BÀI THƠ VỀ MẸ Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ Không lần nào kể hết nỗi lòng con.. Ơn nghĩa sinh thành như biển như non, .... Nghĩ đến Mẹ suốt cuộc đời tần tảo, Con đòi theo níu vạt áo kh
Trang 1
BÀI THƠ VỀ MẸ
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ Không lần nào kể hết nỗi lòng con
Ơn nghĩa sinh thành như biển như non, Thơ của con nhỏ chưa bằng hạt bụi
Lạc lõng phương trời, bước đi thui thủi, Sương tuyết phôi pha nhuốm bạc mái đầu
Bỏ quê hương trang trải những niềm đau,
Mà năm tháng chưa phai mờ dông bão Nghĩ đến Mẹ suốt cuộc đời tần tảo,
Con đòi theo níu vạt áo không rời
Tay dắt con vẫn nặng trĩu đôi vai, Đường quan dài giữa trưa hè gắt nắng Con lủm đủm quẩn quanh theo gánh nặng, Cát bỏng chân con, nước mắt mẹ trào Không chỗ nào có bóng mát cây cao,
Để ngồi đỡ tạm thời vài ba phút
Câu chuyện xưa Mẹ từng lo chăm chút, Cõi lòng con rơi lệ biết bao lần
Đã già rồi sao cứ mãi tủi thân, Con còn nhỏ, Mẹ đã sớm về Tiên Phật Cay đắng ngọt bùi, cuộc đời chơn chất, Công danh lật đật, có trước không sau Con cố gắng vươn vai làm lại từ đầu, Khi nắng sớm, mưa trưa, khi bão tố, Vẫn vững tâm như tuồng có Mẹ độ
Khi đặt bút cảm xúc đó lại dâng tràn, Mắt cay cay, lòng nhớ Mẹ vô vàn ! Nên vần thơ cứ loay hoay chi lạ,
Ý lộn xộn tuôn ra khắp mọi ngả, Như đời con trôi dạt chốn trời xa
Võ Đình Tiên