn nhớ rất rõ lời tâm sự của một giáo viên phụ trách một môn học của lớp ở năm trước (lớp 8) kể lại: Hôm đó có giáo viên dự giờ, nhóm học sinh cá biệt của lớp gồm: Hưng, Nhân, Linh, Khương đã không cho giáo viên dạy bằng cách làm ồn, gây mất trật tự trong giờ học làm cho giáo viên dạy cũng như giáo viên dự phải “đau tim” vì trò nghịch ngợm của các em cùng với những lời nói thiếu tôn trọng giáo viên Không chỉ có vậy mà còn biết bao giờ học khác các em cũng không “để yên” Biết được điều đó, tôi bắt đầu tìm hiểu hoàn cảnh của từng học sinh trong nhóm cá biệt thì có lẽ câu chuyện của em Linh làm tôi nhớ mãi

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo, đông con, công việc của bố và mẹ Linh không ổn định, các anh chị thì chưa có việc làm, cuộc sống bấp bênh Em phải sớm đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống, vậy nên Linh luôn đến lớp với vẻ mặt buồn rười rượi, lầm lì, ít nói Hay nghỉ học, không học bài, không ghi chép bài và luôn gục đầu xuống bàn (trừ những lúc em cùng nhóm bạn làm ồn trong lớp học) Thấy vậy, tôi đã gặp riêng em nhiều lần và được em tâm sự: Thầy ơi, tụi em cũng muốn ngoan lắm nhưng vì thầy cô luôn có thành kiến và nhìn tụi em bằng ánh mắt thiếu thiện cảm thành ra tụi em không có cơ hội để được chia sẻ, giải bày lòng mình cũng như được đón nhận những lời động viên, an ủi của thầy cô, tụi em buồn, chán và quậy phá cho bỏ lớp luôn Nghe em nói vậy, tôi thấy mình có lỗi Và cũng từ hôm đó trở đi, tôi quan tâm đến em cùng nhóm bạn nhiều hơn Tôi tìm cách giúp đỡ, chia sẻ, động viên an ủi và khích lệ em

Qua những lần tâm sự, tôi đã phát hiện ra ở em một niềm đam mê bóng đá (phải nói Linh rất yêu thích môn thể thao này) Biết được sở thích của em, tôi nhờ một số học sinh nam trong lớp cũng cùng sở thích giúp Linh, để em có cơ hội được hòa nhập, được tham gia những buổi luyện tập vui chơi, bổ ích Đặc biệt hơn, tôi còn thấy ở em cũng như nhóm bạn là những con người rất có tình cảm Có lần tôi nói lớp không nghe, tôi rất buồn

Trang 7

cả lớp, không nói gì mấy ngày liền, đến giờ thì lên lớp, hết giờ ra về Cuối buổi học, Linh cùng nhóm bạn cứ theo sau tôi (khoảng cách không xa lắm) với điêp khúc “người gì mà lạnh lùng” Thực sự lúc đó tôi thấy các em mới đáng thương làm sao Rất ngây thơ, trẻ con và cũng khao khát tình cảm, cũng muốn được mọi người quan tâm, chia sẻ như bất

cứ ai Thế rồi thời gian trôi qua, Linh cùng nhóm bạn đã có sự thay đổi Em không còn mặc cảm về hoàn cảnh, sự hụt hẫng về kiến thức mà trở nên hòa đồng hơn với bạn bè, với thầy cô Em bớt ham chơi, nghịch ngợm hơn trước và bắt đầu đi học đều đặn (trước đây

có tư tưởng bỏ học), thậm chí còn ghi chép bài đầy đủ ở một số môn học Điều đáng mừng hơn là em đã làm thay đổi được phần nào suy nghĩ của các bạn trong nhóm, tự giác xin tôi phụ đạo thêm ngoài giờ để chuẩn bị cho kì thi (trước đó tôi có bảo em tới học nhưng em luôn từ chối) Và rồi năm học ấy cùng với những cố gắng của bản thân em cũng như sự quan tâm của Ban giám hiệu nhà trường, sự giúp đỡ của giáo viên bộ môn và của bạn bè trong lớp, em và nhóm bạn đã được tốt nghiệp Hiện tại, em đang đi làm cho một doanh nghiệp tư nhân

Câu chuyện chẳng có gì đặc biệt, nhưng với tôi đó lại là niềm vui, niềm hạnh phúc Bởi lẽ, trong sự nghiệp “trồng người” bằng tình yêu thương, sự cảm thông, chia sẻ tôi đã mang đến cho các em HS một niềm tin dù rất nhỏ trong cuộc sống

Tam Giang Tây, ngày 10 tháng 04 năm 2015

Xác nhận của BGH Người dự thi

Lê Ngọc Quang Trần Quốc Kiên

Trang 8

PHÒNG GD & ĐT NGỌC HIỂN

TRƯỜNG THCS TAM GIANG TÂY

BÀI THI:

CÂU CHUYỆN TÌNH HUỐNG SƯ PHẠM

Kính thưa: Ban giám khảo tôi tên: Hà Hồng Huệ đến từ đơn vị Trường THCS

Tam Giang Tây đến với hội thi giáo viên chủ nhiệm giỏi ngày hôm nay tôi xin kể câu chuyện tình huống sư phạm mà trong quá trình công tác làm giáo viên chủ nhiệm lớp đã gây ấn tượng cho tôi:

Câu chuyện: “Chuyện tình học trò”

Trong những năm tháng được giao nhiệm vụ làm công tác chủ nhiệm, tôi đã từng trải qua rất nhiều cung bậc của cảm xúc Có những lúc như vỡ òa trong hạnh phúc khi chứng kiến các học sinh của mình trong các cuộc thi và giật giải nhưng cũng có những lúc lại phiền lòng vì học sinh của mình chưa ngoan Trong rất nhiều những kỷ niệm đó, câu chuyện về chuyện tình cảm “tay ba “ của học trò năm đó đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như nó vừa xảy ra ngày hôm qua và để lại rất nhiều trăn trở và suy nghỉ trong tôi Câu

chuyện của tôi có tên: Chuyện tình học trò.

Năm đó tôi được phân công làm công tác chủ nhiệm lớp 9A Là một điều khá bất ngờ với tôi và cũng như những gì tôi dự đoán HS sẽ không vui khi biết GVCN lớp là tôi

Ngày hôm sau tôi lên lớp và tuyên bố chính thức cô sẽ chủ nhiệm các em trong năm học này.Tôi nghe tiếng “ồ” rất to không phải là vui mà là sự thất vọng và tôi đã bắt gặp những ánh mắt thất ái ngại khi nhìn tôi Tôi biết sẽ rất khó khăn trong công tác chủ nhiệm năm học nay ,không phải là các em không ngoan mà ngược lại các em đa phần rất ngoan, học hành chăm chỉ Những tôi thấy ngại là sợ các em không gần gũi cũng như không đặt niềm tin ở cô.khi mà ấn tượng về cô ngay lúc đầu không mấy suôn sẻ

Nhưng vì nhờ có được nhiều năm trong công tác chủ nhiêm đã giúp tôi dần lấy được cảm tình và niềm tin đối với lớp và rồi những ngày tháng sau lớp tôi chủ nhiệm cứ vui vẽ trôi qua tình cảm cô trò càng thêm gắn bó và thân thiết và từ đó trở đi các em đẫ tâm sự với cô nhiều hơn về việc học ,chuyện gia đình,…Một ngày nọ khi có một em của lớp đến gặp tôi và nói :

- Cô ơi! Em buồn quá

- Tôi cứ vô tư nghỉ chẳng có chuyện gì nên nói : Các em mà lúc nào chẳng có chuyện buồn

- Rồi chuẫn bị lên lớp nên chẳng nói thêm gì, lúc sau thấy em vẫn cứ ngồi đó,rồi lặng lẽ lên lớp.Sau đó em đã nghỉ học liên tiếp 3 ngày liền.Tôi chợt nghỉ có khi mình lỡ lời hay là em có chuyện buồn thật

Và rồi ánh mắt buồn buồn của em cứ mãi ám ảnh tôi và rồi tôi quyết định gặp riêng một số em để tìm hiểu sự việc.Nằm ngoài khả năng dự đoán của tôi là bởi em buồn vì chuyện tình cảm,và ”thủ phạm” không ai khác hơn chính là cô lớp trưởng đáng yêu của

Trang 9

lớp tôi Là một cô trò giỏi nhiều năm liên tiếp ngoan chăm chỉ ,hay giúp đở bạn bè, nhưng có đức tính hơi háo thắng

-Khi hiểu được phần nào câu chuyện chiều hôm đó tôi hẹn gặp em lớp trưởng nhờ là chỗ thăm tình nên tôi và em nhanh chống bắt nhịp được câu chuyện

- Tôi hỏi em : Chuyện của em và Phong thật ra là thế nào?

- Em nói : Em chỉ quen cho vui chứ đâu phải thiệt, ai biểủ bạn ấy tưởng thiệt Tôi thật bất ngờ với cách trả lời của em, nên tôi vội hỏi vậy em có thể kể cho cô nghe đầu đuôi câu chuyện như thế nào được không?

Được ạ!

Em nói : Thưa cô tại hồi cuối năm học lớp 8 bạn Phong mới chuyển về bạn ấy cũng đẹp trai,còn nhà giàu, học khá nên có nhiều bạn nữ trong lớp thích bạn Còn em thì không thích các bạn trong lớp em “hơn em” là được bạn Phong thích nên em đã của bạn Phong

Với cách trả lời vô tư của em phần nào tôi thấy ái ngại ,nhưng lại thấy đỡ lo vì biết

em không để tâm lắm vào chuyện tình cảm này chỉ là sự háo thắng mà thôi

Đợi một lát sau nhằm để cho em có thời gian suy nghỉ tôi đã phần tích cho em thấy việc làm của em vô tình đã gây ra sự buồn phiền cho người khác,mà đây không phải

là việc nhỏ vì nó ảnh hưởng đến việc học của bạn và có khi sẽ ảnh hưởng tương lai nếu như vì chuyện này mà bạn không lên lớp hoặc bỏ học thì sao?

Nghe tôi nói em có vẽ lo lắng, Em hỏi vậy bây giờ em phải làm sao hả cô? Nhằm làm giảm bớt áp lực cho em tôi nói sau chúng ta có thể khắt phục,Tôi khuyên em hãy đối

xử bình thường với bạn, đừng tỏ ra quá xa cách cô sẽ tìm cách nói cho bạn hiểu

- Đúng với những gì đã hứa với em tôi động viện Phong nên đi học điều đặng hơn

cố gắn giải thích cho em hiểu, yêm đi một thời gian ,tôi nghỉ mội chuyện đã đâu vào đấy Nhưng đều tôi không thể ngờ là cô học trò bé nhỏ này chữa cháy bẵng cách giúp bạn Phong chuyển hướng tình cảm sang cô bạn thân của mình.Lúc mà tôi phát hiện ra chuyện này khi thấy hai cô bé vốn thân nhau bổng dưng không nói chuyện với nhau.Tìm hiểu tôi biết được lý do nên quyết định lần này cần phải gặp cả ba đứa để nói chuyện cho thật rõ ràng

Chiều cuối tuần tôi hẹn các em ra quán nước gần nhà và khi cả ba em có mặt đầy

đủ Tôi quyết định tâm sự với các em như những người bạn.đầu tiên tôi không hỏi cũng không áp đặt mà để cho các em tự nói lên những suy nghỉ, những điều khúc mắt trông lòng ,Cuối cùng đợi các em đã nói hết nỗi lòng Tôi bắt đắt vĩ trở thành nhà tâm lí của các em.Tôi chỉ cho các em thấy thế nào là tình bạn ,tình cảm khác giới ,và tại sao ở lứa tuổi này các bạn nữ lại thích chơi với bạn trai hơn, vì sau bạn nam thì lại thích tìm cho mình một bạn nữ để thân, Tâm sự khá lâu tôi thấy các em đã có phần hiểu được vấn đề,nên tôi muốn không khí giãm căng thẳng tôi đã chuyễn đề tài sang chuyện học hành của các em lúc này ra sau có tiến bộ hơn không,có dự định gì cho việc đi học tiếp chưa, Sau một hồi cô trò chia tay nhau ra về ,tôi không quên nói câu cố gắng học tập tốt nhé các em!

Và rồi cuộc trò truyện hôm đó đã đạt được kết quả ngoài sự mong đợi của tôi Các

em đã trở nên thân thiết hơn và cố gắng nhiều hơn trong học tập,chuyện tình riêng tư của các em đã tạp khép lại là bởi các em hiểu đó không phải là tình yêu mà chỉ lớn hơn một chút của tình bạn

Trang 10

Cũng từ đó, giúp tôi hiểu một điều là cần phải gần gũi các em cố gắng hiểu các em hơn kip thời giúp các em chấn chỉnh tư tưởng và tâm lí vì hơn lúc nào hết ở lứa tuổi này các em có nhiều sự đổi về tâm lí cần có người chỉ chỉ dẫn và giải thích cũng như lắng nghe các em hơn là áp đặt Tôi luôn cố gắng tìm hiểu các em và gần gũi với các em để hiểu rõ hơn về học trò của mình

Các bạn ạ, qua câu chuyện này tôi muốn nhắn gửi tới các bạn đồng nghiệp một thông điệp đó là: Hãy yêu thương, gần gũi và kịp thời chia sẻ với các em những cô cậu học trò nhỏ của chúng ta

Tam Giang Tây, ngày 10 tháng 04 năm 2015

Xác nhận của BGH Người dự thi

Lê Ngọc Quang Hà Hồng Huệ

Ngày đăng: 20/04/2016, 19:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w