Hai người quay lại cái lỗ chăm chú nhìn nhữnghạt bụi lơ lửng như những hạt kim cương tí ti, tựurồi tan rồi tựu lại thành những chòm sao không têntrên nền tối như đêm của lỗ hổng.. Khi ôn
Trang 2Âm Phủ Roderick Gordon & Brian WilliamsEbook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Trang 5Thông tin ebook:
Ebook miễn phí tại : www.Sachvui.Com
Tên sách: Âm PhủTác giả: Roderick Gordon & Brian WilliamsNguyên tác: Tunnels [Tunnels #1]Nhà xuất bản: Trẻ
Dịch giả: Lý LanGiá: 92.000
Số trang: 576Kích cỡ: 13x20 cmNăm xuất bản: 2009
***
Ebook được thực hiện bởi các thành viên
e-thuvien (TVE)Chụp hình và quản lý dự án: Hoàng Liêm
Trang 6Đánh máy: voxuanlanh1990, oh_bon,astrologic, Đặng Luân, fujuko, haduyen,thanhtam921992, cockroach, trinhnguyen123,
Hoàng LiêmSoát lỗi chính tả và chuyển ebook: Hoàng
Liêm
Ebook hoàn toàn mang tính chia sẻ, không vìmục đích thương mại Nếu có điều kiện, các bạnnên mua sách để ủng hộ và tôn trọng Nhà xuấtbản
Trang 7Giới thiệu nội dung:
Có bao giờ bạn tưởng tượng rằng:
… Cha của bạn đột ngột mất tích
Và… Chính bạn phải tìm cách giải cứu cha
ra khỏi thế giới tăm tối, đầy rẫy những điều hắc
ám đang diễn ra?
Nhưng
Bạn phát hiện bạn thuộc về thế giới đó…
Nhân vật chính của truyện, Will Burrows làmột đứa trẻ 14 tuổi sống cùng gia đình ở London.Cậu bé có rất ít điểm chung với mọi người trongnhà trừ niềm đam mê đào bới khảo cổ với chamình - một tiến sĩ cổ vật không gặp thời
Khi người cha đột nhiên biến mất, Will cùngngười bạn là Chester quyết định lần theo mộtđường hầm bí mật để tìm tung tích cha mình, đồngthời cũng là thỏa mãn thú đam mê đào bới để lýgiải những điều chưa từng được ai biết đến Ngaykhi chúng tìm thấy một thế giới kỳ dị dưới lòng đất,
Trang 8hai đứa trẻ cũng phát hiện ra một sự thật kỳ bí vàkinh hoàng - một sự thật mà có thể lấy đi cả mạngsống của chúng…
Những người dưới lòng đất rất căm ghétngười Trần-gian, tức dân trên mặt đất Xã hội dướilòng đất cũng phân chia giai cấp nặng nề và nhiềuđịnh kiến dã man Dưới lòng đất, có các vùng đấtkhác nhau như Thuộc địa, Âm Phủ, Địa Ngục,Thành phố Vĩnh viễn, trong đó Âm Phủ và ĐịaNgục là nơi lưu đầy những người phạm tội trongđiều kiện sống khủng khiếp…
Trang 9Mục Lục
Chương Một Chương Hai Chương Ba Chương Bốn Chương Năm Chương Sáu Chương Bảy Chương Tám Chương Chín Chương Mười Chương Mười Một Chương Mười Hai Chương Mười Ba Chương Mười Bốn Chương Mười Lăm
Trang 10Chương Mười Sáu Chương Mười Bảy Chương Mười Tám Chương Mười Chín Chương Hai Mươi Chương Hai Mươi Mốt Chương Hai Mươi Hai Chương Hai Mươi Ba Chương Hai Mươi Bốn Chương Hai Mươi Lăm Chương Hai Mươi Sáu Chương Hai Mươi Bảy Chương Hai Mươi Tám Chương Hai Mươi Chín Chương Ba Mươi Chương Ba Mươi Mốt Chương Ba Mươi Hai Chương Ba Mươi Ba
Trang 11Chương Ba Mươi Bốn Chương Ba Mươi Lăm Chương Ba Mươi Sáu Chương Ba Mươi Bảy Chương Ba Mươi Tám
Trang 12ĐỂ TƯỞNG NHỚ ELIZABETH OKE GORDON
1837-1919
Trang 13Cái gì không biết thì đáng ngờ.
Vô danh
Trang 14Phần Một
Vỡ Đất
Trang 15Chương Một
PHẬP! Lưỡi cuốc chim bổ vào những mảngtường đất, chạm phải vật rắn vô hình nào đó,nháng lửa, rồi cắm sâu và lớp đất sét Cái cuốcvang lên một tiếng phập ngán ngẩm, rồi dừng lại
- Chắc là nó đấy, Will à
Tiến sĩ Burrows bò tới trước trong đường hầmchật cứng Trong không gian tù túng, ông vã mồhôi, thở hồng hộc, bắt đầu cào xới lớp đất mộtcách nóng nảy, hơi thở thoát ra đặc quánh trongkhông khí ẩm ướt
Dưới quầng sáng kết hợp từ hai ngọn đèn phagắn trên mũ bảo hộ của hai cha con, mỗi bụm đấtđược cào xới ra để lộ rõ hơn sàn ván gỗ cũ kỹbên dưới, bày ra bề mặt nứt nẻ với các vân gỗđược tráng hắc ín
Trang 16- Đưa cho ba cái xà beng.
Will lục lọi trong cái túi đeo lưng, tìm được mộtcây xà beng cùn ngắn củn, đưa cho ba nó Ôngđang chăm chú nhìn vào mảng gỗ trước mặt Cốchèn đầu dẹt của cây xà beng vào giữa hai mảnhván, tiến sĩ Burrows nghiến răng khi đè hết trọnglượng của cơ thể mình lên cái cán xà beng để tạolực đòn bẩy Rồi ông bắt đầu nạy từ mép này đếnmép kia Mấy mảnh ván kêu kèn kẹt, rên rỉ kháng
cự lại những khớp lắp ghép gỉ sét, cho tới khimảnh ván hết chịu nổi, vồng lên, rồi bục ra trongmột tiếng kêu rắc rõ to Will hơi lùi lại khi mộtluồng gió nhẹ ẩm lạnh thoát ra từ lỗ hổng mà tiến
sĩ Burrows vừa tạo nên
Hai cha con hối hả rút thêm mấy mảnh ván nữa
ra khỏi sàn, để lộ một lỗ hở rộng bằng bề ngangvai người, rồi dừng tay một lát trong im lặng Cha
và con quay đầu nhìn nhau, trao đổi một nụ cườithoáng qua đầy bí ẩn Gương mặt của người này
Trang 17lờ mờ trong ánh sáng rọi ra từ chiếc đèn pha trên
mũ của người kia, bê bết dấu vết cuộc vật lộn vớibùn đất
Hai người quay lại cái lỗ chăm chú nhìn nhữnghạt bụi lơ lửng như những hạt kim cương tí ti, tựurồi tan rồi tựu lại thành những chòm sao không têntrên nền tối như đêm của lỗ hổng
Tiến sĩ Burrows thận trọng chồm qua khoảngtrống Will ép người bên cạnh cha để nhìn ké quavai ông Khi ánh sáng đèn pha rọi vào hố, một bứctường lát gạch hiện ra rất rõ Đèn pha của họ rọixuống sâu hơn, quét qua mấy tấm áp phích cũ đãlong hồ ở góc, sút ra và phất phơ nhè nhẹ, như tuarong biển bị kẹt giữa những dòng chảy mạnh dướiđáy đại dương Will hơi ngẩng đầu lên một chút,
để ánh sáng đèn pha quyets xa hơn, cho tới khi nóbắt gặp một biểu tượng tráng men Tiến sĩBurrows dõi theo ánh đèn của con trai cho đếnkhi ánh sáng hai ngọn đèn pha của họ trùng nhau
để soi tỏ cái tên trên biểu tượng
Trang 18- Highfield & Crossly North! Đúng là nó rồi,
Will đá loạn xị vào mấy sớ gỗ chân đế của chỗthủng, làm những mảnh vụ gỗ ván mục bắn tungtoé, cho tới khi cái sàn dưới chân nó bỗng dưngtrượt đi và banh ra thành một cái hang Nó bò quakhoảng trống, vớ theo cái xẻng Tiến sĩ lập tứcđuổi theo sau Hai cha con gây ra mấy tiếng răngrắc khi vượt được mấy bước trên bề mặt rắnchắc của sân ga, tiếng chân họ vang vọng, ngọnđèn pha trên mũ họ soi những luồng sáng vào cõi
Trang 19mù mờ chung quanh.
Mạng nhện giăng chằng chịt trên nóc và tiến sĩBurrows thổi phù phù khi một cái mạng nhện báovào mặt Khi ông nhìn quanh, ánh đèn pha củaông chiếu qua đứa con trai, một hình ảnh kỳ lạ củamột mớ tóc trắng như rơm bị tẩy màu xù ra dướicái mũ thợ mỏ đã cũ kỹ bầm dập, hai con mắtxanh nhạt của nó nhấp nhá sáng niềm say mê khi
nó chớp mắt nhìn vào bóng tối Khó miêu tả được
áo quần của Will, đại khái quần áo của nó có vẻnhoè nhoẹt với đất sét bết vào khắp người nó, lênđến tận cổ, khiến nó giống như một bức tượng củamột nhà điêu khắc được phả cho sự sống mộtcách huyền bí
Còn tiến sĩ Burrows là một người đàn ông dẻodai có chiều cao trung bình - người ta không thểmiêu tả là ông cao, mà cũng không thể nói là ônglùn, đại khái là tầm thước Mặt ông tròn trịa, đôimắt nâu sáng trông càng sắc sảo nhờ đôi kính cótròng thạch anh và gọng vàng
Trang 20- Nhìn lên kia kìa, Will, nhìn cái đó!
Ông nói, đồng thời ánh đèn của ông soi vào mộtbiển hiệu gắn trên cái lỗ trống mà hai cha con vừachui vào Cái biển ghi bằng chữ đen to đùng: LỐI
RA Hai cha con bật đèn soi cầm tay, và chùmánh sáng kết hợp với ánh đèn yếu hơn gắn trên
mũ cối xuyên thủng bóng tối để lộ nguyên ra mộtsân ga đầy đủ Rễ cây lòng thòng dưới nóc, tườngthì loang lổ từng mảng và vằn vện những sọc vôibạc phếu ở những nơi kẽ nứt ngấm hơi ẩm Haicha con còn nghe thấy tiếng nước chảy ở đâu đó
Trang 21Hai cha con đã đi tới đoạn cuối sân ga, tiến sĩBurrows lúc này đang chiếu đèn soi vào khoảngtrống của đường hầm xe lửa ở bên cạnh Mộtđống gạch và đất đá vụn đã bít miệng đườnghầm Tiến sĩ Burrows nói:
- Đầu kia cũng sẽ giống như vậy thôi - ắt làngười ta đã bít cả hai đường hầm
Khi hai cha con vạch đường đi dài theo sân gachăm chú nhìn mấy bức tường, họ chỉ có thể nhận
ra mấy mảnh gạch lát màu kem có cạnh màu xanhđen bị rạn nứt lung tung Cứ cách khoảng bathước thì nhô cao lên một ngọn đèn khí, trên chụpđèn bằng kính vẫn còn những con số
Will kêu lên:
- Ba! Ba ơi, lại đây! Ba thấy mấy áp phích nàychưa? Còn đọc được đó Con đoán mấy tấm áp-phích này quảng cáo về đất đai hay gì đó Tấm
Trang 22này còn rõ nè…Gánh xiếc của Wilkinson…sẽ diễn ra tại sân Cộng Đồng… ngày 10 tháng 2 năm 1895 Có một tấm hình kìa.
Nó nói hụt hơi trong lúc ba nó đến đứng bêncạnh cùng xem Tấm áp-phích được nước chừa rakhông bị làm hỏng, và hai cha con có thể nhận ramàu sắc nguyên thuỷ của con quay to màu đỏ vàngười đàn ông mặc đồ xanh đội mũ ống cao đứngphía trước Will nói:
- Coi cái này nữa nè Quá mập ư? Hãy dùng thuốc viên thanh lịch của bác sĩ Gordon!
Một nét vẽ thô kệch miêu tả một ông béo tốtphục phịch có bộ râu quai nón đang cầm một chaithuốc nhỏ
Hai cha con đi thêm một đoạn nữa, bước vòngqua một núi xà bần đổ xuống sàn từ cái cổng tò
vò Tiến sĩ Burrows bảo con trai:
Trang 23- Lối đó ắt là dẫn tới một sân ga khác.
Cả hai ngừng bước để ngắm một cái băng ghếbằng sắt có chậm trổ trang trí
- Cái này mà để trong vườn thì đẹp lắm Nó chỉcần chà sạch và sơn vài nước lên cho láng lẩy
Tiến sĩ Burrows lẩm bẩm trong lúc Will rọi đènsoi vào một của gỗ khuất trong bóng tối Nó nhìnđăm đăm cánh cửa hỏi:
- Ba à, trong bản thiết kế của ba có một vănphòng hay cái gì như vậy không?
- Một văn phòng hả?
Tiến sĩ Burrows đáp, vừa lục lọi các túi áo chođến khi lấy được ra tấm giấy mà ông tìm
- Để ba coi lại
Trang 24Will không đợi câu trả lời, đẩy vào cánh cửa.Cửa đóng chặt Tiến sĩ nhanh chóng mất hết hứngthú với bản thiết kế, đi tới giúp con trai, cả hai hènhau kề vai đẩy cánh cửa mở ra.
Cửa bị kẹt cứng trong khung, nhưng hai cha con
nỗ lực lần thứ ba thì cánh cửa chịu thua Nó bật
mở, hai cha con té lăn kềnh vô phòng, liền sau đó
bị một trận xà bần vụn trút xuống đầu và vai.Vừa ho vừa dụi bụi trong mắt, hai cha con vạchlối đi qua một rừng mạng nhện Will khẽ la lên:
- Oái!
Ngay giữa văn phòng nho nhỏ, hai cha con nhận
ra một cái bàn giấy và một cái ghế phủ đầy bụi.Will cẩn thận đi tới đằng sau cái ghế, và dùng bàntay đi găng phủ lớp bụi bám nhện giăng trên tường
để lộ ra tấm bản đồ to đã mờ của hệ thống đường
xe lửa
Trang 25- Có thể là văn phòng của trưởng trạm.
Tiến sĩ Burrows vừa nói vừa lau bụi trên mặtbàn giấy bằng cánh tay, một tấm giấy thấm lộ ra,bên cạnh đó là một vật thể nhỏ, xỉn màu vì thờigian, rỉ chất gì xanh xanh trên mặt bàn
- Tuyệt vời! Máy điện báo đường sắt, được chếtạo hết sức tinh xảo - ba dám chắc nó làm bằngđồng
Hai bức tường của căn phòng được kê kínnhững kệ hồ sơ chất đầy những hộp bìa cứng đãmục Will chọn một hộp ngẫu nhiên, bưng ra bànthật nhanh, như thể sợ cái hột vụn nát ngay trongtay nó Nó nhấc lên một nắp hộp méo mó, tò mònhìn những tập vé cũ ở bên trong Nó cầm một tậplên, nhưng sợi dây thun cột bị bục đứt, khiếnnhững mẩu vé vụn rơi lả ta khắp mặt bàn
Tiến sĩ Burrows nói :
Trang 26- Vé trắng - người ta chưa in chúng.
- Đúng như ba nói!
Will xác nhận Trong lúc nghiên cứu những tấm
vé, nó không ngừng kinh ngạc về kiến thức của bamình Nhưng tiến sĩ Burrows không còn để tainghe nó nữa Ông đang quỳ xuống, kéo một vật gì
đó nặng nề trên một cái kệ thấp hơn Vật đó đượcgói trong một miếng vải mục, khi ông chạm ta vàothì nó đã rời ra Khi Will ngoái lại để nhìn cái vậtgiống như một cái máy đánh chữ cũ có một tayquay khổng lồ ở bên cạnh, Tiến sĩ Burrows longtrọng nói:
- Còn đây là một mẫu máy in cổ xưa Hơi bịmòn, nhưng chúng ta có thể đánh bóng lại nó
- Để cho vô viện bảo tàng à?
- Không, cho vô bộ sưu tập của ba
Trang 27Tiến sĩ Burrows đáp Ông ngập ngừng mộtchút, gương mặt ông lộ rõ vẻ nghiêm chỉnh.
- Thế này, Will nhé: cha con mình không hé lộcho bất cứ ai biết một lời về chuyện này, khôngmột lời nào cho bất cứ ai, con hiểu không?
- Dạ?
Will xoay hẳn người lại, hơi nhướng chân màylên Đâu có vẻ gì là cha nó sẽ đi rao khắp nơi cáichuyện cha con nó chúi mũi đào bới mấy món đồlinh tinh dưới lòng đất lúc rỗi hơi - mà chắc gì sẽ
có ai thèm quan tâm tới Niềm say mê của hai chacon nó đối với những thứ bị chôn vùi và những thứchưa được khám phá ra là một điều cha con nókhông chia sẻ với ai hết, một kiểu khế ước khiếnhai cha con nó gắn bó khăng khít với nhau
Cả hai đứng trong văn phòng, ngọn đèn trên mũngười này soi tỏ ngương mặt người kia Bởi vì
Trang 28người con trai chưa đáp lời cha, tiến sĩ Burrowsbèn nhìn thẳng vào mắt con và nói tiếp:
- Ba có cần nhắc con nhớ chuyện gì xảy ra hồinăm ngoái về vụ biệt thự La Mã không? Tay giáo
sư lừng lẫy ấy xuất hiện, cướp công đào xới và
chiếm hết vinh quang Chính ba là người đã khám
phá ra chỗ đó, vậy mà ba được gì? Một dòng ghinhận tí ti bị vùi lấp bởi nỗ lực lớn lao chẳng phảicủa hắn trong bài luận văn
- Dạ, con nhớ
Will đáp, nhớ lại cơn uất phẫn của cha nó vàtrận lôi đình bùng phát từ lần đó
- Muốn chuyện đó xảy ra lần nữa sao?
- Không, dĩ nhiên là không
- Ừ lần này ba nhất định không chịu thân phậnmột ghi chú cuối trang sách đâu Ba không muốn
Trang 29ai biết về nơi này Lần này không ai được phỗngtay trên của ba vụ này Con đồng ý không?
Will gập đầu đồng ý, khiến cho ánh đèn trên cái
mũ của nó vọt lên vọt xuống trên tường
Tiến sĩ Burrows liếc nhìn đồng hồ đeo tay
- Cha con mình phải trở về thôi
- Dạ
Will đáp giọng miễn cưỡng cha nó nhận rangay cái giọng đó
- Không có gì thực sự gấp gáp lắm, đúngkhông? Tối mai chúng ta sẽ dành thời gian thámhiểm phần còn lại
- Dạ, con thấy cũng được
Trang 30Will đáp vẻ không nhiệt tình lắm trong lúc đi vềphía cửa.
Tiến sĩ Burrows thân mật vỗ vỗ lên cái mũ bảo
hộ của con trai khi hai cha con ra khỏi văn phòng
- Will à, ba phải nói đây là một phát hiện đángđồng tiền Suốt mấy tháng trời đào xới cũng bõcông, đúng không?
Hai cha con đã tới lỗ trống, và sau khi nhìn lạilần cuối sân ga, cả hai trèo trở lại đường hầm.Được khoảng sáu thước thì đường hầm mở ra đủrộng để hai cha con sóng bước cạnh nhau Nếutiến sĩ Burrows cúi xuống một tí thì đường hầm đủcao cho ông đứng người lên Ông xem xét nhữngsúc gỗ trên đầu và tuyên bố:
- Chúng ta cần phải tăng cường gấp đôi cácthanh giằng và trụ chống Thay vì cách mỗi métmột, thì như chúng ta vừa bàn, sẽ phải hai cho mỗimét
Trang 31- Dạ, không thành vấn đề đâu ba.
Will cam đoan với cha nó, giọng không thuyếtphục lắm Tiến sĩ Burrows dùng giầy ống đá hấtđống đất sét nằm trên sàn của đường hầm, nóitiếp:
- Và chúng ta cần vận chuyển đống này đi chỗkhác Ta đâu có muốn bị dính nhèm nhẹp dướinày, đúng không nào?
Trang 32phong giúp nó cuốc với đào, ông thường xuất hiệnkhi nó đã bày xong mâm cỗ.
Tiến sĩ Burrows lơ đãng huýt sáo qua kẽ răngtrong lúc chậm bước lại để xem xét một đống ván
gỗ và một tháp xô chậu chất chồng lên nhau gọnghẽ Hai cha con đi tiếp đường hầm theo đà lêndốc, tiến sĩ Burrows dừng bước nhiều lần nữa đểkiểm tra những trụ chống bằng gỗ ở hai bên vách.Ông dùng bàn tay vỗ lên chúng, khi ông làm vậy,tiếng huýt sáo vu vơ của ông cất lên cao tôngthành một thứ tiếng ré eng éc không ai khác phát
ra được
Cuối cùng lối đi trở nên bằng phẳng và rộng rathành một căn phòng lớn hơn, trong phòng có mộtcái bàn thô và hai cái ghế bành ngó thấy thảmthương Hai cha con liệng một mớ dụng cụ củamình lên bàn, rồi trèo nốt đoạn cuối con đườnghầm để tới lối ra vào
Đúng kíp khi đồng hồ thành phố gõ xong bảy
Trang 33tiếng, ở một góc trong bãi đậu xe quảng trườngTemperance, một miếng tôn lắp ghép trên mặt đấtđược nhấc lên vài xăng-ti-mét Trời lúc đó chớmthu, mặt trời vừa chạm đường chân trời, hai chacon yên chí bên ngoài vắng vẻ an toàn, bèn đẩytấm tôn ra, để lộ một cái lỗ to trên mặt đất, miệng
lỗ viền khung gỗ Hai người nhô đầu lên một tí,nhìn quanh quất, kiểm tra lần nữa để yên chí làkhông có ai trong bãi đậu xe, rồi mới trèo ra khỏi
lỗ Sau khi đậy lại tấm tôn che kín lối ra vào, Willgạt bụi đất lên tấm tôn để nguỵ trang
Một làn gió nhẹ thổi xào xạc qua hàng ràoquanh bãi đậu xe Một tờ báo bị gió cuốn tròn trênmặt đất, được đà tung những ruột báo xung quanhnhư những trái lông chông Mặt trời dần khuất, trảibóng hoàng hôn lên khắp khu nhà kho xung quanh
và hắt lên bề mặt lát gạch đỏ của khu cư xáPeabody Hai cha con nhà Burrows ung dung rờikhỏi bãi đậu xe, dáng vẻ y chang hai kẻ truy tìmkho báu đã để lại kho tàng dưới chân đồi mà vềthành phố
Trang 35Chương Hai
Phía bên kia Highfield, ông Terry Watkins, haycòn được đồng nghiệp gọi là “Tel xe ben”, đangmặc quần ngủ đứng đánh răng trước tấm gươngtrong buồng tắm Ông đã oải lắm rồi và chỉ mongngủ một giấc thiệt ngon, nhưng đầu óc ông sao cứquay cuồng vì những điều ông đã thấy hồi chiều
Hôm nay đúng là một ngày dài vất vả Ông vàđội dọn quang đã ủi sập xưởng chì trắng cổ lỗ sĩ
để lấy chỗ xây khu nhà văn phòng cho ban ngành
sở nhà nước hay gì đó Ông chẳng mong gì hơnđược về nhà, nhưng ông lại đã hứa với sếp là sẽlấy lên vài mẫu gạch dưới tầng hầm để thử làmmột bản đánh giá tầm cỡ của các nền tầng ở đó.Công ty của ông không thể kham nổi mức quá lốcủa hợp đồng, mà mấy tòa nhà cổ như vầy thường
có nguy cơ đẻ lố công việc
Trang 36Trong lúc ngọn đèn pha xách tay rọi sáng từsau lưng, ông đã vung búa đập bể những viêngạch xưa chế tạo thủ công, gạch bể lòi ra phầnbên trong đỏ au không khác gì những con vật bịmoi ruột Ông vung búa lên lần nữa, mảnh vụnvăng tứ tán và rớt xuống sàn tầm hầm đen thui bồhóng Ông lầu bầu chửi thầm vì cả cái tầng hầmnày được xây dựng quá ư kiên cố.
Sau vài trận lôi phong, ông dừng tay chờ chođám bụi gạch mờ mịt lắng xuống Ông ngạc nhiênhết sức khi nhận ra nguyên mảnh tường ông đụcphá nãy giờ chỉ mới là một lớp gạch mặt ngoài màthôi Lẽ ra bên trong là lớp gạch thứ hai, thứ ba,thì lại là một tấm sắt thô cũ kỹ Ông đập cho tấmsắt vài búa, mỗi búa dội lại một tiếng vang rềnchắc nịch Tấm sắt không dễ gì bị bung ra Ôngthở hồng hộc, dập vụn nát mớ gạch viền quanhmép tấm kim loại vừa bị phát hiện, ngạc nhiên cực
độ khi thấy tấm kim loại ấy có bản lề, thậm chí có
cả nắm đấm cửa chìm trên bề mặt
Trang 37ít nhất cỡ sáu thước, và thực ra thì căn phòng hìnhtròn.
Ông đi qua cửa, đặt chân lên nền đá bên trong
Trang 38Nhưng ông vừa đi bước thứ hai thì sàn đá biếnmất và bàn chân của ông chạm được cái gì ngoài
không khí Một cú rơi! Ông chới với ngay trên
mép, hai cánh tay ông quơ quào loạn xạ cho đếnkhi ông giữ được thăng bằng và lùi ra khỏi miệngvực Ông ngã tựa vào thanh dọc khung cửa vàbám vào đó, hít lấy mấy hơi thở thật sâu để thầnkinh ổn định lại, và tự nguyền rủa cái thói ẩu tảcủa mình
Ông nói lớn, buộc mình tỉnh táo lại:
- Thôi nghe, vụ này không xong đâu!
Ông quay lại, từ từ nhích tới trước, ngọn đèntrong tay ông soi thấy thực ra ông đang đứng trênmột gờ tường, bên ngoài gờ là một khoảng khôngđen hù đáng sợ Ông hơi chồm tới, thử nhìn coibên dưới là cái gì - có vẻ như khối đen ấy không
có đáy Ông đã bước vào một miệng giếng xâybằng gạch khổng lồ Mà khi nhìn lên ông cũngchẳng thấy có nóc đâu cả - thành giếng bằng gạch
Trang 39cong cong vươn lên mất hút vào bóng tối, ánhsáng từ ngọn đèn của ông không rọi tới được Mộtlàn gió mạnh dường như thổi từ trên xuống, khiến
mồ hôi sau gáy ông lạnh giá
Xoay ngọn đèn rọi chung quanh, ông nhận thấy
có những bậc thang, có lẽ rộng chừng nửa thước,dẫn xuống men theo thành giếng, bắt đầu ngaybên dưới cái gờ ông vừa đứng Ông giẫm giẫm lênbậc thang thứ nhất để kiểm tra độ chắc của nó, rồibắt đầu đi xuống cầu thang, hết sức thận trọng saocho không trượt té trên lớp bụi dày, vương vãi rơmrác và cành vụn Lần theo thành giếng, ông leoxuống, càng lúc càng sâu hơn Cho đến khi cánhcửa được rọi sáng bằng ánh đèn pha chỉ còn làmột cái chấm nhỏ xíu phía trên ông
Cuối cùng cầu thang hết bậc, ông lại nhìn thấymình đứng trên một cái sàn lát đá Dùng đèn pinrọi chung quanh, ông có thể thấy nhiều cái ốngmàu đồng gỉ gắn trên tường, giống cây đàn ống ởnhà thờ Ông dõi theo đường của một ống chạy
Trang 40ngoằn ngoèo lên trên thì thấy cái ống đó tận cùngnối với cái một cái phễu, như thể đó là một thứống thông gió gì đó Nhưng cái khiến ông chú ýhơn hết là một cánh cửa có một ô kính nhỏ Ánhsáng đang chiếu xuyên qua ô kính đó, ông khôngthể nhầm lẫn được Ông tưởng đâu mình đâm rađần độn lọt xuống âm phủ, nhất là tai ông nghe cótiếng rì rầm của máy móc và cảm thấy không khínhư bị hút xuống liên miên.
Ông từ từ tiến tới gần cửa sổ, cái ô kính dàyhình tròn, lốm đốm và trầy xước vì cũ kỹ Ôngnhóng nhìn qua và không thể tin nổi vào mắt mình.Qua mặt kính gợn sóng, ông thấy một cảnh giốngnhư trong phim đen trắng đã cũ bị trầy trụa.Dường như có một con đường và một dãy nhà
Và tắm trong ánh nắng tỏa ra từ những trái cầurực rỡ của những đốm lửa di động chậm rãi, người
ta đang lây lất quanh quẩn Những con người bộdạng phát gớm Trông như những con ma xanhxao mặc quần áo thời xưa lắc xưa lơ