Trên bờ sông, một con rùa đang cố sức tập chạy.Một con thỏ thấy thế mỉa mai: - Đã chậm nh rùa mà cũng đòi tập chạy.. Nó nghĩ: Chả việc gì mà vội, rùa gần tới đích, mình ” Thỏ nhìn theo,
Trang 2TËp lµm v¨n
Më bµi
Trong bµi v¨n kÓ
chuyÖn
Trang 3Trời thu mát mẻ Trên bờ sông, một con rùa đang cố sức tập chạy.
Một con thỏ thấy thế mỉa mai:
- Đã chậm nh rùa mà cũng đòi tập chạy.
Rùa đáp:
- Anh đừng giễu tôi! Anh với tôi thử chạy thi coi ai nhanh hơn!
Thỏ ngạc nhiên:
- Rùa mà dám chạy thi với thỏ sao? Ta chấp chú em một nửa đ ờng đó!
Rùa không nói gì Biết mình chậm chạp, nó dốc sức chạy thật nhanh.
Thỏ nhìn theo, mỉm c ởi Nó nghĩ: Chả việc gì mà vội, rùa gần tới đích, mình ”
Thỏ nhìn theo, mỉm c ởi Nó nghĩ: Chả việc gì mà vội, rùa gần tới đích, mình ”
phóng cũng thừa sức thắng cuộc” Vì vậy, nó cứ nhởn nhơ nhìn trời, mây, cây cỏ.
Lúc sực nhớ đến cuộc thi, ngẩng đầu lên, nó thấy rùa đã gần tới đích, bèn vắt chân lên cổ mà chạy Nh ng muộn mất rồi Rùa đã tới đích tr ớc nó
Chuyện rùa và thỏ
Trang 4Mở bàI 2
Trong muôn loài, rùa vốn nổi tiếng là chậm
chạp Thế mà một con rùa dám thi với một con thỏ và thắng cả thỏ Vì sao lại có chuyện ng ợc
đời nh vậy? Sau đây, em xin kể đầu đuôi câu chuyện ấy.
Trang 5so sánh
Mở bài trực tiếp Mở bài gián tiếp
Kể ngay vào sự việc mở đầu
câu chuyện
Nói chuyện khác
để dẫn vào câu chuyện
định kể
Trời mùa thu mát mẻ Trên bờ sông, một
con rùa đang cố sức tập chạy.
Trong muôn loài, rùa vốn nổi tiếng là chậm chạp Thế mà một con rùa dám thi với một con thỏ và thắng cả thỏ Vì sao lại có chuyện ng ợc đời nh vậy? Sau đây,
em xin kể đầu đuôi câu chuyện ấy.
Trang 6Cã hai c¸ch më bµi:
1 Më bµi trùc tiÕp: kÓ ngay vµo sù viÖc
më ®Çu c©u chuyÖn
dÉn vµo c©u chuyÖn
GHi nhí
Trang 7LuyÖn tËp
Trang 8Mở bàI 1
Có một con rùa sống trên sông Biết mình chậm chạp nên hôm nào cũng vậy, vừa sáng sớm tinh mơ, nó đã ra bờ sông tập chạy.
Trang 9Më bµI 2
X a nay, ng êi cËy tµi giái mµ chñ quan, biÕng nh¸c th× ch¼ng lµm nªn viÖc g× Ng
îc l¹i, søc cã kÐm nh ng quyÕt t©m, nhÉn n¹i ¾t thµnh c«ng C©u chuyÖn Rïa v Rïa v à à
Trang 10Më bµI 3
b¹n v× chñ quan, l êi biÕng nªn kÕt qu¶ häc tËp sót kÐm h¼n so víi håi líp ba C«
khuyªn c¸c b¹n ph¶i cè g¾ng, ch¨m chØ C©u chuyÖn nµy nh sau:
Trang 11Mở bàI 4
nh bọn thỏ chúng tôi? Thấy bóng chúng tôi trên đ ờng đua thì h ơu, nai còn phải kiêng dè, ch a nói gì tới bác trâu hay chị lợn Thế mà có lần thỏ tôi phải ngậm
đắng nuốt cay chịu thua anh chàng rùa nổi tiếng lù đù, chậm chạp Câu chuyện
ấy dạy cho tôi một bài học nhớ đời Đầu
đuôi thế này:
Trang 124 đoạn mở bài
Mở bài1:
Có một con rùa sống trên sông
Biết mình chậm chạp nên hôm
nào cũng vậy, vừa sáng sớm tinh
mơ, nó đã ra bờ sông tập chạy.
Mở bài 2:
X a nay, ng ời cậy tài giỏi mà chủ quan, biếng nhác thì chẳng làm nên việc gì Ng ợc lại, sức có kém nh ng quyết tâm, nhẫn nại ắt
thành công Câu chuyện Rùa và
Thỏ chứng minh điều đó.
Mở bài 3:
Đầu năm học vừa qua, lớp em
có mấy bạn vì chủ quan, l ời
biếng nên kết quả học tập sút
kém hẳn so với hồi lớp ba Cô
giáo bèn kể chuyện Rùa và Thỏ
để khuyên các bạn phải cố
gắng, chăm chỉ Câu chuyện
này nh sau:
Mở bài 4:
Trong các loài thú, mấy ai chạy nhanh nh bọn thỏ chúng tôi? Thấy bóng chúng tôi trên đ ờng
đua thì h ơu, nai còn phải kiêng
dè, ch a nói gì tới bác trâu hay chị lợn Thế mà có lần thỏ tôI phải ngậm đắng nuốt cay chịu thua anh chàng rùa nổi tiếng lù
Trang 134 ®o¹n më
bµi…
Më bµi 1
Më bµi 3
Më bµi 4
Më bµi 2
Trùc tiÕp Gi¸n tiÕp Gi¸n tiÕp
Gi¸n tiÕp
Trang 14Chuyện hai bàn tay
Hồi ấy, ở Sài Gòn, Bác Hồ có một ng ời bạn tên là Lê.
Một hôm, Bác Hồ hỏi bác Lê:
Bác Lê trả lời:
nào, sau đó, trở về giúp đồng bào chúng ta Nh ng đi một mình cũng mạo hiểm Anh có muốn đi với tôi không?
Bác Lê sửng sốt: