Thơ tình Toán học Ánh xạ cuộc đời Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ Em số ảo ẩn mình sau số mũ Phép khai căn em biến hoá khôn lường Ôi cuộc đời
Trang 1Thơ tình Toán học
Ánh xạ cuộc đời Ánh xạ cuộc đời đưa anh đến với em Qua những lang thang trăm nghìn toạ độ
Em số ảo ẩn mình sau số mũ Phép khai căn em biến hoá khôn lường
Ôi cuộc đời đâu như dạng toàn phương Bao kỳ vọng cho khát khao tiến tới Bao biến số cho một đời nông nổi Phép nội suy từ chối mọi lối mòn
Có lúc gần còn chút Epsilon
Em bỗng xa như một hàm gián đoạn Anh muốn thả hồn mình qua giới hạn Lại chìm vơi cạn mãi giữa phương trình
Tình yêu là định lý khó chứng minh Hai hệ tiên đề chênh vênh xa lạ Bao lô gic như giận hờn dập xoá Vẫn hiện lên một đáp số cuối cùng Mẫu số niềm tin đâu dễ quy đồng phép chiếu tình yêu nhiều khi đổi hướng Lời giải đẹp đôi luc do lầm tưởng
Ôi khó thay khi cuộc sống đa chiều
Bao chu kỳ, bao đợt sóng tình yêu Anh khắc khoải cơn thuỷ triều cực đại
Em vẫn đó bờ nguyên hàm khờ dại Nơi trái tim anh, em mãi mãi là hằng
Phương trình vô nghiệm
Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu, Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu Tôi cố định trong sân trường đơn điệu, Lặng nhìn trên hình chiếu của giai nhân, Thả hồn theo một tiếp tuyến thật gần, Theo em mãi suốt đời về vô cực
Trang 2Tình tôi đó chẳng cần dùng công thức,
Tan trường về tôi cố sức song song,
Tới ngã tư liền bày tỏ nỗi lòng,
Em ngoe nguẩy từ từ tăng tốc độ
Tôi vẫn cố giử tình yêu đồng bộ,
Hai năm dài đáp số giải không xong,
Tin hành lang em sắp sửa lấy chồng,
Lòng điên đảo trước định đề đen bạc
Tôi xoay mắt theo vòng tròn lượng giác,
Có thấy gì ngoài quỹ tích tình yêu,
Tình đơn phương trong tam giác ba chiều,
Lay hoay mãi trên chuyến đò vĩ tuyện
Tìm lối thoát đồng quy hay tịnh tiến,
Hệ luận nào thuyết phục nổi em tôi,
Đành đi theo phân giác tận chân trời,
Tìm ẩn số của phương trình vô nghiệm
Căn thức bậc hai
Tôi và em tính tình hơi đồng dạng
Sống bên nhau chắc tĩ số cân bằng
Tôi xin thề không biện luận cao xa
Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng
Tôi có thể chứng minh là rất đúng
Vì tình tôi như hàng điểm điều hòa
Nếu bình phương tôi lại rút căn ra
Cũng chẳng khác điều năm trong quĩ tích
Tôi yêu em với một tình yêu cố định
Tìm chu kỳ cho hàm số tuần hoàn
Dùng định lý thay ngàn câu ước hẹn
Xuống lũy thừa thay vạn lá thư duyên
Giải đạo hàm mong tiếp xúc cùng em
Tìm toạ độ trong tình yêu toán học
Ðời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt
Mà tình em là quĩ tích không gian
Kiếp nhân sinh những hàm số tuần hoàn
Quanh quẩn chỉ trong vòng tròn lượng giác
Anh không muốn cuộc đời đầy Sin Cos
Sống khép tròn trong cộng trừ nhân chia
Trang 3Cạnh góc đối! Ôi phức tạp vô cùng
Mà hạnh phúc chính là đường biểu diễn
Sống yên bình vào vòng đời tịnh tiến Ðâu phải là nghiệm số của lòng trai Anh muốn lên tận cực của thiên tài
Ðể đo lấy bán kính trần gian vũ trụ Nếu dòng đời toàn là thông số Bài toán tình là căn thức bậc hai Nếu bài toán tình anh, em chưa hiểu,
Đã vội vàng biện luận thế thôi sao? Khi anh yêu chẳng bởi tham số nào Giả thiết đó muôn đời không thay đổi!
Càng phân tích, tim anh càng nhức nhói!
Em nỡ nào trị tuyệt đối tình anh? Anh yêu em bằng định lý chân thành,
Và tình anh đã tiến về vô cực!
Nếu em xét tình anh trên số thực, Anh sẽ dùng số phức để chứng minh! Tình yêu đó sẽ như… bất phương trình Anh vững tin, xin em đừng giới hạn!
Hai con tim chúng mình không đồng dạng, Hay vì em đã tối giản tình anh?
Dù hy vọng là ẩn số mong manh, Thì hệ quả tình anh… không hối hận! Anh đang đi trên con đường tiệm cận, Của đời em trên mặt phẳng tình yêu, Không tiếp điểm, mặc kệ, anh vẫn yêu! Khái niệm đó thầm mong em sẽ hiểu!
Chỉ xin em một tình yêu cực tiểu, Anh mãi yêu bằng quy tắc bình phương Lòng thầm mong tình em cũng tương đương, Dẫu đôi ta – Hai con đường phân biệt! Tuy vô nghiệm anh vẫn yêu mãnh liệt, Đường tình yêu dù biết vẫn song song! Không “điểm chung” cõi lòng anh vẫn mong
Sẽ “giao nhau” trong khoảng không nào đó! Trong quỹ tích tình em, anh không có Nhưng vẫn yêu để chứng tỏ tình mình
Trang 4Đó là điều mà anh phải chứng minh,
Ôm ấp mãi hằng số tình… tuyệt vọng!!!
Không có em đời anh là tập rỗng, Thiếu vắng em như “mẫu số bằng không”!
Luôn tồn tại một niềm tin vô vọng, Bởi yêu ngoài miền xác định tình em!
Đêm rồi đêm như giai thừa nỗi nhớ, Hướng tình anh vào trung điểm tim em Lòng hằng mong sẽ tìm ra tọa độ, Anh sẽ làm tiếp điểm… của đời em!