1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

nhung doi mat lanh chuong 15+16

17 187 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 17
Dung lượng 110 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Nhưng , nếu không kể đám đông đoàn người lô nhô phía sau con chó sói như một background siêu thực, thì chính màu vàng trong suốt và trống rỗng của đôi mắt ấy lại gây hiệu ứng thị giác hơ

Trang 1

Chương 15: Sói

Không khí nóng bức bắt đầu từ lúc ban mai Nhưng đến trưa thì nhiệt độ lên cao đến mức dường như mọi thứ đều bị nung chảy và bầu không khí sắp sửa tan thành những vệt xám

mờ đục Hơi nước ngưng tụ phía trên dãy mái ngói bên kia đường, lan dần lên phía trên những ngọn cây cổ thụ và bắt đầu che mờ cả vằng mặt trời lúc này chuyển màu đỏ sẫm như một thứ quả cây dầm

Căn phòng nhỏ giống như một cái hộp đóng kín, chỉ có ô cửa sổ mở hé, đón luồng sáng mỏng Yên tĩnh tuyệt đối Cánh cửa vào phòng bỗng mở hé, chuyển động nhè nhẹ không một tiếng động Rời mắt khỏi màn hình máy tính, Duy ngoảnh đầu lại, nhìn trừng trừng phía tay nắm cửa Không một bóng người Đúng khi cơn rùng mình lan đến gáy thì cậu nhận ra chỉ là con mèo đen nhỏ nhắn vừa lách vào phòng “ Vớ vẩn thật! Mình trở nên yếu bóng vía từ bao giờ vậy?”- Cậu lẩm bẩm một mình

Chuông đồng hồ dưới nhà gõ ba tiếng Còn hơn 90 phút nữa để chuẩn bị đi đến buổi tiệc cuối năm của lớp Sắp nghỉ hè, thầy cô không còn giao bài tập Lớp học ngoại ngữ cũng nghĩ hết khóa Bức vẽ con sói cô độc- hứng thú duy nhất mà Duy còn có thể tạo ra thời gian gần đây- cậu vừa mới cài lên màn hình Sáng nay, cậu nhận e- mail cho biết bức tranh này đã lọt vào chung kết cuộc thi tiếng tăm nhất trong cộng đồng vẽ tranh digital art trên toàn thế giới Cậu vẽ xong và gửi đi 3 ngày trước Một art- work thật sữ, nói theo cách của các thành viên trong cộng đồng Hiếm khi nào Duy hài lòng với những gì mình tạo ra

Lần này thì khác Không còn là những bản vẽ bố cục phức tạp, nhồi nhét quá nhiều ý tưởng rối rắm hay thử nghiệm quá nhiều kỹ thuật Trên màn hình, 1 con sói xám bạc không quá to lớn đang bước về phía trước Chân nó lún sâu trong lớp tuyết dày Chỉ có 1 chân trước co lên Nhưng nếu nhìn kỹ, giữa các kẽ ngón, đang rỉ ra vệt máu đặc sánh Mặt con sói nhìn thẳng, không có bất kỳ biểu hiện tấn công hung hãn Nhưng, cũng chính bởi sự thản nhiên lạnh lùng, hờ hững với cảm giác đau đớn của chính nó, con sói tỏa ra một sự đe dọa ngấm ngầm, dễ sợ hơn mọi biểu hiện tàn nhẫn hoang dại

Cái lúc làm sketch, sau đó đi vào miêu tả chi tiết, Duy đã tốn khá nhiều công sức đặc tả lớp lông xám dày mịn chuyển qua phần cổ xốp mềm trắng toát Bụi tuyết bám trên từng sợi lông óng ánh Tuy vậy, cuối cùng, ấn tượng mạnh nhất, hút ánh nhìn nhất lại là đôi mắt này Nhưng , nếu không kể đám đông đoàn người lô nhô phía sau con chó sói như một background siêu thực, thì chính màu vàng trong suốt và trống rỗng của đôi mắt ấy lại gây hiệu ứng thị giác hơn hết

Thông tin về con sói cô độc khuấy động chút ít tâm trạng ù lì của Duy bấy lâu Cậu đã vẽ

nó khá mệt, dập xóa suốt Vẽ bằng chính năng lức và hiểu biết của cậu, chứ không dụng đến quyền năng “ muốn là được” mà thủ lĩnh bóng tối trao cho Vẽ nó xong, cậu chưa có

ý tưởng gì để bắt tay vào phác thảo mới

Chương trình thể thao trên TV hay dĩa nhạc của John Legend thì hoàn toàn chẳng gợi hứng thú mở lên lúc này KHông có việc gì để làm nữa Duy ngã vật ra giường, khoanh

Trang 2

tay dưới gáy, gắng điều hòa hơi thở.

Mình sẽ cố gắng nhắm mắt một chút Mắt mình có lẽ sắp vỡ vụn ra như hai chiếc bóng đền thủy tinh mở suốt ngày đêm, nóng bức, mà không sao tìm thấy công tắc cắt điện Duy

tự nhủ Chợt, cậu run lên với ý nghĩ đôi mắt sói lạnh lẽo được vẽ ra từ ám ảnh của chính mình.Không, chẳng có gì liên quan cả!Tiếng nói bên trong cậu kêu lên Nhưng, dù lảng tránh,ý nghĩ ấy vẫn đã hiện ra, sắc nhọn…

Đã hơn 1 tuần nay, kể từ khi trở về nhà sau chuyến du hành vaò xứ sở của bóng tối, Duy không sao tìm được giấc ngủ, giống hệt như thời kỳ cậu mới sở hữu hộp phấm ma thuật Cũng là những đêm trắng bất tận Tuy nhiên, trước kia, cậu rất thích thú với điều này, bởi

có thêm thời gian để làm những việc yêu thích, tò mò thử nghiệm 1 thứ quyền năng hiếm

ai có được Còn giờ đây, với những trải nghiệm kinh hoàng, cậu thấy rõ: Thức đêm giống như một đòn trừng phạt

Không thể phục hồi sức lực sau một ngày học hành và hoạt động cật lực chỉ là 1 phần Quan trọng hơn cả, khi ngồi gác cẳm lên gối, mở mắt trừng trừng trong bóng tối, cậu không ngừng phân tích mổ xẻ chính mình và mọi người chung quanh Người ta thừơng mong ước tìm biết các bí mật để hiểu thêm về người khác Nhưng, với Duy, biết quá rõ một đôi điều mà chung quanh mong muốn giấu kín chỉ khiến cậu thất vọng mà muốn kiệt sức mà thôi

Chẳng hạn, sau mệnh lệnh được truyền lại qua gã kéo xe, không mấy khó khăn, Duy biết ngay, người ăn cắp chiếc chìa khóa kho tàng nào đó của thủ lĩnh bóng tối chẳng ai khác chính là Hoàng Hàng loạt biểu hiện hưng phấn thái quá Những lời nói ba hoa vô nghĩa đột ngột im bặt khi sắp đi đến điểm mấu chốt Sự lúng túng và thái độ giấu diếm khi bắt gặp ánh mắt Duy thăm dò… Những dấu hiệu như thế đủ để Duy khẳng định, cậu không ngờ vực lầm người

Một đôi lần, Duy toan nói chuyện thẳng thắn với Hoàng Cậu sẽ phân tích cho Hoàng biết, điều đáng giá nhất cậu ấy nhận được chính là cuộc sống lẽ ra đã chấm dứt Đừng bao giờ chiếm đoạt những thứ không thuộc về mình Chưa kể đến chiếm đoạt chúng từ 1 thế lực dư thừa sự tàn bạo Khi tham lam, người ta rất dễ trở nên mù quáng và hành động sai lầm…

Duy gọi điện thoại hẹn gặp Hoàng, chưa kịp nhắc xa xôi đến từ ” chìa khóa”, Hoàng đã

từ chối phắt Trước khi gác máy, cậu ta còn nói khẽ, nửa răn đe, nửa phơi bày hậm hực:

“Mặc xác tớ, nhé! Làm ơn nhớ vậy đi! Cậu nghĩ chỉ mình cậu là người may mắn ư?” Duy không hiểu hàm ý trong câu nói ấy Mất một lúc, cậu mới nhận ra, “may mắn” mà Hoàng ám chỉ chính là vị trí trong đội quân tinh nhuệ Cậu ấy không hề hiểu rằng, giá như có thể đánh đổi để thoát khỏi tầm kiểm soát của bọn người ấy, cậu sẵn sàng cho đi mười năm trong cuộc sống cuả mình

Điều duy nhất an ủi Duy , trong những đêm thức trắng nằm im trên giường mắt thao láo nhìn ra khoảng trời đen thẫm, là các suy nghĩ miên man về Ghi Đang thời điểm ghi hình dồn dập cho reality show Ngôi sao pha lê Sau đợt thi học kỳ hai, Ghi cuốn ngay vào guồng máy công việc Cả hai chỉ còn gặp nhau trên lớp Thế nhưng bất cứ lúc nào Duy

Trang 3

gọi điện hay nhắn tin, cô bạn trả lời máy ngay Điều này có sức an ủi rất lớn Không, cậu không đợn độc Nếu có chuyện gì xảy ra với cậu, cô ấy sẽ hiểu, sẽ đến ngay, sẽ đưa tay giúp đỡ không ngại ngần

Qua Ghi, Duy nhận ra rằng, có những người không điều gì khiến họ đánh mất đi tính trung thực, sự can đảm và long chân thành với bạn bè Chỉ có diều, tự trọng của một chàng trai khiến Duy không muốn Ghi phải lo lắng Cứ để cô ấy nghĩ họ đã thoát khỏi vùng đất của bóng tối Cứ để cô ấy tin rằng cậu đã giao lại hộp phấn ma thuật và được trở

về thế giới bình thường

“ Là đàn ông, mình sẽ tự tháo gỡ, giải quyết từng việc Sau khi lấy chìa khóa từ tay Hoàng trả lại cho thủ lĩnh, mình sẽ đặt ra một diều kiện nào đó, chấm dứt thỏa thuẩn, cắt đứt hoàn toàn mối rang buộc với thủ lĩnh bóng đêm…”- C ậu thường lầm bầm một mình như thế.Khi ấy, các ý nghĩ giống như biến thành thứ chất lỏng màu xanh nhạt, bốc hơi chậm rãi, để lại trong đầu Duy cảm giác nhẹ hẫng và trống rỗng

…Có tiếng gõ trên cánh cửa hé mở Ba Duy hơi nghiêng đầu, nhìn vào phòng:

- Di động của con khóa máy sao? Ghi mới gọi điện thoại bàn cho con đấy Cô bạn nhờ nhắn lại rằng khoảng nửa tiếng nữa, sẽ có mặt ở nhà mình

- Dạ, bạn ấy còn nói gì nữa không, ba?- Duy lồm cồm ngồi dậy, không ngoảnh lại để

ba cậu không hỏi han hay than phiền về vẻ mặt hốc hác xanh xao

- Ghi có hỏi con đã chuẩn bị trang phục chưa Hình như các con tổ chức một da tiệc hóa trang gì đó, có đúng không?

- Không nhất thiết tất cả mọi người đều phải hóa tran trong tiệc tất niên của lớp Tùy sở thích thôi ba ạ Nhưng mấy cô bạn lớp con thì rất hứng thú với ý tưởng này

- Một kiểu cosplay gì đó dang thịnh hành?- Trán ba Duy thoáng nhăn lại

Không hiểu sao khi nghe đến từ cosplay, Duy rung mình, một linh cảm bất an lướt qua Cậu nhẹ nhành giải thích:

- Con sẽ ăn mặc bình thường đến dự tiệc lớp thôi Sở thích hóa trang hay hóa than thành những nhân vật đặc biệt, con dồn hết trong các bức vẽ digital art rồi, ba ạ

- - Tốt rồi!- Nét mặt ông bố dãn ra, nhẹ nhõm- Con thích thì ba không cấm Nhưng thực sự là ba vẫn thấy sờ sợ khi xem các bức hình trên báo Ba không thể tưởng tượng được con trai mình ăn mặc kỳ quặc, bôi mặt trắng bệch hay vẽ quầng mắt thâm đen… Duy lặng đi Ba cậu không có ý ám chỉ khi nhắc đến con mắt bôi phấn đen Nhưng chính với hình ảnh trùng hợp đó, cậu chợt nhận ra, cho dù có viện bất kỳ lý đo gì, khi cậu làm điều gì tồi tệ, chẳng hạn khi trở thành một kẻ tàn ác đi theo thủ lĩnh bóng tối, thì trách nhiệm và tiếng xấu không riêng mình cậu gánh chịu Sự tổn thương lớn nhất chính là sự

Trang 4

thất vọng nơi những người cậu yêu thương nhất Ba mẹ Ghi Thầy cô ở trường Bạn bè Cậu đâu có sống cho riêng mình

- Duy, con sao vậy?- Ống bố bước hẳn vào phòng xoay nhẹ mặt con trai ra phía ánh sang- Có đau ốm gì không?

- Con bình thường, ba Tối qua con vẽ cho xong cái tranh kia, nên hơi thiếu ngủ! – Duy hất cằm, chỉ về phía con sói cô độc đã cài làm nền màn hình

- Con vẽ lên tay đấy!- Ba Duy lên tiếng sau một phút xem kĩ bức tranh của con trai- Nhưng con muốn nói gì về con sói này? Chó sói là loài thú hoang dã bậc nhất kia mà! Tại sao nó lại hiện diện giữa con người một cách tự nhiên như thế?

- Vấn đề không phải con sói đang ở đâu hay được phép ở đâu!- Duy đột ngột ngước lên Nói chậm rãi, cậu nhấn mạnh từng chữ- Quan trọng là tại sao con người chấp nhận một con sói hiện diện ngay trước mặt họ, để cho nó tồn tại ngay giữa công đồng của họ!

- Con nhìn nhận vấn đề được đấy.Vậy theo con, nếu giả sự có một con sói lẩn trốn trong đám đông, là mối nguy hại ngấm ngầm, người ta cần phải làm gì?

- Tiêu diệt và loại trừ nó, không chậm trễ!- Duy cúi xuống, nhắm mắt lại

- Ý nghĩ dứt khoát Nhưng chỉ là mong muốn Còn ngoài thực tế, để thực hiện một việc như thế, khó nhọc, tốn kém thời gian và đôi khi còn phải dằn vặt rất nhiều!- Ba Duy mỉm cười- Nhưng không bàn chuyện này nữa Lát nữa, con và Ghi sẽ cùng đi đến buổi tiệc bằng gì?

- Tụi con bắt xe bus lên bến xe trung tâm Sau đó đón xe tuyến 702

- Nếu về trễ, hết xe bus, alo về nhà nhé Ba sẽ đến đón hai đứa!

- Nhất trí vậy, ba Con sẽ gọi!

Khi bar a khỏi phòng, Duy cài chốt lại Cậu đã thành thật khi nói với ba về việc con sói cần bị loại trừ không cần thượng tiếc Giờ đây, cậu tự hỏi, khi nói lên điều ấy, ai được xem là sói? Hoàng? Hay chính cậu?

Không vào nhà, Ghi đứng dưới cổng chờ Duy xuống Cô gái nhỏ mặc Tshirt trắng, quần jeans lửng kiểu skinny và khoác

Trên vai một chiếc túi vải lớn “ Đưa Duy xách túi giúp cho!”- Cậu đề nghị Chiếc túi to nhưng nhẹ Duy tò mò: “ Có gì trong đó thế?” “ Một chiếc áo khoác và đôi giày, để lát tối thay trang phục hóa trang!”- Ghi mỉm cười Chiếc xe bus đến ngay khi hai người bạn vừa ra đến trạm Họ ngồi canh nhau trên cùng một băng ghế Từ mái tóc Ghi, tỏa ra mùi

Trang 5

thơm dễ chiu của những bông hoa đồng thảo Có lẽ cô ấy thay loại nước hoa mới,cậu nghĩ thầm, cảm giác căng thẳng mấy hôm nay bỗng như bị xua tan

- Ghi mới đi quay hình về hả? Hôm nay có gì vui không?

- Có chuyện này…- Cô bạn lưỡng lự đôi chút- Lạ lung lắm Và hơi sợ nữa!

- - Ồ, nói đi Duy không sợ đâu!

- - Hôm nay Ngôi sao pha lê bắt đầu quay vòng chung kết Năm người Có thí sinh xin bỏ cuộc vì đã có hồ sơ du học Một nhân vật được đôn lên thay thế, là người điểm số đứng thứ sau sau các vòng loại

- Uh huh!- Duy không mấy quan tâm- Ai vậy?

- Kiên An Hay như hồi đó Duy vẫn gọi, Kiara

- - Không thể như thế được!- Hơi thở đông lại trong lồng ngực Duy- Chẳng phải chính tay Duy đã…

- Khoan, Duy Nghe Ghi nói hết đã Vẫn là cái tên đó Vẫn là bề ngoài đó Nhưng chắc chắn là một Kiara khác Cô bạn này giản dị và khá hòa nồng nhiệt Khi Ghi thay mặt ê-kíp của chương trình gọi điện thoại thông báo cô ta may mắn được vào vòng trong, cô

ta hết sức ngơ ngác, cho biết chưa từng tham gia cược thi này Ghi hiểu ngay nên đổi cách nói, giải thích rằng cô ấy sẽ là khách mời đặc biệt Cô bạn ấy hòa nhập rất nhanh vào nhóm thí sinh Ghi đã quan sát suốt buổi ghi hình Kiara này không hay bày trò tiểu xảo chơi xấu hay làm điều gì đó gây ngờ vực Cô bạn nói chuyện với Ghi rất tự nhiên Và một điều này nữa, cô ấy không hề biết đến Duy

- Kẻ mượn xác đã biến mất Còn đây mới là Kiara thật!- Mặt Duy nóng bừng khi nhớ lại đã có thời gian, giữa cậu và bóng ma mang lốt Kiara khá thân thiết!- Sẽ không có

gì nguy hiểm cho Ghi nữa chứ?

- - Chắc chắn Kiara này là người tốt Kẻ xấu đã bị Duy loại trừ rồi, đúng không? Thật để sợ khi có kẻ mạo danh trà trộn và bất kỳ ai cũng có thể bị mắc lừa…

Duy bỗng ớn lạnh khi chợt tự hỏi, có khi nào Hoàng hiện tai cũng là một kẻ nào đó mượn xác hay không? Trong khi đầu óc cậu quay cuồng với ý nghĩ chớp nhoáng ấy, Ghi nói tiếp, vừa đủ cho hai đứa nghe:

- Ghi đã từng thấy và giờ đây Ghi tin rằng, khi Duy phân định yêu ghét rõ ràng, thì Duy luôn đưa ra nhưng quyết định chính xác

Một bên vai Duy hơi trĩu xuống khi Ghi nhẹ nhàng tựa vào Cô ấy không biết mình đã ký giao kèo máu với thủ lĩnh bong tối Ý nghĩ ấy lóe lên trong cậu, ân oang, như một tiếng hét âm oang kéo dài trong hang sâu, vô cùng sợ hãi và vô cùng đau đớn

Trang 6

Đổi xe bus ở bến xe trung tâm để sang khu đô thị mới, hai người bạn đến nhà Việt khi bóng chiều đã ngả hẳn sang tối Những âm thanh ồn ào náo nhiệt của thành phố đột ngột lùi xa Buổi sáng oi bức thế mà giờ đây không khí bắt đầu lạnh Thỉnh thoảng, một trận gió thổi đến từ sông Phía đường chân trời, những dải sang mềm xốp, lan vào mây, biến chuyển không ngừng Ánh đèn của cây cầu vừa xây và những bảng điện quảng cáo khổng

lồ dọc theo bờ sông, hắt sang lên nền trời

Hơn sáu giờ Bên trong cánh cổng, nhửng chiếc xe máy xếp gọn ghẽ Trái với những gì Duy suy đoán, không có tiếng nhạc hay âm thanh cười đùa ồn ào Một nhóm người chụm đầu cạnh hồ bơi, troa đổi một điều gì đó Cậu đẩy cánh cổng không khóa Mọi người hết thảy đều ngoảnh ra nhìn họ, vẻ mặt thất vọng không che giấu Rõ rang, các bạn đang chờ đợi ai khác kia “ Có chuyện gì vậy?”- Ghi lên tiếng hỏi ngay Lớp trưởng chìa ra chiếc di động nhỏ, dán decal hình Mickey đen và đỏ Ghi nhận ra đó là của Tiên, cô bạn mũm mĩm đảm trách vai trò bếp chính của buổi tiệc

- Hồi nãy trên đường vào đây, hai bạn có nhìn thấy Tiên không?- Việt hỏi

- Không Bạn ấy đã đến đây và đi đâu mất sao?- Duy lờ mờ đoán ra

- Ừ, tụi mình lượm được chiếc điện thoại của Tiên trên ghế hồ bơi Tính đem trả thì không thấy bạn ấy đâu hết ĐI kiếm nãy giờ Tất cả mọi người đều đã thấy Tiên Nhưng thấy bạn ấy lần cuối cùng lúc nào thì không ai nhớ hết

- - Có thể Tiên ra ngoài mua them đồ ăn gì đó thì sao?- Ghi thử trấn an

- Không, nếu vậy thì phải đi xe máy chứ- Một ai đó lên tiếng

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, không giấu nổi lo âu Lớp trưởng đành xoa dịu:

- Thôi, tụi mình cứ chờ Tiên them chút nữa KHu vực ở đây rất an ninh Đừng trầm trọng hóa vấn đề!

Duy gật nhẹ, nhìn qua vai lớp trưởng Ở góc vườn bên trai ngôi nhá lớn, dưới khung sắt phủ kín dây hoa leo, Hoàng ngôi trên băng đá, áo jacket xám khoác ngoài chemise lụa trắng mềm mại Cậu ta thản nhiên ăn miếng bánh mì fromage Bắt gặp ánh mắt Duy, cậu

ta nhìn lại, trừng trừng Khoảng cách hơn mười mét, Duy vẫn nhận ra từ con ngươi nở lớn trong mắt cậu ta, bắt ra vệt lân tinh hổ phách Tia mắt sói Không phải hiêu ứng của những ngọn đèn vườn

Trong nhà, ai đó đặt vào máy dia nhạc Breakout của Miley Cyrus Trong phút chốc, cảm giác bồn chồn lo lắng tan biến Không khí sôi động Lác đác mưa Mọi người chuyện động liên tục giữa mấy chiếc bàn rồi tụ thành từng nhóm, giành nhau thức ăn và cười đùa nào nhiệt Lấy cốc trà sữa trân châu to tướng và một đĩa đồ nguội, Duy chọn chỗ ngồi gần cửa sổ, thỉnh thoảng lại đưa mắt tìm Hoàng Giữa những bộ váy xòe dài hay những

bộ cánh hóa trang ngộ nghĩnh của các cô gái, Hoàng vẫn nổi lên bởi vóc dáng tròn trịa

Trang 7

Cậu ta lúc bá vai bá cổ nhóm này, một phút sau đã ở bên nhóm khác, cười nói và châm chọc cái nơ, hay đôi giày tự thiết kế của một ai đó Mấy bạn bên nhóm nấu ăn mang tiếp

ra bàn một thố thủy tinh lớn đựng súp hải sản nóng tỏa khói thơm phức Mọi người ùa đến Duy chọn cái chén có quai, lấy một phần cho Ghi Có gì đó lơn cợn dưới đấy tô súp Cậu tò mò khoáng mạnh Vắt ngang muôi, chiếc băng-đô đỏ cái tóc gắn đôi tai tròn của chuột Mickey

Cánh tay đang dưa ra chờ lấy cái muôi của nhỏ bạn cạnh Duy cừng đờ, bất động Đột nhiên, vang lên tiếng gào thất thanh Rồi nối tiếp một chuỗi những tiếng la hét Cả lớp đổ dồn đến, bang hoàng nhìn cái băng-đô của Tiên Trong bộ trang phục hóa trang vừa thay, Ghi lẳng lặng bước vội tới, ghé vào tại Duy, thì thào: “ Ra sân, nhanh!”

Dưới vòm dây hoa leo, khuất sau băng ghế đã, một cánh tay mũm mĩm tai nhợt hiện ra giữa cụm lá dương xỉ xanh thẫm Mưa vẫn rơi nặng hạt Duy vẹt ra đám lá dày rậm Tiên nằm úp mặt trên khoảng đất hẹp, “ Còn sống!”- Duy nói khẽ Bằng tất cả sực lực, cậu và Ghi nhậc cô bạn bếp trưởng ra khỏi vùng đất ướt, đem vào nhà

Trong khi mọi người đổ dồn cứ chữa Tiên, Duy tìm Hoàng Cậu ta đã lẩn mất Chẳng có

gì lạ lung với tai họa Tiên gặp phải Duy quá hiểu Chính cậu từng gây ra những chuyện tượng tự Giờ đây, một kẻ khác lặp lại đúng chuỗi hành động điên rồi và sai lầm, theo cách tàn độc hơn Rõ ràng, với cái trò ném chiếc băng-đô vào nồi súp, kẻ gây tội ác đã phơi bày cả niềm thích thú khi phạm tội ác Duy bước dọc hành lang, quan sát tất cả góc tối, nhìn kỹ phía dưới bức rèm cửa Vẩn không thấy Hoàng Đầu óc Duy cân bằng trở lại, bình thản, rồi chuyển sang suy tính lạnh lung

Nếu cậu không ra tay, Hoàng sẽ tiếp tục hành động

Nếu Ghi là nạn nhân kế tiếp thì sao?

Vừa đi, cậu vừa lấy hộp phấn đen ra khỏi túi áo, bôi lên mắt Những hạt phấn cuối cùng Duy biết rõ việc cần phải thực hiện ngay lúc này

Khi sói xuất hiện giữa cộng đồng người, thì phải tiêu diệt nó Không cẩn đắn đo Không được chậm trễ

16.CỔNG ÁNH SÁNG

Hơn ba chục thành viên của lớp chia nhỏ từng nhóm Trong phòng khách nhà lớp trưởng, các cô bạn loạy hoạy thử mọi cách sơ cứu mong giúp Tiên tỉnh lại Mấy người khác đang nhúng khăn bong vào chậu nước ấm, lục tìm trong ba-lô một bộ quần áo sạch sẽ để thay cho bộ đồ đã lấm lem của người bị nạn Tiên vẫn nằm im Vốn vóc dáng hơi béo và có một làn da hồng hào tràn đầy sinh lực dưới ánh sang của tất cả các ngọn đèn neon được bất lên, giờ đây cô bạn biến thành một khối to lớn nhợt nhạt, bất động, ngả màu trắng xanh Giống hệt một cái tượng méo mó bằng sáp ong

Trang 8

Lặng lẽ đứng ngoài không gian tối om và ướt át của mảnh sân, qua lớp kính cửa sổ trong suốt, Duy liếc nhìn vào bên trong phòng khách Không có âm thanh nào rỉ ra ngoài Khung cảnh bị nhúng trong sự câm lặng càng trở nên vô cùng kỳ lạ Bữa tiệc hóa trang đã biến thành thảm họa không thể ngờ nổi Một cảnh phim kinh dị siêu thực với nhửng hình nhân trong trang phục của thủy thần xanh biếc, người sao Hỏa đỏ chói, các cô tiên hoa hồng phấn, những nàng công chúa Gothic chết chóc tóc đen hay các siêu nhân cứu chuộc thế giới trong trang phục đặc trưng không thể nhầm lẫn Tất cả những người ấy vây quanh Tiên như vây quanh một con cá heo kiệt sức trôi dạt lên bờ, vô phương cứu chữa

“ Ngưng các động tác hồi sức vô ích đi Bạn ấy bị mất máu đấy!”- Ý nghĩ hét lên trong đầu Duy , truyền thẳng đến cô bạn thân Ghi bước đến thầm thì nói gì đấy với Việt Lớp trượng gật nhẹ, tỏ vẻ thông hiểu Và cậu ta bước đến góc nhà, nhấc điên thoại bấm dãy số ngắn, nói nhanh gọn với vẻ cương quyết rồi cắt máy ngay Cậu ấy gọi xe cấp cứu Mọt giải pháp đúng đắn vào lúc này, với một bệnh nhân bị mất nhiều máu Duy biết chắc chắn điều đó, không hẳn nhờ vào quyền năng của những hạt phấn đen tcuoi61 cùng cậu mới vừa bôi lên mi mắt

Trên lối đi rải sỏi dẫn vào bên trong ngôi nhà, mưa vẫn rơi lát phất Không một bong người lảng vãng, bất giác, Duy nhận ra cánh cổng sắt ban nãy cậu và Ghi khép chặt đang

mở hé, một khoảng cách đủ cho một người to béo lách ra ngoài Bỗng, cánh cửa như bị một cánh tay vô hình đây nhẹ, vang lên ken két Bước hẳn ra dưới làn mưa, Duy ra ngoài khươn viên ngôi nhà lớn

Khu dân cư mới rất vắng vẻ Các ngôi nhà mới xây hoặc đang xây dang dở đều chưa có người Những con đường nội bộ có bảng đánh số đan xen như bản cờ Trừ các khoảng có đàn vàng chiếu sang, bóng tối vây bủa khắp nơi Vùng sáng xen kẽ càng làm cho bóng tối dày đặc hơn, các hạt mưa li ti lạnh buốt hơn Duy bước chậm, đôi khi dừng lại hẳn, nhìn chăm chú, ngở như có một cái bóng nào đấy vừa lướt qua bức tường im lìm Chỉ là một bụi cỏ rờn lên hoặc vài nhánh là đu đưa trước gió Không ai cả

Sau khi phạm tội, trực giác của loài sói khiến Hoàng biết cậu ta đang bị săn đuổi Hoặc con sói sẽ ẩn ấp để tiếp tục gây tội ác Hoặc nó vội vã biến đi, cao chạy xa bay Với một người như Hoàng, phương án thứ hai mới là hợp lý Duy dứng im, mắt khép lại, kêu gọi phép thuật của phấn bột đen Thời gian mười lăm phút trước ngay đoạn đường này được vặn ngược Vài hình ảnh rời rạc nhòe trong mưa Mùi vị của buổi chiều tối phảng phất các tế bào máu Các vệt gió mạnh Âm thanh đôi giày thể thao sượt trên mặt đường nhựa… Cậu mở choàng mắt Con sói trong hình dáng người abn5 cùng lớp đã chạy vào trung tâm thành phố

Duy rẽ phải, rảo nhanh hướng ra đường lớn Vẫn có thể bắt kịp một tuyến xe bus 702 Đoạn đường vẫn vắng lặng Hồ như có một ai đó bám theo, lúc ở sát sau lưng Lúc lại biến mất Bỗng Duy bật cười Chỉ là cái bóng ẩn hiện dưới chân cậu, khi đi qua các khoảng tối sang đan xen

“Đứng lại ngay!”

Trang 9

Một tiếng gọi lớn, vang lên đột ngột, như một mũi tên xé gió vút đi Duy hơi khựng lại, vẫn bước tới Nhưng giảm nhịp độ Cậu hơi cúi đầu, không vội ngoảnh hẳn về phía sau

“Quay lại đi! Đừng chạy trốn! Duy!”

Mũi tên thứ hai bắn đi tiếp, từ khoảng cách ba mươi mét, rõ rang nhắm vào cậu Giờ thì cậu biết, giọng nói của lớp trưởng

Duy ngừng hẳn, xoay người lại, hơi cau mày Lớp trưởng hột tốc chạy lên phía cậu, thở hổn hển, ánh mắt như lạc đi, trong tay cầm một mẩu giấy trăng trắng Còn cách Duy dăm bước chân, lớp trưởng đúng lại, rõ rang muốn giữ khoảng cách an toàn Duy lên tiếng trước

-Sao cậu không chờ xe cứu thương đến và đưa Tiên đi?

-Sao cậu lại lén lút bỏ đi không cho ai biết?- Việt gằn giọng

-Mọi người trong lớp lo cho Tiên là được rồi…- Duy phân vân Có lẽ nhắc tên Hoàng vào lúc này không thích hợp Sẽ chẳng ai tin một chuyện kỳ dị như vậy Cậu nói nhanh, tiếp tục- Tớ có việc cần ra ngoài một chút…

Cánh tay lớp trưởng đưa lên ngang mặt Trong tay cậu ấy, mạnh giấy trắng chi chit chữ, rất giống bức thư Ánh mắt Việt lóe lên tia sang giận dữ không thể kìm nén”

-Cái gì đây?

-Tớ không biết!- Duy nhún vai Cậu chưa từng thấy mảnh giấy này bao giờ- Nó là gì vậy? -Thư của Hoàng Cậu ấy để nó trên tủ kệ trong phòng khách nhà tớ- Giong5 lớp trưởng đều đều, báo hiệu một cơn giận sắp bùng nổ- Tất cả bí mật của cậu, Hoàng đã kể hết trong bức thư này…

- Bí mật gì?- Duy rùng mình

- Về những tai nạn ghê rợn, không nguyên cớ đã đột nhiên xảy ra với hơn mười học sin trường mình năm học vừa rồi Về tai nạn của anh Viễn, người hướng dẫn viên du lịch đã đưa lớp mình đi cắm trại ở rừng nguyên sinh Và cả khả năng có thể them một nạn nhân nữa trong bữa tiệc hóa trang nữa Khả năng ấy đã xảy ra rồi đó Chính là Tiên Tất cả là

do cậu gây ra, đúng không Duy?

- Bằng chứng các vụ việc ấy do tớ gây ra?- Duy chống cự yếu ớt Hơn ai hết, câu hiểu rõ, trước kia cậu có thể mù quáng hành động tàn nhẫn theo thôi thức của tham vọng tăm tối Nhưng trước đây và cho đến bây giờ, cậu vẫn không có khả năng nói dối Vĩnh viễn Mọi bao biện sẽ thất bại trước sự thật đã được nói thành lời

- Được thôi Cậu đang chối cãi, đương nhiên Nhưng , nếu các tai nạn trên có thể là bịa

Trang 10

tạc, còn vụ tai nạn khiến Hoàng chấn thương vùng đầu thì sao? Trận ốm khiến cậu ấy phải lên Đà Lạt, do ai gây ra?- Việt mở rộng hai trang giấy, đưa về phía trước như muốn Duy phải nhìn rõ bằng chứng- Cậu ấy viết ra đây này, chính vì cậu quá mạnh, Duy ạ, mà Hoảng biết không thể kháng cự được, nên đành phải nghỉ học, lên Đà Lạt, ở với bà ngoại, để lẩn tránh sự săn lung của cậu Tất cả những điều ấy, có gì sai sự thật không?

- Tớ thừa nhận đó là sự thật Nhưng, không phải tất cả Chẳng hạn trường hợp của Tiên…

- Thôi đi!- Lớp trưởng quát lên Giọng lạc hẳn

Mọi sắc thái biểu cảm trên nét mặt Việt lúc này biểu lộ một sữ đau đớn, căm ghét, tức giận, và cả ghê sợ tột độ Những xúc cảm ấy ném thẳng vào người đối diện Lúc này, Duy mới nhận ra lớp trưởng đứng ngay dưới vùng đèn vàng tỏa sang Còn cậu, chìm trong khoảng tối Sáng và tối Người ngay và kẻ ác Người kết tội và kẻ phạm tội Mọi thứ rõ rang, không thể nào lay chuyển Hít một hơi, Duy nói”

-Hãy nghe tớ, đôi chút thôi củng được… Tớ đồng ý một số điều Hoàng nói trong thư là thật Nhưng cậu biết không, phía sau sự thật này, còn có một sự thật khác, đáng sợ hơn

Tớ sẽ nói cho cậu biết, vào lúc thích hợp Còn bây giờ, hãy để cho tớ đi Tớ cần phải tìm

ra Hoàng, cho kịp!

Phía sau lưng lớp trưởng, những bóng người lố nhố hiện ra Những người bạn trai của lớp hẳn cũng đã dọc hết bức thư của Hoàng Trong đám đông ấy, tỏa ra hơi nóng của cơn tức giận tập thể và mong muốn trừng phạt kẻ gây ác

“ Duy, cậu diễn trò hay lắm! “ Đừng tìm cách lẩn trốn, Duy!” “ Mọi người trong lớp biết hết rồi Cậu đang chơi trò phù thủy” ” Không ngờ cậu tàn nhẫn thế, Duy!”

Tiếng nói của những người bạn vang lên, như một tấm lưới âm thanh tung ra, bủa vây Duy Các bạn không tin mình Các bạn sẽ trừng phạt mình Trong khi ấy, Hoàng sẽ sổng mất và tiếp tục gây tội ác mới, theo mệnh lệnh của chúa tể bóng tối Ý nghĩ lóe lên trong đầu Duy, như một tia chớp sang suốt và cũng vô cùng đau đớn

Đám đông vẫn tiến lên phía trước, đứng sau lưng Việt Ngay khi lớp trưởng và mọi người bước qua đường biên giữa ánh sang và bóng tối, bằng một động tác đột ngột, Duy xoay phắt lại, bắt đầu guồng chân Chạy

Gió quất bên tai Duy vun vút Bụi mưa bám đầy mặt Các hạt nước bắt đầu kết vào nhau, chảy ròng ròng trên mặt Duy Những hạt phấn bột cuối cùng hòa với nước mưa, từ mấy mắt chảy xuống, nóng rực trên má cậu, như dòng dung nham núi lửa Nó chảy tới đâu, gương mặt Duy đau đớn đến đó Như thể da thịt cậu tan rữa, chỉ còn trơ lại hộp sọ với mắt, hốc mũi giờ đây ngập tràn hơi thở hào hển

Những buổi sang luyện tập giờ đây hữu hiệu thật sự Chân cậu cứ guồng đều Phía sau các bạn vẫn đuổi theo rầm rập Nhưng chạy khoảng một kilomet, thì mọi người đuối sức dần Duy vẫn duy trì tốc độ rồi đột ngột tăng tốc, nhanh, nhanh hơn Khoảng cách giữa

Ngày đăng: 10/09/2015, 17:03

w