Tả 1 người lần đầu tiên gặp mặt nhưng để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất Dường như ai cũng cảm thấy buồn khi trời đỗ mưa.Còn 1 số người thì lại thích rong chơi giữa tròi mưa.Nhưng riêng
Trang 1Tả 1 người lần đầu tiên gặp mặt nhưng để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất
Dường như ai cũng cảm thấy buồn khi trời đỗ mưa.Còn 1 số người thì lại thích rong chơi giữa tròi mưa.Nhưng riêng tôi mỗi khi nhìn thấy mưa, tôi lại nhớ về đêm mưa hôm ấy-1 đêm mua mà tôi đã tình cờ bắt gặp 1 cậu bé rất đáng thương và cũng chính cái đêm hôm đó đã làm tôi không thể kìm nén nỗi xúc đọng trong lòng, những giọt lệ từ khoé mi của tôi đã lăn dài trên má tôi tựa lúc nào
Lúc ấy, tôi đang đứng nấp mưa dưới hiên của 1 căn nhà nằm trên đường Trần Phú-1 con đường nổi tiếng là đầy đủ và sung túc nhất thành phố.Cơn mưa làm cho thành phố trở nên buồn tẻ và hiu quạnh.Bất chợt dưới màn mưa lạnh giá kia , bỗng xuất hiện 1 cậu bé.Tôi giật mình và quan sát thật
kĩ cậu ta thì phát hiên ra cậu ấy đã mất đi 2 bên cánh tay và đang đi lang thang dưới con đường mưa lạnh buốt ko có 1 mảnh áo mưa che thân.Thì
ra đó là 1 cậu bé tật nguyền với 1 thân hình kì dị.Cơn mưa đã làm ướt nhũn thân hình nhỏ bé kia.Cậu mặc trên người 1 bộ đồ rách rưới có nhiều chỗ vá trông thật tội nghiệp.Tôi tự hỏi bản thân rằng tại sao ông trời lại sinh ra những đứa trẻ đáng thương như thế?Thắc mắc muốn biết về hoàn cảnh của cậu, khi về tới nhà tôi đã hỏi mẹ ngay.Mẹ tôi kể rằng đấy là 1 cậu bé bị nhiễm chất độc màu da cam.Bố mẹ của cậu ta là những người đãgóp phần xây dựng đất nước ta tốt đẹp như ngày hôm nay.Bố mẹ cậu đều là thương binh liệt sĩ và họ đã hi sinh vì tổ quốc ngay tại chiến
trường.Cậu bé tật nguyền ấy là đứa con mà họ đã để lại sau khi họ qua đời.Cậu được nuôi dưỡng ở 1 trung tâm trại trẻ mồ côi.Hằng ngày, cậu tự lấy đôi bàn chân của mình để làm ra những cây tăm rồi mang đi bán.Khi nghe xong, tôi cảm thấy cậu bé ấy quá bất hạnh.Có lẽ khi nãy cậu chăm chú nhìn những ngôi nhà ấy vì cậu ao ước mình sẽ có 1 mái ấm gia đình trọn vẹn có cha có mẹ kề bên ko còn cô đơn lẻ loi 1 mình.Tuy tôi đã mất
đi 1 người cha nhưng tôi vẫn còn được mẹ nuông chiều và chăm sóc.Tôi
đã từng nghĩ cuộc đời tôi mất đi cha thì thật buồn và bất hạnh nhưng tôi nào ngờ có những con người còn bất hạnh hơn tôi nhiều
Các bạn có biết ko chắc cậu bé bị nhiễm chất đọc màu da cam kia đã tự mình vượt qua nỗi xót xa khi mất đi gia đình ấm cúng và bị tật
nguyền.Những việc ấy đã ko đẩy lùi quyết tâm của cậu mà cậu đã vươn lên chống chọi mọi khó khăn.Thế rồi cả đêm đó tôi đã khóc thầm vì 1 người mà tôi chưa từng quen biết.Tôi thật nể phục cậu bé ấy.Tôi mong 1
Trang 2ngày nào đó nụ cười hạnh phúc sẽ hé nở trên đôi môi của cậu bé tội
nghiệp kia
Theo Minh Trang
Tả 1 buổi sáng ở làng quê
Bây giờ ngồi trên chiếc xích đu cô đơn 1 mình buồn tẻo, em lại bồn chồn xao xuyến nhớ về làng quê.Có lẽ thời gian em xa quê thấm thoát cũng đã được 5 năm rồi.Có rất nhiều kỉ niệm gắn bó với thời thơ ấu của em nhưng hương vị mãi mãi không bao giờ làm cho em quên được đó chính là
những buổi sớm mai ở làng quê thanh bình, yên tĩnh chứ không giống như những buổi sáng ở thành phố vừa ồn ào vừa náo nhiệt.Tất cả những người thành thị đều bận rộn với công việc của mình nên hình ảnh buổi sớm yên bình ở làng quê kia đã bị họ lãng quên trong tâm trí của 1 người đã từng
là đưa con của thôn quê.Sao em lại cảm thấy nhớ những buổi sáng ở làng quê quá
Đó là 1 buổi sáng chân chứa đầy kỉ niệm đẹp vì hôm ấy là ngày cuối cùng
em được ở lại làng quê thân yêu này trước khi theo chân bố mẹ lên thành phố lập nghiệp.Trời vẫn còn sớm nhưng em đã thức dậy, bước ra chiếc sân nhỏ của ngôi nhà thân thương mà em chan chứa biết bao nhiêu kỉ niệm đáng yêu của 1 thời ấu thơ Đứng ở nơi đây em cảm nhận được cái cảm giác se lạnh khi làng quê đang bị đắm chìm trong 1 màn sương mờ như hơi khói.Em nghe vang vãng đâu đây tiếng chú gà gáy ò ó o đón chào ngày mới đã đến.Lũy tre đầu làng đang rì rào trong gió như đang chào đón ông mặt trời thức dậy.Những đám mây trắng như kẹo bông gòn đang trôi bềnh bồng trên nền trời xanh thẳm Đằng đông, ông mặt trời dần nhô lên
đi dạo khắp làng quê ban tặng ánh nắng vàng tươi ấm áp cho muôn vàn hoa lá để vạn vật khoe sắc sau 1 giấc ngủ dài.Những chú trâu thì đang nối đuôi nhau ra đồng để cùng các bác nông dân làm việc trên 1 cánh đồng lúa thơm ngát
Em vui vẻ đi trên 1 bờ đê ngắm những bờ ao có dòng nước thật tinh
khiết.Thỉnh thoảng có vài chú cá đang cùng nhau vui đùa nhảy lên mặt nước rồi 1 lúc sau lại biến mất tăm.Em vừa đi vừa hít thở không khí trong lành
Thế là phải đi lên thành phố rồi.Em thầm nói rằng:’’Thôi tạm biệt làng quê nhé!1 ngày nào đó gia đình mình sẽ quay trở về!’’Bây giờ em mới hiểu tại sao những người nông dân luôn thích thú và vui vẻ với công việc của mình vì ở làng quê có 1 sức mạnh kì lạ gì đó đã quyến rũ họ với nghề
Trang 3làm nông.Em nghĩ ai cũng sẽ yêu quý quê hương của họ, yêu quý những buổi sớm mai ở làng quê ở nơi mà mình đã từng chôn rau cắt rốn.Vì quê hương nếu ai ko nhớ sẽ không lớn nỗi thành người
Theo Minh Trang
Tả Mẹ
Em không còn ba Ba mất đã lâu lắm rồi nên em không nhớ
rõ khuôn mặt của ba Mỗi lần nhớ ba, em chỉ nhìn lên tấm ảnh trên bàn thờ ba, nhớ ba, thương ba rồi chỉ biết khóc mà thôi! ba mất khi em chỉ mới 3 tuổi Lúc đó mẹ cực lắm vì phải vừa đi làm vừa nuôi em.Nhưng mẹ không bao giờ để cho em thiệt thòi với bạn bè.Bây giờ em chỉ còn có mẹ nên yêu mẹ nhìu lắm.
Mẹ em là người tuyệt vời nhất trong cuộc đời em.Năm nay
mẹ đã ngoài ba mươi tuổi Nhưng mẹ vẫn đẹp như cô tiên trong truỵên cổ tích Mái tóc mẹ dài óng ả buông xõa ngang lưng Mẹ gội đầu bằng trái bồ kết nên tóc mẹ vừa mượt vừa suôn Mẹ có
hiền từ Ẩn chứa trong đôi mắt ấy là một biển trời yêu thương Mỗi khi mẹ cười hai hàm răng mẹ trắng ngần trông đẹp lắm!
Nhưng từ khi ba mất em cảm thấy mẹ dường như ít cười hơn.Năm ngón tay của mẹ thon dài như búp măng,mềm mại và mỏng manh không khác gì ngón tay của các cô mười tám tuổi.Bàn tay trắng trẻo, xinh xinh ấy đã chăm sóc dìu dắt em trong một tình yêu
thương vô bờ bến.Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang Đi làm về,
mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho em ăn, tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp lại chăn cho em
Em ước ao ba mình còn sống để đỡ đần công việc cho
mẹ.Em mong muốn được như các bạn khác có ba, được ba ôm vào lòng, được ba dẫn đi chơi và nếu có ba ở đây mẹ sẽ khỏi buồn lòng hơn.Mỗi lần em nhìn các bạn hạnh phúc bên cạnh ba mình lòng em cảm thấy buồn lắm.Mẹ bảo: “Ba bây giờ đang ở trên trời cao,ba cũng đang rất nhớ con lắm nên con phải học thật giỏi để ba
Trang 4vui lòng nha con”.Em thầm hứa với mẹ sẽ học thật giỏi,học giỏi thì ba sẽ sống lại đúng không mẹ?
Em càng lớn vết nhăn trên trán mẹ càng nhìu.nhìn mẹ tối ngày làm việc kiếm tiền lo cho em ăn học,em thương mẹ lắm, chỉ mong mình lớn thật nhanh để giúp đỡ một phần nào đó cho mẹ đỡ cực.Em không còn ba nên mẹ chính là bà tiên trong suốt cuộc đời của em.Em yêu mẹ mình nhìu lắm.
Theo Minh Trang