Như chưa bắt đầu –Nguyễn Việt Phong Không phải ước mơ thì đừng rơi nước mắt không phải 1 ngày dài thì cũng đừng bắt mình khó nhọc không phải niềm vui thì đừng tỏ ra hạnh phúc không phải
Trang 1Như chưa bắt đầu –Nguyễn Việt Phong
Không phải ước mơ thì đừng rơi nước mắt
không phải 1 ngày dài thì cũng đừng bắt mình khó nhọc không phải niềm vui thì đừng tỏ ra hạnh phúc
không phải nỗi buồn thì cũng đừng dang tay chào vực thẳm
Có thể người 1 nơi nào đó vẫn giữ giùm ta phần kí ức
như hoa cúc nở suốt ngàn đêm trắng
dù mùi hương tan mất
nhưng nụ hoa vẫn sống…
Như chưa bắt đầu yêu
ngày ta nhìn thấy nắng
hân hoan sưởi ấm mình theo làn gió về từ mùa Đông rét mướt thế giới là 1 viên ngọc châu
Như chưa bắt đầu yêu
ngày ta nhìn thấy tuyết
cứ muốn con đường dài ra mà không mong ai đưa tiễn
để biết thương mình và bàn tay…
(Nhưng rồi)
Có 1 quãng đời thức dậy trong ta sáng nay
có 1 quãng đời trưa nay bỗng biến mất
có 1 quãng đời chiều nay khiến ta buồn muốn khóc
có 1 quãng đời đêm nay như 1 người bạn
gọi ta về sẻ chia!
Như chưa bắt đầu quên
nhìn 1 chiếc lá cũng nghĩ về bóng mát ngày xưa
nhìn 1 hạt mưa cũng nhớ về nụ hôn ấm cúng
Trang 2nhìn những tình nhân và thấy mình đơn độc
nhìn lại mình và-thấy-mình-đang-sống…
Nhưng đã bắt đầu quên
kí ức cùng lắm chỉ là 1 ngọn nến nếu ta muốn thổi tắt
mưa mặc mưa, bóng mát kệ bóng mát
tình nhân mặc tình nhân, còn mình (ít ra 1 lần) đã muốn chết
đã quá tử tế rồi còn gì…
Nắng của ngày mai vẫn nắng lên đi
Còn tuyết rơi, biết đâu đấy…
Như chưa bắt đầu yêu ta sẽ yêu lại
Như chưa bắt đầu ta cần bắt đầu lại…
Như là giấc mơ
Như là cách mà chúng ta đợi chờ
sẽ gặp một ai đó xa lạ trong thế giới này để bắt đầu một giấc mơ…
Một người bước qua, dừng lại và hỏi phải chúng ta quen nhau từ ngày xưa?
một người chạy theo, níu vai và hỏi phải kiếp trước chúng ta từng hò hẹn?
một người ngồi lặng yên bên vỉa hè và mỉm cười nói chúng ta thuộc về một số phận
không điều gì có thể cách chia…?
Có hàng ngàn con người ta yêu thương nhưng sao chỉ chọn đúng một trái tim ủ ấm trong ngày mưa
Trang 3những xa lạ bỗng gần đến không ngờ được
thấu hiểu từng cử chỉ bàn tay và nét mặt
từng tiếng cười vui lúc đêm về hay trời sáng
từng lặng im trong lòng ngột ngạt
mà vẫn bình yên thôi!
Người từ đâu đó rồi bước vào trong cuộc đời
làm thay đổi hướng đi của giọt nước mắt
thay vì rơi trên tay mình thì nay đã rơi trên ngón tay người khác
thay vì mệt nhoài trên cô đơn thì nay đã biết giữ chặt
mỗi yêu dấu đâm chồi…
Chúng ta vẽ một vòng tròn mà sóng gió không bao giờ vượt quá được lằn vôi thắp lên những ngọn nến trong đêm về giá rét
dọn một chổ nằm cho riêng phần đời mất mát
nhưng chúng ta có biết gì về những điều chỉ hình thành khi hờn ghen bật khóc từng giây phút mong manh?
Có cách nào mang một chiếc lược chải hết những khốn khó vẫn để dành phân loại ưu tư nào đến trước
chúng ta sẽ dự báo cho ngày mai bằng một que diêm vừa đốt
giữa đôi lòng bàn tay…
Như là giấc mơ được nhìn thấy mình trên những đám mây
được nhìn thấy mình làm mưa rơi ngoài cửa sổ
được nhìn thấy mình ngồi cạnh nhau trong căn phòng bé nhỏ
chấp hết ngoài kia gọi bão giông…
Như là cách mà tình yêu gọi chúng ta đến và tặng cho một ước mong…
Trang 4Như ngày nào…
Là ngày mà nhìn tiếng cười chỉ biết nói thương nhau
là ngày những cái ôm từ phía sau cũng đủ vừa ấm áp
là ngày bàn tay này mở ra để đan xen một bàn tay kia lạ lẫm
là ngày ở lại vì một mùi hương!
ngày nào sẽ là ngày chúng ta chỉ muốn sống với năm tháng bình thường đưa đón nhau về lòng vui như câu hát
chăm chút từng yêu thương để không yêu thương nào là phai nhạt
và chỉ sợ nhất là khi cuộc đời bắt gặp
những vết dấu tổn thương…
Chúng ta có khi tìm thấy ước mơ trong cái nhìn giản đơn
một bữa cơm đong đầy những lần liếc mắt
bao lần đi qua là bao lần trái tim được thấu suốt
để những niềm vui phủ kín lên mặt người mà không hề báo trước
đến bao giờ mới cạn niềm tin
Sẽ có xót xa đến vào những lúc yên bình
sẽ có những tội tình vì một đôi lần câm nín
sẽ có thêm những cơn đau trong một ngày ngã bệnh
Trang 5sẽ có hoang mang chen vào cơn ác mộng
sẽ có những ngày chán ghét nhiêu khê!
nhưng cuộc đời nào rồi cũng như cơn mưa
thấy lạnh run trước khi lòng tạnh ráo
sống cả cuộc đời đâu thể chỉ đứng hoài trong tâm bão
đứng im lìm và nằm khô héo
và chết thản nhiên
Có chông chênh để biết chúng ta còn cần
như nắm tay nhau đi trong lòng phố xá
như che lên chiếc dù cho ngày mưa bớt xa lạ
như ngồi lặng yên mỉm cười với vội vã
như đầy bao dung…
Là ngày mà tóc ướt sẽ hỏi có chải đầu dùm không
rồi chờ đợi thấy mình được nhỏ bé
co từng ngón chân vào yêu thương riêng lẻ
mà xâu chuỗi những quãng đường…
Chúng ta sẽ sống như ngày nào cũng là ngày vừa bỏ mặc cô đơn!