Tài liệu này sẽ giúp bạn hiểu hơn về bài thơ Rahsody ona windy night. Bài thơ được chia thành 6 đoạn, bắt đầu mỗi đoạn là một cụm từ chỉ thời gian tăng theo một chiều xuyên suốt khắp bài thơ ( twelve o’clock, haft past one, haft past two, haft past three, four o’clock). Khi mới bắt đầu đọc có thể cho rằng đây là một hình ảnh của một người nào đó đi dạo về nhà sau một đêm ra. Nhưng sau đó ta phát hiện ra việc đi dạo này bắt đầu lúc 12 giờ đêm và không kết thúc cho đến 4 giờ sán. Cuộc dạo này diễn ra trong từng giai đoạn nhỏ và đi kèm theo đó là những hành động khác nhau . Đây là đầu mối đầu tiên để thấy rằng bài thơ tập trung nói về sự cô lập và một xã hội phân lập.
Trang 1PHÂN TÍCH BÀI THƠ RAHSODY ON A WINDY NIGHT
1 Nội dung bài thơ “ Rhapsody on a windy night”:
Bài thơ được chia thành 6 đoạn, bắt đầu mỗi đoạn là một cụm từ chỉ thời gian tăng theo một chiều xuyên suốt khắp bài thơ ( twelve o’clock, haft past one, haft past two, haft past three, four o’clock) Khi mới bắt đầu đọc có thể cho rằng đây là một hình ảnh của một người nào đó đi dạo về nhà sau một đêm ra Nhưng sau đó ta phát hiện ra việc đi dạo này bắt đầu lúc 12 giờ đêm và không kết thúc cho đến 4 giờ sán Cuộc dạo này diễn ra trong từng giai đoạn nhỏ và đi kèm theo đó là
những hành động khác nhau Đây là đầu mối đầu tiên để thấy rằng bài thơ tập trung nói về sự cô lập và một xã hội phân lập
Bài thơ mô tả một cảnh thị trấn vào ban đêm và được dựa trên một ý tưởng âm nhạc Các chi tiết trong bài thơ này bao gồm cả tầm nhìn của đèn đường , người phụ nữ ở ngưỡng cửa, mùi hương , các hồi ức - có nguồn gốc từ cuốn tiểu thuyết Babu de Montparnasse (1898) của Charles- Louis Philippe Eliot sáng tác bài thơ này theo cách đặc trưng của những biểu tượng nước Pháp, đặc biệt là dựa vào thơ của Laforgue Hình ảnh những con người tập trung một số lượngnhỏ , những hình ảnh mờ nhạt cho thấy cuộc sống bẩn thỉu và nghèo khổ của một thành phố hiện đại Mục đích của nó là để gợi lên một tâm trạng của một cơn ác mộng kinh dị cũng như để truyền đạt một ý tưởng về nghèo khổ của cuộc sống đô thị Đêm trăng đầy gió làm méo mó những kỷ niệm không vui của người kể chuyện vào một cơn ác mộng khi anh đi dọc theo đường phố đang thắp sáng Chủ đề là thời gian trôi qua,
và những cột đèn đường vào những thời điểm khác nhau của đêm đã khiến bộ nhớ nảy ra những hồi ức trong nó Bài thơ này là một phiên bản của bụi bẩn và rác rưởi của đô thị được quan sát bởi người nói trong khi đi bộ xuống một đường phố vào giữa đêm và đến cư trú của mình vào lúc 4 giờ sáng
Trang 2Trong đoạn thơ đầu tiên: bài thơ được đặt vào trong không gian trên đường phố vắng vẻ , dưới ánh trăng sáng của một đêm gió lộng, thời gian là 12h khuya Người đàn ông trẻ (người kể chuyện) đang đi trên đường phố, và chịu sự chi phối của những cây đèn đường Ở đây đưa đến cho người đọc một cảm giác thích thú kỳ lạ
về sự tưởng tượng đầy phá cách Người đàn ông đi dọc theo con đường để trở về nhà của mình khi mặt trăng đang phủ vầng sáng bạc của mình lên mọi thứ Ông ta được xem là một người điên với bộ nhớ lộn xộn như một người mất trí Những gì tỉnh táo nhất của bộ nhớ đã bị chia ra và thay thế cho “ lunar synthesis” với sự logic biến dạng
Trong đoạn thơ này có hai hình ảnh so sánh tuyệt vời và không lẫn đi đâu xa vời Sự so sánh ở đây là không thể xảy ra trong đời sống thực, qua đó cũng góp phần tạo nên những hình ảnh siêu hình Đèn đường phố được so sánh đập như trống là không thể tưởng tượng trong cuộc sống thực Đèn đường phố có thể cho ánh sáng, nhưng nó lại không vang lên nhịp đập như một cái trống Bằng cách kết hợp hai ý tưởng hiển nhiên khác nhau, một hình ảnh siêu hình đã được tạo ra.Một lần nữa, khi so sánh của sự dao động lúc nửa đêm của bộ nhớ với hình ảnh một người điên rung lắc cây phong lữ Điều này cũng góp phần tạo nên một hình ảnh siêu hình trong bài thơ
Đoạn thứ 2, người đàn ông hầu như hơi bị khùng; bộ nhớ của ông được sắp xếp lộn xộn như một người điên Các tổ chức có trật tự của bộ nhớ trước đây đã bị hòa tan bởi ánh sáng mặt trăng và dần dần biến dạng Khi anh ta đi qua một cột đèn, có
vẻ như cột đèn nói ra số phận của anh ta hoặc của ai đó Nó kích thích anh ta để ghi nhớ những điều không chắc, bối rối, và chủ yếu là xấu xí Những kỷ niệm này là
vô nghĩa và đã chết và vô dụng như hoa rụng , mặc dù trước đó họ đã từng có một cuộc sống mạnh mẽ và rực rỡ như cây phong lữ đó
Trang 3Những ngọn đèn nhắc cho ông ta ký ức về cô gái điếm đang tiến về phía ông ta
Ở đây dường như có sự biến chuyển từ hình ảnh mặt trăng sang hình ảnh cô gái điếm Sự ẩn dụ ở đây cho ta thấy được những nét tương tự của một mặt trăng bị mất trí nhớ, không có ý thức và người phụ nữ được tự động hóa, vô ý thức tiến về phía ông ta
Trong đoạn này cũng xuất hiện hai hình ảnh so sánh tuyệt vời hơn Sự so sánh của việc mở cửa cho người phụ nữ với một “grin” và sự uốn cong của các góc của mắt của người phụ nữ để “ a crooked pin” là một điều thực sự xa lạ và không hề có thể tưởng tượng được Có một sự pha trộn của cảnh trí buồn, hình ảnh và mùi hương trong bài thơ Trongđoạn thứ hai của bài thơ, có tầm nhìn của một người phụ nữ do dự về phía ánh sáng của cửa, chi tiết chiếc váy bị rách và nhuộm màu cho thấycô ta đã trải qua vài cuộc tình ái trước đó
Ở đoạn ba và đoạn bốn có xuất hiện một chuỗi phức tạp của các hình ảnh liên kết với nhau chặt chẽ từ đoạn hai đến đoạn cuối cùng trong bài thơ Ví dụ, mắt của các cô gái điếm xoắn lại như những cái ghim gợi lên những ký ức của "một chi nhánh sông trên bãi biển ' ( A twisted banch upon the beach) và “ một đám đông của những ngoằn ngoèo" ( A crowd of twisted things), dẫn vào các “xoắn cuối cùng của con dao” ( The last twist of the knife) vào cuối bài thơ Những hình ảnh của đôi mắt cũng được liên kết với nhau với các vị trí quan sát của đứa trẻ, đôi mắt trên đường phố cố gắng để nhìn trộm qua cửa chớp cháy sáng, đôi mắt yếu ớt của mặt trăng
Đôi mắt tất nhiên là "cửa sổ tâm hồn" Đôi mắt trong bài thơ này có thể 'nhìn
xuyên qua cửa chớp” ( Trying to peer throught lighted shutters) Những tính cách này được thể hiện qua hình ảnh con cua trong hồ bơi ( And a crab one afternoon in
a pool) Đó là một sự liên hệ tại chiều dài cánh tay - cua và người đàn ông từng
Trang 4nắm cuối của một cây gậy Eliot đã chọn một sinh vật lảng tránh khó bóc vỏ để mô
tả loài người Loài người cũng giống như con cua, luôn tạo ra cho mình một lớp vỏ bọc bên ngoài để đối phó với xã hội và để có thể nhìn thấu rõ bản chất của họ và một việc rất khó tương tự như bóc vỏ cua vậy Qua đó cho thấy được sự giả dối xấu xa của con người trong xã hội lúc bấy giờ, con người trước đó là bạn của bạn nhưng cũng sẽ có lúc bất thình lình cắn vào tay bạn
Cùng với những hình ảnh nổi bật của cô lập là hình ảnh nói về sự phân rã và bỏ
đi Có Eliot gợi ý rằng cấu trúc xã hội của chúng tôi được phân hủy, cần sửa chữa
-có lẽ là không thể sửa chữa? Có chắc chắn không -có hình ảnh tích cực của thế giới của nhân cách: "Một người điên lắc một cây phong lữ chết" ( As a madman shakes
a dead geranium ) Người đầu tiên người đọc gặp là một kẻ ngoài lề xã hội - một người điên Hầu hết các nhà vườn sẽ cho bạn biết rằng đó là gần như không thể giết một cây phong lữ: họ sống trong đất khô cằn và có rất ít bảo trì Tuy nhiên, phong lữ này đã chết Trang phục của người phụ nữ là "torn and stained with sand” , và ẩn sâu trong đôi mắt thì "Twists like a crooked pin” Có một “A crowd of twisted things” , bao gồm một lò xo bị hỏng (có biểu tượng của khả năng phục hồi), trong đó ông nhắc lại rằng ".Rust that clings to the form that the strength has left" Đó là một hình ảnh lâu dài nhất của một xã hội suy sụp của năng lượng đạo đức và thể chất
Cuối cùng, ta có thể nhận ra rằng việc đi dạo này không có mục đích; ông cố tình đưa ra đích đến là về nhà, vì nhà là trống rỗng và cô đơn như thế giới, trong đó ông đã được đi bộ Đó là một nơi mà một đơn “the tooth-brush hangs on the wall”-ông sống một mình Phòng của wall”-ông nằm trên cầu thang lờ mờ ánh sáng và có nhiều cánh cửa (nó là rất có khả năng một khách sạn hoặc nhà trọ giá rẻ, các loại
cư trú, nơi những người đàn ông không có ai trong cuộc sống của họ thường xuyên kết thúc) T.S Eliot đã đưa ra 'tiếng nói' trong bài thơ này là đại diện cho sự cô lập
Trang 5và xa lánh của con người Không chỉ có số phận rõ ràng là một kẻ cô độc, nhưng thế giới mắt quét cho người đọc cũng mùi hôi của sự cô đơn, phân rã và thiếu thông tin liên lạc
Các đèn đường là người hướng dẫn Người phụ nữ trong cửa (vào giờ phút này,
có lẽ một cô gái điếm) không được tiếp cận; cô ấy do dự về phía anh Thậm chí cô không thể làm cho các liên lạc cần thiết cho một hành động của con người Thông thường, trẻ em được miêu tả trong tiểu thuyết với sáng, đôi mắt háo hức, bởi vì họ
là ngây thơ và mở cửa cho tất cả, nhưng khi tính cách này nhớ lại một đứa trẻ, anh
ta có thể nhìn thấy gì ở đằng sau mắt của đứa trẻ "Đây có lẽ là bản cáo trạng lớn nhất của Eliot của xã hội - cho thấy rằng ngay cả những trẻ em không còn có thể giao tiếp
Trong bài thơ, nhân vật “ tôi” ở đây như đang đi trên con đường của chính bản thân mình, trong một cuộc đấu tranh tinh thần với hai quan điểm của thế giới Đó
là chủ động, sáng tác bám theo hiện thực đang thay đổi liên tục haythụ động, tập trung sáng tác vào những kí ức, những điều mình đã trải qua Cuộc đấu tranh này được thể hiện qua hai hình ảnh, của đèn đường và bộ nhớ Trong bài thơ, cũng có tồn tại những cuộc tranh đấu giữa hai quan điểm Đó là câu đoạn thứ 2 với đèn, đoạn thơ thứ 3 với bộ nhớ; dòng 33-37 với đèn, dòng 38-39 với bộ nhớ; dòng
46-61 với đèn, dòng 62-68 với bộ nhớ; và đoạn thơ thứ 6 với đèn
Tất cả các khác là cũ, ngu si đần độn và đóng cửa Không có ân xá, không có kết thúc - hy vọng không phải là một tia hy vọng - tai họa của xã hội Những con người của thế giới hào nhoáng này trở về nhà - một từ không được sử dụng vì nó
có quá nhiều ý nghĩa hạnh phúc và an ủi - và nói với mình - Đây là một lực đẩy mỉa mai thức "giấc ngủ chuẩn bị cho cuộc sống.": Mọi người thường nói để chuẩn
bị cho cái chết Vì vậy, Eliot tương đương với loại này vô nghĩa, cuộc sống không
Trang 6giao tiếp với cái chết Nói rõ nó ra thông qua tính cách của mình Đối với người đàn ông này, về đến nhà là sự xoắn lại cuối cùng của con dao chính là đối mặt với cái chết
2 Tính nhạc thể hiện trong bài thơ “ Rhapsody on a windy night”:
2.1 Tính chất “ Rhapsody” được thể hiện trong bài thơ:
Bài thơ là sự đi lại ý nghĩa lãng mạn của nhan đề Rhapsody được sử dụng cho một phần của một bài thơ có tính chất hùng tráng, nó sử dụng những lời nói nhẹ nhàng, ngọt ngào, và có sự ngắt dòng tùy ý dựa theo cảm xúc Trong âm nhạc,
“rhapsody” là một tác phẩm nhạc, ngẫu hứng, và không thường xuyên và hình thức Nó bao gồm strophes, là đơn vị tu bất thường của thơ tự do, xác định bởi nhịp điệu đầy đủ hoặc tình cảm chứ không phải bằng mô hình nhịp điệu Cấu trúc của bài thơ được kiểm soát cẩn thận Tuy nhiên, nó có thể xuất hiện như một cắt dán các hình ảnh bị phân mảnh
Trong "Rhapsody on a Windy night”, người đọc phải đối mặt với sự tăng cường
và mở rộng với các biến đổi của rất nhiều các hình ảnh đã được giới thiệu trong các bài thơ trước đó của Eliot Tuy nhiên, để diễn tả sự bẩn thỉu và chán nản của cảnh
đô thị trước đây , nhà thơ cho thêm yếu tố mở rộng biên giới của không gian Yếu
tố này được củng cố khi đưa hình đêm trăng lúc nửa đêm vào từng khoảng thời gian nhỏ của buổi sáng, những lời thì thầm đầy nham hiểm của đèn đường Trong một ý nghĩa nào đó, ta có thể nói rằng Eliot đưa những hình ảnh đô thị của buổi sáng và buổi tối vào một thời gian duy nhất là nửa đêm Do đó có thể nói đây là sự chuyển đổi giọng điệu của sự nhàm chán và ghê tởm vào một trong hoàn cảnh kinh
dị đậm chất Gothic Để gọi bài thơ này là một bản " Rhapsody "là một sự đảo ngược
đầy ranh mãnh để châm chọc về ý định thực sự và giai điệu Trong bài thơ không
có vận chuyển nhiệt tình, không điên cuồng bộc phát, và sự vắng mặt của các yếu
Trang 7tố thuộc về thể loại “ Rhapsody” cũng giống như sự vắng mặt của âm nhạc trong
các khúc dạo đầu được người đọc cảm nhận một các rõ ràng Những giai điệu không thuộc về “ Rhapsody” của bài thơ tương ứng với sự đánh giá lại của Eliot
về hình ảnh mặt trăng trong đoạn thơ thứ 5, cũng như chuyển đổi của ông về
những hình ảnh bình thường thành những hình ảnh kinh dị
Bài thơ có thể được xem như một câu chuyện kinh dị đáng sợ được thiết lập một cách hoàn hảo mặc dù không có những chi tiết thường thấy trong một câu chuyện kinh dị bình thường như: phù thủy, ma quỷ, chổi thần, bùa phép,…Người đọc chỉ mơ hồ cảm nhận được nó qua những lời thì thầm của mặt trăng và tiếng đọc câu thần chú Thay vì bị khủng bố bởi những sinh vật siêu nhiên như những bóng ma la hét và thù hận, người đọc được ấn tượng bởi sự biến đổi kỳ lạ vào lúc nửa đêm của những đồ vật thực tế hàng ngày.Từ cái nhìn của người đọc, các đối tượng như một tấm mùa xuân, một đứa trẻ chơi đùa, một con cua trong một hồ bơi trở thành những biểu tượng kỳ lạ khi được thể hiện qua tâm trí nhạy cảm của người đọc Khi anh bước đi, nhân vật đang trải qua một sự hiện diện các hình thức của một những đối tượng bị phân tán, hiện tượng rời rạc, thực tế và, tạo thành bản chất của cuộc sống bị đứt đoạn trong các đô thị hiện đại Trí tưởng tượng của nhân vật khi nhìn thấy các chi tiết như là một gánh nặng tích lũy của ý thức khi ông di chuyển qua đường phố trống rỗng
Ánh sáng của mặt trăng và đèn trong 'Rhapsody on a Windy night ' được trình
bày ở hình dạng kỳ lạ, hoặc là một mớ bòng bong không liên quan với nhau, hoặc hình ảnh bị cô lập, không giống như sự sắp xếp một cách có hệ thống và tổ chức các hành động thường ngày của bộ nhớ Sự xuất hiện các sự việc của sự hoang tưởng vào nửa đêm như điên rồ và phù thủy Điều này nhằm chứng tỏ sự trớ trêu của việc chuẩn bị cho cuộc sống gắn liền với nghi thức Mối quan hệ của bài thơ với bộ nhớ và sự hồi tưởng đây cũng chính là vấn đề kết nối với rhapsody như khi
Trang 8nó thể hiện trong âm nhạc Đối với Eliot, bộ nhớ có nghĩa là sự sắp xếp rõ ràng một cách có hệ thống những sự kiện hàng ngày Tuy nhiên, quá trình thống nhất này sẽ trở thành một loạt những hình ảnh linh tinh khi mặt trăng, tỏa sáng như nhau trên một lộn xộn của sự vật Chúng được giữ lại với nhau mà không có trật tự không gian, trình bày một mớ bòng bong của hình ảnh bị ngắt kết nối cho bộ nhớ
để ghi chép, làm sai lệch đó
Ngược lại với mặt trăng, đèn đường bị phân lập để quan sát các đối tượng khác nhau trong khoảnh khắc bị ngắt kết nối Giống như một nhịp đập riêng biệt của chiếc trống, các ngọn đèn đường là người duy nhất trình bày thế giới bên ngoài như là một bộ sưu tập các hình ảnh bẩn thỉu Tâm trí của nhân vật bao gồm các khoảnh khắc bị cô lập bởi đèn đường và những hình ảnh mà mặt trăng mang lại Người đọc như là bị rơi vào sự mơ hồ bởi những hình ảnh của quá khứ và thực tại Tuy nhiên, các đầu óc lại cho phép cho hành động và kiến thức thích hợp đều được rung động bởi nửa đêm đó để có thể cung cấp một thế giới tối tăm và bị bóp méo Bài thơ sau mỗi giờ, đèn đường cung cấp một đối tượng cho quan sát là để đem đến sự kinh dị cho độc giả Trong khổ thơ cuối của "Rhapsody on a windy night', nỗi kinh hoàng của cá nhân cuối cùng được thể hiện qua sự lóe sáng của con dao “
the last twist of the knife”, đó là cái chết
2.2 Tính nhạc được thể hiện qua sự lặp lại và gieo vần trong bài thơ:
Rhapsody trên một đêm Windy" là một bài thơ trữ tình trong thơ tự do Nó được chia thành sáu đoạn thơ khác nhau về chiều dài từ chín đến mỗi hai mươi ba dòng, với một câu duy nhất đóng vai trò kết thúc bài thơ Bài thơ lúc đầu dường như là một mớ bòng bong không kiểm soát được các hình ảnh kỳ quặc được đặt cạnh
Trang 9nhau trong dòng và đoạn thơ có độ dài không đều, không có sự sắp xếp phù hợp nhưng vần với vần điệu rải rác, lặp đi lặp lại, và các biến thể trong suốt
Trong suốt bài thơ, một nhịp điệu mượt mà được duy trì thông qua việc sử dụng các câu thơ có độ dài tương tự và chiến lược được đặt dấu chấm câu, chẳng hạn như trong các câu như :
"And female smells in shuttered rooms,
And cigarettes in corridors
And cocktail smells in bars.”
“She smiles into corners.
She smoothes the hair of the grass.”
Trong những dòng này, điệp âm của chữ "c " và chữ “ s” cũng góp phần tạo ra nhịp điệu mềm mại, mượt mà trong bài thơ
Các phép trùng lặp và từ tượng thanh được sử dụng trong các dòng thơ như
"The street lamp sputtered,
The street lamp muttered,
The street lamp said, "Regard that woman”
Điều này giúp thu hút sự chú ý người đọc, thông qua âm thanh và sự lặp lại, thực tế là nó là đèn đường phố như được xây dựng như những người đang nói Đèn phố được xem là những nhân chứng duy nhất để kể lại cho người đi đường về những cái xấu xa của xã hội
Trang 10Bài thơ như một mô hình của nhịp điệu, tuy nhiên đôi khi nó cũng bị gián đoạn bởi vần điệu bất ngờ, nó gây ra các từ có cùng vần đang tồn tại trong tâm trí của người đọc
Sự gieo vần được sử dụng một cách tiết kiệm trong bài thơ này Khi chúng xảy
ra, chúng ảnh hưởng đến chúng ta một cách mạnh mẽ, làm chúng ta luôn bị ám ảnh trong tâm trí những suy nghĩ mà mình rút ra được Chẳng hạn như, “Cologne” –
“alone” là một trong số đó Trong dòng thơ từ 9 đến 12
“Beats like a fatalistic drum,
And through the spaces of the dark
Midnight shakes the memory
As a madman shakes a dead geranium.”
Sự lặp vần điệu giữa "drum" và "geranium " giúp người đọc ám ảnh về bóng tối bao phủ xung quanh những hồi ức
Cũng như những vần "grin" - "pin" trong dòng 18-22, giúp cho người đọc suy nghĩ
về sự quanh co uốn lượn trong tâm hồn mỗi người
“Which opens on her like a grin.
You see the border of her dress
Is torn and stained with sand,
And you see the corner of her eye
Twists like a crooked pin”
Thực tế là Eliot đã chọn để gieo vần hai dòng cuối cùng: