1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

bao tuong 20 / 11 - 11b ninh giang

84 542 0

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 84
Dung lượng 16,32 MB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, Công đoàn Giáo dục Việt Nam đã quan hệ với FISE để tranh thủ các diễn đàn quốc tế tố cáo âm mưu tội ác của bọn đế quốc xâm lược

Trang 4

L ịch sử ngày Quốc tế Hiến chương các Nhà giáo

và ngày Nhà giáo Việt Nam

Tháng 01 năm 1946, một tổ chức quốc tế các nhà giáo tiến bộ được thành lập ở Pari (thủ đô nước Pháp) lấy tên là FISE (Féderation International Syndicale des Enseignants - Liên hiệp quốc tế các Công đoàn Giáo dục) Năm 1949, tại Hội nghị quốc tế Vacsava (Varsovie - Thủ đô của Ba Lan) tổ chức FISE xây dựng một bản "Hiến chương các nhà giáo" gồm 15 chương với nội dung chủ yếu là đấu tranh chống nền giáo dục tư sản, phong kiến; xây dựng nền giáo dục tiến bộ; bảo vệ những quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng của nghề dạy học và nhà giáo

Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược, Công đoàn Giáo dục Việt Nam đã quan hệ với FISE để tranh thủ các diễn đàn quốc tế tố cáo âm mưu tội ác của bọn đế quốc xâm lược đối với nhân dân ta cũng như đối với giáo viên và học sinh đồng thời giới thiệu những thành tích của nền giáo dục cách mạng, tranh thủ sự đồng tình ủng hộ của toàn thể giáo viên trên thế giới đối với cuộc kháng chiến chính nghĩa của nhân dân ta

Trang 5

Vào mùa xuân năm 1953, Đoàn Việt Nam do Thứ trưởng Bộ Quốc gia Giáo dục Nguyễn Khánh Toàn làm

trưởng đoàn dự Hội nghị quan trọng kết nạp Công đoàn Giáo

dục của một số nước vào tổ chức FISE tại Viên(Thủ đô nước

áo), trong đó có Công đoàn Giáo dục Việt Nam Như vậy, chỉ

một thời gian ngắn sau khi thành lập (22.7.1951), Công đoàn

giáo dục Việt Nam đã được kết nạp là một thành viên của

FISE

Từ ngày 26 đến 30/8/1957, tại Thủ đô Vacsava, Hội nghị FISE có 57 nước tham

dự, trong đó có cả Công đoàn Giáo dục Việt Nam, quyết định lấy ngày 20 tháng 11 làm ngày Quốc tế Hiến chương các nhà giáo

Ngày 20/11/1958, lần đầu tiên ngày "Quốc tế Hiến chương các nhà giáo" được tổ

chức trên toàn miền Bắc nước ta Những năm sau đó, ngày Lễ 20 tháng 11 còn được tổ chức tại các vùng giải phóng ở miền Nam Hàng năm vào dịp Kỷ niệm 20- 11, cơ quan tiểu ban giáo dục thường xuất bản, phát hành một số tập san đặc biệt để cổ vũ tinh thần đấu tranh của giáo giới trong vùng tạm chiếm, động viên tinh thần chịu đựng gian khổ hy sinh của anh chị em giáo viên kháng chiến

Trang 6

Sau ngày đất nước được thống nhất 30/4/1975, nền giáo dục cả nước được thống nhất, giáo giới

Việt Nam đoàn kết nhất trí xây dựng nền giáo dục theo

định hướng xã hội chủ nghĩa của Đảng Cộng sản

Việt Nam

Ý nghĩa của ngày "Quốc tế Hiến chương các nhà giáo" đã hoàn thành sứ mệnh

lịch sử với giáo giới Việt Nam Song ngày 20 -11 đã trở thành truyền thống với nội dung mới của giáo giới Việt Nam và của nhân dân Việt Nam Chính vì thế theo đề nghị của ngành Giáo dục, ngày 28/9/1982 Hội đồng Bộ trưởng (nay là Chính phủ) đã ban hành Quyết định số 167 - HĐBT về ngày Nhà giáo Việt Nam

Ngày 20 tháng 11 năm 1982, là Lễ kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam đầu tiên được tiến hành trọng thể trong cả nước ta, và từ đó dến nay, đây là ngày để học trò thể hiện tình cảm quý mến, kính trọng với thầy giáo, cô giáo - những người đã dày công vun đắp cho chúng ta - những cây đời mãi mãi xanh tươi

Sưu tầm

Trang 8

-Xã luận

Thời điểm này, nhiều bạn đã biết điểm thi Đại học Số ít người đạt điểm đậu giờ mới nhẹ lòng tính chuyện đi phượt Vậy còn những bạn cũng đã lên kế hoạch phượt, nhưng điểm thấp thì sao? Số này lại đông hơn nhiều lần “Người đi Tam Đảo, Ngũ Hồ Kẻ về khóc trúc, than ngô một mình” Mấy câu thơ cũ, có thêm một lần vận đúng vào chuyện thi đỗ thi trượt thời nay?

Không ai muốn vừa ra khỏi cửa đã gặp ngay cơn mưa dữ Chẳng ai mong

đúng lúc cạn bình nước lại phải băng qua trảng cát rộng dưới nắng trời bỏng

rát Nhưng như Bill Gates từng nói: Cuộc sống vốn không công bằng Vì thế

bạn hãy biết thích nghi với nó

Có thể phải đi hết một đời người mới hiểu được điều đó Thông qua quá

trình hình thành kỹ năng thích nghi, ta hiểu dần về cuộc sống và lẽ công

bằng của nó Từ đó không còn sợ hãi nữa

Trang 9

“ Cảm giác thi trượt! ”

Ai sợ hãi những cơn lũ, sẽ không thấy phù sa nó để lại mỗi mùa đi qua Ai sợ cơn mưa sẽ không có cơ hội ngắm cầu vồng Ai sợ thất bại sẽ nghèo nàn trải nghiệm Ai sợ đường xa sẽ không biết có nhiều miền đất lạ trên địa cầu này Ai sợ thử sức sẽ mãi mãi không nhận ra chính mình Ai ngại cái mới, kỳ thị cái lạ lẫm ban sơ, sẽ không biết ngoài trời còn có trời

Theo cách đó thì mỗi khúc quanh, mỗi thử thách, mỗi thất bại, mỗi biến cố đều chứa đựng trong nó những hạt mầm tích cực, những cơ hội ẩn giấu Trượt Đại học là một thất bại, nhưng bản thân nó cũng là cơ hội Trước hết là cơ hội nhận ra chính mình

Đó có phải cũng là lớp phù sa đáng giá để tạo ra cơ hội gieo trồng mới mẻ?

Mỗi cuối Hè, khi gặp các bạn thi trượt, tôi lại nhớ thầy giáo dạy môn Vật

lý của mình Thầy là người dạy rất giỏi, khi đi học cũng là học trò nổi

tiếng Nhưng mỗi mùa Hạ chia tay, thầy đều kể đời học trò của mình có

nhiều thiệt thòi, trong đó có cả một thiệt thòi quan trọng là chưa từng biết

“cảm giác thi trượt” Điều đó không chỉ khiến một học trò thiếu hụt ký ức

đi học, mà còn là khoảng trống tâm lý của một người thầy Thầy đã phải

cố gắng rất nhiều để hiểu được tâm lý những học trò của mình

Trang 10

Những đồng nghiệp có ký ức học trò phong phú hơn thầy, có vẻ như dễ tìm được sự cảm thông với học trò hơn.

Ra thế đấy Không phải đôi khi, mà chắc chắn là “thi trượt” cũng mang lại cho ta một

“cảm giác đáng giá” hơn là ta tưởng Chẳng phải lạc quan tếu hay “AQ” cho kẻ thất bại Bởi nếu ta sống để mong cuộc đời ta phong phú với nhiều trải nghiệm, ta không thể suy sụp chỉ sau một kỳ thi

Sưu tầm

Trang 12

PHƯƠNG PHÁP HỌC TẬP MÔN TIẾNG ANH

Cuộc sống đang trong vòng quay không ngừng của hội nhập và phát triển Hơn lúc nào hết chúng ta cần đến ngoại ngữ mà đặc biệt là Tiếng Anh, như một chiếc cầu nối với thế giới xung quanh, với kho tri thức mênh mông của nhân loại.Vì vậy trong số báo đặc biệt kỉ niệm ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 lần này, mình muốn chia sẻ với các bạn một số phương pháp, kĩ năng để học tập có hiệu quả môn Tiếng Anh

Trong việc học ngoại ngữ nói chung và học Tiếng Anh nói riêng, học từ vựng là bước căn bản, là nền tảng để các bạn tiếp cận với kĩ năng nghe, nói, đọc, viết Bởi nếu bạn không học từ vựng, vốn từ của bạn sẽ rất nghèo nàn và bạn sẽ không thể nghe người ta nói gì cũng như diễn đạt ý mình muốn nói, muốn viết Để có vốn từ vựng phong phú, đa dạng bạn cần thường xuyên trau dồi vốn từ, học cách đọc, cách viết và nghĩa của từng từ Mỗi ngày bạn chỉ cần học từ 10 – 15 từ thì sau một vài tuần hay vài tháng vốn từ vựng của bạn sẽ khá lên rất nhiều Mình nghĩ thiết thực nhất với việc học từ vựng chính là cuốn từ điển hữu dụng Nhưng bạn nên chọn và học những cuốn có chất lượng tốt : số lượng từ phong phú, phiên âm và trọng âm chuẩn, giải thích nghĩa rõ rang dễ hiểu… Ngoài ra bạn có thể độc thêm cuốn “ Cấu tạo từ Tiếng Anh - Căn bản và cách dùng” của nhóm tác giả The Windy Cuốn sách mô tả cách sử dụng và nghĩa của các tiếp đầu ngữ và các tiếp vị ngữ căn bản theo vần từ A đến Z Cuối sách còn có phần bài tập để bạn có thể tự kiểm tra kiến thức lí thuyết đã học của mình

Trang 13

Sau khi đã có một vốn từ vựng phong phú thì bạn học đến phần ngữ pháp Mỗi ngày bạn học từ 3 đến 5 cấu trúc câu và đặt câu với mỗi cấu trúc đó để ghi nhớ nó một cách dễ dàng hơn Bạn cũng có thể ghi tất cả các cấu trúc đã học vào một quyển vở tiện cho việc xem lại cũng như đánh giá được kiến thức mà mình đã học Học tốt phần này là bạn đã có thể viết được những bài văn, bài luận hay bằng tiếng anh mà không sai ngữ pháp, đúng cấu trúc câu.

Nghe và nói cũng là những kĩ năng rất cần thiết và quan trọng Để nghe được, nói được bạn phải phát âm chuẩn, không ngọng, xóa bỏ kinh nghiệm nghe âm tiếng anh theo tiếng việt, nghe bằng chữ viết, cấu trúc văn phạm… Bạn nên thường xuyên nói tiếng anh với bạn bè, thầy cô đặc biệt với người nước ngoài nghe các bản tin bằng Tiếng Anh, xem phim hoạt hình… Mặc dù những lần đầu nghe chưa quen , chưa nghe rõ nhưng bạn chớ có nản lòng mà phải kiên trì, bền bỉ Có thể mới tiến bộ được Bạn cũng nên học những câu nói thông dụng hàng ngày để có thể xử lí linh hoạt với những tình huống giao tiếp quen thuộc

Học tiếng anh cũng như học các môn tự nhiên : Toán, Vật lí, Hóa học, … cần phải

có thời gian và sự rèn luyện, học tập không ngừng nghỉ Mỗi ngày chỉ cần bạn bỏ ra nửa tiếng hoặc lâu hơn để học tiếng Anh thì có thể bạn sẽ học giỏi như các môn tự nhiên

Trên đây là những phương pháp, kĩ năng học môn Tiếng Anh của mình Mặc dù đó chưa phải là những phương pháp học tối ưu nhất nhưng cũng giúp mình học tập có hiệu môn Tiếng Anh Mình mong rằng những bạn không thích học tiếng Anh cũng sẽ chú ý đến bài viết này của mình

Chúc các bạn thành công!

Đặng Thành Đạt

Trang 14

Bài tựa ‘’Gió đầu mùa’’

Truyện ngắn ‘’Lạc…’’ - PLOY Cảm thức: Ta đã làm chi đời ta? Mỗi ngày một cuốn sách

Trang 15

Qua truyện ngắn Hai đứa trẻ (SGK Ngữ Văn 11

– tập 1) chúng ta đã biết đến Thạch Lam như

một nhà văn lãng mạn điển hình của giai đoạn

30-45 Phong cách văn Thạch Lam khiến cho

mỗi chúng ta, sau khi đóng những trang viết của ông lại, trong lòng dội lên những dư âm mãnh liệt nhưng cũng rất khó gọi thành tên Để

hiểu hơn về Thạch Lam cũng như tấm lòng của

ông trong sáng tác, Ban biên tập báo xin trích nguyên văn lời tựa của ông cho tập truyện ngắn

Gió đầu mùa, xuất bản năm 1937.

Trang 16

Khi mùa thi bắt đầu hết, khi nắng vàng hanh dần mất vẻ rực

rỡ trên các lá cây, ngon gió heo may sẽ từng cơn nhẹ lướt

trên cánh đồng rộng, đem lại cho ta những cái rùng mình

mới mẻ, như đã lẫn cái buồn ảm đạm của ngày đông.

Trước ngọn gió đầu mùa, tôi không khỏi ngăn được những cảm giác sâu xa

và mới lạ Tôi đem tâm nghĩ ngợi đến những cơn gió đột khởi ở lòng người, báo trước những sự thay đổi trong cái bí mật của tâm hồn Tôi lại nghĩ đến những người nghèo khổ đang lầm than trong cái đói rét cả một đời Gió heo may sẽ làm cho họ buồn rầu lo sợ, vì mùa đông sắp tới, mùa đông giá lạnh và lầy lội phủ lên lưng họ cái màn lặng lẽ của sương mù Và lòng tôi

se lại khi nghĩ rằng chỉ một chút âu yếm, một chút tình thương, cũng đủ nâng đỡ an ủi những người cùng khốn ấy.

Trang 17

Đó là những ý nghĩ mà gió đầu mùa đã gây nên trong

tâm trí tôi Những câu chuyện trong quyển sách này tôi

viết ra cũng như những cảm giác mới mẻ mà tôi đã thấy

Tôi hết sức diễn tả cho đúng tất cả sự thực rung động và

thi vị của cuộc đời Tôi không có ý muốn kể những

chuyện thần tiên hay lãng mạn nhưng những cảm tưởng

của tôi với các đời sống kín đáo và giản dị quanh mình

Bởi vì đối với tôi, văn chương không phải là một cách đem đến cho người đọc sự thoát li hay

sự quên, trái lại, văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi cái thế giới giả dối và tàn ác, vừa làm cho lòng người đọc được thêm

Thạch Lam

Trang 18

1 Trong nhóm thợ xây đang làm việc cạnh nhà tôi, có một cậu phụ hồ dáng ốm yếu thư sinh, nhưng luôn miệng ca hát Cậu vừa tốt nghiệp phổ thông, làm những việc vặt như khiêng vác, sắp xếp đồ đạc, và ở lại công trường vào ban đêm để trông coi vật liệu Đêm, nằm dài trên chiếu, dưới ánh đèn tờ mờ, xung quanh ngổn ngang gạch cát, cậu vừa đọc ngấu nghiến những tờ báo tôi cho mượn vừa hát vang hết bài này đến bài khác.

Hỏi chuyện mới biết, ba mẹ cậu đều đi làm mướn,

cố cho con học hết phổ thông, giờ thì ngặt lắm nên

cậu phải lên Sài Gòn làm phụ hồ để kiếm sống và

phụ giúp ba mẹ Rồi cậu nói chắc nịch là sẽ kiếm đủ

tiền để mai mốt đi học tiếp Tôi hỏi cậu thích học

ngành học gì Cậu nói ngay rằng mình sẽ thi vào

Nhạc viện

Một cậu phụ hồ nhà nghèo rớt đang nuôi giấc mơ vào

Nhạc viện Một hình ảnh dường như không thật khớp

Như hiểu ánh mắt ngại ngần của tôi, cậu nói thêm rằng nhiều người đã khuyên cậu nên theo một ước mơ khác, thực tế hơn Nhưng cậu tin vào bản thân, và không có một con đường nào khác có thể làm cậu xao lãng

Trang 19

Tôi nghe tim mình nhói lên, vì một điều đã cũ, người nghèo nhất không phải là người không có

một xu dính túi, mà là người không có lấy một ước mơ.

Nói cho tôi nghe đi, ước mơ của em là gì vậy?

2 Cách đây lâu rồi, tôi đọc được một cuốn sách của Vũ Hoàng Chương Cái đầu đề của nó làm

tôi mất ngủ nhiều đêm: Ta đã làm chi đời ta?

Có nhiều người tôi gặp đã từng day dứt bởi những điều

giống nhau: Có phải chính mình đã chọn nghề này không?

Có phải chính mình đã chọn cách sống này? Sao nó khác

những ước mơ thời hoa niên của mình đến vậy?

Hay là mình theo dòng đời đưa đẩy, mình chọn ngả

dễ đi, đường êm ái chứ không phải chọn đường

mình muốn được đi? Ước mơ tuổi mười lăm sao

không biến mất, mà vẫn đeo bám mình cho đến tận

bây giờ?

Năm tháng qua đi, em sẽ nhận ra rằng những ước mơ không bao giờ biến mất Kể cả những ước mơ rồ dại nhất trong lứa tuổi bất ổn định nhất là tuổi học trò… Nếu em không theo đuổi

nó, chắc chắn nó sẽ trở lại một lúc nào đó, day dứt trong em, thậm chí dằn vặt em mỗi ngày

Lúc ấy, có thể em sẽ phải ngậm ngùi mà thốt lên: Chao ôi, ta đã làm chi đời ta vậy?

Trang 20

Nếu vậy, sao chúng ta không nghĩ đến điều này ngay từ bây giờ?

Sao ta không ngồi xuống đây trong một ngày cuối năm và tìm kiếm câu trả lời từ đáy tim mình: Ta muốn làm gì? Ta muốn sống ra sao? Ta muốn trở thành ai trong cuộc đời này?

Ta muốn làm chi đời ta?

Sống một cuộc đời cũng giống như vẽ một bức tranh vậy Nếu em nghĩ thật kỹ về điều em muốn vẽ, nếu em dự tính được càng nhiều những màu sắc mà em muốn thể hiện, nếu em càng chắc chắn về chất liệu mà em đã sử dụng, thì bức tranh trong thực tế càng giống với bức tranh

mà em hình dung trong tâm trí

Bằng không, có thể nó sẽ là những màu mà người khác

thích, là bức tranh mà người khác ưng ý, chứ không

phải là em

Dan Zadra viết rằng: “Đừng để ai đánh cắp giấc mơ

của bạn” Vậy thì hãy tìm ra ước mơ cháy bỏng

nhất của mình, nó đang nằm ở nơi sâu thẳm trong

tim em đó, như một ngọn núi lửa đợi chờ được

đánh thức…

Phạm Lữ Ân (Trích “Nếu biết trăm năm là hữu hạn…”)

Trang 21

Hơn 2 giờ sáng, đoàn tàu từ Nam ra Bắc vào ga Nha Trang Xavier tranh thủ vài phút tàu dừng, xuống thăm thú ga nhỏ buổi đêm, sẵn mua mì ly lên ăn đỡ buồn miệng Tàu cứ dập dình rất khó chịu, anh đoan chắc mình sẽ khó chợp mắt cho đến khi lả hẳn.

Trở lại toa, Xavier thấy ông già người Pháp giường bên – Philip, ông giới thiệu khi mới lên tàu – đã thức, đang ngồi nhìn ra cửa sổ Tàu dần chuyển bánh Sân ga bị bỏ lại phía sau, những bóng cây đu đưa trong đêm nối đuôi nhau lấp đầy khung cửa sổ hình chữ nhật

Xavier ngồi đối diện, miệng sì sụp mì nóng, mắt ngắm gương mặt hồi-trẻ-hẳn-điển-trai của Philip Anh thoáng tò mò về những câu chuyện mà đôi mắt sâu thẳm ấy đang cất giữ

“Giờ là sáng đầu năm rồi! Sao ông không ở Pháp cùng gia đình, lại sang Việt Nam đón năm mới một mình trên tàu lửa?” – Xavier bắt chuyện.

“Sao cậu cũng vậy?” – Philip nhìn Xavier tinh quái.

Xavier lấy từ trong túi một lọ thủy tinh nhỏ, mở nắp ra và đặt lên bàn ăn giữa hai giường

“Tôi đến đem quê hương về cho bà Bà nội tôi người Việt, ông nội người Pháp đã bỏ đi khi bố tôi chưa chào đời Sau khi hai miền thống nhất, bà đem bố sang Mỹ Mấy năm nay bà sống ở Paris, bảo nước Pháp cho bà cảm giác được gần người yêu.”

Trang 22

Xavier nheo mắt nhìn ra bức tranh phong cảnh ma quái bên ngoài cửa sổ, tự thấy kỳ cục, chẳng

hiểu sao mình lại kể gia cảnh cho một ông già lạ hoắc Có lẽ vì ông cũng là người Pháp – “Tình

yêu của phụ nữ thật vĩ đại Dẫu bị từ bỏ, họ vẫn yêu, vẫn ngóng chờ, vẫn tôn thờ.”

“Đàn ông, dù sống hết một đời vẫn là đứa trẻ chưa trưởng thành Chúng ta xuôi theo những cám

dỗ, những mục tiêu cho là to tát, bỏ quên vòng tay ấm áp ở nhà, đến khi nhận ra thì quá trễ…” –

Giọng Philip nhỏ dần

“Ông từng bỏ quên một mối tình ở đây, đúng không?” – Xavier đoán

với giọng chắc cú

“Tôi đã đánh mất cả trái tim ở đây!” – Philip nhìn thẳng vào mắt

Xavier, rồi thở dài

“Cô ấy nền nã, thanh mảnh như một dải lụa trắng, nhưng sức hấp dẫn mạnh mẽ hơn bất cứ cô đào phương Tây ngồn ngộn nào Một tiểu thư Hà thành danh giá Tôi khi ấy gần ba mươi, sang Việt Nam làm phóng viên Tôi yêu ngay ánh mắt đầu tiên Kỳ diệu thay, cô ấy cũng yêu tôi Gia đình cô ấy phản đối, chúng tôi tính trốn cùng nhau thì tôi được cử vào Sài Gòn

Chuyến đi đáng ra chỉ vài tháng, nhưng rồi tôi gặp tai nạn khi đưa tin ở chiến trường gần Huế Người ta đem tôi về Pháp Chuyện này, chuyện kia Đến năm 1982 tôi về Hà Nội tìm cô

ấy nhưng tin tức thất lạc hết Hơn nửa thế kỷ… Tôi muốn được nhìn lại đất nước của cô ấy một lần trước khi nhắm mắt Giờ này năm sau…”

Trang 23

“Ư hưm…” – Xavier không biết tiếp lời thế nào, khi Philip tự nhiên trút hết câu chuyện cuộc

đời với mình Anh ngẩng đầu nhìn quanh buồng tàu, rồi sực nhớ đến chiếc lọ trên bàn Anh đóng nắp nó lại trong cái nhìn kỳ dị của Philip

“Cậu làm gì thế?”

“Tôi gói không khí.” – Xavier nây nẩy chiếc lọ con trong lòng bàn tay – “Trước khi sang Việt Nam, bà tôi đưa mười mấy chiếc lọ thế này, bảo đem không khí của những vùng đất Việt về cho bà.”

Philip trừng mắt nhìn chiếc lọ trên tay Xavier, rồi dò xét nhìn thẳng Xavier Xavier nhíu mày bối rối, chuyển thành khó chịu Trước khi anh kịp phản ứng, Philip lấy trong túi

áo ra một chiếc lọ con đậy nắp thiếc đã cũ

“Năm xưa trước khi tôi đi, cô ấy cũng muốn tôi đem về chút khí trời phương Nam…”

Đoàn tàu Nam – Bắc vẫn nhịp nhàng trên đường ray Buổi bình minh năm mới dần rực rỡ phía chân trời

Trang 25

"Thi nhân Việt Nam" là sự khám phá và đánh giá đầu tiên đối với Thơ mới Chúng ta đều biết việc lựa chọn tác phẩm và tác giả đương thời, nhất là những người mới xuất hiện trên văn đàn, là một việc làm hết sức khó khăn, nhưng với sự cảm thụ khá sâu sắc và cái nhìn tinh tế, các tác giả đã chọn được một chùm hoa giàu hương sắc trong vườn thơ mới đã gửi tặng những người yêu thơ Chính vì thế "Thi nhân Việt Nam" đã được bạn đọc cả nước đón nhận và tán thưởng.

-Hoài Thanh & Hoài

Trang 26

Chân-Cuốn sách đã có một hành trình kì diệu suốt 35 năm từ chiến trường Việt Nam đến nước Nga xa xôi và trở về tổ quốc trong sự đón nhận độc giả cả nước Sức mạnh của cuốn sách này đã khiến cho người lính Nga phải xúc động mà thốt lên rằng: “Đừng đốt, trong cuốn nhật

ký này có lửa!”

Những trang nhật ký của người nữ bác sĩ ấy mang nặng những mối tình: tình yêu lứa đôi, tình yêu gia đình, tình yêu của người lương y đối với bệnh nhân đồng thời là những đồng đội

-Bác sĩ Đặng Thùy

Trang 27

Trâm-Kính vạn hoa là tập hợp các câu chuyện về bộ ba Long-Quý-Hạnh, những cô cậu bé học sinh cấp hai cùng gia đình, bạn bè mình trải qua những điều thú vị trong cuộc sống Mỗi một câu chuyện của Kính vạn hoa là một chuyến phiêu lưu kỳ thú của những người bạn nhỏ và chứa đựng trong đó là biết bao những bài học bổ ích cho các

em thiếu nhi Nguyễn Nhật Ánh đã dạy cho các em biết về tình cảm bạn bè, gia đình, tình cảm đối với những số phận cơ nhỡ mà lại không hề mang tính giáo điều Những trang sách Kính vạn hoa có khi đầy ắp tiếng cười, cũng có khi ngập tràn những xúc động, nhưng cuối cùng, người ta nhìn thấy ở nó những thông điệp tốt đẹp mà tác giả nhắn gửi đến với các độc giả của mình

-Nguyễn Nhật

Trang 28

Ánh-Đây là một cuốn truyện đặc biệt mà lời văn cùng nét vẽ hòa quyện vào nhau đến nỗi ở Pháp, người ta không thể sắp xếp lại chữ lần thứ hai mà luôn phải trình bày duy nhất trong mọi lần xuất bản Câu chuyện kể về một hoàng tử nhỏ cô đơn từ tiểu tinh cầu xa xôi viếng thăm rồi lại lìa xa Trái đất Hoàng tử bé được xem là tác phẩm thơ mộng nhất của mọi thời đại

Sự giản dị trong sáng tỏa khắp tác phẩm đã khiến nó trở thành một bài thơ bất hủ mà mãi mãi người ta muốn đem làm quà tặng của tình yêu Cho đến nay, không biết bao nhiêu người đã đọc

đi đọc lại tác phẩm này để rồi lần nào cũng lặng đi trong nước mắt

SaintExupéry

Trang 29

-Enrico Bottini, một cậu bé mười tuổi người Ý, trong suốt năm học lớp ba đã đều đặn ghi lại những câu chuyện mà em ấn tượng Từ những việc làm của thầy cô giáo, bạn bè, hàng xóm cho đến những câu chuyện được đọc trên lớp, những bức thư của mẹ cha hay những

sự kiện trên đường phố, tất cả đều được ghi vào một cuốn nhật ký

Với Enrico, mỗi câu chuyện ấy là một bài học về tình thầy trò, bè bạn và cha con… về sự yêu thương, lòng trắc ẩn và tình yêu nước… Tất cả tạo nên một tác phẩm xúc động lòng người

-Edmondo De

Trang 30

Amicis-Tập hợp 40 bài cảm thức của tác giả Phạm Lữ Ân Bằng giọng văn dung dị, giàu cảm xúc và có khi rất quyết liệt, tác giả dẫn dắt người đọc đi sâu vào những cảm nhận khác nhau về cuộc đời, về tình yêu trong góc nhìn tỉnh táo và không ngộ nhận.

40 bài cảm thức trong “Nếu biết trước trăm năm là hữu hạn” đối

với ta như là một làn gió mang đến hơi thở của cuộc sống, khiến ta biết rằng tôi đã có tội biết bao nhiêu khi đang phung phí cuộc đời ngắn ngủi vô cùng của mình bằng những nỗi buồn hoang mang vô nghĩa, và sự hèn nhát đáng xấu hổ

Một câu chuyện đẹp và ý nghĩa vô cùng cho những ai đang bắt đầu chập chững bước chân vào cuộc đời nhốn nháo này

-Phạm Lữ

Trang 31

Ân-Bộ sách đã gây nên một hiện tượng trong xuất bản và là một giấc mơ của những người làm sách Chín cuốn sách, chín lời ca của tình yêu muôn hình muôn vẻ, chín bức tranh sinh động về cuộc sống của những

người trẻ Việt hôm nay: Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi (1), (2), (3); Khúc tình tự, Truyện đôi Valentine – Như một lời tỏ tình, Lạc mất

và tìm thấy, Hẹn yêu, Như là yêu, Say nắng!

Bộ sách là sự cộng tác của những cây bút trẻ tài năng với trái tim giàu

nhiệt huyết và đầy ắp xúc cảm: Phan Hồn Nhiên, Hoàng Anh Tú, Ploy,

An Yên, Phan Ý Yên, Khánh Linh, An Nhiên, Lam Khiết, … Đâu đó qua

những mối tình đan xen trên trang sách ấy, ta lại tìm thấy tâm tư của mình, thấy chính mình được thấu hiểu và yêu thương…

-Nhiều tác

Trang 32

giả-“Hãy sống! Mình muốn hít thở thật sâu dưới trời xanh!”

Một tâm hồn nhạy cảm Một gia đình ấm áp Một căn bệnh hiểm nghèo Một cơ thể tật nguyền Đó là những gì Kitou Aya có trong hơn 20 năm cuộc đời Với Aya, tương lai của cô là một con đường hẹp, và càng ngày nó càng trở nên hẹp hơn Căn bệnh ngăn trở Aya khỏi tất cả những ước mơ và dự định, thậm chí việc tự mình bước

ra ngoài phố để đi tới hiệu sách cũng trở thành một khao khát cháy bỏng Nhưng từ trong nước mắt và tật nguyền, cuộc tìm kiếm giá trị bản thân của cô đã làm rúng động cả Nhật Bản

“Có những người mà sự tồn tại của họ giống như không khí, êm dịu, nhẹ nhàng, chỉ khi họ mất đi người ta mới nhận ra họ quan trọng nhường nào Mình muốn trở thành một sự tồn tại như thế.”

-Kitou

Trang 33

Aya-Thị trấn ven biển Beaufort Khi vội vàng lướt qua cuốn kỷ yếu để tìm bạn nhảy tạm cho vũ hội đầu năm, Landon không ngờ rằng cô gái rụt

rè và mờ nhạt cậu chọn sẽ lột xác thành thiên thần xinh đẹp trong ngày công diễn vở kịch Giáng sinh Nhưng chính vẻ đẹp đích thực trong tâm hồn Jamie mà Landon ngỡ ngàng nhận ra sau những buổi tập kịch, những lần tản bộ về nhà và trò chuyện bên hàng hiên mới dần khiến cậu phải lòng cô Landon và Jamie say sưa trong hương vị ngọt ngào của tình yêu đầu đời, nhưng chờ đợi phía trước họ là một bí mật chưa

kể sẽ khiến cuộc đời họ vĩnh viễn thay đổi

"Đầu tiên, bạn mỉm cười, rồi sau đó bạn sẽ khóc - xin đừng trách tôi

đã không cảnh báo trước." Nicholas Sparks bắt đầu cuốn sách của

mình bằng lời khẳng định chắc nịch như vậy, để rồi lời tuyên bố ấy xác định giọng điệu cho cả câu chuyện lay động tâm can về mối tình đầu và thời tuổi trẻ

-Nicolas

Trang 34

Sparks-Một cậu bé gầy nhom, tóc rối bù, cặp mắt màu xanh ve ẩn sau cặp kính cận, trông

bề ngoài theo như độc giả thiếu nhi thì chẳng có gì là “người hùng” cả, nhưng cái dáng vẻ ngây thơ, giống như những cậu bé “phàm trần” khác đã lôi kéo các em vào một thế giới khác chưa từng tồn tại trong các tác phẩm văn học trước đây

Người phụ trách dịch thuật sang tiếng Pháp - nhà xuất bản Gallimard nhận xét:

“Một trong những thành công của Harry Potter là Joane đã tạo điều kiện cho trẻ

em tìm lại được những mối ưu tư của chúng từng tồn tại trước đây và nay đã biến mất trong một thế giới quá chặt chẽ”

Còn nhà tâm lý học trẻ em Serge Tiseron nhận định: “Chẳng có gì quá thần kỳ để

hiểu được sức hấp dẫn các tác phẩm của Rowling Harry Potter được xem như

một huyền thoại về cuộc tìm kiếm bản thân, về sự bấp bênh chọn lựa giữa cái xấu

và cái tốt”.

Trang 35

-J.K.Rowling-Thầy tôi

Thưa thầy …

Trang 36

“ Thầy tôi”

Hai tiếng gọi vang lên thật ấm áp, nó gần gũi và thân thương Chẳng mĩ lệ, chẳng cao sang bóng bẩy, rất bình thường, giản dị lại sâu xa Nó chứa cả một tình cảm sâu nặng, cả một tình yêu thương to lớn tôi giành cho thầy

Thầy là bạn, là anh, là chị , là cha, là mẹ , là người thân của tôi Thầy là món quà vô giá

mà thượng đế đã bạn tặng cho tôi Thầy luôn đồng hành cùng tôi, luôn ở cạnh nâng tôi dậy mỗi lần “vấp ngã” luôn lắng nghe và thấu hiểu, luôn thắp sáng niềm tin vào cuộc sống của tôi Tuy bóng thầy không đủ lớn để che chở cuộc đời tôi nhưng có lẽ tình yêu thương của thầy – nó có thể che khuất một vũ trụ rộng lớn Quả thật là rất khó để bạn nhận ra điều này, bởi lẽ tình thương đó vô hình, nó trừu tượng, sâu xa, nó không hề hiện hữu hoặc sờ thấy được, chỉ có thể cảm nhận bằng tất cả sự tinh tế của tấm lòng bạn

Cũng không phải là một, hai ngày là hiểu, có thể là cả đời

bạn mới hiểu được nó, thấm thía được tình thương đó Tôi

chưa hiểu hết, chưa thấm thía hết nhưng cũng phần nào tôi

nhận ra được Qua từng hành động, lời nói thầy quan tâm

đến sâu xa trong tâm hồn bài giảng, tất cả thầy đều gửi vào

đó sự nhiệt huyết của lòng yêu nghề, sự quan tâm học sinh

của tình thương vô bờ bến

Trang 37

Vậy mà đám học trò tụi tôi lại gần như không hiểu được điều sâu xa trong đó Đâu biết được những trang giáo án mỏng mành kia đã “ nuốt trôi” bao đêm trắng nhọc nhằn, đâu biết được mái tóc xanh kia đang từng ngày chuyển màu, những nếp nhăn ngày càng nhiều trên trán Liệu có ai nhìn ra không? Ngay những điều hiện hữu còn khó nhận ra thì cái trừu tượng đâu phải là dễ Đã bao lần đám trò hư chúng tôi làm thầy buồn, thầy cũng chỉ ôn tồn và lặng lẽ cho qua Sự vô tư và cái tính trẻ con của chính chúng tôi đã “ chẳng them” để ý đến điều đó Cho đến giờ, khi nhớ lại và nghĩ thật xấu hổ, nặng nề với sự nuối tiếc Chắc có lẽ, thầy phải buồn lắm nhỉ? Buồn vì đám trò hư này quá! Nếu thượng đế cho tôi một điều ước, ước thời gian sẽ quay lại một lần để chúng tôi chuộc lỗi lầm quá khứ, xóa những nếp nhăn trên vầng trán rộng, những suy tư về đám trò hư

Cũng là lời xin lỗi chân thành, tự đáy lòng người học trò nhỏ

mong thầy hiểu và tha thứ cho chúng tôi Tha thứ cho những

lần chúng tôi mắc lỗi, cẩ những trò tinh nghịch oái ăm, khó

hiểu Mong rằng mỗi lần thầy nhớ lại, nhớ lại đám trò hư là

một lần nụ cười thầm lặng lại nở trong lòng thầy

Sẽ là lời cảm ơn sâu nặng, suốt cuộc đời tôi sẽ mãi không quên: tình thương, sự quan tâm, săn sóc, lòng nhiệt huyết yêu nghề, yêu cả đám trò nhỏ vừa tinh nghịch lại vừa hư… gửi đến thầy, người thầy chủ nhiệm, người cha hiền thứ hai đời tôi

Thảo Anh

Trang 38

Thưa thầy,

Em viết những dòng này trong một ngày giao mùa man mác, một ngày cận kề

lễ Hiến chương Nhà giáo, khi mà không khí đặc biệt ý nghĩa của tháng tri ân nhắc cho em nhớ về những ngày đầu tiên trở thành học sinh của trường THPT Ninh Giang, trở thành học sinh của thầy!

Với em, khoảng thời gian đó từng rất khó khăn Em đã bối rối, đã hoang mang và lo sợ Cảm giác như mình vừa bị đẩy xuống vực thẳm, rơi vào một thế giới mà ngay cả trong mơ, em cũng chưa từng tưởng tượng ra Thế giới ấy lạ lẫm và tăm tối, còn bản thân em thì nhỏ bé và đơn độc Những ngày tháng 8 năm ấy, có lẽ em

sẽ không bao giờ quên được Và em cũng nhớ rất rõ làm thế nào mà em đã vượt được qua tất cả …

Thầy ơi, không có thầy có lẽ em đã tuyệt vọng, không có thầy có lẽ em đã lạc lối, không có thầy có lẽ em đã gục ngã bởi chính sự ám ảnh của bản thân mình Dù thầy chỉ đơn giản là truyền đạt hết mình kiến thức và niềm say mê với môn học cho chúng em

Em nhớ tiết học đầu tiên khi thầy bước vào lớp, thầy đã nở nụ cười tươi

tắn, thầy còn làm động tác miêu tả chuyển động của những bộ phận

trong một chiếc xe khiến cả lớp bật cười Chính lúc ấy, mọi hỗn loạn

trong em dường như vơi bớt đi rất nhiều Kể từ đó, mỗi khi thầy đứng

trên bục giảng, em lại cảm thấy như lớp học này, và cả trong lòng mình

nữa, đầy ánh sáng và năng lượng

Trang 39

Trước đây, em chưa hề dành tình yêu cho môn Lý, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ phải học nó một cách nghiêm túc Nhưng giờ đây, em lại mong chờ từng tiết học của thầy Và dường như mỗi lời thầy giảng, mỗi nét chữ thầy viết, mỗi ánh mắt thầy nhìn chúng em đều tiếp thêm cho em sức mạnh diệu kì.

Dần dần, em học được cách thích nghi với những điều lạ lẫm, học được cách gắn bó với ngôi trường này, lớp học này, học được cách yêu những người mà giờ đây đã trở thành bạn bè của em, thầy cô của em

Một năm học thấm thoắt trôi qua Ngày cuối năm với nhiều cảm xúc đan xen Thầy đã tâm sự rằng thầy là một người nhiều hoài niệm và tự nhận trong năm vừa qua thầy chưa tận tâm với lớp Lúc ấy, em lại thấy lòng mình nhói lên một nỗi ân hận lẫn biết ơn với thầy Em hiểu chúng em không hề xứng đáng với lời xin lỗi ấy của thầy Đã nhiều lúc em muốn hỏi rằng:

Thầy ơi, thầy có mệt mỏi không?

Thầy có hụt hẫng không?

Thầy có thất vọng không?

Vì chúng em, thầy đã buồn lòng nhiều lắm phải không ạ?

Em đã muốn hỏi nhưng không sao cất lời Để rồi cuối cùng lại gói

ghém tất cả những tâm sự ấy lại, tự nhủ rằng mình phải cố gắng nhiều

hơn nữa, nỗ lực nhiều hơn nữa để có thể trở thành niềm tự hào của

thầy

Trang 40

Em muốn thầy nhớ về chúng em như thầy nhớ về các anh chị của A1, A2 năm nào Em muốn dù là 10-20 năm nữa, thầy cũng sẽ không quên tên ai trong số chúng em, sẽ không quên gương mặt của chúng em, tính cách của chúng em

Thầy có biết các bạn lớp khác nói gì về lớp ta không ạ? Em đã nghe được thế này: Lớp B các bạn ấy trẻ trung

y như thầy Hiển nhỉ? Em đã cười và thấy rất hạnh phúc mỗi khi nghĩ về câu nói đó Là do sức sống nội tại

tiềm tàng trong tâm hồn mỗi người chúng em, nay được thầy truyền thêm năng lượng mới có thể trở nên mạnh mẽ đến vậy! Và riêng em, cảm giác như mình hoàn toàn thuộc về tập thể 45 nhân mạng ấy, rằng không nơi nào hợp với em hơn là lớp học của chúng ta – nơi có thầy và các bạn Em rất biết ơn vì điều đó!

Ban đầu, đây hoàn toàn không phải là con đường mà em định theo đuổi Nhưng qua từng ngày được thầy chỉ bảo, em lại thấy bản thân vững vàng hơn một chút, trưởng thành một chút Để rồi trong một ngày tháng 9 khai trường, khi đứng nghiêm trang dưới lá cờ đỏ sao vàng, hát vang bài Quốc ca hùng tráng, em thấy lòng mình như có lửa, em ý thức rõ ràng hơn bao giờ hết về mặt đất đang vững chãi dưới chân mình, và cả con đường mà em sắp phải đi!

Đến lúc em nhận ra thời gian trôi nhanh đến mức nào, thì năm cuối cấp

đã ở ngay trước mắt Đến lúc em biết nuối tiếc những tháng ngày đã

qua, thì quãng đời học sinh còn lại chẳng nhiều nhặn gì Đôi lúc em rất

băn khoăn, rằng liệu mình sẽ là ai trong cuộc đời bát ngát ngoài kia.

Ngày đăng: 12/02/2015, 16:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w