Những lần sau đó lên thăm ba, dù nỗi sợ vẫn còn len lỏi trong tâm trí tôi chứ không nhiều như trước nữa nhưng tôi đã có thể mạnh dạn lại gần ba, bóp tay cho ba, rồi thơm lên má, lên trán
Trang 1Hạnh phúc trong tôi…
Nếu tôi nói tôi là người hạnh phúc nhất thế gian, bạn có tin điều đó không? Không? Tất nhiên là bạn đừng nên tin vào điều đó Nhưng hãy tin tôi là người hạnh phúc …
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình không phải là khá giả gì Tuổi thơ dữ dội không cho tôi những buổi trưa vàng trên cánh đồng đầy nắng, cỏ sẽ xanh tít tắp trên con đường chạy thẳng đến miền cổ tích và cánh diều không êm trôi khi cơn mưa chiều vô tình ập xuống Ba tôi bị u não… Trong suy nghĩ non nớt của cô bé 4 tuổi không hiểu được đó là căn bệnh
gì và vì sao ba bị bệnh Tôi chỉ nhớ hôm đó, 1 chiếc xe ô tô màu trắng to có chiếc đèn đỏ quay đều réo rắt đến đưa ba tôi
đi Họ đi đâu tôi không biết, tôi chỉ thấy nhớ khi ba đi mãi không về Hôm sau mẹ bảo tôi mẹ lên Hà Nội chăm ba Ba sẽ khỏi bệnh nhanh và lúc về sẽ mua cho tôi thật nhiều quà Vậy
là ba đi Hà Nội để chữa bệnh…
Những ngày tiếp sau đó tôi ở với ông bà ngoại Đêm nào tôi cũng khóc vì nhớ ba mẹ Và một tuần tôi sẽ được đưa đi thăm
ba mẹ một lần Vậy là tuổi thơ tôi gắn với những chuyến đi dài trong nỗi nhớ và niềm háo hức chờ đợi
Hà Nội với tôi ngày đó thật đẹp Hà Nội đông đúc, tấp nập Đêm Hà Nội rực rỡ những ánh đèn đủ sắc màu
Và những con gấu bông được đặt trong tủ kính các cửa hàng thường to và có váy hoa sặc sỡ…
Nhưng những thứ đó chỉ lướt nhanh trước mắt tôi như một thế giới cổ tích Tâm trí tôi nhanh chóng bị choáng ngợp trong một nỗi sợ không tên ngay khi bước chân vào bệnh
Trang 2viện, nơi mà đi đến đâu cũng có một thứ mùi đằng đặc Tiếng bánh xe giường bị đẩy đi ken két, tiếng dụng cụ va vào nhau lạch cạch Và ba tôi nằm đó, trên một chiếc giường trải ga trắng xóa, khắp mình đầy dây dợ và các máy móc Tôi đã khóc òa lên khi lần đầu nhìn thấy Những lần sau đó lên thăm
ba, dù nỗi sợ vẫn còn len lỏi trong tâm trí tôi chứ không nhiều như trước nữa nhưng tôi đã có thể mạnh dạn lại gần ba, bóp tay cho ba, rồi thơm lên má, lên trán ba Ba lần nào cũng thế, chỉ mở mắt nhìn tôi và khóc…
Nhưng lâu sau, ba bước vào một cuộc phẫu thuật mà bác sĩ nói chín phần chết, chỉ còn một tia hi vọng sống sót Trước khi ba được người ta đẩy vào phòng phẫu thuật, ba vời tôi lại, nắm tay tôi nhìn âu yến “Cố lên ba! ” Tôi chỉ kịp nói đến thế Chiếc cửa phòng to đóng sập lại và tôi òa lên tức tưởi…
Tôi tỉnh lại thấy mình đang nằm gọn trong lòng mẹ Tôi không biết mình đã khóc bao lâu và ngủ thiếp đi từ lúc nào Nhưng điều kì diệu đã xảy ra Tôi thấy ba…Ba vẫn còn sống!
Và tôi lại òa lên khóc Khi đó tôi bước sang tuổi thứ 5
Sau ca phẫu thuật, ba vẫn phải nằm lại bệnh viện với những đợt hóa trị kéo dài Nhưng tôi luôn tin rằng ba sẽ khỏi bệnh
và sẽ về thật sớm với tôi
Dẫu vậy, nắng có vàng tươi cũng không đủ hong khô nước mắt, gió tưởng chừng đã lặng yên nay bỗng nổi bão giông Tôi nhớ như in đó là một buổi trưa mưa tầm tã Dì tôi áo quần ướt nhèm, mắt đỏ hoa chạy đến trường xin phép đưa tôi về
Dì cứ ôm chặt tôi vào lòng, vừa đi vừa khóc Mẹ tôi đã bị tai nạn khi mang cơm cho ba tôi lúc sáng…
Trang 3Một năm sau đó…
Có lẽ kí ức trong tôi vẫn là những mảnh ghép vô định, xong
đủ để tôi biết được chuyện gì đã xảy ra Vẫn là những chuyến
đi dài từ Thái Bình lên Hà Nội Vẫn là thứ mùi thuốc bệnh viện Tiếng máy kêu, tiếng dụng cụ va vào nhau, tiếng người rên rỉ trong nỗi đau trắng xóa Và hình ảnh của ba mẹ tôi trên giường bệnh Những hình ảnh và thứ âm thanh ấy vẫn về trong giấc mơ tôi Và cả đến sau này tôi vẫn bị ám ảnh bởi thứ phim đen trắng không có nội dung ấy Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa ? Quan trọng là ba tôi đã chữa khỏi bệnh và mẹ tôi cũng đã qua cơ nguy kịch Dẫu ba tôi không còn lành lặn như trước nữa, di chứng để lại là một nửa cơ thể bên trái hoàn toàn bại liệt Và mẹ tôi, trên người vẫn còn một vết sẹo mổ dài… thì với tôi, ba mẹ vẫn luôn là những người tuyệt vời nhất sóng gió đã qua đi, gia đình nhỏ bé của tôi lại đoàn tụ và xây dựng những điều tốt đẹp ở tương lai…
Bạn thân mến! Bạn có nghĩ tôi là một cô bé bất hạnh? Không! Tôi là một người hạnh phúc Tuổi thơ dù dữ dội nhưng đã cho tôi những trải niệm để tôi trưởng thành hơn so với những bạn cùng trang lứa, cho tôi biết yêu thương và trân trọng hơn những gì mình có Ba tôi đã từng nói, vì tôi ba tôi sẽ vượt qua tất cả Và chẳng phải ba tôi đã chiến thằng bệnh tật, giành lại
sự sống để trở về bên tôi đó sao? Và mẹ tôi, có lẽ trong cuộc đời này, tôi sẽ không tìm được người phụ nữ nào kiên cường hơn thế! Mẹ vẫn vững vàng trước muôn trùng sóng gió cuộc đời để chăm lo cho cả gia đình Và đến bây giờ, khi ba tôi không đủ khả năng gánh vác mọi công việc thì mẹ, không những làm tốt nhiệm vụ của mình, mà còn làm thay phần ba nữa Mẹ vẫn vậy, kiên định và vững tâm vô cùng Hằng ngày tôi đi học, mẹ vẫn đi làm, ba sẽ ở nhà nấu cơm cho hai mẹ con Ba làm một tay nhưng món nào ba nấu cũng ngon và đẹp
Trang 4mắt Bữa cơm sẽ thật ấm cúng và tràn ngập tiếng cười Hạnh phúc với tôi, đôi khi chỉ nhỏ bé như vậy thôi…
Bạn yêu quý, bạn nghĩ hạnh phúc là gì? Hạnh phúc có phải là thứ mà bạn có thể cầm nắm được như một vật báu và bạn sẽ phải cất giấu thật kĩ nếu không bạn sẽ vô tình đánh rơi hoặc
bị ai đó cướp mất? Hay hạnh phúc là một thứ lớn lao, xa vời tới mức bạn chỉ có thể ngắm nhìn mà không thể chiếm lĩnh? Không? Hạnh phúc đơn giản lắm! Đó là thứ bạn biết yêu thương ai đó, biết sẻ chia niềm vui và nỗi buồn Hạnh phúc là khi bạn biết đặt tin yêu vào cuộc sống và đặt niềm tin vào chính mình Hạnh phúc là khi bạn biết ước mơ và biến ước
mơ thành hiện thực… Điều quan trọng là bạn biết suy nghĩ theo hướng tích cực của nó Bởi hạnh phúc là do ta cảm nhận
Và bạn biết không? Tôi cứ nghĩ gia đình tôi sẽ chỉ có ba người: tôi, ba, mẹ Nhưng có một điều tuyệt vời đã đến Cách đây hơn một năm, gia đình tôi đã chào đón thêm một thiên thần xinh xắn Tôi đã đặt tên em là Hạnh Linh Hạnh Thảo và Hạnh Linh Bạn có biết vì sao tên của chị em tôi lại có cùng chữ Hạnh không? Vì Hạnh là Hạnh Phúc !
Bài văn của em Nguyễn Thị Hậu
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa?
Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này
Trang 5Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ
Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ
Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay
vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió
Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của
bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày
Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai
Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời
đã ngã bóng từ lâu Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát
Trang 6Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường
Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy Nhưng có phải đâu như vậy là xong Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất
cả, bố hãy nói cho con được không?
Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố
sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm
Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài
Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo Tôi phục bố lắm, bố thuộc
Trang 7hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng
Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố
và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố
Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào?
Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa
Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn
Trang 8Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia
Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại
Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta
Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi
Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình
Bài văn của em Nguyễn Thị Kiều Vân
“Tuổi thơ tôi không được may mắn như bao đứa trẻ khác Từ khi sinh ra tôi đã mồ côi cha Một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn,
mẹ là người cha, người mẹ tuyệt vời nhất trên đời này
Trang 9Nhưng khi tôi lên chín tuổi, thời gian quá ngắn giữa mẹ và tôi thế nhưng mẹ đã bỏ tôi một mình bơ vơ trên cõi đời này mà ra
đi Chỉ chín tuổi tôi còn quá nhỏ để hiểu được sâu sắc việc mãi mãi không có mẹ bên cạnh Nhưng hình ảnh ngày nào của mẹ thì không bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đi như có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi Mẹ là người sống mãi mãi trong lòng tôi
Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, mẹ luôn sống vì tôi Tuy cuộc sống vất vả và phải sống chung với căn bệnh hiểm nghèo nhưng mẹ sống rất lạc quan, yêu đời Mẹ tôi cao, làn da xám đen vì nắng gió Khuôn mặt phúc hậu, hiền từ Mẹ luôn dạy bảo tôi những điều tốt nhất Mẹ động viên tôi những khi tôi buồn, tôi thất bại Mẹ luôn lo lắng, mang những điều tốt đẹp đến cho tôi còn tôi thì chỉ biết làm mẹ buồn, mẹ khóc
Mẹ dạy tôi rất nhiều điều “Phải sống trung thực, ngay thẳng Phải biết ơn nhưng không được nhớ oán Phải biết tha thứ yêu thương người khác Nhất định chị em phải đoàn kết với nhau
mà sống, đừng để mọi người chê cười con không có dạy” Đó
là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước lúc ra đi Lúc đó, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi sống vô tư có mẹ cũng như không có mẹ Nhưng Mẹ ơi? Giờ con mới hiểu mồ cô mẹ là gì? Giờ con mới biết những lời nói đó là tài sản quý giá nhất mà mẹ đã dành cho con Con nhớ me nhiều lắm, nhất định cn sẽ làm theo những gì
mẹ dạy
Mẹ tôi đã vượt qua khó khăn để sống và tôi cũng sẽ thế Mẹ luôn là một vầng ánh sáng soi dẫn đường tôi Những nụ cười của mẹ sao nó cứ hiện mãi trong đầu tôi cả lúc mẹ ra đi nữa Giờ tôi muốn được nắm tay mẹ, muốn được ngồi vào mẹ nhưng tôi không thể! Mẹ tôi rất thương yêu tôi, mẹ đã hi sinh cuộc đời mình để tôi được sống tốt hơn Ngày ấy, lúc mẹ đau đớn giữa đêm khuya, thấy mẹ đau tôi chẳng biết làm gì mà chỉ biết khóc
Trang 10Mẹ nắm tay tôi và cười trong những giọt nước mắt “Mẹ không sao đâu con Thế là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại khờ dại đến ngu ngốc thế chứ? Tôi hiểu mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy Tuy giờ không có mẹ bên cạnh nhưng mẹ vẫn sống trong tâm trí tôi Tôi sẽ sống thật tốt để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ
có thể làm được thế thôi
Mẹ tôi là người thế đó, tôi chỉ có thể nói là mẹ tôi rất tuyệt Mẹ
là người tôi yêu quý nhất trên đời và dù me đi xa nhưng mẹ vẫn như còn đó đứng bên cạnh tôi Giá như, tôi được sống với mẹ
dù chỉ là một ngày tôi sẽ chăm sóc cho mẹ, việc mà tôi chưa từng làm, tôi sẽ làm mẹ vui, không làm mẹ phải khóc Và điều tôi muốn nói với mẹ là “Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ Mẹ ơi! Con rất muốn”
Hỡi những ai còn mẹ thì đừng làm mẹ mình phải khóc, dù chỉ
là một lần!”
Bài văn của em Phạm Thị Thu Hà
“Những ngôi sao thức ngoài kia
Chẳng bằng mẹ đang thức vì chúng con.
Đêm nay con ngủ giấc tròn
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời”
Cứ mỗi lần nghe những câu thơ này của nhà thơ Trần Quốc Minh vang lên, thì em lại chọt nghĩ đến người mẹ thân yêu của
em Em cảm thấy thật bất hạnh cho những ai không có mẹ, bởi
vì mẹ là người dành trọn mọi sự thương yêu chăm sóc cho chúng ta Và mẹ em chính là nguời như vậy đó