Chỉ ra vẻ đẹp của cỏc biện phỏp nghệ thuật trong khổ thơ: “Anh đội viờn nhỡn Bỏc Càng nhỡn lại càng thương Người Cha mỏi túc bạc Đốt lửa cho anh nằm ” Trớch “Đờm nay Bỏc khụng ngủ”, Mi
Trang 1(Không kể thời gian giao đề )
Cõu 1: (4 điờ̉m ).
Chỉ ra vẻ đẹp của cỏc biện phỏp nghệ thuật trong khổ thơ:
“Anh đội viờn nhỡn Bỏc
Càng nhỡn lại càng thương Người Cha mỏi túc bạc Đốt lửa cho anh nằm ”
(Trớch “Đờm nay Bỏc khụng ngủ”, Minh Huệ, Ngữ văn 6, tập 2)
Cõu 2: ( 6 điểm )
BÀN TAY Cễ GIÁO
M ột cụ giỏo dạy lớp một nọ đó bảo những học sinh của mỡnh vẽ một bức tranh về điều gỡ đú mà cỏc em biết ơn Cụ muốn biết xem những đứa trẻ từ cỏc vựng phụ cận nghốo nàn này thật sự mang ơn ra sao.Tuy nhiờn cụ nghĩ rằng hầu hết cỏc học sinh của mỡnh sẽ vẽ những bức tranh về gà tõy hay những chiếc bàn đầy thức ăn Nhưng
cụ đó sửng sốt với bức tranh của bộ Douglas, bức tranh một bàn tay được vẽ bằng nột trẻ thơ rất đơn giản.
Nhưng bàn tay đú là của ai? Cả lớp đều bị cuốn hỳt với hỡnh ảnh trừu tượng đú.
- Em nghĩ đú chắc là bàn tay của Chỳa mang thức ăn đến cho chỳng ta - một em núi.
- Của một người nụng dõn - một em khỏc lờn tiếng - bởi vỡ ụng ta nuụi gà tõy Cuối cựng khi những em khỏc đang làm bài, cụ giỏo đến bờn bàn Douglas và hỏi:
- Đú là bàn tay cụ! Thưa cụ! Em thầm thỡ.
Cụ nhớ lại rằng vào giờ giải lao cụ thường hay dắt tay Douglas, một đứa bộ cụ độc ớt núi Cụ cũng thường làm thế với những bạn khỏc nhưng với Douglas điều đú
cú ý nghĩa rất lớn Cú lẽ lũng biết ơn dành cho mọi người khụng phải cho những vật chất mà chỳng ta nhận được, mà là cho những điều, dự rất nhỏ nhoi khi ta trao tặng cho người khỏc.
(Theo Hạt giống tõm hồn 1)
Suy nghĩ của em về nội dung cõu chuyện trờn
Cõu 3: (10 điờ̉m)
Bướm và Ong gặp nhau trong một vườn hoa và cựng nhau trũ chuyện về cỏch sống của mỡnh Em hóy kể lại cuộc đối thoại đú theo trớ tưởng tượng của em
Trang 2(Không kể thời gian giao đề )
Cõu 1: (4 điờ̉m)
Chỉ ra và phõn tớch giỏ trị nghệ thuật của phộp tu từ được sử dụng trong khổ thơ sau:
“Trờn đường hành quõn xa Dừng chõn bờn xúm nhỏ Tiếng gà ai nhảy ổ:
“Cục cục tỏc cục ta”
Nghe xao động nắng trưa Nghe bàn chõn đỡ mỏi Nghe gọi về tuổi thơ”
(Trớch “Tiếng gà trưa” - Xuõn Quỳnh, SGK Ngữ Văn 7, tập I)
Cõu 2: (6 điờ̉m ) Suy nghĩ của em về hành động của cậu bộ trong cõu chuyện dưới
đõy:
Làm được điều gỡ đú
Tụi đang dạo trờn bói biển khi hoàng hụn buụng xuống Biển đụng người nhưng tụi lại chỳ ý đến một cậu bộ cứ liờn tục cỳi xuống nhặt thứ gỡ lờn và nộm xuống Tiến lại gần hơn, tụi chỳ ý thấy cậu bộ đang nhặt những con sao biển bị thủy triều đỏnh giạt vào bờ và nộm chỳng trở lại với đại dương.
- Chỏu đang làm gỡ vậy? - Tụi làm quen.
- Những con sao biển này sắp chết vỡ thiếu nước Chỏu phải giỳp chỳng - Cậu
bộ trả lời.
- Chỏu cú thấy mỡnh đang mất thời gian khụng Cú hàng ngàn con sao biển như vậy Chỏu khụng thể nào giỳp được tất cả chỳng Rồi chỳng cũng phải chết thụi.
Cậu bộ vẫn tiếp tục nhặt một con sao biển khỏc và nhỡn tụi mỉm cười trả lời:
- Chỏu biết chứ Nhưng chỏu cú thể làm được điều gỡ đú chứ Ít nhất là chỏu
đó cứu được những con sao biển này.
( First News - theo The Values of Life - Hạt giống tõm hồn - Từ những điều
bỡnh dị, NXB Tổng hợp TP Hồ Chớ Minh, 2006, trang 132, 133)
Cõu 3: (10 điờ̉m)
Cú ý kiến nhận xột rằng:
“Thơ ca dõn gian là tiếng núi trỏi tim của người lao động Nú thể hiện sõu sắc những tỡnh cảm tốt đẹp của nhõn dõn ta.”
Dựa vào những cõu tục ngữ, ca dao đó được học và đọc thờm, em hóy làm sỏng tỏ ý kiến trờn
Trang 3(Không kể thời gian giao đề )
Cõu 1: ( 4 điờ̉m) Cảm nhận của em về đoạn văn sau:
“Hằng năm cứ vào cuối thu, lỏ ngoài đường rụng nhiều và trờn khụng cú
những đỏm mõy bàng bạc, lũng tụi lại nỏo nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường Tụi quờn thế nào được những cảm giỏc trong sỏng ấy nảy nở trong lũng tụi như mấy cỏnh hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đóng”.
(Trớch “Tụi đi học”-Thanh Tịnh, Ngữ văn 8, Tập 1)
Cõu 2 : (6 điờ̉m) Suy nghĩ của em về ý nghĩa giỏo dục của cõu chuyện sau đõy:
Bài thuyết giảng
Tại ngụi làng nhỏ, vào ngày chủ nhật, cú vị giỏo sư thường đến núi chuyện về
cuộc sống Hụm nay ụng đến thăm nhà của cậu bộ vốn khụng hề muốn chơi hay kết bạn với ai.
Cậu bộ mời vị giỏo sư vào nhà và lấy cho ụng một chiếc ghế ngồi bờn bếp lửa cho ấm.
Trong im lặng, hai người cung ngồi nhỡn những ngọn lửa nhảy mỳa Sau vài phỳt, vị giỏo sư lấy cỏi kẹp, cẩn thận nhặt một mẩu than hồng đang chỏy sỏng ra và đặt nú sang bờn cạnh lũ sưởi.
Rồi ụng lại ngồi xuống ghế, vẫn im lặng Cậu bộ cũng im lặng quan sỏt mọi việc.
Cục than đơn lẻ chỏy nhỏ dần rồi tắt hẳn.
Vị giỏo sư nhỡn đồng hồ và nhận ra đó đến giờ ụng phải đi thăm nhà khỏc ễng chậm rói đứng dậy, nhặt cục than lạnh đặt vào giữa bếp lửa Ngay lập tức, nú lại bắt đầu chỏy, tỏa sỏng với ỏnh sỏng và hơi ấm của những cục than xung quanh nú.
Khi vị giỏo sư đi ra cửa, cậu bộ chủ nhà nắm tay ụng núi:
- Cảm ơn bài thuyết giảng của bỏc!
( First News - theo The Values of Life - Hạt giống tõm hồn - Từ những điều bỡnh dị,
NXB Tổng hợp TP Hồ Chớ Minh, 2006, trang 136)
Cõu 3 : (10 điờ̉m )
“…Chao ụi ! Đối với những người sống quanh ta , nếu ta khụng cố mà tỡm hiểu
họ, thỡ ta chỉ thấy họ gàn dở, ngu ngốc, bần tiện, xấu xa, bỉ ổi…toàn những cớ để cho
ta tàn nhẫn; khụng bao giờ ta thấy họ là những người đỏng thương; khụng bao giờ ta thương…cỏi bản tớnh tốt của người ta bị những nỗi lo lắng, buồn đau, ớch kỉ che lấp mất…”
Em hiểu ý kiến trờn như thế nào? Từ cỏc nhõn vật trong tỏc phẩm “Lóo Hạc” của Nam Cao, em hóy làm sỏng tỏ nhận định trờn