ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG - BÀI INgày xửa ngày xưa Ở cái giếng nọ Có chú ếch nhỏ Ngồi đáy giếng sâu Ếch ta ngửa đầu Nhìn trời đắc ý: “Trời!. Trời sao bé tí Chỉ bằng cái vung”.. Ngồi nghĩ lung t
Trang 1ẾCH NGỒI ĐÁY GIẾNG - BÀI I
Ngày xửa ngày xưa
Ở cái giếng nọ
Có chú ếch nhỏ
Ngồi đáy giếng sâu
Ếch ta ngửa đầu
Nhìn trời đắc ý:
“Trời ! Trời sao bé tí
Chỉ bằng cái vung”
Ngồi nghĩ lung tung:
“Ta đây chúa tể
Ai ai cũng nể
Cũng phải sợ ta”
Một ngày mưa sa
Nước dâng tràn giếng
Ếch trôi ra ngoài
Vẫn theo thói cũ
Ngửa mặt nhìn trời
Vênh vang đắc ý
Cười to khoái chí
Chẳng thèm nhìn ai
Khệng khạng ra oai
Miệng kêu “ ộp ộp”
Bỗng nghe “lộp cộp”
Có chú trâu già
Bước chân đi qua
Chẳng may giẫm bẹp
Thôi! Đời ếch ta
Tạ Thị Nga
Trang 2Ếch NGỒI ĐÁY GIẾNG - BÀI II
Có chú ếch sống lâu ngày
Dưới một đáy giếng, chẳng hay biết gì Suốt ngày chú chỉ so bì
Với cua, ốc, nhái chẳng đi nơi nào Mỗi lần chú cất tiếng cao
Muôn loài đều sợ, tự hào quá đi
Chú thành một kẻ trị vì
Đố ai lớn tiếng dám thi trổ tài
Rồi sau một trận mưa dài
Ếch ta phấn khởi ra ngoài hát ca
Biết đâu trời đất bao la
Nghênh ngang đi lại để mà giương oai Cặp mắt nhâng nháo sợ ai
Chẳng thèm để ý đoái hoài xung quanh
Mà sao trâu kia nỡ đành
Một chân giẫm bẹp vào mình ếch con
Vũ Thị Loan