Con sẽ không đợi một ngày kia có người cài cho con lên áo một bông hồng mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng
Trang 110 Bài thơ hay về Mẹ
&
MẸ CỦA TA
(Trần Chân – 2003)
Từ Thánh Gióng đến “Đức Chúa Trời”
Ai cũng có một người là MẸ
Con không biết khi con còn bé
Mẹ địu con đằng trước hay sau
Chỉ biết : Người “mang nặng đẻ đau”;
Người “gánh nợ qua cầu – cửa mả”
Để cho con thành lá, thành hoa
Không ai khác là MẸ CỦA TA
Ì
Lòng mẹ
(- Nguyễn Bính -)
“Gái lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc, nín đi không !
Nín đi ! mặc áo ra chào họ
Rõ quí con tôi ! Các chị trông !
Ương ương dở dở quá đi thôi !
Cô có còn thương đến chúng tôi
Thì đứng lên nào ! lau nước mắt
Mình cô làm bận mấy mươi người
Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía
Này gương này lược này hoa tai
Muốn gì tôi sắm cho cô đủ
Nào đã thua ai đã kém ai ?
Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái
Nuôi dạy em cô tôi đảm đương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả
Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương!”
* * *
Đưa con ra đến cửa buồng thôi
Mẹ phải xa con, khổ mấy mươi !
Con ạ ! đêm nay mình mẹ khóc Đêm đêm mình mẹ lại đưa thoi
Ì
Mẹ
(Xin tặng cho những ai được diễm phúc
còn có Mẹ -Đỗ Trung Quân - 1986)
Con sẽ không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn
Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Trang 2Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái
tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới!
Ì
Nhớ mẹ ta xưa
(-Nguyễn Duy-)
Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào
Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn, áo nhuộm nâu bốn mùa
Cái cò… sung chát đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi trọn kiếp con người Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru
Bao giờ cho tới mùa thu Trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm Bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao Ngân hà chảy ngược lên cao quạt mo vỗ khúc nghêu ngao ….thằng Bờm…
bờ ao đom đóm chập chờn trong leo lẻo những vui buồn xa xôi
Mẹ ru cái lẽ ở đời sữa nuôi phần xác, hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ… mẹ ru con liệu mai sau các con còn nhớ không
Nhìn về quê mẹ xa xăm Lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa
cá xương…
Ì
Trang 3Mẹ ốm
(Trần Đăng Khoa)
Mọi hôm mẹ thích vui chơi
Hôm nay mẹ chẳng nói cười được đâu
Lá trầu khô giữa cơi trầu
Truyện Kiều gấp lại trên đầu bấy nay
Cánh màn khép lỏng cả ngày
Ruộng vườn vắng mẹ cuốc cày sớm trưa
Nắng mưa từ những ngày xưa
Lặn trong đời mẹ đến giờ chưa tan
Khắp người đau buốt, nóng ran
Mẹ ơi ! Cô bác xóm làng đến thăm
Người cho trứng, người cho cam
Và anh y sĩ đã mang thuốc vào
Sáng nay trời đổ mưa rào
Nắng trong trái chín ngọt ngào bay
hương
Cả đời đi gió đi sương
Bây giờ mẹ lại lần giường tập đi
Mẹ vui, con có quản gì
Ngâm thơ kể chuyện rồi thì múa ca
Rồi con diễn kịch giữa nhà
Một mình con sắm cả ba vai chèo
Vì con, mẹ khổ đủ điều
Quanh đôi mắt mẹ đã nhiều nếp nhăn
Con mong mẹ khỏe dần dần
Ngày ăn ngon miệng, đêm nằm ngủ say
Rồi ra đọc sách, cấy cày
Mẹ là đất nước, tháng ngày của con
Ì
Gởi mẹ
Tha thứ cho con, mẹ
Con đã quên lời mẹ ân cần
Con nhầm tưởng mình đã biết dại khôn
Con nhầm tưởng mình không là đứa trẻ
Trăm năm thèm tiếng vỗ về
Mẹ đừng im lặng thế
Mẹ đừng xa xót thế Sao mẹ không mắng con Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ Quyền được sợ chiếc roi tre
mẹ giắt ở mái nhà
Con nào có gì sau năm tháng đi xa Chỉ đôi tay đã bầm nhiều vết cứa Chỉ đôi mắt dửng dưng tàn tro bếp lửa Tiếng thở dài trong mỗi bước chân qua Con không giàu hơn sau năm
tháng xa nhà Nước mắt cũng nghèo đi
Niềm tin cũng nghèo đi
Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh
Mẹ ơi, con thèm được khóc Thèm được mẹ dỗ dành
Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ May ra con còn nước mắt Con chưa lớn đó chính là sự thật
Tha thứ cho con, mẹ Con đã mang trái tim mẹ trong ngực con đi
Và thương tổn Con biết làm gì bây giờ Khi máu chảy đã lạnh lùng sắc đỏ
Mẹ đừng im lặng thế
Mẹ đừng xa xót thế
Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi mẹ
Ì
Thơ về Mẹ
(Hoàng Long)
Thuở cỏn con, con nằm bên mẹ Đầu rúc vào lòng, con ấm lắm mẹ ơi Con thương mẹ đêm ngày tần tảo
Trang 4Thức đêm dài mẹ may áo cho con
Gió đồng nội trưa hè nắng nóng
Mẹ ngồi khom nhổ cỏ một mình
Mưa đêm lạnh mẹ ngồi lo lắng
Lo cho con yên giấc cơn đau
Con vui sướng khi được ôm lưng mẹ
Mỗi lần mẹ về với chị em con
Đem cho con muôn điều hạnh phúc
Mẹ vẫn luôn nghĩ về chúng con
Thuở thiếu thời con không nghe
lời mẹ
Để mỗi lần mẹ đánh con đau
Tuổi nhỏ bồng bột chưa biết nghĩ
Giờ lớn khôn con cố học hành
Con sẽ bay cao bay xa mãi
Tìm đến ánh sáng của tương lai
Tìm ra người bạn con mong ước
Giữ mãi hình mẹ ở trong con
Đảm việc nhà lo toan việc nước
Xây gia đình giữ hạnh phúc cho con
Con muốn tìm, muốn gặp người
bạn đó
Người bạn như mẹ, mẹ của con
Xa cha mẹ, chúng con lên thành phố
Nhớ tuổi thơ mẹ nhắc con học hành
Mẹ làm lụng chúng con mong giúp
mẹ
Nhưng mẹ chỉ cười “học đi con”
Mẹ đã cho con nhiều hạnh phúc Dạy cho chúng con biết điều hay
Mẹ cũng chăm con từng giấc ngủ Mỗi lần con về bên mẹ, mẹ ơi!
Con muốn ở bên mẹ như thuở bé Cảm nhận tình thương mẹ dành cho con Thoải mái từng giờ trong hạnh phúc Bên mẹ, gia đình, giấc ngủ ngon
2000
Ì
Bài Thơ Dâng Mẹ
Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắc
Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn Thương về bóng mẹ cô đơn
Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn
Ngày xưa ấy con còn nhỏ bé Chưa bao giờ xa mẹ tấc gang Nay con cách trở quan san Hướng về quê mẹ đôi hàng lệ rơi
Con xa mẹ một đời thương nhớ Bóng mẹ già, mình hạc xương mai Ngày qua tháng rộng, năm dài Mong con mẹ, những u hoài Quê hương đợi ngày về chưa thấy
Trang 5Để mẹ buồn lau sậy xót xa
Mẹ ơi nước mắt chan hòa
Lời ru của mẹ ngân nga một đời
Con buồn nhớ mẹ, mẹ ơi!
(Sương Mai)
Ì
Bài thơ về mẹ
Con đã viết nhiều bài thơ về Mẹ
Không lần nào kể hết nỗi lòng con
Ơn nghĩa sinh thành như biển như
non,
Thơ của con nhỏ chưa bằng hạt bụi
Lạc lõng phương trời, bước đi thui thủi,
Sương tuyết phôi pha nhuốm bạc mái
đầu
Bỏ quê hương trang trải những niềm
đau,
Mà năm tháng chưa phai mờ dông bão
Nghĩ đến Mẹ suốt cuộc đời tần tảo,
Con đòi theo níu vạt áo không rời
Tay dắt con vẫn nặng trĩu đôi vai,
Đường quan dài giữa trưa hè gắt nắng
Con lủm đủm quẩn quanh theo gánh
nặng,
Cát bỏng chân con, nước mắt mẹ trào
Không chỗ nào có bóng mát cây cao,
Để ngồi đỡ tạm thời vài ba phút
Câu chuyện xưa Mẹ từng lo chăm chút,
Cõi lòng con rơi lệ biết bao lần
Đã già rồi sao cứ mãi tủi thân,
Con còn nhỏ, Mẹ đã sớm về Tiên Phật
Cay đắng ngọt bùi, cuộc đời chơn chất,
Công danh lật đật, có trước không sau
Con cố gắng vươn vai làm lại từ đầu,
Khi nắng sớm, mưa trưa, khi bão tố,
Vẫn vững tâm như tuồng có Mẹ độ
Khi đặt bút cảm xúc đó lại dâng tràn,
Mắt cay cay, lòng nhớ Mẹ vô vàn !
Nên vần thơ cứ loay hoay chi lạ,
Ý lộn xộn tuôn ra khắp mọi ngả,
Như đời con trôi dạt chốn trời xa
-Võ Đình
Tiên-Tiếng mẹ cười
Nhấc chiếc phone lên bỗng … lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi Hôm ấy con đi chẳng hẹn thề Ngựa rừng xưa lạc dấu sơn khê Mười năm tóc mẹ màu tang trắng Trắng cả lòng con lúc nghĩ về Con đi góp lá ngàn phương Đốt lên cho đời tan khói sương Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ Đau thương con viết vào trong lá Hơi ấm con tìm trong giấc mơ Con đi xin mẹ hãy chờ
Ngậm ngùi con dấu trong thơ Nghe tiếng me như tiếng nghẹn ngào Tiếng người hay chỉ tiếng chiêm bao
Mẹ xa xôi quá làm sao với Biết đến bao giờ trông thấy nhau Nghe tiếng me ơi bỗng lặng người Giọng buồn hơn cả tiếng mưa rơi
Ví mà con đổi thời gian được Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười (Trần Trung Ðạo) Ì
Ngày xưa có mẹ
Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm con muỗng cháo Khi con đòi ngủ
Mẹ là người thức hát ru con Bầu trời trong mắt con Ngày một xanh hơn
Trang 6Là khi tóc mẹ
Ngày thêm sợi bạc
Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất
Như cuộc đời không thể thiếu trong con
Nếu có đi vòng quanh quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Vẫn không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đã đặt cho con cái tên riêng
Trước cả khi con bật lên tiếng mẹ
Mẹ là tiếng từ khi bập bẹ
Đến lúc trưởng thành
Con vẫn chưa hiểu hết chiều sâu
Mẹ có nghĩa là bắt đầu
Cho sự sống, tình yêu và hạnh phúc
Mẹ có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời, một mặt đất,
một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười
tiếng hát
Mẹ có nghĩa là ánh sáng
Một ngọn đèn thắp bằng máu con tim
Mẹ có nghĩa là mãi mãi
Là cho đi không đòi lại bao giờ
Nhưng có một lần mẹ không ngăn
con khóc
Mẹ không thể nào lau nước mắt cho con
Là khi mẹ không còn
Hoa hồng đỏ từ đây hóa trắng
Cổ tích thường khi bắt đầu
Xưa có một vị vua hay một nàng
công chúa
Nhưng cổ tích của con
Bắt đầu từ ngày xưa …….có mẹ
(Thanh Nguyên)
Ì
Mẹ và đôi gánh
Sớm mai Mẹ đi gánh nước,
Mẹ gánh hai thùng sương đầy Mặt trời hãy còn yên giấc
Bờ lau sậy còn ngủ say
Buổi trưa Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh đôi thùng nắng vàng Nghiêng nghiêng con nhìn trong ấy Thấy cả mây trời mênh mang
Buổi chiều Mẹ đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng mưa đầy Mưa lên nhạc mềm nón lá
Mẹ về ướt áo không hay!
Rồi đêm, lại đi gánh nước
Mẹ gánh hai thùng sao trời
Có khi con nhìn rất lạ Trong thùng có cả trăng trôi!
Ngày ngày Mẹ đi gánh nước Gánh theo sương nắng bao mùa Gánh cả đời con nằng nặng Tình thương Mẹ nói sao vừa…
(- Chiếu Tuệ -) Ì
Bài toán về Mẹ
Cái Nắng, từ sớm đến trưa Không đo hết chiều cao dáng mẹ Cái Mưa, từ đông sang hè cứ thế Không tính xong diện tích lưng Người
Dù đi khắp phương Trời
Dù bay lên vũ trụ xa vời Phương trình công Mẹ suốt đời chưa xong (Trần Chân)
Trang 7PHH sưu tầm& biên soạn nhân 20-10-014