1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Chắp cánh ước mơ

4 438 0

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 43,5 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Chẳng phải ước mơ nào cũng đạt được đâu em Nếu dễ dãi, nó chẳng còn ý nghĩa Có thểnhiều khi, ước mơ chỉ là mơ ước .... Chẳng phải ước mơ nào cũng đạt được đâu em Dẫu hầu hết giấc mơ nào

Trang 1

Chắp cánh ước mơ!

NHẮN VỚI EM!

Chẳng phải ước mơ nào cũng đạt được đâu em

Nếu dễ dãi, nó chẳng còn ý nghĩa

Có thểnhiều khi, ước mơ chỉ là mơ ước

Cho cuộc đời bớt buồn tẻ

Thếthôi!

Chẳng phải ước mơ nào cũng đạt được đâu em

Dẫu hầu hết giấc mơ nào cũng đẹp

Dẫu biết nó thành hiện thực thì thật tuyệt

Nhưng cuộc đời đâu phải là thiên đường như em vẫn hằng mơ

Chẳng phải ước mơ nào cũng đạt được đâu em

Dù em cốgắng, dù em luôn phấn đấu

Dù tất cả mọi điều em làm đều tốt đẹp

Nhưng sẽchẳng phải là cuộc đời nếu nó cứ êm ái tựa thảm hoa

Chẳng phải ước mơ nào cũng đạt được đâu em

Nên em hãy cứvững vàng lên nhé!

Dù là viển vông nhưng có lẽ

Những ước mơ sẽ giúp em học cách sống kiên cường

Chẳng phải những ước mơ là hoài bão phi thường

Và chẳng phải ước mơ nào cũng luôn đạt được

Nhưng em hãy thỏa lòng mình mơ ước

Ước mơ để rồi cố gắng

Trang 2

Cho dù thất vọng

Rồi lại mơ ước

Và rồi lại cố gắng

Thếthôi!

Bao giờ cũng thế, nhẹ nhàng mà sâu sắc, giản dị mà tinh tế, cô luôn trao cho con những bài học vô cùng ́ý nghĩa Chẳng hiểu sao, con lại liên tưởng rằng đó là những dấu chấm than khuyên con tiến lên, dấu chấm nhắc con nên dừng lại, dấu phẩy bảo con tiếp tục cố gắng hơn nữa, và đôi khi là dấu chấm hỏi xoáy sâu vào tâm trí con

Bài thơ này con nhận được từ cô khi cô trò mình nghe tin trường học viện Báo chí tuyên truyền mà con mơ ước không tuyển những thí sinh tật nguyền Cô đến bên con, vuốt nhẹ mái tóc con, và cứ thế đểnhững giọt nước mắt rơi xuống trên vai con Nóng hổi Con cũng khóc Khóc cho ước mơ của mình tự dưng vỡ tan như bong bóng xà phòng Và khóc vì nghĩ con đã không thể đáp lại tình cảm bao la của cô

* *

*

Con bắt đầu học cô từ hồi lớp 7 Lúc đó, cô mới chuyển về trường THCS Ngọc Sơn, đúng lúc con trở lại trường học sau một năm nằm trong bệnh viện với ca phẫu thuật đôi chân tật nguyền Cô trẻ, mới ra trường, đầy nhiệt huyết và lòng yêu thương Đứa học trò nào cũng nhận được từ cô sự tận tình, thương yêu rất đỗi trìu mến như thế Con cũng vậy! Có khác chăng là con bị tàn tật, lại là cô học trò giỏi văn nhất lớp, nên tình cảm giữa hai

cô trò mình thắm thiết hơn cả, cô nhỉ!

Một năm xa rời sách vở, lại học thầy cô mới, bạn bè mới, con thấy cô đơn và tự ti biết nhường nào Con ít chơi cùng các bạn trong lớp, mà thực sự thì với đôi chân của mình, con cũng không thể chơi những trò nhảy dây,

kéo co như thế được Và thế là, cứ mỗi giờ ra chơi, cô lại sang lớp con, mang theo len và que đan Cô đã nói: "

Chân em vừa phẫu thuật, chưa hoạt động được nhiều, nhưng em còn có đôi tay cơ mà Em định để nó cũng nghỉ ngơi theo chân luôn à?" Cô chỉ cho con cách đan, móc từng sợi len, cách cắt len, cách xen lẫn

các màu len sao cho thật khéo léo Cô nói rằng: " Em ạ, sống cũng như đan len vậy, phải bình tĩnh,

không được nôn nóng Em đừng lo, rồi một ngày nào đó, em cũng sẽ được chơi đùa cùng các bạn thôi!" Chiếc khăn đầu tiên con đan được thực sự không đẹp, nhưng sao con thấy hạnh phúc quá! Hạnh phúc vì

con tin vào lời cô nói, vì học được từ cô những bài học giúp con vững vàng hơn

Con nhớ nhất là lần con bị Hải- cậu bạn cùng khối chỉ thẳng tay vào mặt: " Một đứa què quặt như mày thì

làm được gì chứ!".Con khóc quá trời Khóc vì tủi, và khóc vì nghĩ mình vô dụng thật Nghe tin, cô đã gặp Hải,

nói những gì con không biết Chỉ biết sau đó, Hải tìm con, nhẹ nhàng xin lỗi Cô còn gọi con tới và đặt cho con

nick name THỦY TINH ĐÁ nữa Cô nói: " Con người em vốn dĩ là thủy tinh- trong sáng và dễ vỡ Nhưng

cô mong em còn là đá- một vỏ bọc cứng rắn và đầy nghị lực! Đừng bao giờ gục ngã bởi bất cứ ai, em ạ.".

Và cô bắt đầu dắt con ra khỏi vỏ ốc rụt rè mà con tự tạo cho chính mình bấy lâu nay Cô cho con phụ trách tờ báo tường của khối cùng một vài bạn khác nữa Mặc dù năm đó, khối mình chẳng đạt giải gì cả, nhưng con thấy vui lắm cô ạ- vui vì được làm việc như những người bình thường Cô chọn con vào đội tuyển đi thi học sinh giỏi

Trang 3

huyện môn Văn Tuy chỉ đậu chứ không đạt giải nhưng con biết, đó là bước tạo đà lớn để cho con cố gắng hơn nữa

Căm con lên lớp 8, cô lấy chồng Đi dự đám cưới cô mà tựnhiên con khóc, nước mắt cứ lặng lẽ rơi xuống Con cũng không hiểu nổi vì sao mình lại thế cô ạ Có lẽ là mừng, và hình như có chút nuối tiếc nữa Với cái đầu non nớt của mình, con cứ nghĩ, lấy chồng rồi, cô sẽ không còn quan tâm tới con như trước giờ nữa, sẽ chỉ lo cho gia đình mới của cô thôi Nhưng con đã nhầm! Cô vẫn thế, vẫn ân cần chăm lo cho học trò, và vẫn yêu quý,lo lắng con một cách đặc biệt

Con ước mơ trởthành nhà báo Cô thẳng thắn nói với con: " Đừng ước mơ suông không thôi em ạ Vì như

thế là chưa đủ Em phải bắt đầu lát từng viên gạch để xây dựng nền móng vững chắc cho đam mê của mình đi chứ!" Cô tìm trên thư viện của nhà trường những tờbáo Đội cho con đọc, đem những cuốn sách

hay nổi tiếng cho con mượn, tặng con những quyển văn thơ nho nhỏ Con bắt đầu viết lách, nhưng đơn giản chỉ là những bài viết phản ánh vềtrường lớp Ban đầu, vì không biết cách viết nên chẳng bài nào của con được đăng cả Con chán nản Nhưng cô đã động viên con rất nhiều, cô chỉ cho con cách viết sao cho đúng với phong cách báo chí, cách dùng từ, đặt câu, cách lựa chọn hình ảnh cho phù hợp Cuối cùng, con cũng được đăng báo, mặc dù đó chỉ là một mẩu truyện cười nho nhỏ, nhưng cả cô và con đều rất vui, vì như cô nói- đó là viên gạch đầu tiên để con xây nền cho ngôi nhà ước mơ của mình Rồi con bắt đầu có nhiều bài được đăng trên báo Nhi Đồng, Măng Non, Thiếu niên tiền phong, Mực Tím, tạp chí Văn học Tuổi trẻ Con được những người đam mê báo chí biết đến nhiều hơn , nhận được nhiều hơn những bức thư làm quen

Cứ thế, cô giúp con viết nhiều thể loại hơn nữa Mỗi lần nhận tiền nhuận bút, con lại được cô đãi món sữa đậu

nành mà con thích Con phụng phịu: "Cô cho em khao cô đi, em có tiền mà!" Cô gõ vào đầu con: "Ngốc ạ,

tiền đấy em phải dành lại mua sách vở chứ Đừng tiêu tiền lãng phí em ạ Phụ giúp được bố mẹ chừng nào thì tốt từng đó mà Em không thấy bố mẹ em vất vả thế sao?" Con xấu hổ nói xin lỗi cô Và

cũng chính nhờ lời cô hôm đó mà tới tận bây giờ, con vẫn rất tiết kiệm, tự đóng tiền học, tự mua những thứ cần thiết cho mình bằng tiền nhuận bút, chứ không xin tiền bố mẹ như bạn bè

Nhưng khi sang lớp 9, con không được học cô nữa, cô nghỉ sinh em bé Hụt hẫng và cảm thấy vô cùng trống trải, con chán nản lắm cô ạ Lúc đó, chính những dòng thư, những tin nhắn khích lệ của cô đã khiến con mạnh

mẽ hơn, tiếp tục bước đi trên con đường hiện thực hóa ước mơ Con vẫn viết báo, vẫn làm thơ, vẫn đều đặn xuất hiện trên các trang báo

Thế mà ông trời không cùng cô giúp con thực hiện ước mơ mà con luôn ấp ủ đó Trường không tuyển sinh những người như con- khỏi phải nói con đã sụp đổ như thế nào Con không muốn làm gì nữa, không dám

mơ ước nữa, con cứ sống theo lời người khác định hướng, thếthôi!

Nhưng mới hôm qua đây thôi, con đã liên hệvới trường Học viện, trình bày hoàn cảnh và hỏi xem con có thể dự thi tuyển vào trường không Thật bất ngờ, con được thi cô ạ, thầy còn nói nếu em đậu vào trường mà thấy mình không đáp ứng được việc đi lại thì còn cho con chuyển ngành nữa Con hét lên đầy sung sướng! Sau 4 năm kể từ khi nghe tin ước mơ không thểthực hiện, bây giờ, con lại sống với chính mình, với hoài bão của mình Người đầu tiên con muốn báo tin là cô Nghe con nói qua điện thoại, cô khóc nấc lên Con biết cô vui lắm! Cô

nghẹn ngào: "Cố lên em nhé! Cô tin ở em!"

* *

*

Giờchuyển sang khối C học sau 3 năm học khối D1, con cũng lo lắm! 21 điểm cho 4 tháng- đó là một thử thách

vô cùng lớn với con nhưng con tin mình sẽlàm được Vì con biết con luôn có cô ở bên ủng hộmà!

Trang 4

"Không có ai hoàn hảo cả, mỗi người vốn là một quả táo tròn trịa, nhưng đều bị Thượng Đế cắn một miếng- to nhỏ khác nhau Đó là bất hạnh! Nhưng bất hạnh chẳng qua là thử thách thôi em ạ Cô tin,

em sẽ làm được những điều người khác làm được, và hơn thế nữa!" Lời cô nói đang vang lên trong lòng

con, tiếp thêm cho con sức mạnh và ý chí

Con cảm ơn cô vì cô đã phân biệt đối xử với em- nhiệt tình hơn, lo lắng hơn! Con cảm ơn cô vì cô đã cho con bước vào thế giới của những người bình thường! Con cảm ơn cô vì những lời động viên đã giúp con tiếp tục sống! Con cảm ơn cô vì biết bao bài học nhân văn mà con không thể tìm thấy trong bất cứ quyển sách nào! Con cảm ơn cô vì cô đã chắp cánh cho ước mơ con! Ôi, bao nhiêu lời cảm ơn cũng không thể nói hết tấm lòng của con dành cho cô Cô ơi, con xin tri ân tất cả! Con yêu cô nhiều lắm- cô giáo LƯU HƯƠNG BÌNH - bà tiên trong lòng con!

Ngày đăng: 04/05/2015, 06:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w