1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

tho ve nha giao

7 394 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 7
Dung lượng 109,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

NHỮNG VẦN THƠ ĐẰM THẮM VỀ THẦY GIÁO VÀ MÁI TRƯỜNG Có lẽ không một ngành nào có liên quan đến toàn xã hội như ngành giáo dục, bởi từ lúc trẻ cho đến lúc già, người ít, người nhiều ai cũng

Trang 1

NHỮNG VẦN THƠ ĐẰM THẮM VỀ THẦY GIÁO VÀ MÁI TRƯỜNG

Có lẽ không một ngành nào có liên quan đến

toàn xã hội như ngành giáo dục, bởi từ lúc trẻ

cho đến lúc già, người ít, người nhiều ai cũng

phải qua các trương học Nếu như aị đó có số

phận "hẩm hiu" không được tới trường thì thế

nào cũng có con em họ được cắp sách tới lớp

Cho nên thời nào cũng thế, người thầy giáo có

một vị trí xã hội quan trọng và một vị trí tình

cảm đẹp đẽ trong lòng người "Tôn sư trọng

đạo", đó là đạo lý truyền thống của dân tộc

Trong nền thơ ca cách mạng của ta, thơ viết

về thầy giáo và nhà trường chiếm một số lượng

không nhỏ, nhưng đây là một đề tài khó viết

nên những bài thơ hay đọng lại không nhiều

Nhà thơ Vũ Đình Minh tốt nghiệp Đai học sư

phạm lên day học ở Cao Bằng Hình ảnh các

em hoc sinh miền núi ngày ngày bǎng đèo vượt

suối đến lớp đã làm anh nghĩ ngợi, bút dứt

trong bài thơ "ý nghĩ ngày mưa":

Thấm lòng tôi những gương mặt trẻ thơ

Mối sớm dạy mưa nhòa đèo Khau Cút

Các em tôi đang bước lầy bước trượt

Tôi ra vào như người thừa chân tay

Trước những khó nhọc của học trò, anh biết trách nhiệm của người thầy rất

nặng nề:

Trống đánh bảy giờ vào lớp lúc đang mưa Tôi lên lớp áo em nào cũng ướt

Mái tóc lấm dở từng trang vở học Tôi biết tôi không thể nói những lời thừa.

Sau này anh chuyển về trung du dạy học rồi một bước nữa chuyển đi làm vǎn

nghệ, một bựớc nữa chuyển về công tác ở Đài phát thanh Hà Nội nhưng nỗi

niềm về một mái trường xưa vẫn xôn xao lòng anh:

Tôi đã thành người lạ của trường xây Người lạ của các em đang đến lớp

Có sao đâu - học trò mườị nǎm trước

Đã mang đi thương nhớ của tôi rồi.

(Về thǎm trường cũ) Thầy trò sau 3 tháng nghỉ hè lại bồi hồi gặp nhau trong ngày khai giảng Ngọc

Huyến nói lên niềm vui ấy trong bài "Vào thu":

Bè bạn gặp nhau tay bắt mặt mừng Quấn quýt bên em những đàn chim nhỏ Muốn kê hết bao nỗi niềm thương nhớ.

Dẫu chỉ là xa cách một hè thôi.

Để giữ vững được vị trí "đứng lớp" của mình, người giáo viên có lúc cũng phải

cố gắng vượt qua những khó khǎn trong đời sống, đối mặt với "cơm áo" mà vẫn phải bằng mọi giá giữ gìn nhân cách Phan Hữu Hưởng nói với người bạn đời thân thiết của mình những điều gan ruột:

Có lẽ nào em lại không tin Như tôi nói ngày mai sẽ khác Người thầy giáo yên tâm đến lớp Nói nhẹ nhàng, thanh thản những điều hay Cơm áo bây giờ là thứ gắt gay

Đâu phải riêng ta mà là đất nước Người thầygiáo dù ở cǎn nhà thấp Vẫn luôn cần có một tâm cao

(Nói với em) Anh Công Phương Điệp, cán bộ công đoàn xí nghiệp Bao bì xuất khẩu Hà Nội

tỏ ra rất thông cảm với nhà giáo:

Tiền lương như sợi dây diều Mỏng manh mà giữ mọi chiều đều cân Theo kỳ mỗi tháng một lần

Biết là như vậy vẫn tần ngần mong Anh nói đến cả việc sử dụng, việc đối nhân xử thế qua đồng lương khiêm tốn ấy:

Như đồng hồ chỉ phút giây Tiền lương nhắc nhớ những ngày về quê Nhớ câu "giấy rách giữ lề"

Có trên có dưới mọi bề trước sau Tiền lương tuy chẳng nhiều đâu Vẫn khuyên con nối nhip cầu mà đi

(Tiền lương thầy giáo - Công Phương Điệp) Mỗi một giáo viên trong nhà trường đều ghi lòng tạc dạ lời dạy của Chủ tịch

Hồ Chí Minh: dù khó khǎn gian khổ đến mấy cũng phải thi đua dạy tốt học thật tốt

Có nơi nào gian khổ bằng các giáo viên ở miền núi Nhà giáo dạy toán Nguyên Cảnh Tuấn đã xúc động trước cảnh buổi sáng sa mù bay vào lớp học thành những mảng dày trắng xóa như mưa, các em học sinh trực nhật lớp phải đến sớm đốt lửa cho ấm lớp học, cầm giẻ lau bàn ghế, lau khô lại ướt lại lau cho đến chín giờ sáng sa mù tan, mới bắt đầu bụỗi học:

1

Trang 2

Cời than lửa khói đan dày Khǎn lau bàn ghế em lau mấy lần

Mơ hồ sưởi ấm bàn chân Mỏng tang giọt nắng tần ngần liếp đan Chín giờ trang vở trắng bàn

Mình tôi học trước trò ngoan một gìơ

(Tiết học không có giáo án) Không có thầy giáo, cô giáo nào yêu nghề mà lại không mến trẻ Cô giáo

chuyên vǎn Kim Như Yên tìm thấy tuổi thơ của mình trong hình ảnh các em:

Trống vào lớp đã từ lâu

Bé ngồi nức nở phía sau góc bàn

Má hồng mực tím quệt ngan Hai dòng lệ vẫn chảy tràn không thôi

Trong toàn cảnh ấy chỉ có cô giáo là người mẹ hiền thứ hai an ủi được em thôi:

Nín đi tôi lựa lời ru Nép đầu tin tưởng em thưa chuyện buồn

Ai ngờ trong buổi hoàng hôn Tôi vừa gặp lại tuổi hồng chính tôi

(Gặp lại tuổi hồng)

Dù vất vả mệt nhọc, những ánh mắt trong sáng của học trò bao giờ cũng là niềm

động viên, an ủi các thầy giáo, cô giáo:

Tuổi thơ ơi tuổi thơ

Đã đi vào ký ữc Những cặp mắt tròn xoe Niềm tin yêu rạo rực

Đi suốt cả tháng nǎm Lớn lên cùng lớp học Những ánh mắt đợí chờ Giục tôi lên phía trước

(Minh Láng-giáo viên trường tiểu học Lý Nhân Vĩnh Tường Vĩnh Phú)

Minh Quang ở Hội vǎn nghệ Bình Thuận trước đây đã có một số nǎm dạy phổ

thông và sư phạm nhớ về một thời còn đi học phổ thông, đi đò qua sông Kiến

Giang để đến trường cấp II Lệ thủy (Quảng Bình) Ông lái đò không còn nữa

nhưng tiếng gọi đò tuổi thơ vẫn thao thức trong hồn anh

Ríu ran trên bến đò đầy Trò sau, trò trước vững tay ông chèo Đời vui theo nhip nước reo

tiếng "đò ơi" mãi sớm chiều gọi ông Mênh mông trời nước mênh mông

Ông như trẻ lại theo dòng tuổi thơ

(Nhớ ông lái đò) Nhiều người coi người thầy giáo cũng như ông lái đò đưa khách đi đến muôn nơi còn mình lại ở nguyên bến cũ Sự so sánh ấy chỉ đúng vể mǎt hình thức vì ông lái đò trên sông không cần biết khách là ai còn người thầy giáo lại lấy sự trưởng thành của học trò làm mục đích sống của mình, hóa thân vào từng em, chǎm chút cho từng em, xứng đáng nhận những tình cảm và lòng biết ơn của mọi người

Thơ viêt về nhà trường còn một mảng quan trọng là viết trực tiếp về đờì sống

và tâm tình người thày giáo

Nhà thơ Lê Đình Cánh viết về những cô giáo miền xuôi lên dạy học ở miền núi, chịu đựng bao khó khǎn vất vả, thiếu thốn thiệt thòi vẫn không nản lòng, cố gắng hoàn thành nhiệm vụ Giọng thơ không ca ngợi cũng không bi lụy, viết đúng như cuộc sống khó khǎn của người giáo viên miền núi, đọc lên thêm nặng lòng yêu thương:

ở rừng, tự hát ru nhau

Lá trầu chị héo quả cau em già Ước ao có một gian nhà

Có trưa đưa võng đón bà lên chơi.

(Em đi) Bạn Nguyễn Đại Nghĩa công nhân xí nghiệp gạch ngói Hà Tu, Quảng Ninh

"thǎm lại trường xưa" với một nỗi bâng khuâng xao xuyến:

Đâu rồi bè bạn tri âm Tới trường thủa trời mưa dầm ướt vai Đâu rồi khóm trúc nhành mai

Những hàng cây ấy tay ai vun trồng Quyện trong hương nội gió đồng.

Trường xưa thắm lại mà không bạn thầy Chỉ bao cặp mắt thơ ngây

Tán bàng xanh biếc đan dày tiếng ve

Có thể dẫn ra nhiều bài thơ nữa viết về thầy giáo và nhà trường Mỗi bài thơ một vẻ nhưng hầu thư bài nào cũng chân thành, cũng cảm động

Đất nước đổi mới, ngành giáo dục ngày càng được quan tâm, chú ý hơn, đời sống giáo viên ngày càng được cải thiện không ngừng Làm bệ phóng cho đất nước cất cánh, ngành giáo dục nhận trách nhiệm nặng nề mà cũng hêt sức vẻ vang trước nhân dân, tổ quốu mình Và những bước đi lên, những bước chuyển mình không dễ dàng ấy, thơ ca vẫn là sự tiếp sức, sự động viên không ngừng

Nguyễn Bùi Vợi

Khi thầy về nghỉ hưu

Trang 3

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao

Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:

"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"

Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào

Con nao nức bước vào trường trung học

Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc

Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?

Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?

Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi

Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao

Vai áo bạc như màu trang vở cũ

Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ

Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!

Lá Me

(Xin ghi rõ: “Nguồn: thotre.com” khi sử dụng lại bài viết này)

Không đề

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người

Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ

Đâu là cha, là mẹ, là thầy…

Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…

Biết bao giờ con lớn được,

Thầy ơi !

Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”

Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…

Những con chữ đều đều xếp thẳng Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người

Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh Cửa sổ xe ù ù gió mạnh

Con đường trôi về phía chẳng là nhà…

Mơ màng nghe tiếng cũ ê a Thầy gần lại thành bóng hình rất thực

Có những điều vô cùng giản dị Sao mãi giờ con mới nhận ra

GỬI VỀ CÔ GIÁO DẠY VĂN

Có thể bây giờ cô đã quên em Học trò quá nhiều, làm sao cô nhớ hết

Xa trường rồi, em cũng đi biền biệt Vẫn nhớ lời tự nhủ: sẽ về thăm

Có thể bây giờ chiếc lá bàng non Của ngày em đi đã úa màu nâu thẫm

Ai sẽ nhặt dùm em xác lá Như em thuở nào ép lá giữa trang thơ ? Ước gì Hiện tại chỉ là mơ

Cho em được trở về chốn ấy Giữa bạn bè nối vòng tay thân ái Được vui-buồn-cười-khóc hồn nhiên

Em nhớ hoài tiết học đầu tiên Lời cô dạy: "Văn học là nhân học"

Và chẳng ai học xong bài học làm người!

Chúng em nhìn nhau khúc khích tiếng cười Len lén chuyền tay gói me dầm cuối lớp Rồi giờ đây theo dòng đời xuôi ngược

Vị chua cay thuở nào cứ thấm đẫm bờ môi

3

Trang 4

Những lúc buồn em nhớ quá - Cô ơi!

Bài học cũ chẳng bao giờ xưa cũ

Nguyễn Thụy Diễm Chi

THẦY

Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay

Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng

Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn

Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi

Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi

Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại

Mái chèo đó là những viên phấn trắng

Và thầy là người đưa đò cần mẫn

Cho chúng con định hướng tương lai

Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi

Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa

Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu

LỜI CỦA THẦY

Rồi các em một ngày sẽ lớn

Sẽ bay xa đến tận cùng trời

Có bao giờ nhớ lại các em ơi

Mái trường xưa một thời em đã sống

Nơi đã đưa em lên tầm cao ước vọng

Vị ngọt đầu đời bóng mát ca dao

Thủa học về cái nắng xôn xao

Lòng thơm nguyên như mùi mực mới

Dẫu biết rằng những tháng ngày sắp tới

Thầy trò mình cũng có lúc chia xa

Sao lòng thầy canh cánh nỗi thiết tha Muốn gởi các em thêm đôi điều nhắn nhủ

Một lời khuyên biết thế nào cho đủ Các em mang theo mỗi bước hành trình Các em lúc nào cũng nhớ đừng quên:

Sống cho xứng với lương tâm phẩm giá

Rồi các em mỗi người đi mỗi ngã Chim tung trời bay bỗng cánh thanh niên

Ở nơi đâu: rừng sâu, biên giới khắp ba miền

Ở nơi đâu có thầy luôn thương nhớ

Tạ Nghi Lễ

Từ ngày Quốc tế Hiến chương đến ngày nhà giáo Việt Nam - Tác giả Trần Hữu Trừ

Tháng 7-1946 có một tổ chức Quốc tế các nhà giáo tiến bộ được thành lập ở Paris (thủ đô nước Pháp) đã lấy tên là F.I.S.E (Fédertion International Syndicale des Enseignants - Liên hiệp quốc tế các công đoàn giáo dục)

Nǎm 1949 tại hội nghị Vacsxava (Varsovie- thủ đô Ba Lan) tổ chức FISE xâu dựng một bản "Hiến chương các nhà giáo" gồm 15 chương với nội dung chủ yếu là đấu tranh chống nền giáo dục tư sản, phong kiến, xây dựng nền giáo dục tiến bộ" bảo

vệ những quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng của nghề dạy học và nhà giáo,

đề cao trách nhiệm và vị trí của nghề dạy học và nhà giáo

Trong những nǎm kháng hiến chống thực dân Pháp xâm lược, công đoàn giáo dục Việt Nam đã quan hệ với FISE để tranh thủ các diễn đàn quốc tế tố cáo âm mưu tội

ác của bọn đế quốc xâm lược đối với nhân dân ta cũng như đối với giáo viên và học sinh đồng thời giới thiệu những thành tích của nền giáo dục cách mạng, tranh thủ

sự đồng tình ủng hộ của giáo giới trên toàn thế giới đối với cuộc kháng chiến chính nghĩa của nhân dân ta

Sau khi thành lập một thời gian ngắn (thành lập ngày 22-7-1951) Công đoàn giáo dục Việt Nam đã được kết nạp làm thành viên của FISE và được mời dự hội nghị của FISE ở Vienne (thủ đô nước áo) mùa xuân nǎm 1953 Đoàn Việt Nam do Thứ trưởng Bộ giáo dục Nguyễn Khánh Toàn làm trưởng đoàn

Trang 5

Từ 26 đến 30-8-1957 tại thủ đô Vacxava, hội nghị FISE có 57 nước dự Công đoàn

giáo dục Việt Nam có tham gia quyết định lấy ngày 20-11-1958 ngày "Quốc tế hiến

chương các nhà giáo" lần đầu tiên được tổ chức trên toàn miền Bắc nước ta

Những nǎm sau đó còn được tổ chức ở các vùng giải phóng ở miền Nam Hàng

nǎm vào dịp kỷ niệm 20-11 cơ quan tiểu ban giáo dục thường xuất bản, phát hành

một số tập san đặc biệt để cổ vũ tinh thần đấu tranh của giáo giới trong vùng tạm

chiếm, động viên tinh thần chụi đựng gian khổ của anh chị em, giáo viên kháng

chiến

Sau ngày đất nước được thống nhất, giáo giới Việt Nam đoàn kết nhất trí xây dựng

nền giáo dục theo đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam, theo định hướng xã hội

chủ nghĩa ý nghĩa của quốc tế hiến chương các nhà giáo đã hoàn thành sứ mạng

lịch sử với giáo giới Việt Nam Song ngày 20-11 đã trở thành truyền thống với mọi

nội dung của giáo giới Việt Nam và của nhân dân Việt Nam

Chính vì thế theo đề nghị của ngành giáo dục ngày 28-9-1982 Hội đồng bộ trưởng

(nay thuộc chính phủ) đã ban hành quyết định số 167-HĐBT về ngày nhà giáo Việt

Nam Nội dung quyết định có những điều khoản sau:

Điều 1: Từ nay hàng nǎm sẽ lấy ngày 20-11 là ngày nhà giáo Việt Nam

Điều 2: Để ngày 20-11 có ý nghĩa thiết thực hàng nǎm từ tháng 10 các cấp chính

quyền và toàn thể cần họp để xem xét tình hình công tác và hoạt động của đội ngũ

giáo viên ở địa phương mình, kiểm điểm những việc đã làm và đề ra những việc

cấp tiếp tục làm nhằm động viên đội ngũ giáo viên phát huy truyền thống tốt đẹp của

giáo giới Việt Nam, rèn luyện phẩm chất và nǎng lực, làm gương sáng cho học sinh

noi theo Về phía giáo viên, cần có những hoạt động phong phú nhằm nâng cao

nhận thức về vinh dự và trách nhiệm của người giáo viên trong xã hội nước ta ngày

nay, từ đó mà ra sức phấn đấu làm tốt nhiệm vụ cao cả của mình

Điều 3: Việc tổ chức ngày 20-11 hàng nǎm do Uỷ ban Nhân dân và Hội đồng các

cấp chủ trì, có sự phối hợp các ngành giáo dục và các đoàn thể nhân dân Các cấp

các ngành cần phân công cán bộ lãnh đạo đi thǎm hỏi giáo viên, tổ chức các cuộc

gặp mặt thân mật với giáo viên, nhân dịp này có thể tổ chức khen thưởng các giáo

viên có thành tích

Việc tổ chức này nhà giáo Việt Nam cần được tiến hành trọng thể và thiết thực,

tránh hình thức phô trương gây phiền hà cho học sinh và cha mẹ học sinh

Điều 4: Trong ngày 20-11 các trường có thể sắp xếp lại việc học tập và giảng dạy

để giáo viên được gnhỉ và thǎm gia các sinh hoạt của trường và địa phương

Tóm lại: Ngày quốc tế hiến chương các nhà giáo là một hoạt động quốc tế của công đoàn giáo dục Việt Nam Nó hoàn thành nhiệm vụ lịch sử của nó Ngày nhà giáo Việt Nam là ngày của toàn dân do nhà nước ban hành vǎn bản quy phạm pháp luật quy định chủ trì tổ chức kỷ niệm là chính quyền và hội đồng giáo dục các cấp Chúng ta cần phải tuyên truyền cho mọi người hiểu đúng ý nghĩa ngànhà giáo Việt Nam và tổ chức thực hiện tốt

TỰ NGẪM

Ngả nghiêng vòng xoáy thị trường Người ta vẫn nói phi thương không giàu Bán mua phố sá nát nhàu

Sảy chân vấp ngã, gục đầu đỏ đen Nửa đời không biết bon chen Đường đi không biết giẫm lên chân người

Đã quen nét đẹp cao vời Bảng đen phấn trắng nhen ngời ánh mai Gieo mầm mơ ước tương lai

Thật lòng con chữ dẫu ai chê nghèo Vườn ươm mắt trẻ trong veo

Tâm tư không vướng bọt bèo nổi trôi Bao niềm trăn trở khôn nguôi

Âm thầm mạch đất mà khơi mùa vàng Rách - thơm, lành - sạch ta mang Chống chèo giữa chốn nhân gian ồn ào Nghề thầy - hai chữ thanh cao

Bạc tiền cũng chẳng thể nào bán mua !

Ấp iu mưa nắng bốn mùa Vững vàng tay lái người đưa con đò Sóng che chở mọi âu lo

Đếm tháng năm nhớ học trò thân yêu

Ai khôn ai dại trăm chiều

Ta giàu có bởi bao nhiêu tâm hồn !

5

Trang 6

THĂM THẦY

Chớm đông em đến thăm thầy

Bồi hồi một dáng cao gầy tóc sương

Bẵng đi mấy chục năm trường

Lại nghe giọng nói thân thương thuở nào

Một đời dạy học thanh cao

Cầu kiều thầy bắc đường vào nhân gian

Phấn bao nhiêu bụi quá giang

Vở bao nhiêu chữ hành trang con người

Một đời tâm huyết buồn vui

Vườn ươm nhân thế đơm chồi nở hoa

Con thuyền bến lỡ khách qua

Sóng to gió cả gần xa vẫn chờ

Một đời rút ruột nhả tơ

Lặng thầm dậy sớm thức khuya mỗi ngày

Nắng mưa năm tháng vơi đầy

Làm sao trả được công thầy , thầy ơi !

Bốn mươi năm ấy qua rồi

Học trò giờ cũng qua thời tóc xanh

Còn nghe vang vọng vĩ thanh

Nảy gieo đều những tốt lành tình thâm

Hương

Đêm buông xuống vũ trụ chìm giấc ngủ

Chỉ còn hoa thức với trời sao

Hút từ đất và khí trời tươi mát

Dâng cho đời ngào ngạt những sắc hương

Em là Em.!

Tuổi đôi mươi em vừa tan lớp

Bước vào giảng đường ở tận nơi xa

Gởi lại cho thầy những tháng ngày qua Với kỷ niệm một thời nông nỗi

Và đến nay, em còn chưa dám nói

Vì mỗi chuyện này em dấu mãi trong tim

Thầy là thầy của chúng em

Em là em cũng học trò ngoan của thầy !

Rất may mắn bởi vì ta khờ dại Biết bỏ qua những dấu cộng dấu trừ

Để ấm áp giữa vòng tay bè bạn Dẫu cuộc đời bao khốn khó cay chua !

Đợi Thầy về

Mặt trời bé thơ khi con Ve vào Hạ

Em đau đáu nhìn phương đỏ ven đê Sóng nước rì rào

khi nắng chiều rãi xuống Ngọn dừa xanh lấp lánh ánh chiều hôm

Em nhớ thầy da diết

Vì thầy đi xa tính đã bốn năm rồi.

Trường làng vẫn thế

Ngọn cây xưa cao vượt mái đầu em

Thầy vẫn chưa về con nước đắng

Em chờ thầy,sau rặng phượng ven đê!

Bụi phấn !

Bao ngày xa thầy trong khỏang cách

Có cái vô hình níu kéo giấc mơ em Bởi cái buổi thầy về em tan lớp

Chia tay nhau xa mãi cánh chim trời.

Dáng thầy đi bóng hắt xuống chân người Không nâng thẳng vai gầy xiêu xiêu bóng Mái tóc bạc thì bóng thầy đen sáng

Vì ước mơ em,bóng nắng cũng xanh xao

Thầy đã buông viên phấn thuở nào Sao em chỉ nghĩ thầy còn đâu đó

Trang 7

Em vẫn nhớ buổi em trèo lấp ló

Canh cửa ra vào vì đi muộn thầy ơi

Sắp đến ngày Thầy của chúng con yêu !

Bảng đen lặng mài mòn tình phấn trắng

Gió bum bê bay hết tóc nhau rồi

Sao nụ cười răng khểnh vẫn chờ ai

Vẫn níu kéo tình cỏ may vụng dại ?

Thơ đường

Bài Xướng 1:

Nụ cười Nhà Giáo

Thấm thoát bao năm đã nghỉ rồi

Nụ cười Nhà Giáo vẫn trên môi

Đề cương, Giáo àn còn nguyên đó

Rượu Đế, thơ Đường lại muốn khơi

Thao thức sân trường hồi trống giục

Chênh chao mùa phượng xác ve phơi!

Đời Sư tu mãi nghe còn Phạm

Bút cạn, nghiên mòn thơ vẫn vơi!

(Vũ Thi)

Bài Xướng 2:

Em Gái môi trường

Ràn rạt đêm đông xao xác -nghe

Tay ai -tiếng chổi miết trên hè Đèn soi một bóng mòn thân gái Sương táp đôi vai -buốt cán tre!

Lầm lũi chổi xua bầy rác rưởi Miệt mài tay quét lũ rồi ve ?

Phòng văn tôi viết từng câu chữ Thấp thoáng áo em sáng lập loè./

(Vũ Thi)

7

Ngày đăng: 07/05/2015, 21:00

Xem thêm

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w