CÓ MỘT DÒNG SÔNG Bạch Cúc Có một dòng sông nước trôi về góc biển Có một cuộc tình tôi giữ lại trong tim Dòng sông mang theo con nước nguồn ru mộng Tình tôi ở lại mang nhiều ước mơ Có một
Trang 1CÓ MỘT DÒNG SÔNG Bạch Cúc
Có một dòng sông nước trôi về góc biển
Có một cuộc tình tôi giữ lại trong tim
Dòng sông mang theo con nước nguồn ru mộng
Tình tôi ở lại mang nhiều ước mơ
Có một dòng sông nước trôi về góc biển
Có một cuộc tình tôi giữ lại dấu yêu
Tình ai trao tôi hạnh phúc ngát hương đầy
Dòng sông chảy dài trôi về biển sâu
Hỡi anh, người yêu dấu
Hỡi anh, người tình mơ
Hỡi anh, dòng sông nào chảy ngược
Hỡi anh, tình nào chẳng nhạt phai
Có một dòng sông nước trôi về góc biển
Có một cuộc tình tôi giữ lại trong tim
Có một niềm riêng mang nhiều kỷ niệm
Có cuộc tình nào giữ lại cho nhau
HOÀI VỌNG CHIỀU MƯA
Hãy mơ về một chiều mưa bay Bóng dáng em qua, kỷ niệm dâng đầy
Cho một lần, mưa bay bão tố,
Trang 2Cho một lần, nuối tiếc xôn xao Giữ mãi trong tôi tiếng hát ngọt ngào
Nhớ chiều nào em nói yêu thương Gió cuốn mây trôi, lá ngủ trên đồi Xin một điều, cho em giữ lấy Xin một điều, ghi dấu trong tôi
Ru mãi ân tình, hoài vọng chiều mưa
Em ra đi, tiếng hát tôi gọi về Tôi xin theo, gót bước em não nề Mong em đừng, làm tôi thêm bối rối Quên con đường, quên cả bước chân em
Hãy mơ về một chiều mưa bay Cuối dốc em đi, khắc khoải mây trời Cho tôi chờ, mưa rơi gió cuốn Cho tôi chờ, thấu cả tim tôi Mong ước em qua, dù chỉ một lần
Nhớ chiều nào em nói xa tôi Nắng đã chia phai, mưa vẫn không ngừng
Sao em đành, quên câu thương nhớ
Sao em đành, xa vội tình tôi Thương nhớ một đời, hoài vọng chiều mưa
CHIỀU
BÊN PHÍM DƯƠNG CẦM
Trang 3chiều,
một chiều tơ vương lòng chùng như sương
ôi chiều
em rơi,
hồn em nhẹ rơi
nhạc em chơi vơi tiếng dương cầm
ai ơi,
vội gì cho em
tình em đơn côi
ôi tình
ru em,
một chiều êm ru lời nhạc vi vu
êm đềm
em mơ,
một đời thiên thu lòng em phiêu du yêu người
mây cao,
nhạc chiều hư hao tình nào xôn xao
xa người
ô hay,
chiều nay tơ vương lòng chùng như sương
em buồn
yêu ai,
Trang 4một chiều hương bay
một lần em say
tiếng dương cầm
CHÂN DUNG
tôi vẽ mình trong gương nét phôi pha nhạt nhòa
in bóng mình trong mắt
ẩn dấu nỗi sầu riêng
tôi vẽ mình trong gương
tô đậm một nét mày cho cong đời dốc thẳng nghiệt ngã cõi trần ai
tôi vẽ mình trong gương
tô môi một điểm hồng quên đời là bóng tối rạng rỡ tàn dung nhan
tôi vẽ mình trong gương soi ánh mắt lạc thần cơn mơ nào chưa tỉnh cơn mộng nào chưa tan
Trang 5tôi vẽ mình trong gương bức chân dung tượng hình ngỡ mình là cái bóng biến dạng vào hư không