Thơ tôi chỉ là những cảm xúc chợt đi qua, có thể chỉ là một phút mênh mông trước thời gian đã qua đi, có thể là một niềm đau đang chôn dấu, một phút xao động trong trái tim hay là nhữn
Trang 1
Tôi viết những niềm vui, nỗi buồn theo năm tháng trong cuộc đời mình
lên những trang giấy và gọi đó là thơ tôi Thơ tôi chỉ là những cảm xúc
chợt đi qua, có thể chỉ là một phút mênh mông trước thời gian đã qua đi,
có thể là một niềm đau đang chôn dấu, một phút xao động trong trái tim hay là những gì còn lại sau một cuộc tình của bạn, của tôi…Bạn có thể xem nó như là trang nhật kí của tôi vậy, bởi vì tôi không có thói quen viết
nhật kí, nhưng bạn có thể thấy được điều gì đó trong thơ tôi, cũng có thể ở
một trang nào đó bạn sẽ thấy khó hiểu mông lung, nó như là tâm trạng của tôi lúc đó, nhưng cũng có thể bạn sẽ tìm thấy chính mình ở trong một phút nào đó của tôi, có thể là đằm thắm dịu dàng và cũng có thể là như đang nổi loạn…Tôi chỉ hy vọng là bạn hãy như tôi, cứ trải lòng ra và sống, sống
là chính mình và dù đôi khi thấy hối hận vì những lỡ lầm nhưng sẽ không hối tiếc vì đã không sống thật là mình…
09 / 12 / 2000
Mai Hoa
Trang 2GIÁ NHƯ ANH
Anh đã đánh mất con đường đi tới trái tim em
Em hối tiếc vì anh nông nổi quáGiá anh hiểu em không hề xa lạ
Đã dành trọn trái tim mình chờ đợi…
Chờ đợi …Riêng anh
Anh đã đánh mất con đường đi tới trái tim emChỉ có thời gian mới biết bao giờ anh thay đổi
Đã bao lần sao đổi ngôi và em giận dỗi
Tự nhủ lòng rằng hãy tha thứ cho anhNhưng anh biết không đâu chỉ có một lần
Em nhìn thấy sau lưng anh là cô gái khácVà…vòng tay cô ôm chặt lấy vai anh
Tất cả trong em vụn vỡ tan tành
Và không thể keo nào hàn lại được
Em đã quay lưng âm thầm lặng bướcMong cho anh làm một kẻ chung tình
Sao giờ đây anh trở lại van xinMột ngôi sao đã đổi ngôiChẳng thể nào đổi ngôi lần nữaBởi con đường đi tới trái tim emAnh đã đánh mất rồi
29 / 08 / 1997( Un seul ê tre vous manque, tout parait dé peupler!)
MÀU TÍM
Em đã yêu anh, mối tình đầu
Đâu biết rằng tình sẽ buồn đau
Bởi anh chỉ là người lữ khách
Ghé thoáng lòng em, có nhớ đâu.
10 / 10 / 19
VÌ SAO
Anh đã đến và ra đi mãi mãi
Để lại niềm đau nhức nhối trong tôi Anh đã hứa, sao lại quên vội vã
Bỏ lại ngày xưa lặng lẽ, đơn côi.
Sao lại thế, anh ơi sao lại thế Anh đã đi, hờ hững cả rồi Sao lại thế, tình yêu ơi sao thế Trả lời đi, dù chỉ một lần thôi…
03 / 11 / 1997
Trang 3THÁNG 5 VIẾT CHO ANH
Đông Hà bây giờ chớm lại đông
Tình xưa xin giữ trọn trong lòng
Thu chia tay ấy, anh còn nhớ
Trái tim côi cút vướng sầu đông.
Đông Hà phố ơi còn nhớ không
Ngày xưa lòng đã hiểu tấm lòng
Sao môi e ấp không dám nói
Để tháng 5 này chớm ngọn đông.
Đông hà anh ơi còn nhớ không?
11.05.1999
VIẾT Ở TRIỆU VÂN
Tôi có ở đây những ngày buồn
Xa nhà trong một buổi mưa tuôn Giờ nhìn cát trắng mênh mông quá Nhớ càng thêm nhớ, buồn thêm buồn Sáng nay trời lại đổ mưa tuôn…
24 10 1999
(Tuần đầu tiên làm giáo viên hợp đồng ở Triệu Vân)
SUY NGẪM Ở TRIỆU VÂN
Những tưởng về đây
sẽ nghe lòng dịu lại
Sáng nhìn mênh mông mưa và cát trắng
Có đắng thật lòng mới hiểu đắng cay
Ôm linh hồn ta cô quạnh hằng ngày
Thấy lạc lõng, bơ vơ và mệt mỏi
Những ngày đẹp xưa giờ đành quỵ gối
Run rẩy
Chẳng cất nổi một tiếng cười
Như những ngày xưa
Chỉ có thể thở dài
Theo những cơn mưa.
02 11 1999
Trang 4CẢM NHẬN VU VƠ Ở TRIỆU VÂN
Gió đẩy cát cuộn lên thành đụn sóng
Gót chân nào vô tình làm đụn sóng vỡ tan ra
Con dã tràng vê từng hòn cát nhỏ
Lấp mãi đến bao giờ mới cạn biển đông
Con còng gió đào hang
đến bao giờ mới ở yên một chỗ
Rong ruổi một đời
Con sóng nào
sẽ không vỡ khi tới được bờ?
Người làm biển bao giờ mới có được làn da màu trắng
Trẻ con
sẽ chẳng còn thấy gạo ít hơn khoai
Còn ta…
sẽ đợi gì ở ngày mai
Khi hôm nay là một ngày vô nghĩa
Gió mưa nhỏ góp lâu thành nước lũ
Đã yêu say đắm, ngoài dửng dưng.Đêm đêm trước biển mênh mông sóng
Em đã đợi chờ một vận mayLòng em phải cố không bật khóc
Ở gần chẳng một lần nắm tay.Con còng đùa gió bay trên cátChân em lội sóng, sóng vỗ vềBiển mênh mông ơi dâng dông bãoCuốn hết dùm em những đam mê
01 04 2000
Trang 5SẼ MÃI LÀ KỈ NIỆM
Rồi một ngày sẽ xa mãi nơi đâyNơi em sống những ngày mênh mông nhấtNơi đã có những đêm trần chân đấtLội bộ cùng anh với cát, biển và trời
Nơi những con thuyền không cỡi sóng ra khơiTạo cho anh và em một trò chơi con trẻĐuổi bắt còng trong ánh đèn sáng lóe
Bẻ hết càng chúng rồi mới thương chúng không may
Đầu mũi thuyền em ngồi ngắm sao bay
Em đã nói em là ngôi sao xa nhấtAnh có biết đó là lời buồn nhất
Vì hiểu rằng ngày mai sẽ mất anhAnh vô tình như một ngôi sao xanhTrên tít tắp với niềm vui vời vợiAnh rực sáng cạnh sao em tàn lụiTrong cô đơn buồn tẻ với niềm riêng
Có lẽ em là một kẻ điênYêu một người đã có quá nhiều hạnh phúcCòn em vốn đã đau buồn trong tù ngục
Mà cuộc đời đã ban phát cho emSao anh không cố một lần đọc mắt em xem
1.4.2000
VÔ ĐỀ ĐÊM THỨ BẢY
Em hiểu rằng từ khi anh đếnNgày tháng của em chẳng thể còn bình yênĐứa con gái đam mê niềm quậy pháBỗng bây giờ mong lột xác mơ hiềnMái tóc tém không còn kiêu hãnh nữa
Mơ tóc dài để tóc xõa ngang vaiKhi ra phố không còn lao xe cuốcMặc áo dài, guốc mộc, bước một hai
Em đổi thay vì anh mong như vậyNhưng em đổi thay rồi, anh cũng đổi thay
Tháng ngày giờ đơn côiTim xưa vỡ mất rồiBiển ngàn đời vẫn mặnTình em sóng dạt về đâu 17.4.20
Trang 6HÃY NÓI BẰNG ĐÔI MÔI THẬT CỦA ANH
Tạo hóa đã ban cho anh đôi môi
Để anh nói với em những lời đường mật
Em dối lòngTin rằng tình yêu anh dành cho em là thật
Để bây giờ nếm “hạnh phúc”… xót xa đau Tạo hóa đã ban cho anh những lời nói ngọt ngào
Buông hờ hững trên đôi môi hờ hữngTan nát hết nghi ngờ em rất thật
Đã dùng bằng cả nghị lực nhóm lên
Ôi xót xa cho đôi môi của emKhông thể đáp lại môi anh bằng những lời cứng rắn
Dù lí trí can ngănRằng hai đôi môi đều do Chúa trời nhào nhặnSao môi anh ngọt ngào và giả dối hơn em?
Hãy nói đi anhHãy nói với em đi anhĐừng hờ hững buông nữa lời đường mật
Hãy một lần nói với emMột lời rất thật
Từ trái tim anh
Dù lời thật đó sẽ… xé lòng emNhưng rồi em sẽ vượt qua
Dù sẽ một mình trong dông bãoCủa cuộc tình em trao trọn cho anhCòn hơn bây giờ em sống chông chênh
17.4.2000
SAO BĂNG
( Biển Triệu Vân đợi trăng lên)
Ngôi sao băng đã đi qua đêm nay
Bất ngờ quá chưa kịp thành điều ước
Việt nói rằng: “Một linh hồn đã vuột”
Tôi không tin nhưng chợt cảm thấy buồn
Sao băng ơi
Điều đó có phải chăng là thực?
Một linh hồn đã rời bỏ thế gian?
Giữa một đêm sóng biển hát tung tràn
Linh hồn biển thu màu trăng đêm Huyền hoặc
Gió vẫn đùa với còng trên cát
Những con thuyền vẫn chở những ước mơ
Giữa bầu trời sao
Sao băng đến bất ngờ
Nếu kịp ước
Tôi sẽ cầu mong không linh hồn nào bất hạnh
Và thế gian này không còn những khổ đau
Và xin người Đức Chúa ở trên cao
Xin suốt đời chỉ ban điều hạnh phúc
24.4.2000
Trang 7LỜI CUỐI CHO TÌNH ĐẦU
Đã xa rồi sao còn lưu luyến mãi
Bao năm chưa dễ có phôi pha
Tuy chia cách đã ngăn đôi đứa
Hi vọng mong manh, ấp ủ bao ngày
Người ơi, nơi ấy còn chăng nữa
Góc xuân riêng cho chút hoa mai
Hay là đã trọn cho người khác
Hoa trắng rơi tàn, trắng tang bay
Giờ đây nước mắt thôi ngừng chảyMột lời cho vẹn một tình yêuNgày mai người đã là người khácQuên hẳn một người ngẩn ngơ đau
Người ơi, sao khó lòng đến thếCho một lời đoạn tuyệt tình yêu
Mà sao ngang trái lời “vĩnh biệt”Mai trắng lìa cành, đeo tang chiều
4.5.2000
ANH HỀ CỦA GÁNH XIẾC RONG
Mang tiếng cười cho thiên hạ hằng đêm
Còn nụ cười thật của anh?
Và nước mắt cuộc đời nhọc nhằn của anh
Giấu ở đâu sau lớp hóa trang kì dị
Thiên hạ bỏ tiền
Và được cười với trò giải trí
Họ thừa tiền và thừa cả thời gian
Còn anh?
Nhọc nhằn với nụ cười cố nặn
Cả mồ hôi và nước mắt để sinh tồn
Không có chút thời gian
Để một lần được cười như họ
Được ngồi trên khán đài
Nghe lại trò đùa
Bi hài kịch của thế gian
Qua trí tuệ
Và lòng yêu cuộc sống nồng nàn
Anh làm sống mãi những điều bình thường nhất
Xoa dịu lại những linh hồn rộng, chật
Để họ cười và yêu cuộc sống như anh
Hàng ngàn khán giả liệu ai có một lần
Đồng cảm với anh sau cánh gà vừa khép
18.6.2000
Trang 8SỰ THẬT
Tặng PVH
Chợt ngọn gió nào đi qua trái tim băng giá của em
Anh dấu yêu
Sao anh vô tình hơn ngọn gió
Hãy ghé lòng em dẫu chỉ một chút thôi
Em sẽ đợi chờ anh bằng trọn tuổi đôi mươi
Sẽ yêu anh nồng nàn hơn đóa hồng vừa hé
Em sẽ không oán hờn, không trách móc
Dù một ngày anh sẽ hờ hững với em
Anh dấu yêu Xin anh hãy tin em
Đừng tin vào những gì diễn ra trước mặt
Miệng đùa cợt nhưng lòng em son sắt
Quen nhiều người nhưng yêu chỉ riêng anh
Có thiên đàng và địa ngục làm chứng cho lòng em
Em thật lòng yêu anh bằng cả linh hồn và suy nghĩ
Quá khứ đã thuộc về người
Còn bây giờ và sau này hãy thuộc về nhau
Tất cả tình yêu của em dành trọn riêng anh
Bởi chỉ vì một điều đơn giản
Em thích sự tự do và nổi loạn
Anh khiến cho em thèm muốn dịu hiền
Em đã từng sống cao ngạo, cuồng điên
Còn anh, lạnh lùng với em hơn tất cả
Những gã đàn ông yếu đuối quanh em
Họ nói với em những lời ngọt ngào đường mật
Linh hồn em cạn kiệt yêu thương
Con tim em băng giá – lẽ thường
Nhưng sự lạnh lùng của anh với em đã làm băng tan chảy
Em cũng không hiểu vì sao như vậy
Chỉ biết rằng anh thật to lớn bên em
Ở bên anh, em cảm thấy bình yên
Không còn ám ảnh những màu đen cô độc
Em cảm thấy ấm lòng – dù phút chốc
Biết anh sẽ xa, xa em mãi không thôi
Em sẽ nhớ anh, sẽ yêu trọn cuộc đời
Bởi chỉ có anh là người hiểu em hơn hết thảy
Đó cũng sẽ là một điều an ủi
Vì dù sao có một đôi lần anh đã nghĩ đến em
Em sẽ giữ gìn dù nó rất mong manh
Nhưng đã cho em nguồn động viên to lớn
Em sẽ đứng vững, sẽ ngẩng cao đầu, sẽ sống
Trang 9Dù cuộc đời sau này em chỉ có riêng em
Vì em biết em sẽ chẳng bao giờ có anh
Nhưng em sẽ không buồn vì điều đó nữa
Em chỉ cần ở anh một lời hứa:
“ Anh tin em và anh mãi tin em”
20.7.2000
TỪ SÂU THẲM TRÁI TIM
Từ sâu thẳm của trái tim em
Vẫn dành cho anh một tình yêu mãnh liệt
Dù năm tháng đong đầy tuyệt vọng
Lấp dần đáy mắt cô đơn
Từ sâu thẳm của trái tim em
Em vẫn dành cho anh một tình yêu tha thiết
Dù bốn năm đợi chờ, dù anh không hề biết
Vẫn nguyện cầu, em còn được yêu anh
Từ sâu thẳm trong trái tim em
Đã biết được rồi một ngày em sẽ khóc
Khi anh tìm thấy thiên đàng hạnh phúc
Mà anh miệt mài săn đuổi chốn xa xôi
Từ sâu thẳm của trái tim em
Em đã biết sẽ ngàn ngày nhức nhối
Nhưng tình yêu chân thật của em không có tội
Đơn giản chỉ vì em đã chọn yêu anh
Từ sâu thẳm của trái tim em
Đã dồn nén nhớ thương để một ngày thỏa khóc
Cuộc sống bon chen không làm quên lãng
Vạn ngày yêu lặng lẽ mênh mông
Từ sâu thẳm của trái tim em
Nâng niu tròn mảnh cỏn con kỉ niệm
Tràn đau đớn mỗi lần nhớ đến
Hạnh phúc một lần…vô tình anh nắm tay em
Từ sâu thẳm trong trái tim em
Hằng khao khát được gặp anh lần cuối
Chỉ để biết người em yêu bốn năm về trước
Bây giờ anh sống ra sao
Từ sâu thẳm của trái tim em
Vẫn in rõ con đường em cùng anh ngày trước
Trăm con sóng trong lòng xúi giục em dấn
bước
Nhưng đến cổng nhà anh rồi, em lặng lẽ quay đi
Từ sâu thẳm trong trái tim em
Em hiểu rõ em không còn cơ hội
Để nói với anh vì tình yêu, em không hề tiếc nuối
Để nói với anh rằng em mong mỏi có anh
Từ sâu thẳm trong trái tim em
Em đã biết em mất anh mãi mãi
Và em biết em không may mắn bằng người con gái
Mà người em yêu đã chọn để yêu
Từ sâu thẳm của trái tim emAnh biết không anh, ngàn mũi kim đau nhói
Em mĩm cười mà lòng trân trốiKhi biết rằng anh sẽ cưới người ta
Từ sâu thẳm trong trái tim emDòng nước mắt chảy quanh co muôn lốiMỗi cơn đau bóp con tim nhức nhốiThế là từ đây em sẽ mãi đơn côi
Từ đây em sẽ còn ai để chờ, để đợi
Em sẽ còn ai để yêu thương, mong mỏi
Sẽ còn ai là niềm tin, là chỗ dựa giữa đời.Sao chuyện tình buồn đến thế anh ơi
Em có đòi hỏi gì đâu mà than trách
Em chỉ muốn được yêu anh ở trong sự thật
Mà sự thật này phũ phàng lắm anh ơi
Biết bao thời gian em chới với giữa đờiNhưng em vẫn chưa một lần gục ngã
Vì khi đó trong tim anh chưa hề có ai cả
Dù chưa một lần anh dành một góc nhỏ cho em
Em vẫn nguyện cầu và nhủ rằng em còn được yêu anh
Nhưng bây giờ em còn người nào để yêu thương đây nữa
Anh đã thuộc về người taThần tượng lòng em đang sụp đổ
Em biết làm gì giữa mênh mông ngày tháng đây anh
Đừng lạnh lùng, đừng lặng im với em thế hỡi anh
Em không đủ sức để trốn lòng mình mãi mãi
Em không muốn chạy trồn một tình yêu vô tội
Em không còn cứng cỏi với chính mình được nữa đâu anh
8.8.2000
Trang 10VÔ ĐỀ
Có giận được chăng – sẽ giận rồi
Có hờn trách được – trách không thôiNhưng vì phận bạc, đời đen đủi
Có giận – trách cũng chẳng thành đôi
Có khóc được chăng – đã khóc rồiTôi thèm nữa giọt để mà vơiThôi còn chỉ biết buồn ngày thángGửi hồn vô cảm theo tiếng cười
9.8.2000
GẦN CŨNG NHƯ XA
Ở gần mà chẳng bằng xa thêm
Chung khoảng trời xanh, chung ánh đêm
Xa xôi đâu mười lăm cây số
Có trách ai đâu, buồn ai đâu
Xa để mà chi, xa…đớn đauGần để mà chi, gần… thêm sầuChi bằng xa nữa, xa thêm nữaCho lòng nguôi bớt nhớ về nhau
10.8.2000
ĐÊM
Đêm Trống trải…
Đếm thời gian
Cô quạnh
Nhớ chăng anh
Xa cách biết bao ngày
Em với anh, ngắn lắm nẻo chim bay
Mà dằng dặc đường con tim hòa nhịp
Cùng một khoảng trờiCùng màu đất
Mà cách xa như vô tận anh ơi
Trong tình yêu
Em luôn sống chơi vơi
Và em biết
Em đa đoanMong mỏiAnh biết chăngTrái tim đâu có tội
Mà tình yêuTựa sợi khói mong manh
Em là kẻ vô tìnhTrước những kẻ vây quanh,
Vì chẳng ai khiến con tim em rung động
Trang 11Bởi nó đã đập cho mối tình vô vọngTrao trọn cho một ngườiLạnh lùng với nó
Là anh
Một kẻ vô tìnhVới những người con gái đẹp vây quanh
Còn em…?
Chỉ là “con vịt bầu” xấu xíNếu không có một điều kì dị
Thì đến bao giờVịt biến thành thiên nga được hở anh
Tự nhủ lòng rằng: em đành sống chông chênh
16.8.2000
NẾU ANH HIỂU …
Chẳng thể giận cuộc đời này đã khắc nghiệt với riêng emCũng không thể đòi hỏi đời ban phát cho em nhiều hạnh phúc
Em chỉ cần có anh ở bên em
Đừng quay lưng với em nhé anhTrong câu chuyện tình yêu
Mà tim em yên ngủAnh biết không anh
Em rất sợ nỗi cô đơnHơi ấm bạn bèCũng không thể lấp đầy những khoảng trống trong em
Khi đêm tối một mình em đối diệnDưới ánh trăng em chỉ thấy bóng mình
Em cần lắm bờ vai rộng yên bình
Để một phút thấy giông tố quanh em dừng lại
Gào thét ngoài vòng tay ấm áp của anh
Anh thân yêu xin hãy ở bên emKhi sóng gió xé lòng em đau đớn
Em không muốn mang con tim đùa giỡn
Thì xin anh đừng đùa giỡn với tim em
Trong cuộc đời đầy rẫy những bon chen
Em luôn thấy cô đơn và mệt mỏiBao ước mơ cứ xa tầm tay vớiKhao khát của em có thể tàn lụi mất rồi
Em phải làm gì đây hỡi anh ơiNgày tháng cũng như càng mênh mông quá
Đừng ở bên em như người xa lạ
Mà ở bên em bằng một tấm lòng
Em chỉ cần thế thôi anh biết khôngMột góc nhỏ xin hãy là nơi bình yên nhất
18.8.2000
Trang 12VIẾT CHO ĐÊM TRẮNG
Đêm nay đêm dài quá đêm ơiLắng nghe khắc khoải với chơi vơiThu đã gần qua, đông gần lạiHương xưa trăng gió mải mê chơi
Đêm nay đêm dài quá đêm ơiLòng nghe lạnh tanh, hồn nguội rồiChỉ buồn nhè nhẹ, đau nhè nhẹSao còn leo lét cháy đơn côi
Đêm nay đêm dài quá đêm ơiDằn lòng tan nát giọt đau rơi
Đã muốn buông xuôi cho vơi cảTiếc nỗi còn mang nặng nợ đời
Đêm nay đêm dài quá đêm ơiLắm kẻ mộng say – họ yêu đờiVứt bao nhọc nhằn ngoài phía cửa
Rũ quên đau đớn, thở thảnh thơi
Còn đây - Đêm dài quá đêm ơiLàm sao dứt bỏ để yêu đờiLàm sao quên hết, sao yêu mếnĐêm nay đêm dài quá đêm ơi…
30.9.2000
BIỂN NGÀY MUA ĐÔNG
I – Triệu Vân ơi, một sáng mùa mưa
Nỗi nhớ nhà và nhớ anh quấn quýt
Mưa vẫn bay, gió thét gào, xoắn xuýt
Giọt nước dột đầu, gõ những mênh mông
II- Ngàn con sóng mùa đông, ầm bờ cát
Những thân lao, hoa chông gắng gượm mình
Biển mịt mù ca bài hát bình minh
Bãi bạc lộng nước ngậm dần dãi cát
Gót ướt lạnh, lội khe vào với lớp
Trên bảng đen, viên phấn trắng run run
Tiếng hát trò quê sưởi ấm lòng đôi chút
Vẫn nghe nỗi nhớ thương ăm ắp dâng đầy
III – Triệu Vân ơi, đã lại mùa mưa lũ
Lệ Xuyên tôi lên, đò chống trên đườngNhìn nẻo đường dài hun hút mà thươngNhững cô gái về Triệu Vân dạy học
VI – Đêm, nghe gió thét
Thương trò nghèo quê nộiMỏng manh tấm áo mưa, ôm giá lạnh đến trườngMắt sáng tròn trên những cặp môi run
Tay tím tái, cây viết thành khó bảo
Gắng lên em, cô trò mình cùng học
Vì sau này cái chữ ở cùng emGắng lên em để mai này được nhớBuổi học ngày đông trên cát biển quê nghèo 14.10.2000