Giới thiệu nội dung:Thư Quân, trẻ trung, vô tư, đang lúc thấtnghiệp nghe lời dụ dỗ của một người bạn đã thửbước chân vào làng giải trí, không mơ ước trởthành minh tinh, chỉ là nhân lúc n
Trang 2Ebook được làm với mục đích chia sẻ phi thương mại.
Trang 3Giá bìa: 115.000 VNĐ
hoanghalinh
Trang 4Đánh máy: tranggalanthus (dẫn truyện), từ chương 17 đến hết: các thành viên của kites.vn: tit_mit, Nhutphonglin, snow_nt22, chimun, caothuyduong95.
Nguồn: thuyet-mua-gio-thoang-qua-toi-yeu-em- tinh-khong-lam-he-12602-1-1.html
http://kites.vn/thread/-tieu-Làm ebook: Tiểu Dương
MỤC LỤC:
Giới thiệu nội dung:
Giới thiệu về tác giả:
Dẫn Truyện
Chương 1: Bạn tình
Chương 2: Duy trì hiện trạng
hoanghalinh
Trang 5Chương 3: Quá khứ hiện tại
Chương 4: Cố nhân trùng phùngChương 5: Phong lưu cuối cùngChương 6: Yêu cầu thất bại
Chương 7: Che đậy chân tướngChương 8: Người cần thiết
Chương 9: Chân tướng rõ ràngChương 10: Em sẽ ở bên anhChương 11: Biến số tình cảmChương 12: Thăm dò lẫn nhauChương 13: Vết thương tận đáy lòngChương 14: Con người Tiểu MạnChương 15: Chỉ là giao dịch
Chương 16: Em không đùa nữaChương 17: Tình nồng mờ ảoChương 18: Thỉnh cầu của côChương 19:Tuyên bố chia tayChương 20: Nhận thức mới mẻKết
hoanghalinh
Trang 6Giới thiệu nội dung:
Thư Quân, trẻ trung, vô tư, đang lúc thấtnghiệp nghe lời dụ dỗ của một người bạn đã thửbước chân vào làng giải trí, không mơ ước trởthành minh tinh, chỉ là nhân lúc nhàn rỗi thử thamgia cho vui
Chu Tử Hành một tổng giám đốc phong độ,hào hoa, niềm mơ ước của bao cô gái Họ tình cờgặp nhau một lần ở mảnh đất cổ kính, đẹp mộng
mơ Lệ Giang Gặp lại nhau ở thành phố nhộn nhịp
Họ lựa chọn cách tiếp tục yêu nhau trong thầmlặng, không cần khoa trương với thiên hạ, họ chỉcần có được sự ấm áp
Tình cảm là một vở diễn, ai là người diễn tốtnhất? Cô không hề biết rằng, trái tim anh giốngnhư viên kim cương để trong con búp bê Nganhiều lớp, cần có người đi mở từng lớp, từng lớpmới có được thu hoạch hoàn mỹ Không biết từ lúcnào sự trở ngại giữa hai người đã biến thành mộtchữ “yêu” khó lý giải?
hoanghalinh
Trang 8Giới thiệu về tác giả:
Tinh Không Lam Hề – là một tác giả trẻ thuộcthế hệ 8x , cung nhân mã, yêu tự do, không thíchràng buộc
Cô đã có rât nhiều tác phẩm được xuất bản như:Gần như vậy, xa như thế, Sự chờ đợi củaLươngThần, Gặp nhau nơi cuối đường…
Thích ngày nắng gió, khát khao hướng vềParis xa xôi, hy vọng một ngày có được cuộc sống
tự do tự tại Mỗi cuốn tiểu thuyết được sáng tác làmột cuộc tình, hoặc nóng bỏng nồng nhiệt hoặcnhư dòng nước nhỏ chảy dài, nhưng tất cả đều làtình cảm chân thành nhất của con người thành thị
hoanghalinh
Trang 9Dẫn Truyện
Một giờ đồng hồ sau khi màn đêm bắt đầubuông xuống, ngành công nghiệp ẩm thực nhưthường lệ đang lục đục bước vào thời kỳ cao điểmbận rộn nhất trong ngày
Thành phố C xứng đáng là khi đô thị giải trí,trong nộ thành la liệt những khi ăn uống vui chơi,những nhà hàng sang trọng cùng những quán ănkhuya cực kỳ phong phú
Tuy nhiên lúc này đây, thời gian đã gần sáugiờ rưỡi đối với Trần Mẫn Chi lại là một khởi đầuđầy gian khổ
Bỏi lẽ cô không liên lạc được với sếp tổng, màtiệc tất niên của công ty còn nửa giờ đồng hồ nữa
là chính thức bắt đầu Người cần lên khán đài phátbiểu khai mặc đã biết mất dạng, cô không phảikhông lo lắng nhưng dù sao hai năm nay đã kinhqua nhiều việc lớn nhỏ với những tình hướng độtxuất cô đã có kinh nghiệm ứng phó
Đặc biệt là việc có liên quan đến Châu TửHoành
hoanghalinh
Trang 10Cô đứng ngay lối vào đại sảnh, vừa có thểcách khung cảnh náo nhiệt đôi chút, vừa thuận tiệncho việc quan sát tình hình chuẩn bị buổi tiệc Mởdanh sách liên lạc gần đây trong điện thoại, ngườiđầu tiên là người cô đang muốn tìm Nhấn nút gọi,tiếng nhặc chờ ngân nga vọng lại.
Lúc này trợ lý thứ hai từ xa bước đến, mặc bộ
âu phục giày da, so với tác phong thường ngày củaanh ta cũng chẳng khác gì mấy
“Thế nào rồi?” Trần Mẫn Chi vẫn không rờiđiện thoại khỏi tai, hỏi
Phí Uy kéo chiếc cà vạt, thở dài, lắc đầu nói:
“Ừ!” Tuy trong lòng không yên nhưng không
để lộ ra ngoài, Trần Mẫn Chi ngắt điện thoại, hỏi:
“Mấy căn phòng trên lầu Châu tổng thường ở cậucũng vào kiểm tra rồi chứ?”
“Đúng thế, mười phút trước đây nhân viênhoanghalinh
Trang 11phục vụ đã cùng tôi đi xem, không có một bóngngười”, Phí Uy xem đồng hồ, “vả lại, đã đến giờrồi, đúng ra Châu tổng không thể ở trong phòngnữa”.
Trần Mẫn Chi không ý kiến gì, chỉ khẽ độngđậy khóe môi, lọ ra nụ cười gượng gạo
Vị sếp tổng này tác phong ra sao, người xungquanh thường ngày không tiếp xúc, còn Phí Uycũng chỉ mới vào công ty chưa đầy ba tháng, bọn
họ có lẽ chỉ biết một không biết hau, nhưng còn côthì khác, bởi lẽ thường ngày phải ở bên hầu cận, vìthế mà vô cùng hiểu rõ Chỉ cần Châu Tử Hoànhhứng chí lên, thì có làm việc gì cô cũng khôngcảm thấy kỳ lạ
“Vậy giờ tính sau đây?” Phí Uy liếc nhìnnhững nhân viên đã đến đông đủ, thăm dò
Thực ra, ở vị trí hiện tại, anh có ít nhiềukhông phục, cứ cảm thấy phải dưới quyền một phụ
nữ còn trẻ, khiến trong lòng anh cảm thấy khôngthoải mái cho lắm
“Chẳng làm sao cả” Trần Mẫn Chi trả lời dứtkhoái, hai tay vòng trước ngực, ánh mắt sáng longlanh, “Châu tổng sẽ xuất hiện đúng giờ thôi!”.hoanghalinh
Trang 12Sáu giờ mười lăm phút tối, khi buổi tiệc tấtnhiên đã đông đủ mọi người thì người đàn ôngđang tựa đầu giường cuối cùng cũng ung dung từtốn dập tắt đầu thuốc Anh đứng lên thì cửa phòngtắm cũng vừa kịp mở ra, cô gái bước từ trong rachỉ quấn chiếc khăn bông, tựa như rất tùy ý nhưngthực sự thì rất tốn tấm sức, lộ ra bầu ngực gợicảm.
“Anh đi đâu vậy?” Người đẹp tuyệt trần nhưsen đang thoáng ngẩn người, trên bờ vai thơm ngátcòn lưu lại giợt nước trong suốt
“Tiệc rượu công ty.”
“Nhưng…” Mắt cô găí mở ta, cúi đầu ngắmnhìn trang phục gợi cảm của mình, nhất thời chưakịp hoàn hồn
Châu Tử Hoành đã khoác áo ngoài, nquay đầulại nhìn cô, khóe môi mỏng lộ ra ánh cười nhạt
“Em lề mề quá, tắm cũng mất cả nửa tiếng đồng
hồ Anh không tiếc ánh nhìn tán dương vể đẹp đốiphương nhưng hành động thực tế thì chẳng cóchút gì thương hoa tiếc ngọc cả Hoàn toàn bấtchập sự hờn dỗi phía sau, không quay đầu nhìn lại,hoanghalinh
Trang 13nhanh chóng rời đi.
Sáu giờ hai mười lăm phút, trong thấy bònghình dong dỏng cáo bước ra từ trong thang máy,Trần Mẫn Chi cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm
Cô đẩy gọng kính đen trên sống mũi, bước nhanh
“Trợ lý Trần, hôm nay có thể thoải mái mộtchút rồi!” Lúc đi ngang qua cô, Châu Tử Hoành cố
ý dừng bước trong giây lát, trong đôi mắt dài đàohoa ấy ánh lên ý cười khinh khỉnh, hẽ cúo thấpnhìn cô: “Chúc em lát nữa bốc trúng giải nhất”
“Cảm ơn Châu tổng.” Trần Mẫn Chi vừa đitheo tiến về phía trung tâm của tiệc rượu vừanghĩa, bốc trúng hay không trúng giải nhất cũngchẳng quan trọng, lúc này sự hiện diện dúng giờhoanghalinh
Trang 14của Châu Tử Hoành mới là phần thưởng lớn nhấtdành cho cô.
Đây là tiệc rượu hàng năm của tập đoànG&N, địa điểm tổ chức theo thường lệ vẫn là tạinhà hàng năm sao của chi nhánh tập đoàn, đồ ănphogn phú, phần thưởng vô cùng hấp dẫn Vì thế,khi tiệc rượu kết thức tất thảy mọi người đều vui
vẻ khứng khởi ra về
Châu Tử Hoành ngồi vào xe, tài xế liếc mắtnhìn anh từ chiếc kính chiều hậu, thấy thần tháianh vui vẻ, liền hỏi: “Châu tổng, đi đâu?”
Anh suy ngẫm: “Để lại chìa khóa xe cho tôi,tôi tự lái về”
Tài xế đi rồi, Châu Tử Hoành không lái xe vềnhà ngay mà dừng bên đường gọi điện thoại Đợirất lâu đối phương mới nhận điện thoại, anh pháthiện ra tâm trạng mình hôm nay không tệ lại hiếmkhi kiên nhẫn đến vậy, giọng điệu mang chút ýcười hỏi đối phương: “ Về nhà chưa?”
“Vừa về đến nơi.” Giọng nữ mê hoặc lòngngười vọng ra từ ống nghe
Anh nói: “Anh đang ở gần đấy, em ra đi”.Thế nhưng đầu dây bên kia dường như hơihoanghalinh
Trang 15lạnh lùng, giọng điệu khàn khàn, miễn cưỡng từchối anh: “Bức khác đi, em mệt lắm”.
Đường dây điện thoại lặng đi một giây, sau đóngười đàn ông ngồi trong xe cất giọng bình tĩnh,điềm đậm: “Được thôi, liên lạc sau” Ngắt điệnthoại một cách dứt khoát, Châu Tử Hoành khôngtrì hoãn đến nửa giây, nhanh chóng khởi động xe
Tiết trời lạnh giá, đây chính là thời điểm lạnhnhất trong năm, trong khoang xe luồng khí suoẳ
ấm khiến người ta cảm thấy mệt mỏi muốn ngủ.Tối nay anh uống cũng không nhiều, nhưn glúcnày chẳng rõ sao thấy hơi nóng ran, tựa nhu vôvàn hơi men từ trong lồng ngực xộc lên, khôngchút thoải mái, hai bên huyệt thái dưỡng cũng đang
mờ hồ thấy đau đau Châu Tử Hoành kéo bỏ chiêc
cà vạt, dường như vẫn cảm thấy chưa đủ, vừa lái
xe vừa cởi hai cúc cổ trên áo sơ mi Trước mặt làchiếc Buick, đang chậm rãi từ tốn lấn cả lànđường Anh đột ngột thấy mất kiên nhẫn, nhấn haitiếng còi, cũng chằng đợi phản ứng của tìa xế phíatrước liền chuyển hướng vô lăng Chân ga nhấnmạnh, thân xe áp sát bên phải đối phương rồinhanh chóng phóng vút qua, không đến hai giay đãhoanghalinh
Trang 16bỏ lại xa chiếc xe đó ở phía sau.
Ngày trước khi vừa có bằng lái xe, dường nhưchẳng có ai chịu ngồi xe của anh cả, lũ trẻ Châugia, ngay cả cậu em trai Châu Tử Dương có lầncòn đánh giá: “Anh, anh để tâm trạng ảnh hưởngđến mình quá rồi đấy Tâm trạng vui hay buồn đều
có khả năng tham gia đua xe F1”
Sau này trưởng thành hơn, anh cũng dần dầnkhống chế được bản tính ấy, tình huống như hômnay, dường như rất nhiều năm rồi chưa thấy xuấthiện
Cuối cùng chiếc xe tiến vào khi biệt thự caocất trong nội thành, Châu Tử Hoành trước khixuống xe cầm lấy chiếc điện thoại, lần này khôngđợi đối phương lên tiếng, anh liền nói, giọng lạnhlùng: “Thư Quân, gần đây có phải em hơi quá đángkhông?”
hoanghalinh
Trang 17Chương 1: Bạn tình
Cô là người tình của anh, nhưng chẳng phải là người duy nhất, anh là đối tượng thư giãn giải sầu của cô,
mà cô cũng tuyệt đối không thể nào yêu anh.
Cuộc gọi điện thoại tối qua cũng chẳng thếnào ảnh hưởng nhiều đến giấc ngủ của Thư Quân
Trên thực tế, lúc đó cô đang mơ mơ màngmàng, chỉ biết mình dường như đã chọc giận ngườitrong điện thoại Thế nhưng bởi vì quá mệt mỏi,chỉ nghe anh nói hai câu thì cô đã ôm điện thoạingủ mất rồi
Đến khi tỉnh giấc thì mặt trời đã nhô cao quá
ba sào, chiếc điện thoại di động vẫn còn gác bêntai Thư Quân suy ngẫm, rốt cuộc vẫn gọi điệnthoại lại, nhưng hiển nhiên là điện thoại đã đượcchuyển giao Nhận điện là giọng nữ với ngữ điệuhoanghalinh
Trang 18“công thức hóa”: “Châu Tổng hiện giờ đanghọp…”.
Thật ra cô không quen biết người thân cận củaChâu Tử Hoành, công ty của anh lớn như vậy,danh tiếng ai ai cũng biết nhưng chưa lần nào côđặt chân bước vào Thư ký không nhận ra cô, hỏithăm theo thường lệ: “Xin hỏi cô là…?”
“Bỏ đi.” Thư Quân ngồi trên giường suy nghĩ
“Chẳng có việc gì quan trọng cả, cô không cần nóivới anh ấy Cảm ơn cô! Tạm biệt”
Đầu dây điện thoại vừa ngắt, một giây sauNicole gọi đến nói với cô: “Buồi ghi âm chiều naytạm thời hủy bỏ, chuyển sang 8 giờ tối”
“Vì sao?” Thư Quân vừa mở ti vi vừa hỏi
“Từ Bội Bội cũng cần dùng phòng thu, chúng
ta đành phải nhường thôi.” Giọng Nicole nghechừng đầy cứng cỏi, đây là dấu hiệu cho thấy tâmtrạng của cô đang không vui
Thư Quân không phản ứng chỉ khẽ nhướngchân mày rồi “Ờ” một tiếng ra ý đã hiểu
Ai bảo người ta là chị cả, tựa như mặt trờigiữa ban ngày cơ chứ? Thật ra, với cô sao cũnghoanghalinh
Trang 19được, chỉ là một vai diễn nhỏ, chịu chút thiệt thòicũng chẳng sao Nhưng chỉ lo Nicole lần này bứcxúc trong lòng, dù gì cũng đã từng là bầu sô sánggiá Giờ bất đắc dĩ phải dẫn dắt người mới thế này,lại còn phải nhịn nhục nữa.
Công việc hoạch định từ trước đã bị hủy bỏ,Thư Quân lại cảm thấy hơi vui vui
Gần hai tuần trong trạng thái bận rộn quá mứckhiến cô thật sự cảm thấy ăn không tiêu, nhưng ởtrước mặt mọi người lại phải duy trì tinh thần căngđầy, để lộ chút vẻ mệt mỏi đều có khả năng bịnhắc nhở Vì thế mà chỉ có thể về nhà, tẩy rửa lớpphấn trang điểm dày đặc mới có thể trông thấyquầng thâm mắt của mình
Cô gọi cho mình một phần cơm trưa, lại thừadịp có thời gian rãnh rỗi buổi chiều tận dụng cái lònướng mới, làm thử món bánh trứng gà nướngtheo công thức trên mạng
Lò nướng cùng toàn bộ dụng cụ đều là củaQuách Lâm tặng lúc dọn nhà mới
“Biết cậu không có tài nghệ bếp núc, cứ xemnhư là để trang trí đi, nhà bếp trống không cũngkhông đẹp mắt đâu.” Lúc đó Quách Lâm đã nóihoanghalinh
Trang 20Bánh trứng gà ra lò, quả nhiên là tác phẩmthất bại, Thư Quân ngắm nhìn mâm đồ ăn nho nhỏnướng vàng hồi lâu, nhấc lên đưa vào miệng cắnmột miếng, trong lòng buồn bực, rõ ràng là đã làmtheo các bước chỉ dẫn chi tiết sao lại không thànhcông chứ?
Có lẽ, trên đời này thật sự có hai chữ “thiênphú” là đáng nói Ví như, cô không có thiên phúnấu ăn Cái cô biết chỉ là ca hát
Lúc đầu, quá trình đặt bút ký với công tybăng đĩa này cũng không rắc rối gì, cũng chẳnggiống như nhiều đại minh tinh lúc nhận lời phỏngvấn nói những lời đại loại như: “Dẫn bạn đi phỏngvấn kết quả trời xui đất khiến thế nào cuối cùngmình được nhận lời luôn” Kinh nghiệm của côkhông đủ diễn hý kịch nhưng may mắn thì cô cóđủ
Khi Mạc Mạc gửi bản ghi âm của cô đi, côvốn không hề hay biết Mãi đến hai tháng sau nhậnđược phúc đáp của công ty băng đĩa, Mạc Mạc vuimừng hớn hở chạy đến tìm cô, cô vẫn còn chưa ýthức được bản thân mình sắp bước chân đi trênhoanghalinh
Trang 21con đường này.
“Ai bảo tớ muốn làm ca sĩ?” So với sự kíchđộng của Mạc Mạc thì Thư Quân lại có biểu hiệnthờ ơ
“Ngôi sao đó! Làm đại minh tinh không tốtư?” Mạc Mạc giương to mắt vô tội hỏi vặn lại
“Nhưng cũng có thể cả đời không nổi tiếngnổi!”
“Chưa đi phỏng vấn làm sao biết được? Giọngcậu hay như thế, không đi thật tiếc quá!”
Cô có hơi khó xử: “Nhưng mà tớ không thích
ca hát”
“Cưng à, cậu quên là mình đang thất nghiệpà? Bây giờ có một công việc bày ra trước mặt, tạisao lại không thử chứ? Huống hồ lại là công việchào nhoáng, sau này có thể sẽ có rất nhiều “đuôi”đấy!” Mạc Mạc tiếp tục cố gắng thuyết phục: “Đây
là công việc, mục đích là kiếm tiền, có gì mà thíchhay không thích chứ! Có bao nhiêu người thật sựyêu thích công việc của mình đâu chứ?”
Câu cuối cùng hơi hơi có lý, vả lại vừa đánhtrúng huyệt tử của Thư Quân
Đúng thế, cô đang không có việc làm, mà sốhoanghalinh
Trang 22tiền gửi ít ỏi trong ngân hàng cũng chẳng cầm cựđược bao lâu nữa.
“Mỗi ngày thư giới thiệu và bản ghi âm gửi vềcho công ty băng đĩa nhiều như vậy, của cậukhông bị vứt vào sọt rác vốn đã là may mắn rồi.”Hôm chính thức ký hợp đồng, Mạc Mạc đã nóinhư vậy
Thư Quân mỉm cười, kéo bả vai cô:
“Đúng vậy, đúng vậy, cậu chính là nữ thần may mắn của tớ, bằng cuộn băng ghi âm thời đi học giúp tớ tìm được việc làm, thật là cảm kích vô cùng Đi nào,
tớ mời cậu đi ăn mỳ kéo!”.。
Cô không để Mạc Mạc nhìn thấy tâm trạng bất an của cô Bước vào giới này, trực giác mách bảo sẽ có rất nhiều chuyện không hay đang chờ đón cô.
Quả nhiên công ty sắp xếp cho cô một ngườiđại diện tên là Nicole Tiếp xúc được vài ngày, ThưQuân chỉ đành âm thầm than khổ trong lòng Tuyhoanghalinh
Trang 23nói là người đại diện, nhưng tính khí và phong tháicòn chảnh hơn cả ngôi sao nữa, cả ngày mang một
vẻ mặt lạnh lùng, nói chuyện lúc nào cũng giản tiện
dễ hiểu, thế mà nghe tựa như đang phát ra mệnhlệnh
Ở Nicole không thể nói cảm tình được, ThưQuân mới vào nghề chưa hiểu quy tắc vẫn
thường bị mắng cho u đầu mẻ trán Cho đến mộtngày nào đó nghe thấy tin đồn trong nhà vệ sinh,lúc này mới biết hóa ra Nicole đã từng một thờihuy hoàng, thời kỳ đỉnh cao trong tay đã dẫn dắtvài ngôi sao nổi tiếng trong giới ca sĩ hiện nay
Đến nay chỉ phụ trách người mới kém cỏi như
cô, đổi lại là người khác trong lòng cũng sẽ cảmthấy không công bằng Thư Quân nghĩ vậy, cũngdần dần cho qua những lời lẽ sắc nhọn của Nicole Cũng may Thư Quân không ngốc, ngàythường vô cùng nỗ lực, đợi đến qua thời kỳ thửviệc, cả hai cùng tìm hiểu rõ tính nết của nhau thì
cô và Nicole mới có thể sống với nhau trong hòabình
Thời gian ghi âm sắp đặt là tám giờ tối, ThưQuân đến trước nửa giờ đồng hồ, ngồi ở chiếc ghếhoanghalinh
Trang 24bên ngoài nghịch chiếc điện thoại mãi đến khi trợ lýnhắc nhở cô: “Đến giờ rồi”.
Cô ngẩng đầu nhưng ánh sáng trong phòngthu vẫn còn sáng, hiển nhiên người trong đó vẫncòn sử dụng
“Tính sao đây?” Trợ lý Tiểu Kiều nhìn đồng
từ thân thể, đại minh tinh đeo mắt kiếng đen, so vớidáng vẻ thân thiện cùng nụ cười tươi như hoa đứngtrước ống kính khác nhau một trời một vực, bị vâyquanh bởi vài người trợ lý, bảo vệ, mặt không biếnsắc lướt qua mặt cô
Tiểu Kiều dường như không phục, lại như cóchút ngưỡng mộ, trợn mắt ngước nhìn theo bónghình của họ Thư Quân nhìn cảm thấy thật buồncười, liền cầm bản nhạc vỗ vỗ vào vai cô ta: “Đithôi!”
Tiểu Kiều hoàn hồn, cười hi hi hỏi: “Chị Thư,hoanghalinh
Trang 25khi nào chị giống như cô ấy?”.
“Cảm ơn lời khen.” Thư Quân vẫn mỉm cười,trong lòng lại nghĩ, cùng lắm là không làm nữa, dùsao thì sự hứng thú của cô không phải ở đây Hàtất phải tranh đấu với người ta sứt đầu mẻ trán, lạicòn phải liều lĩnh mạo hiểm với những rủi ro củaquy tắc ngầm nữa chứ?
Ghi âm xong thì cũng đã khuya, Thư Quânngồi trong xe rút điện thoại ra xem, chẳng có cuộcgọi nhỡ nào cũng chẳng có tin nhắn nào chưa đọc
Lẽ đương nhiên, Châu Tử Hoành chẳng baogiờ gửi tin nhắn Cuộc sống của anh có lẽ muônmàu muôn vẻ, mỗi ngày mỗi đêm đều được làmđầy bởi những mùi hương ấm áp cùng thân thểmềm mại ngọc ngà Nhưng ở một vài phương diệnhoanghalinh
Trang 26khác lại giản đơn đến đáng sợ.
Ví như, bất kỳ sự việc gì anh cũng đều cóthói quen giải quyết qua điện thoại, cho dù là anh
và đối phương chỉ cần nói một câu Có vài lầntrông thấy cô cầm điện thoại gửi tin nhắn anh hoàinghi: “Em không thấy vậy là phiền phức sao?”
“Hoạt động ngón tay cái có thể rèn luyện tríóc.” Cô khác với anh, cho rằng gửi tin nhắn cũng
là một thú vui Mà từ sau đêm qua, cả điện thoạianh cũng không gọi cho cô
Thật ra cô không cảm thấy ngạc nhiên về việcnày, cô biết anh đang giận
Tổng Giám đốc Châu tính khí thế nào, e là cô
là một trong số ít người trên thế gian này hiểu rõ.Yêu cầu gặp mặt tối qua đã bị cô khước từ, sau đó
cô lại ngủ ngay trong cơn nổi giận tam bành đầytrọng đại Theo tính cách kiêu căng tự phụ củaChâu Tử Hoành nếu còn chủ động liên lạc với côthì đó gọi là chuyện “nghìn lẻ một đêm”
Taxi dừng ngay cửa khu biệt thự trong mànđêm, Thư Quân kéo kéo chiếc mũ, chạy xồng xộcđến trước khu biệt thự màu đỏ, tiến lên trước, ấnchuông cửa, kiên trì như thế vừa đúng trong 5hoanghalinh
Trang 27phút, quả đúng là tư thế không vào được quyếtkhông ngừng lại.
Cuối cùng có người đến mở cửa
Hai tay cô cho vào túi áo thể thao, chớp chớpmắt mang biểu cảm cười mà như không cười,
Trong phòng hệ thống sưởi ấm đầy đủ, ngay
cả sàn nhà cũng ấm áp
Thư Quân đá văng giầy, cởi áo khoác ngoài,sau đó hỏi với nụ cười chứa chan: “Ai làm anhkhông vui à?”
Thật ra Châu Tử Hoành chỉ mặc quần cộc áođơn thoải mái, đầu tóc cũng hơi rối nhưng hoàntoàn không có vẻ gì là lộn xộn, mà lại là dáng vẻđầy phong lưu lịch thiệp Thần sắc anh miễn cưỡngnhìn cô, vẫn ngồi ở sofa, gác chân lên, vỗ vỗ vàoghế trống bên cạnh: “Lại đây nào!”
Quả nhiên Thư Quân vâng lệnh bước sang, côhoanghalinh
Trang 28lúc này và tối qua hoàn toàn khác nhau, hoàn toànvâng lời.
Nào ngờ mông vừa kê sát đến ghế sofa liền bịChâu Tử Hoành tóm chặt lấy rồi ôm chầm lấy
Anh không chút thương hoa tiếc ngọc, cô bịđau, khẽ rên lên một tiếng: “Ai da…”, cơ thể mất
tự chủ tựa vào người anh
Bộ ngực Châu Tử Hoành ấm áp rắn chắc, chỉcách bởi một lớp vải bông, khuôn mặt cô áp sátvào anh, dường như có thể cảm nhận được nhịpđập mạnh mẽ rắn rỏi trong lồng ngực
“Rốt cuộc em có ý gì, hả?” Ngươi đàn ôngđẹp trai rõ ràng không vui, âm điệu cuối kéo dàimang chút âm vị nguy hiểm, ngón tay không mạnhkhông nhẹ mân mê gò má chưa tẩy trang của cô
“Ý gì là ý gì chứ?” Thư Quân cố sức ngẩngđầu lên, ánh mắt hiện sự vô tội
Châu Tử Hoành không nói gì, chỉ khẽ nheođôi mắt, lúc này cô mới thật thà giải thích: “Gầnđây mệt mỏi quá, ngày nào cũng không ngủ đủ”
Xem ra đúng là cô rất mệt mỏi, từ góc nhìncủa Châu Tử Hoành thấy rõ sắc xanh thẫm dướiquầng mắt, làn da láng mịn giờ cũng nổi hai nốthoanghalinh
Trang 29mụn hồng nhạt ở gò má.
Châu Tử Hoành mỉm cười “Nếu đã vất vả đến thế chi bằng rời khỏi chốn đó đi.”。
“Thế thì không được.” Thư Quân nhân lúcchuyển tư thế, cố gắng không xoay người, tuynhiên vẫn không cách gì thoát được sự khống chếcủa anh
Thật ra mỗi lần đều như vậy, vấn đề này đượcnhắc đến không dưới một lần, nhưng chưa bao giờvượt quá hai câu Cô thi thoảng than thở công việcvất vả trước mặt anh, còn anh cũng hảo tâm đưa
ra lời đề nghị nhưng cũng chẳng kiên quyết Rõràng biết lý do của cô là giả, vạch trần thì vẫn cứvạch trần nhưng anh không hề có chút hiếu kỳ vớiđáp án thật sự là gì
hoanghalinh
Trang 30Tựa như nghe nói cô mệt, anh cũng khôngthật sự đau lòng.
Giữa anh và cô, có lẽ vốn dĩ không nên canthiệp vào những cảm nhận riêng tư, ví như niềmvui và nỗi buồn đơn độc, mỗi người có khoảngtrống của riêng mình
Quan hệ của họ từ khi bắt đầu đến nay dườngnhư chỉ duy trì bởi một thứ Có lẽ nói chính xác đóchính là bị gắn bó bởi sự “có vay có trả”
Đêm nay, Thư Quân đã trả giá cho sự kiêungạo hôm qua
Châu Tử Hoành có thể lực rất tốt, nhưng côchẳng tin rằng đó là kết quả tu tâm dưỡng tính củaanh mấy tuần qua Ngược lại, cô phát giác ra sự đadạng của anh còn nhiều hơn so với lần đầu gặpmặt, hoàn toàn có thể do khai thác, tích lũy từ chỗkhác
Nhưng cô chẳng mấy để tâm đến những việcnày
Ngay từ khi bắt đầu ở bên nhau, cả hai đãcùng xây dựng một thỏa thuận ngầm Cô là ngườitình của anh nhưng cũng chẳng phải là người duynhất, anh là đối tượng thư giãn giải sầu của cô màhoanghalinh
Trang 31cô tuyệt đối không yêu anh.
Nếu đã không tồn tại tình yêu thì cũng sẽ tựnhiên không sản sinh ra nhu cầu chiếm hữu đángsợ
Thư Quân chỉ biết rằng, bản thân đồng ý cùngChâu Tử Hoành duy trì mối quan hệ như thế nàyhoàn toàn là vì anh là cao thủ tình trường bẩmsinh
Ông trời chưa bao giờ công bằng cả, thế nênmới cho một số người quá nhiều ưu điểm
Ví như người đàn ông trước mắt cô đây.Anh đẹp trai, tính cách ngang tàng, phong lưubẩm sinh, biết dỗ ngọt khiến người khác vui,nhưng lại không quá dung túng… Anh có đủ tiềntài có thể thỏa mãn vô số nhu cầu vô lý của bạn,nhưng bạn đừng bao giờ nghĩ rằng anh có sẽ đápứng tùy tiện nhu cầu của người xung quanh.Ngược lại, ở anh có một sức mạnh khiến ngườikhác không thể coi thường được, có đôi lúc mạnh
mẽ đến mức gần như là độc tài
Nghe ra thì thấy mâu thuẫn nhưng cũng chínhkhí chất mâu thuẫn đó khiến vô vàn phụ nữ khôngthể cưỡng lại được
hoanghalinh
Trang 32Sau một thời gian tiếp xúc, Thư Quân khôngthể không thừa nhận, anh là người tình khiến cômãn nguyện, hoàn hảo ở mọi khía cạnh Là phụ nữtrưởng thành, trong cuộc sống đơn điệu gia nhậpthêm một vai diễn với cô chẳng có gì là xấu Thế
là, cô cứ cùng anh tiếp tục mối quan hệ nhậpnhằng như thế, đến tận bây giờ
Ngày hôm sau khó khăn lắm mặt trời mới lódạng, tia sáng phản chiếu từ áng mây xa xămxuyên qua làn sương mù mỏng, mềm mại tựa nhưlớp cát vàng nhạt chảy, chuyển động vỡ vụn ratrong làn không khí lạnh lẽo mát lạnh
Thư Quân lười nhác cuộn tròn người trêngiường cả ngón tay cũng không buồn nhúc nhích
Cô đã tỉnh một lúc rồi, Châu Tử Hoành đang đứngbên hành lang gọi điện thoại Thời tiết lạnh lẽo thếnày, mà anh chỉ khoác chiếc áo ngủ, thân hình caodong dỏng đứng đối diện cô, cả người chìm trongmàn sương mờ ảo
Bởi vì cách nhau một lớp cửa kính, cô khôngnghe thấy anh nói gì, nhưng có thể mường tượng
ra ngữ khí của anh thật sự không lấy gì vừa ý cholắm Anh vốn có tính ngủ lười, cũng chẳng rõ hômhoanghalinh
Trang 33nay là ai không biết sống chết, sớm như vậy mà đã
tự tìm đến xui xẻo rồi
Cuối cùng thấy anh đã ngắt điện thoại, cô mớitrở mình, lại vùi mình vào chăn
Châu Tử Hoành vừa giáo huấn thuộc hạ đầudây bên kia điện thoại xong, xoay đầu sang liềntrông thấy trên giường nhô lên một khối Anh bướcsang, bước chân không cố ý nhẹ nhàng nhưng vừagiơ tay ra bên chiếc gối rốt cuộc dừng lại
Anh nhè nhẹ nhấc tấm chăn ra, chỉ thấy lưngThư Quân đối diện anh, hai mắt nhắm nghiền đangngủ say Mái tóc cô vừa dài vừa dày, được uốnthành những gợn sóng Lúc này mái tóc rối ấyđang được xõa trên gương mặt cùng bờ vai càngtôn thêm nước da trắng ngần
Châu Tử Hoành cúi xuống, đặt đôi môi lànhlạnh của mình lên làn da sáng bóng mịn màng Sau
đó lặng lẽ cắn một cái không một lời giải thích
“… Ái!” Thư Quân đau quá không khỏi rùngmình kêu lên
Châu Tử Hoành khẽ nheo mắt, cười nhưkhông cười nói: “Em vờ ngủ”
“Sao anh biết em tỉnh rồi?” Thư Quân lẩmhoanghalinh
Trang 34bẩm một tiếng, mở mắt nhập nhèm nhìn anh,trong giọng điệu mang chút trầm khàn quyến rũ:
“Có muốn ngủ cùng em thêm một lát nữa không?”
Châu Tử Hoành nhẹ nhàng ngồi xuống mépgiường, ung dung ngắm nhìn cô “Cùng em thì có
gì hay không?”
Mắt Thư Quân đã nhắm lại, nghe anh nói vậy,
cô chỉ khẽ sững người, tiếp đó mím môi nói: “Saophải nói với anh chứ!”
Tuy là nói vậy nhưng trên gương mặt cô vẫnmang nụ cười duyên dáng, hàng my rậm rạp khẽchớp chớp, cứ thế từ từ khuấy động con tim Châu
Tử Hoành, tê tê buồn buồn khiến tâm tư anh khẽngưng đọng
Thật ra anh cũng đã sớm phát hiện ra bảnthân mình thích bộ dạng lúc ban mai của ThưQuân, có chút gì đó mơ màng lại kiều diễm biếtbao Nhất là giữa lúc tỉnh lúc mê cười đùa cùnganh Trên gương mặt vẫn thường toát ra hơi thởcực kỳ quyến rũ Mỗi lần như vậy, người nằm trêngiường dường như không phải là người phụ nữ mà
là động vật nhỏ anh nuôi dưỡng, lại còn là một conhoanghalinh
Trang 35hồ ly tinh ranh ma mãnh.
Thư Quân cuộn tròn người chờ đợi, phát hiện
ra đối phương đột nhiên chẳng có động tĩnh gì, lúcnày mới mở to đôi mắt nhìn Kết quả bắt gặp đúngánh mắt chăm chú khó hiểu của Châu Tử Hoành,
cô ngây người ra trong giây lát, hỏi: “Anh nhìn gìvậy?”
“Nhìn em.” Biểu cảm Châu Tử Hoành cợt nhảcúi rạp thân người xuống, áp sát bên tai cô nói câu
gì đó, khiến Thư Quân lại mím môi mắng yêu:
“Lưu manh!”
“Anh thấy em thích lưu manh.” Châu TửHoành cười, cởi chiếc áo choàng ngủ, thân thểtráng kiện nhanh chóng dễ dàng đè chặt lấy thânthể phía dưới, bắt đầu một vòng vận động mới trêngiường
Đợi đến lúc chính thức tỉnh dậy thì cũng đãquá trưa, do nhà anh không có quần áo của cô,Thư Quân chỉ khoác chiếc áo sơ mi nam đi đi lại lạitrong phòng
Cô tò mò hỏi:“Hôm nay anh không đi làm à?”.Châu Tử Hoành châm điếu thuốc, ngồi xuốngsofa lật cuốn tạp chí, không ngẩng đầu lên hỏihoanghalinh
Trang 36ngược lại: “Còn em?”.
“Ghi âm xong bài hát rồi, có thể nghỉ ngơi haingày Cơm trưa ăn gì nào?”
“Em quyết định đi.”
Thư Quân cúi đầu lật danh bạ điện thoại diđộng, “… Số điện thoại cửa hàng giao thức
ăn gần đây là số bao nhiêu? Lâu quá không dùng,quên mất rồi”
“Gọi hỏi tổng đài ấy.” Giọng điệu bình thảncủa người đàn ông ngồi trên chiếc ghế sofa, rõràng là không có hứng thú giúp cô
Thật ra bọn họ ở cùng nhau đã lâu, số lầncùng nhau xuất hiện công khai lại cực kỳ ít Côkhông đi xe của anh, cũng cố gắng không cùnganh ra ngoài dùng cơm
Có lần Châu Tử Hoành đã uống quá nhiều,trong đêm khuya trực tiếp đi đến chỗ ở của cô,dường như là không hài lòng, anh ngã xuốnggiường, chau mày nhìn cô hồi lâu, đột nhiên hỏi:
“… Em muốn phân rạch ròi giới hạn như vậy ư?”
Cô cũng không phân biệt rõ được có phải làanh thật sự say không, bởi lẽ sau một hồi, anh lạiđột nhiên nhếch khóe môi, mỉm cười “Yêu lén lúthoanghalinh
Trang 37vụng trộm rất kích thích phải không?… ThưQuân, biểu hiện của em vô cùng thích hợp.”
Vui buồn thất thường như vậy, cô chẳng thèmchấp nhặt bởi lẽ anh cũng ngủ say trên giường cô
Cuối cùng Thư Quân tìm thấy trong điện thoại
di động số điện thoại của nhà hàng cơm Tây, gọiđến đó, rồi quay đầu sang hỏi Châu Tử Hoành:
“Anh ăn gì?”
Châu Tử Hoành nhìn lướt cô một cái, “Emquyết định đi”
Thư Quân cảm thấy trong lòng có chút kỳ lạ,
cô thật sự không hiểu nhiều về sở thích của anhchỉ có thể thay anh đặt phần cơm xào hải sản Ngắtđiện thoại, cô mới phát hiện Châu Tử Hoành đã rờimắt khỏi tạp chí từ lúc nào, chỉ nhìn chăm chăm
cô với vô vàn tâm sự
“Sao thế?”
“Không sao cả.” Châu Tử Hoành mặt khôngbiến sắc đứng lên, ánh mắt lướt qua đôi chân thondài dưới chiếc áo sơ mi nam “Anh về phòng gọiđiện thoại Em đợi một lát mặc quần áo xong rồimới mở cửa.”
Kết quả đợi đến khi cơm trưa giao đến, anhhoanghalinh
Trang 38không ngồi xuống chỉ liếc mắt nhìn một cái liềntuyên bố: “Anh dị ứng hải sản”.
Thư Quân cầm chìa khóa bất giác sữngngười, vậy sao lúc nãy anh không nói?
Còn anh dường như nhìn thấu tâm can của
cô, khẽ nhướng đuôi mắt mang chút biểu cảmchâm biếm, lại như có chút trào phúng, mỉm cườirồi nói: “Xem ra em thật sự không hiểu gì về anh”
Anh có ý gì đây?
Thư Quân không khỏi nghi hoặc chau mày lại,
bỏ qua quan hệ thân phận, số lần hai người cùngnhau dùng cơm vốn cũng không nhiều Còn anhhiện giờ như đang chỉ trích cô?
Châu Tử Hoành kiểu cách kẻ trên người dưới,khi nói chuyện đồng thời động tác khẽ cúi ngườixuống cùng hơi thở áp sát, đôi mắt sâu đen khẽnhíu lại, dường như không vừa ý với biểu hiện củacô
Còn cô cũng chẳng chịu yếu thế, dừng tronggiây lát liền cười hỏi ngược lại: “Có cần thiếtkhông?”
Lời vừa thốt ra, cô hiển nhiên cảm nhận đượckhông khí trong phòng chợt chùng xuống
hoanghalinh
Trang 39Thật ra thần sắc của Châu Tử Hoành trongmắt cô chẳng thay đổi gì quá lớn, nhưng cô cũngkhông chắc chắn về suy nghĩ của anh lúc này đây,cũng không rõ phản bác của bản thân mình cóphải đã đụng chạm đến sự cao ngạo ngạo mạn củangười đàn ông này không.
Không ai nói thế với anh ư? Trực giác ThưQuân tiên đoán bản thân cô có lẽ là ngoại tộc,nhưng cô trước nay vốn có đủ bản lĩnh Chỉ là vì
cô cũng chẳng nợ anh cái gì, thậm chí cả một xucũng không chìa tay ra lấy của anh
Giữa họ quan hệ rất đơn thuần, không ràngbuộc đến lợi ích và tình cảm, thế nên cũng khôngcần tỉ mỉ cẩn trọng phục vụ đối phương
Thế nhưng, hiển nhiên phỏng đoán vừa rồicủa cô là hoàn toàn dư thừa, Châu Tử Hoànhchẳng nổi giận về lời nói thật của cô, gương mặttuấn tú đẹp trai vẫn trầm tĩnh, chỉ thấy anh gật gậtđầu, cười nhạt tán thành: “Em nói rất đúng” Ngữđiệu chậm rãi nhẹ nhàng, ánh mắt lại dừng tronggiây lát trên gương mặt cô sau đó rời đi
Thật ra có lúc, anh mỉm cười còn đáng sợhơn cả đang tức giận Thư Quân không cố ý xoáyhoanghalinh
Trang 40vào đề tài này, vì thế mà hảo tâm đề nghị: “Hay là,
em đổi cho anh”
“Thôi khỏi.” Châu Tử Hoành nhấc chìa khóa
xe từ trên bàn trà nước, lạnh lùng căn dặn: “Vừađúng lúc anh có việc phải ra ngoài, em từ từ ăn,bữa khác chúng ta liên lạc”
“Ồ, được thôi.” Thư Quân cũng không có ýkiến, lúc này đi hóa lại hay, vừa rồi đã có điềm báokhông vui vẻ gì, tiếp tục nói chuyện rất có khảnăng kết cục không vui mà còn chia tay nữa Nhânlúc chủ nhà đi đến trước cửa, cô mới nói thêm:
“Khi nào đi em sẽ khóa cửa giúp anh”
“Đa tạ.” Dáng hình dong dỏng cao khôngdừng lại đến nửa giây, bước chân ung dung biếnmất trong tầm nhìn của cô
Lên xe, Châu Tử Hoành gọi điện cho DiệpVĩnh Chiêu
Đối phương đang ở một nơi vô cùng náonhiệt, chỉ nghe thấy tiếng hét của Diệp Vĩnh Chiêu:
“Bọn mình đang uống rượu cùng nhau nè, mau đếnđây… Tiểu tử này, lúc nãy còn nói là có việckhông đi được, sao lúc này lại có thời gian hả?”
“Đâu ra mà nhiều lời vô nghĩa thế hả? Đến rồihoanghalinh