Anh hốitiếc về những điều mà trước đây đã không bao giờanh nghĩ là sẽ dành thời gian để làm, hối tiếc là đãchưa đến được hết những nơi anh muốn đến, vàbuồn vì không còn được buồn vui với
Trang 4PS I LOVE YOU
Tên sách : PS I LOVE YOU
Tác giả : CECELIA AHERN
Biên dịch : Thiên Phước – Ngọc LanThanh Hoa – Hạnh Nguyên
Thể loại : Văn học nước ngòai
Nhà xuất bản : NXB Trẻ
Năm xuất bản : 2007
Đánh máy & Sửa chính tả : NutuongcuopChuyển sang ebook : NutuongcuopNgày hoàn thành : 13/4/08
http://www.thuvien-ebook.com
Mục lục
LinkChương 1
As I write this letter
Send my love to you
Remember that I'll always
Trang 5Be in love with you
LinkChương 2
LinkChương 3
Treasure these few wordsTill we're togetherKeep all my love forever
Trang 6LinkChương 10 LinkChương 11
As I write this letterSend my love to youRemember that I'll always
Be in love with you
LinkChương 12 LinkChương 13
Treasure these few wordsTill we're togetherKeep all my love forever
LinkChương 14 LinkChương 15
P.S I love you
You you you
LinkChương 16 LinkChương 17
As I write this letterSend my love to you
Trang 7Remember that I'll always
Be in love with you
You you you
You you you
I love you
LinkChương 22
BEATLES
Chương 1
Holly áp chiếc áo len vào lòng Những hồi ức lại
ùa về theo mùi hương quen thuộc Một nỗi buồn
vô hạn, một nỗi đau sâu thẳm khiến tim cô nặng
Trang 8trĩu Cô hoảng sợ Ngôi nhà yên ắng quá! Trongnhà, chỉ có tiếng kêu ông ong phát ra từ chiếc tủlạnh và tiếng tích tắc kim đồng hồ chậm rãi gõ nhịpthời gian.
Gerry đã ra đi và mãi mãi không bao giờ trở lại.Điều đó là sự thật Cô sẽ không còn được luồntay vào mái tóc mềm mại của anh, không cònđược cùng anh nói cười hạnh phúc trong nhữngbuổi tối ấm cúng, không còn được anh vỗ về saumột ngày làm việc vất vả, không còn được kề cậnbên anh mỗi đêm dài, không còn được nghe anhhắt hơi khiến cô tỉnh giấc mỗi sớm mai, không cònphải nạnh nhau chuyện tắt điện trước khi lêngiường… Tất cả chỉ còn là hoài niệm
Họ từng có một ước muốn rất đơn giản: được ởbên nhau cho đến hết cuộc đời này Bất cứ ai quenbiết Holly và Gerry đều ủng hộ cho mối tình của
họ, bởi anh và cô là hai người bạn thân thiết, làcặp tình nhân đẹp đôi và là đôi tri kỷ đã được vậnmệnh gắn kết Nhưng mấy ai ngờ được rằng địnhmệnh đôi lúc lại quá khắt khe và không chiều theolòng người
Sau vài ngày bị đau đầu, và mắt bắt đầu mờ dần,Gerry đồng ý gặp bác sĩ vì sự thúc giục của Holly
Trang 9Cả hai đều nghĩ chứng đau đầu này là do căngthẳng hay mệt mỏi gây nên mà thôi Nhưng không.Chuyện không đơn giản như thế Một khối u đanglớn dần trong não Gerry.
o0o
Holly với tay gạt cần nước bồn vệ sinh, cô run lên
vì cái lạnh toát ra từ sàn nhà và cố đứng vững đểkhỏi bị ngã Gerry đã ra đi ở độ tuổi 30 Khi cănbệnh bước vào giai đoạn trầm trọng nhất, anh vẫncan đảm đùa rằng, có lẽ anh không nên sống mộtcuộc sống quá lành mạnh như thế, ít nhất thì cũngphải tận hưởng thêm thú vui “phàm tục” của cuộcđời này… Dù anh cười lớn khi nói điều đó, cô vẫn
có thể nhìn thấy sự hối tiếc trong mắt anh Anh hốitiếc về những điều mà trước đây đã không bao giờanh nghĩ là sẽ dành thời gian để làm, hối tiếc là đãchưa đến được hết những nơi anh muốn đến, vàbuồn vì không còn được buồn vui với những trảinghiệm đang còn ở phía trước cuộc đời
Trong Gerry, không còn nỗi sợ hãi của một conngười bình thường khi năm tháng qua đi Được già
đi với thời gian bỗng chốc trở thành điều mà Gerrymuốn đánh đổi tất cả để có được Cả Holly vàGerry đều không bao giờ nghĩ rằng tuổi già không
Trang 10những là một thành tựu mà còn là một thách thức Một thách thức mà cả hai đều không muốn nghĩđến, không muốn nhắc đến… Cho đến ngày hômnay…
-Holly lần bước đi từ gian phòng này sang gianphòng khác trong cơn thổn thức Những giọt nướcmắt cứ tuôn chảy, lăn dài trên má, tràn qua môi,vào miệng cô Mặn đắng Đêm vô tận Không nơinào trong ngôi nhà này cho cô cảm giác được ôm
ấp hay vỗ về Chỉ có im lặng bao trùm Chiếctrường kỷ với cánh tay to uỳnh dang rộng mới hômnào cả cô và Gerry còn đùa giỡn trên đó, giờ đâycũng thờ ơ với cô
“Gerry sẽ không vui khi biết mình thế này”, Hollylẩm bẩm Cô cố lấy lại tinh thần, hít một hơi thậtsâu, và gắng không cho nước mắt chảy ra nữa
“Không Gerry sẽ không vui khi biết mình buồnnhư thế”
Đôi mắt to đen tròn của Holly lại sưng húp lên vì
đã khóc suốt đêm qua Cũng như bao nhiêu đêmtrước, gần sáng cô mới có thể chập chờn thiếp đi.Mỗi sáng thức dậy, cô đều phát hiện ra mình đangnằm ở đâu đó trong một tư thế không chút thoảimái, và sáng nay là trên chiếc trường kỷ Chuông
Trang 11điện thoại réo inh ỏi làm cô choàng tỉnh giấc Hẳn
là mẹ hoặc một người bạn nào đó gọi đến an ủi
cô Trong trạng thái mơ mơ màng màng, cô loayhoay lục tung mọi ngóc ngách trong nhà để tìmchiếc điện thoại Dường như trong tâm thức, côcòn mong mình sẽ tìm thấy được một điều gì khácnữa
- Alo! - Giọng cô khản đặc và yếu ớt trong điệnthoại Đã lâu, cô không còn để ý tới việc mình phải
cố tỏ ra mạnh mẽ nữa Người thương yêu nhất đờicủa cô đã ra đi mãi mãi Và không gì trên thế giannày có thể lấp đầy khoảng trống mênh mông đótrong tim cô
- Ồ, mẹ xin lỗi con gái yêu, có phải mẹ đã làm cònthức giấc? - Giọng mẹ cô tỏ ra lo lắng Mỗi sáng,
mẹ Holly đều gọi cho cô để xem cô có được bình
an sau một đêm dài đầy mộng mị hay không Bàkhông cố ý đánh thức con gái dậy, nhưng lại nhẹnhõm khi nghe Holly trả lời điện thoại của mình
- Không, con ngủ ngon lắm, không sao đâu mẹ.Vẫn luôn là một câu trả lời như thế
- Bố con và Declan đã ra ngoài rồi, và mẹ nghĩđến con, con gái yêu ạ!
Trang 12Bỗng dưng, giọng nói đầy cảm thông và dịu ngọtcủa mẹ làm Holly muốn khóc Cô có thể hình dunggương mặt phúc hậu của mẹ, đôi hàng chân màygọn gàng và vầng trán đầy những vết nhăn Nhưngđiều đó lại không làm cô thấy nguôi ngoai Rõ ràng
họ đang lo lắng cho cô, lẽ ra họ không cần phảithế Đáng lẽ mọi thứ cứ nên diễn ra như bìnhthường Đáng lẽ Gerry vẫn ở đây bên cạnh cô,trợn mắt chọc cô cười khi mẹ cô cứ càu nhàu mãivới cô một chuyện trong điện thoại Những lúcnhư thế, Holly thường chuyển ống nghe cho Gerry
vì không nhịn được những tràng cười khúc khích.Rồi anh sẽ tán gẫu với mẹ cô một chút và giả vờnhư không nhìn thấy cô đang nhảy nhót quanhgiường…
Cô ậm à ậm ừ trong suốt cuộc chuyên trò với mẹ
dù rằng chẳng nghe được bà nói gì
- Hôm nay là một ngày đẹp trời, Holly Sẽ rất tốtnếu con ra ngoài đi dạo một chút Hãy ra ngoài đểhít thở không khí trong lành, con ạ
- Vâng, con cũng nghĩ vậy
Cũng lại là những lời khuyên như thế! Không khítrong lành, dường như ai cũng nghĩ đó là phươngthuốc duy nhất cho tất cả những gì cô đang phải
Trang 13- Vậy nhé… Con nhớ giữ gìn sức khỏe, con gái.
- Vâng, con nhớ rồi - Holly nghĩ chắc mình sẽ phảiđổi số điện thoại nếu cứ phải trả lời điện thoại của
mẹ suốt thế này
- Ồ, Holly, tí nữa thì mẹ quên mất Cái phong thư
ấy vẫn còn ở đây, thư của con đấy Con nhớkhông, cái phong thư mà mẹ nói với con lúc trước
ấy Mẹ để nó trên bàn trong nhà bếp Chắc là concũng muốn xem qua phải không? Lá thư này đã ởđây nhiều tuần rồi, mẹ nghĩ có vẻ như nó là một láthư quan trọng
Trang 14- Chắc không có gì cả đâu, mẹ ạ Có lẽ đó chỉ làmột cái thiệp chia buồn mà thôi.
- Không, mẹ không nghĩ vậy đâu, con gái Trên láthư có ghi rất rõ là gửi cho con và phía trên là…À… thôi, con đợi máy một chút, để mẹ xemnào…
Ống nghe phía bên kia được đặt xuống đánh cộp,Holly nghe rõ tiếng bước chân đi, tiếng chiếc ghếrít do cọ xát vào sàn nhà, tiếng bước chân rõ dần,sau cùng là tiếng người nhấc ống nghe…
- Con vẫn còn đang ở đó chứ?
- Vâng!
- Đây, ngay trên đầu bức thư là dòng chữ “Bảnliệt kê” Có lẽ là thư từ công ty, hay là cái gìđấy… Mẹ cũng không biết nữa, con gái ạ! Có lẽcon nên…
Holly buông ống nghe, lặng người…
o0o
- Gerry, tắt điện đi Anh! - Holly cười khúc khíchkhi nhìn thấy chồng đang đứng trước mặt mìnhmăc chiếc áo ngủ Anh để chiếc áo từ từ tuột qua
Trang 15khỏi đầu và nhướn hàng lông mày trái về phíaHolly.
- Tắt điện à? Chuyện này là thế nào? - Anh vừanói vừa vênh đôi má lên cười toe toét Anh khôngphải là một kẻ tự phụ, kiêu ngạo, nhưng lại có rấtnhiều điều đáng để anh kiêu hãnh Thân thể anhkhỏe khoắn và rắn chắc đến hoàn hảo Đôi chândài vạm vỡ là kết quả của luyện tập thể thao từnhiều năm nay Gerry có vóc người to cao Bênanh, cô luôn có cảm giác an toàn Nhưng điềukhiến Holly hạnh phúc nhất là khi Gerry ôm côvào lòng, cô có thể nép mình vào ngực anh để cóthể nghe thấy từng nhịp thở ấm áp
Anh luôn muốn bày một trò gì đó để Holly mỉmcười Trở về nhà sau giờ làm việc, anh luôn ở bên
để an ủi và lắng nghe cô Hiếm khi nào anh và côgiận nhau, nếu có, âu cũng chỉ là một chuyện vớvẩn mà sau đó, cả hai cùng giảng hòa
Gerry mặc xong áo và nhảy bổ vào giường Anh
ôm ghì cô vào lòng, rúc đôi chân lạnh cóng củamình vào chân cô
- Aaaa ! Gerry, chân anh lạnh quá! - Holly biếtrằng lúc này Gerry sẽ chẳng bao giờ chịu rời khỏichiếc giường ấm áp
Trang 16- Gerry! - Holly lên giọng.
- Holly! - Gerry nhại lại
- Anh không nhớ là đã quên điều gì sao?
Không, theo anh thì anh không quên gì cả! Gerry ngang nhiên trả lời cô
Anh quên tắt điện
- À, tắt điện hả? - Anh hỏi lại với giọng ngái ngủ,rồi anh vờ ngáy to
Trang 17- Anh không thể cứ tắt điện mãi cho em, em biếtđấy, Holly - Anh gọi tên cô âu yếm - Nếu mộtngày nào đó anh không còn ở bên em, em sẽ rasao hả Holly?
- Bảo ông chồng mới của em làm - Holly gắt yêu,
cố hết sức đá đôi chân lạnh ngắt của Gerry ra xa
to bên cạnh công tắc điện trước khi anh đi xa, chỉ
có như vậy thì em mới nhớ thôi, bé con của anh ạ
- Anh thật là chu đáo, nhưng tốt hơn là anh nên chỉ
để lại tiền cho em thôi
- Và một mẩu giấy trên bồn tắm - Chàng tiếp lời
- Ha ha…
- Và một mẩu nữa trên bình pha cà phê
- Anh thật đáng ghét, Gerry
Trang 18- Ồ, cả trên cửa sổ nữa để mỗi sáng em phải mởcửa sổ ra để nắng tràn vào.
- Này, sao anh không liệt kê luôn tất cả những màtheo anh nghĩ nếu vắng anh, em không thể làmđược
- Đó cũng là một ý kiến hay đấy chứ - Gerry càngcười lớn
- Được rồi, em sẽ đi tắt cái bong đèn quỷ quái nàyngay đây - Holly miễn cưỡng bước ra khỏigiường, mặt cô nhăn lại khi bước chân lên nền nhàlạnh cóng Lát sau, cô đưa tay quờ quạng trọngbóng tối và từ từ trở lại giường
- Holly? Em không thấy đường sao? Có nghe thấytiếng anh không Holly? - Giọng Gerry vang lêntrong căn phòng tối om
- Vâng, em…
Huỵchhh!
- Ối - Cô kêu lên khi vấp vào chân giường - Đauquá…
Gerry cười to
- Điều thứ hai trong bản liệt kê em cần làm là chú
Trang 19ý cái chân giường…
- Anh thôi đi có được không, và đừng có lẩn thẩnnhư thế nữa chứ - Holly cáu kỉnh ngắt lời Gerry vàđưa tay ôm lấy cái chân tội nghiệp
Có muốn anh hôn lên chân cho đỡ đau không? Anh hỏi
Không, em ổn rồi Holly nói dỗi Nhưng em cóthể đặt chân ở đây để bớt lạnh không ?
- Aaaa! Chúa ơi, chân anh sắp đóng thành băngrồi này!
Holly cười vang ngạo nghễ
o0o
Câu chuyện về bản liệt kê xuất phát từ đêm hôm
ấy Đó là một câu chuyện nghe có vẻ ngớ ngẩn màGerry và Holly đã kể cho hai người bạn thân của
họ, Sharon và John McCarthy, nghe
Ngày trước, John là người đã tiến đến chỗ Hollykhi cô đang đứng ngoài hành lang trước cửa lớp
để ấp úng với cô một câu mà giờ ai cũng biết:
“Bạn của mình muốn hỏi cậu có đồng ý đi chơi vớicậu ấy không?” Lúc ấy, Holly mới 14 tuổi, đắn đo
Trang 20và trao đổi với mấy đứa bạn quân sư, cuối cùngHolly cũng đồng ý.
Sharon và John cũng làm đám cưới cùng năm vớiHolly và Gerry Vậy mà Bỗng dưng, Holly thấyghen tỵ với hai người bạn của mình quá Holly vàGerry đã cùng nhau đi du lịch qua nhiều nước trênthế giới… Dòng hoài niệm làm nỗi đau trong côcàng trở nên vô tận
Tuần trăng mật ngọt ngào với Gerry, cô vẫn cònnhớ rất rõ, rất rõ
Những dòng nước mắt lại lăn dài trên má, cô ngồibất động trên trường kỷ, cạnh chiếc ống ngheđang buông thõng xuống đất Nhịp đồng hồ vẫn
gõ đều đều Nhưng giờ đây, trong cô chẳng còn ýniệm thời gian nữa Holly không còn cảm thấyđược gì ngoài nỗi đau quặn thắt từng hồi trong tim
và một cơ thể rã rời chết lặng
Holly chợt nhớ ra lâu rồi cô chưa ăn gì, có thể là
từ hôm qua, cũng có thể từ nhiều hôm trước.Trong chiếc áo ngủ của Gerry và đôi dép hiệu
“Disco Diva” anh đã tặng cô mùa Giáng Sinh nămtrước, Holly lê những bước chân nặng nề vào bếp.Anh đã tặng cô đôi dép đó vì cô là một disco diva
Trang 21của anh, cô khiêu vũ rất giỏi Holly mê khiêu vũđến nỗi luôn luôn là người đến đầu tiên và là ngườicuối cùng rời khỏi câu lạc bộ Holly đưa tay mở tủlạnh và vớ lấy bình sữa, nhưng chẳng còn tí sữanào Cô ném chiếc bình một cách vô thức xuốngsàn nhà.
Liệu có phải là Gerry đã giữ lời và viết cho cô mộtbản liệt kê như thế trước khi anh ra đi hay không?
Cô đã ở bên anh từng giây từng phút từ khi anhbệnh cho đến khi anh rời khỏi thế giới này nhưngchưa bao giờ cô nghe anh nhắc đến điều đó
“Không, Holly, tỉnh lại đi, đừng có ngốc nghếchthế”, cô tự nói với mình “ Phải chăng mình mongmuốn anh trở về nên tưởng tượng ra tất cả nhữngđiều như thế ”
Chương 2
Holly dạo bước dọc theo cánh đồng rực rỡ nhữngbông hoa loa kèn màu cam pha đỏ tía Làn gió nhẹthoảng qua làm những cánh hoa mỏng manh layđộng, khẽ chạm vào người cô Đất mềm và tơixốp dưới đôi chân trần làm Holly cảm thấy nhưđang trôi bồng bềnh trên mặt đất Những chú chimchích hót véo von đâu đó trên những tán cây Ánh
Trang 22nắng chan hòa khắp mặt đất và bầu trời không gợnmột chút mây Mỗi làm gió thoảng qua đều đượcướp hương hoa loa kèn thơm ngát và dịu ngọt.Nàng cảm thấy thật hạnh phúc, thật nhẹ nhàng và
tự tại
Bỗng nhiên, bầu trời tối sầm lại Mặt trời bị chekhuất bởi một đám mây đen khổng lồ mang theobầu không khí lạnh lẽo bao trùm khắp nơi Xungquanh Holly, những bông hoa loa kèn chao đảo vànghiêng ngả theo từng cơn gió bạt Cô không cònnhìn rõ mọi thứ được nữa Mặt đất mềm xốp bỗngchốc biến mất, chỉ còn lại lớp đá sắc nhọn khứavào chân cô rướm máu Những con chim im bặttiếng hót, bám chặt vào cành cây giương đôi mắthoang mang nhìn bầu trời bất ngờ thay đổi Cóđiều gì đó bất ổn làm Holly cảm thấy lo sợ Côtrông thấy lờ mờ phía trước một tảng đá màu xámđang trồi lên từ đám cỏ cao Holly muốn quay trởlại nhưng không thể, lối đi cũ đã bị bịt kín.Ầm! ầm! ầm! Cô hốt hoảng chạy băng qua conđường trải đá nhọn Lá cỏ mọc lởm chởm trêncánh đồng cứa vào chân tay cô những vết cắt dài.Hai chân Holly khuỵu xuống trước tia sét xám xịtkèm theo tiếng nổ rền trời Cô thét lên với nỗi đautột cùng khi nhận ra cái tảng đá lớn ấy chính là một
Trang 23phần của Gerry Sét lại rền lên những tiếng nổvang trời Ầm! ầm! ầm!
Gerry đang cố bước ra khỏi ngôi mộ Anh đanggọi tên cô; cô có thể nghe rõ tiếng anh đang gọitên cô khẩn thiết
- Này, cậu định không cho mình vào nhà đấy à?
- Ồ, vâng, Sharon, xin lỗi cậu Mình đang nằm ngủtrên trường kỷ
- Trời ơi! Trông cậu tệ lắm! - Sharron nhìn chăm
Trang 24chăm vào mặt Holly trước khi choàng tay ôm lấycô.
- Cảm ơn cậu đã đến, Sharon!
Sharon không phải là người thích dông dài, đó làđiều Holly rất thích ở cô bạn thân nhất của mình.Nhưng đó cũng chính là lý do khiến cả tháng qua,
cô không muốn gặp Sharon Holly không muốnnghe sự thật Cô không muốn nghe Sharon nói vềcách mà cô phải sống với nỗi đau của mình Đôilúc, một mình sống với một nỗi đau lại dễ chịu hơn
là có ai đó để chia sẻ
- Ôi, mọi thứ ở đây ẩm mốc hết cả rồi Cậu mởcửa sổ lần cuối ở đây là khi nào vậy? - Sharon đivòng căn nhà, mở toang các cửa sổ và thu nhặtchén bát, cốc đĩa bừa bộn khắp nơi
- Ồ, cậu không phải làm thế đâu, Sharon - Hollyphản đối một cách yếu ớt - Mình sẽ tự dọn dẹp…
- Khi nào? Vào năm sau hả? Mình không muốncậu sống trong một căn nhà bê bối như thế này,còn bọn mình thì vờ như không biết điều đó Saocậu không đi tắm đi Cậu tắm xong chúng ta sẽcùng nhau uống chút trà
Tắm ư? Holly cũng không nhớ nổi cô đã rửa mặt,
Trang 25gội đầu lần cuối cùng là khi nào nữa Sharon nóiđúng, chắc trông cô phải gớm ghiếc lắm với đầutóc vừa dơ vừa rối và chiếc áo choàng quá bẩnđang mặc trên người Đó là chiếc áo choàng củaGerry, mà Holly không có định đem đi giặt Cômuốn lưu lại hơi anh trên đó.
- Ừ, mình sẽ đi tắm, nhưng hết sữa rồi Đã lâumình không đi… - Holly bỗng thấy xấu hổ vì sựthiếu quan tâm của cô với ngôi nhà và với chínhbản thân mình
- A ha! - Sharon hét toáng, đưa chiếc túi lên cao.Holly không để là Sharon có mang theo một chiếctúi căng phồng - Đừng lo, mình biết mà Nhìn cậu
là mình biết tỏng cậu chẳng ăn gì hàng tuần nay rồi
- Cảm ơn, Sharon! - Giọng Holly nghẹn lại, nướcmắt lưng tròng Sharon lúc nào cũng tốt như thế
- Gượm đã, hôm nay không được có nước mắt.Chỉ có niềm vui, tiếng cười thôi, bạn thân mến củatôi ạ Nào, bây giờ cậu đi tắm đi, nhanh lên!Holly cảm thấy mình bình tâm trở lại khi bướcxuống lầu Nàng mặc bộ đồ thể thao màu xanh và
để tóc xõa tự nhiên trên vai Tất cả các cửa sổ đãđược Sharon mở toang Một làn gió se lạnh ùa
Trang 26vào căn nhà, như thể muốn cuốn đi tất cả những usầu và nước mắt của nàng.
Sharon, cậu thực sự là một thiên thần! - Holly đưamắt nhìn quanh nhà Mọi vật đều bừng sáng mộtcách khác lạ - Mình không thể tin là cậu làm hếtnhững việc này chỉ trong nháy mắt!
- Chao ôi! Cậu đã ở trên đó hơn một tiếng rồi đấy.Mình đang nghĩ chắc cậu bị rơi xuống lỗ thoátnước rồi không chừng Mà với cơ thể teo tóp nhưthế này, cậu có thể trôi tuột xuống đó lắm ấy chứ!
- Sharon tinh nghịch - Thôi, được rồi, mình vừamới mua một ít rau quả, trái cây, có phô mai, càphê, và tất nhiên cả sữa nữa Mình không biết cậucất mì ống và đồ hộp ở đâu nên mình đặt tạmchúng ở đằng kia À, có một ít thức ăn mình mớilàm xong và cất trong tủ lạnh ấy Nếu để cho cậuthì chắc việc này phải tốn mất cả năm chứ chẳngđùa Xem nào, bạn của tôi sút mấy cân rồi?Holly nhìn xuống Lưng quần rộng đến nỗi tụtxuống tận hông Cô không để ý là mình đã gầy đirất nhiều
Giọng của Sharron một lần nữa đưa cô về thựctại:
Trang 27- Có một ít bánh quy để cậu dung kèm với trà.Loại bánh mà cậu thích nhất đấy.
Ôi, Sharon Holly không nén được xúc động Cảm ơn cậu rất nhiều Cậu vẫn luôn là một ngườibạn rất tốt, còn mình thì đúng là một người bạn tồi
-tệ, rất tồi tệ
Holly ngồi xuống bên bàn và nắm lấy tay Sharron:
- Mình không biết sẽ ra sao nếu như không cócậu
Sharon ngồi đối diện với Holly, im lặng nghe cônói Holly thường sợ sẽ phải bật khóc trước mọingười Nhưng lúc này cô không cảm thấy xấu hổkhi đối diện với cô là Sharon
Trang 28vòng một tháng Dù sao, sống thật sự với nỗi đaucũng là một cách để chúng ta vượt qua nó.Sharon lúc nào cũng đúng, Holly thầm nghĩ.
- Sharon, mình đã cảm thấy thoải mái hơn sau khinói chuyện với cậu - Holly ghì chặt người bạn thânvào lòng
- Cậu biết không, cứ ở một mình mãi trong nhà thìkhông tốt đâu Bạn bè và người thân sẽ giúp đượccậu
- Giờ thì mình hiểu rồi Mình phải tự giúp mìnhtrước mới được
- Hãy hứa là sẽ gọi cho mình Hay ít nhất thỉnhthoảng phải bước ra khỏi nhà nhé
- Mình hứa - Holly cười - Cậu lại đang bắt đầugiống mẹ mình rồi đấy
- Tất cả mọi người đều muốn được chia sẻ vớicậu Bây giờ mình phải về Hẹn gặp lại nhé -Sharon chào tạm biệt, hôn nhẹ lên má cô - Và nhớ
là phải ăn cái gì vào đấy nhé! - Sharon nói thêm,đưa tay véo nhẹ ngang sườn bạn
Holly vẫy tay chào cho đến khi chiếc xe đưa
Trang 29Sharon đi xa dần Trời bắt đầu tối Cô quay vàongôi nhà vắng lặng và ngồi trầm ngâm suy nghĩ.Holly nghĩ về việc tại sao cô đã không nghĩ rằng,
cả Sharron và John cũng có nỗi đau mất đi mộtngười bạn thân từ thuở thiếu thời, cha mẹ nàng mất
đi một người con, còn bố mẹ của Gerry thì mất điđứa con trai duy nhất của họ Còn cô cứ mải chìmđắm trong nỗi đau của mình mà không nghĩ đếnngười khác Sharon đã giúp cho Holly nhìn sự việctheo một cách mới Thật là tốt khi được quay lạivới cuộc sống mình đã từng sống thay vì cứ nhặtnhạnh những mảnh vỡ và đắm mình vào quá khứ.Ngày mai là một ngày mới Holly dự định bắt đầu
sự thay đổi của mình bằng việc ghé qua nhà mẹ đểlấy cái thư ai đó đã gửi cho cô
o0o
Holly thức dậy sớm Và lần đầu tiên trong hơn mộttháng qua, cô tỉnh dậy không phải do tiếng chuôngđiện thoại đánh thức giấc ngủ lơ mơ của mình Cô
tự nhắc nhở bản thân, như vẫn làm mỗi sớm maithức giấc, rằng những hình rảnh mà cô thấy vềGerry đêm qua chỉ là một giấc mơ
Holly đi tắm và thay bộ quần áo cô yêu thích:chiếc quần jeans xanh và áo thun màu hồng phấn
Trang 30đi cùng đôi giầy thể thao Sharron nói đúng, cô đãgầy quá mức Chiếc quần jeans thuở trước hơichật, giờ phải có sự trợ giúp của chiếc thắt lưngmới ổn Cô trang điểm qua loa cho gương mặtmình bớt vẻ nhợt nhạt và che đi những quầng thâmtrên mắt.
o0o
Một giờ sau, Holly ra khỏi cửa hiệu làm tóc vớitinh thần phấn chấn hơn Khôg có Gerry đi bêncạnh, một vài người đàn ông trên phố nhìn theobước chân cô Holly đi nhanh đến chỗ chiếc xecủa mình để cảm thấy an toàn hơn và lái xe đếnnhà cha mẹ Cho đến giờ phút này, mọi chuyệnvẫn tiến triển tốt Đến tiệm làm tóc của Leo đã làmột tiến bộ của Holly Ông Leo đã cố làm mọicách cho nàng cười Holly nhận thấy và biết ơn vìđiều đó
Holly bước lên vỉa hè ngôi nhà của cha mẹ và hítmột hơi thở thật sâu Sáng nay điều đầu tiên côlàm khi thức giấc là gọi điện bào hôm nay sẽ vềthăm gia đình, trước sự ngạc nhiên của mẹ Đã bagiờ ba mươi Cô vẫn ngồi yên trong xe, cảm thấyhơi lo lắng, bồn chồn Ngoài những lúc cha mẹ tớithăm, chưa bao giờ cô dành thời gian để chuyện
Trang 31trò với họ trong những tháng vừa qua Holly khôngmuốn mọi người chú ý đến mình, hỏi những câuhỏi đại loại như cô đang cảm thấy thế nào và dựđịnh sẽ làm gì tiếp theo…
Ngôi nhà ấu thơ của Holly nằm cạnh bờ biểnPortmarnock Cô dừng xe bên đường, ngồi yêntrên xe nhìn chằm chằm ra biển Cô đã sống ở đây
từ ngày cất tiếng chào đời cho đến khi lập gia đìnhvới Gerry Cô rất thích đi bộ trên bờ biển, nghe âmthanh sóng biển xô bờ và tiếng gọi của những conmòng biển
Holly không định ở lại lâu nhà bố mẹ Cô hít mộthơi thật sâu, bấm chuông cửa và nở sẵn một nụcười để thêm tươi tỉnh
Ôi, chào con, con gái! Vào nhà, vào nhà đi!
-Mẹ cô vẫn luôn niềm nở như thế, với gương mặtđầy yêu thương và cô luôn muốn hôn lên gươngmặt ấy mỗi khi ghé thăm
- Chào mẹ, mẹ khỏe không? - Holly bước vào,cảm thấy lòng nhẹ hẳn giữa không khí ấm áp quenthuộc - Mẹ ở nhà có một mình thôi sao?
- Ừ, bố con ra ngoài với Declan rồi, nó muốn mua
ít sơn để sơn lại căn phòng
Trang 32Declan là em trai út của Holly và cũng là con útcủa gia đình, vì thế cha mẹ nàng đều nghĩ là họphải cưng chiều nó một chút Nhưng ‘cậu út’ ấygiờ đã là một chàng trai 22 tuổi, đang học ngànhsản xuất phim tại trường đại học và trong tay lúcnào cũng có một cái máy quay phim.
- Trong tất cả những đứa con mẹ yêu quy, nó làđứa mẹ thấy ít lo lắng nhất, nó sẽ tìm được mộtcon đường riêng cho mình - Mẹ cô nói, tay mangcốc nước đặt trước mặt cô - Trông con hôm nayrất tuyệt, con gái Mẹ thích con để kiểu tóc này.Con có tin vui nào về công việc chưa?
- Chưa, chưa đâu mẹ ạ Nói thật là con còn chưasẵn sàng để đi tìm một công việc mới Con vẫncòn thấy lúng túng lắm
- Con nói đúng - Mẹ nàng gật đầu - Hãy cứ thưthả và nghĩ xem con thích làm gì nhất, nếu khôngcon sẽ phải kết thúc bằng một công việc mà conkhông hứng thú chút nào, như trước đây.Holly và mẹ trò chuyện khá thoải mái, có lúc imlặng, nhưng phần lớn thời gian là huyên thuyênchuyện này chuyện nọ mãi cho đến lúc Holly lấyhết can đảm để hỏi mẹ về phong thư
Trang 33- Ồ, mẹ quên khuấy đi mất! Con xem có gì quantrọng không?
Nếu có gì thì con sẽ báo cho mẹ biết sớm Holly vừa nói vừa chào tạm biệt mẹ Nhưng côkhông thể chờ được đến khi về nhà mới mở phongthư
-Ngồi trên đám cỏ xanh nhìn ra bãi cát vàng Hollymân mê lá thư trong tay Nó không phải là một láthư bình thường như cô nghĩ mà là một bì giấy dàycộm thì đúng hơn Địa chỉ được đánh máy nên côkhông thể đoán biết qua nét chữ là ai gửi chomình Nhưng quan trọng hơn cả, bên trên phong bì
là một hàng chữ vẻn vẹn có vài từ: ‘Bản liệt kê’.Tâm trạng cô vui lên đôi chút Nếu như lá thư nàykhông phải của Gerry thì Holly phải chấp nhậnmột sự thật rằng anh đã hoàn toàn bước ra khỏicuộc đời cô và cô phải tập quen với cuộc sốngkhông có anh bên cạnh Nhưng nếu như, nếu như
đó là thư của Gerry viết cho cô…
Những ngón tay Holly run lên khi mở mép keodán của chiếc bì giấy màu nâu Cô dốc ngượcchiếc phong thư nhỏ như những tấm thiếp bày ratrước mắt cô Trái tim Holly như ngừng đập khi cônhìn thấy những dòng chữ viết tay quen thuộc
Trang 34Đó là những phong thư của Gerry.
Chương 3
Holly nín thở, những giọt nước mắt lại lăn dài trên
má và con tim nàng lại thổn thức Nàng bắt đầuđọc những dòng chữ trên lá thư dài, thầm biếtrằng cái khoảng thời gian mà người viết đã ngồixuống bàn để viết cho nàng những dòng này sẽkhông bao giờ quay trở lại Nàng rà ngón tay mìnhlên từng nét chữ của Gerry
Holly yêu dấu của anh,
Anh không biết em đang ở đâu khi em đọc được những dòng chữ này Anh chỉ hy vọng rằng khi em đọc được nó, em vẫn khỏe mạnh
và an lành Em từng thì thầm với anh rằng em không thể tiếp tục sống mà thiếu anh Em có thể tiếp tục, Holly ạ.
Em rất mạnh mẽ và can đảm Em có thể vượt qua được nỗi đau này Chúng ta đã từng chia
sẻ những khoảng thời gian đẹp đẽ bên nhau và
em là cuộc đời của anh Em chính là cuộc đời của anh Anh không có gì để hối tiếc.
Trang 35Nhưng anh chỉ là một phần trong cuộc đời rất dài của em - Và sẽ còn nhiều phần khác làm nên cuộc đời của chính em nữa Hãy luôn nhớ đến những ký ức tuyệt vời mà chúng ta đã có khi bên nhau, và em hãy đừng sợ để có thêm những ký ức đẹp đẽ khác nữa, em nhé Cảm ơn em vì em đã cho anh niềm vinh hạnh được có em làm vợ trong cuộc đời ngắn ngủi của mình Và anh muốn cảm ơn em về tất cả Anh sẽ mãi mãi ghi nhớ tất cả những gì em đã dành cho anh.
Bất cứ khi nào em cần anh, em hãy tin rằng, anh đang ở bên em.
Mãi mãi yêu em,
Người chồng và là người bạn thân thiết nhất của em.
Gerry.
Tái bút: anh đã hứa là sẽ viết cho em một bản liệt kê, và đây là danh sách những việc em phải làm Em phải mở những bức thư này chính xác vào khoảng thời gian mà anh đã ghi bên trên và nhớ là phải tuân theo đấy Và em hãy nhớ là anh vẫn luôn dõi theo từng bước
Trang 36em đi
Holly đã khóc Dù vậy, nàng cảm thấy nhẹ nhànghơn, nhẹ nhàng vì dù thế nào Gerry cũng đang tiếptục ở bên cạnh nàng Nàng lướt mắt trên nhữngchiếc phong bì tìm xem phong bì nào nàng có thể
mở Giờ đang là tháng Tư Nàng đã bỏ lỡ tháng
Ba, vì thế nàng nhẹ nhàng mở phong thư tháng Ba.Bên trong là một tấm thiếp nhỏ với dòng chữ củaGerry
Đừng để chân bầm vì cái chân giường nữa em nhé Hãy mua một cái đèn ngủ để bên cạnh giường!
Tái bút: anh yêu em…
Gương mặt còn đầm đìa nước mắt, Holly mỉmcười vì nàng nhận ra rằng Gerry của nàng đã thực
sự quay trở lại!
Holly cứ thế đọc đi đọc lại bức thư không biếtbao nhiêu lần
o0o
John đi tới đi lui trong nhà bếp, cố đoán xem Holly
và Sharon đang nói gì với nhau qua điện thoại
Trang 37Phải, chính là nó, Sharon Giọng Holly nức nở Chính là nó.
Được rồi, bình tĩnh nào Cậu hãy đến đây, vàchúng ta sẽ cùng nói về chuyện này
Sharon gác điện thoại và im lặng
- Chuyện gì thế? Có chuyện gì thế? - John caogiọng hỏi
- Ồ, xin lỗi anh yêu Holly đang trên đường đếnđây Cô ấy, ờ Cô ấy nói rằng ờ
- Gì hả Sharon, vì Chúa, em nói nhanh đi!
- Cô ấy nói Gerry viết cho cô ấy một bản liệt kênhững việc phải làm
John nhìn chằm chằm vào mặt Sharon, cố đoánxem vợ anh đang đùa hay thật
o0o
- Nhưng làm cách nào mà Gerry có thể Nhưngtại sao chúng ta không thấy có dấu hiệu nào là cậuta Có vẻ như một bức chúc thư Chúa ơi! Theo
em thì cậu ấy viết khi nào ? À mà anh nghĩ là cóđôi khi, cậu ấy cũng ở một mình
Trang 38Holly và Sharon chỉ ngồi nhìn nhau trong khi John
cứ lắp bắp nói và cố đặt câu hỏi để tìm xem khinào, ở đâu và làm thế nào mà cậu bạn đang trêngiường bệnh của anh có thể xoay xở để viết ra tất
cả những điều này mà không một ai trong số họbiết được
- Cậu có sao không, Holly? Ý mình là cậu cảmthấy thế nào về chuyện này? Chắc là Không bìnhthường lắm, phải không? - Sharon lo lắng hỏi
- Mình không sao đâu - Holly trầm tư - Thật ra,mình nghĩ đó là điều tốt nhất với mình lúc này Nghĩxem, tất cả chúng ta đều rất vui Mình muốn nóimình đã luôn mong đợi bức thư này
- Thôi, chúng ta hãy cùng xem những cái này kỹhơn đi - John hào hứng nói, anh bỗng nhiên thấycao hứng - Ở đây có cả thảy bao nhiêu bức thưnhỉ?
- Ờ Mười cái - Sharon đếm, cô bắt đầu vàocuộc như đang bắt tay vào thực hiện một nhiệm vụnào đó
Được rồi, vậy là ở đây có tất cả mấy tháng? John hỏi
-Holly, tay xếp từng lá thư một, trả lời:
Trang 39- Đây là bức thư tháng Ba Thư này Gerry bảomình mua chiếc đèn để bên giường, còn đây, thưtháng Tư, Năm, Sáu, Bảy, Tám, Mười, Mười Một
và Mười Hai
Vậy là sẽ có một thông điệp trong mỗi tháng
-Cả ba cùng ngồi trong im lặng, cùng nghĩ về mộtđiều: Gerry biết trước là anh sẽ không qua khỏitháng hai
- Gượm đã! - John đóng bộ mặt rất nghiêm nghị
- Chuyện gì vậy?
Đôi mắt xanh của John long lanh:
- Giờ đang là tháng tư và Holly chưa mở bức thưcủa tháng Tư
- Đúng rồi, vậy mình có nên mở ra ngay bây giờkhông?
- Mở đi - Sharon khuyến khích
Holly cầm bức thư tháng Tư và chầm chậm mở nó
ra Chỉ còn lại tám lá thư nữa sau lá thư này, vìthế, nàng muốn khắc ghi mỗi giây phút được thựchiện việc này Nàng kéo tấm thiếp nhỏ ra khỏi bìthư:
Trang 40Một disco diva phải luôn luôn lộng lẫy Hãy sắm cho mình một bộ quần áo thật đẹp bởi vì
em sẽ cần đến nó vào tháng tới.
Tái bút: anh yêu em
- Ôi, John và Sharon thích thú kêu lên - “Anh ấyđang bày trò bí ẩn gì đây không biết.”
bị va chân vào chân giường khi mò mẫm trongbóng tối
Nhưng, tất cả đã hết
Tiếng chuông điện thoại với đoạn nhạc trong bài
“tôi sẽ tiếp tục sống” cắt ngang dòng suy nghĩ củaHolly
- A lô!