Giá như mọi khi thì bé đã chạy lại bên cửa sổ nhìn mưa rồi đấy.. Nhìn xuống dòng nước mưa tuôn từ trên trời cao xuống lấp lánh như bạc, lòng bé không khỏi xao động.. Bé lăn lê bò toài tr
Trang 1Tả cơn mưa
October 23, 2014 - Chuyên mục: Văn mẫu THCS - Tác giả: Thu Huyền
MƯA CUỐI MÙA
Nửa đêm, bé chợt thức giấc vì tiếng động ầm ầm Mưa xối xả Cây cối trong vườn ngả nghiêng nghiêng ngả trong ánh chớp nhoáng nhoàng sáng lóa và tiếng sấm ì ầm lúc gần lúc xa Giá như mọi khi thì bé
đã chạy lại bên cửa sổ nhìn mưa rồi đấy Bé rất thích trời mưa Mưa làm cho khu vườn nhà bé tươi tốt
và đẹp hơn lên gấp nhiều lần những lúc bình thường Nhìn xuống dòng nước mưa tuôn từ trên trời cao xuống lấp lánh như bạc, lòng bé không khỏi xao động Thú vị nhất là những lúc tắm mình trong mưa
Bé lăn lê bò toài trong đám cỏ ngập nước, để mặc cho mưa xối vào tới tấp khắp mình trong tiếng cười ròn tan của bé
Mưa mỗi lúc một to Gió thổi tung những tấm rèm và lay giật các cánh cửa sổ làm chúng mở ra đóng vào rầm rầm
Hơi nước mát lạnh phả vào ngập gian phòng Mưa gió như cố ý mời gọi bé chạy ra chơi với chúng Muốn lắm nhưng lại ngại Mấy lần định nhổm dậy, sau lại thôi Bé kéo chăn trùm kín cổ, mơ mơ màng màng rồi ngủ thiếp di lúc nào không biết Sáng hôm sau trở dậy, bé vui sướng nhặt lên chiếc lá bồ đề vàng rực rơi ngay cạnh chân giường bé nằm Bé chạy đến bên cửa sổ, ngước nhìn lên ngọn cây bồ đề Đúng là chiếc lá vàng duy nhất ấy rồi Mấy hôm nay bé đã nhìn thấy nó, muốn ngắt xuống quá mà không có cách gì ngắt được Giữa trăm ngàn chiếc lá xanh bình thường, tự nhiên có một chiếc lá vàng rực đến nao lòng
Sau trận mưa to đêm hôm ấy, suốt mấy tuần lễ tiếp sau, trời trong veo không một gợn mây Mong mỏi mắt, cơn mưa cũng không quay trở lại Lúc bấy giờ bé mới chợt nhận ra mùa mưa đã chấm dứt Thì ra, cơn mưa đêm ấy chính là cơn mưa cuối cùng để bắt đầu chuyển sang mùa khô
Bé rất yêu trời mưa và trận mưa đêm hôm ấy đã đến chào từ biệt bé
Bé ân hận quá Bé rất yêu trời mưa và trận mưa đêm hôm ấy đã đến chào từ biệt bé Mưa đã mời gọi bé suốt mấy tiếng đồng hồ mà bé chẳng chịu ra gặp mặt Chiếc lá bồ đề vàng óng từ tít trên cao, mưa đã ngắt xuống gửi tâng cho bé, bé chẳng nhận ra sao?
Nhà văn TRẦN HOÀI DƯƠNG
Trang 2MỘT TRẬN MƯA RÀO MÙA HẠ
Mấy hôm trước, trời nắng như đổ lửa, cây cối như muốn khô lại vì nắng, đường xá bỏng rộp, giãy nảy Không ai muốn ló mặt ra khỏi nhà Bọn trẻ chúng tôi vẫn rủ nhau đi bắt ve giữa trưa, người đen trũi Chiều Bặt không một ngọn gió, cây cối im lìm không nhúc nhích như có người giữ lại Ngồi luôn tay quạt mà người vẫn chảy nước ròng ròng Các bác nông dân gặt dưới đồng vội nghỉ Dưới mương, một vài con cá thách mình khỏi mặt nước Trong những cái hang ở rìa ruộng, cá sặt soi tụ tập nhét đầy hang Mấy con cua lồm cồm bò lên bờ, giấu mình vào những cụm cỏ ở rìa bờ ruộng
Chiều tối Trời vẫn gầm gừ khó chịu mãi mà không mưa được Nửa trời đằng tây váng ối như màu mỡ
gà Gió thổi tốc cát cuôn xoáy hình ốc chạy lia lịa trên đường bụi mù Trời yần vũ Người ở đồng tơi tả chạy về dọn rơm thóc, mệt không dám thở Dọn xong, trời dịu hẳn, không gầm gừ nữa vần chưa mưa! Nửa đêm Có tiếng gì lộp độp trên mái nhà, gõ tong tong vào máng nước rồi ào ào đổ xuống Mưa rào! Mưa xối xả trút nước như cho bõ những ngáy nóng nực Khắp mọi nhà dậy bắc máng nước, rồi thau, chậu liểng xiểng Mưa dai dảảng đến sốt ruột, trút không biết bao nhiêu là nước
“Lại ngập hết cánh đồng lúa mất thôi! Cứ trút hết nước đi để rồi vài hôm nữa lại nắng chết người!” –
Mẹ làu bàu Bố thở dài đánh thượt: “Mai lại phải đi vớt lúa!”
Sáng dậy Nước tràn bể Cái giếng khơi nước đầy lên tận miệng Ao nọ nối tiếp ao kia không nhìn thấy
bờ Ở sân, nước ngập đến cổ chân Mấy con gà tối qua mải chơi quên không vào chuồng đứng run nhong nhóc ở chân đống rơm
Ngoài ngõ xóm, đường làng, tiếng bước chân người lội bì bõm, tiếng xe cải tiến lộc cộc Liềm Quang gánh Mọi người ra đồng vớt lúa Trời vẫn sùng sũng nước
Quê mình thật vất vả!
Read more: http://taplamvan.edu.vn/ta-con-mua/#ixzz3mXUKhApq