À ơi...Bé ngủ đi nào Tay ông cánh võng nhẹ chao êm đềm Bé ơi1 Bé cứ ngủ yên Có ông từng phút giữ gìn giấc hoa Ban ngày nhà vắng mẹ cha Bàn tay ông vẫn phút giờ nâng niu Ông gom từng hạt
Trang 1NGƯỜI CON GÁI VIỆT NAM – Bùi Xuân Phượng
Có người phụ nữ ở quê tôi
Mẹ của bốn con đủ gái trai
Tuổi ngoại bốn mươi, còn trẻ lắm!
Đã nên bà nội, miệng luôn cười
Chồng " Pắc kinh sơn" hơn chục năm
" Gan trời", "mỡ muỗi" cũng kiên tầm
Nam, Bắc, Tây, Đông đều đủ cả
Vẫn như khúc gỗ, đặt đâu nằm!
Khi mẹ chồng còn, con bé dại
Hai giường, hai bệnh - Biết làm sao!
Có lúc miệng đời sao độc địa?
Để em thêm chịu nỗi niềm đau
Tuổi xuân hơ hớ - Đêm dài quá!
Khao khát cháy lòng biết ngỏ ai?
Ngày ngày trăm việc tay không mỏi
Bữa bữa chăm chồng cơm vẫn nhai!
Con ngoan dần lớn đỡ đần thêm
Mái ngói, ti vi, điện sáng đèn
Nhà cửa khang trang tràn ngập nắng
Giữ gìn hạnh phúc - một tay em!
Hơn bốn ngàn ngày ai có biết
Mỗi giây, mỗi phút vạn gian nan!
Trang 2Dịu dàng, kiên nhẫn, tình âu yếm!
EM, xứng " Người con gái Việt Nam"!
BÉ ƠI CỨ NGỦ!
À ơi Bé ngủ đi nào
Tay ông cánh võng nhẹ chao êm đềm
Bé ơi1 Bé cứ ngủ yên
Có ông từng phút giữ gìn giấc hoa Ban ngày nhà vắng mẹ cha
Bàn tay ông vẫn phút giờ nâng niu Ông gom từng hạt nắng chiều
Để dành cho BÉ thật nhiều ban mai
NGỦ NGOAN CON NHÉ
Ngủ ngoan con nhé! ngủ ngoan nào! Cánh võng êm đềm vẫn nhẹ chao Quạt sẵn trên tay phòng mất điện Ruồi không dám đến, muỗi không vào
Con cứ say sưa với giấc nồng
Chập chờn cánh bướm vẫn mênh mông Con cò bay lả trong sương sớm
Muôn sắc hoa tươi vẫn thắm hồng
Con cứ ngủ yên chớ giật mình
Có người vệ sỹ vẫn ngồi canh
Ngăn mọi bàn chân đừng nặng bước
Trang 3Nhẹ êm khuyên gió chớ lay mành
Ngủ ngoan con chớ đổ mồ hôi
Vệ sỹ bên con chẳng phút rời
Đuổi mọi bóng den đừng quấy nhiễu Chặn làn gió chướng chớ đùa chơi
Rụi mắt hé nhìn đã vội ru
Bên tai dìu dặt lại chìm mơ
Nụ cười vương nhẹ trên môi thắm Quạt mát gió đùa tóc phất phơ
Ngủ ngoan con nhé! Ngủ ngoan nào! Cánh võng tay ông vẫn nhẹ chao Phòng vắng êm đềm con đẫy giấc Tỉnh ra đôi mắt rực trời sao!
TẤT CẢ
DÀNH CHO BÉ CỦA TA
Tối nay mẹ bận BÉ vào ông
Cánh võng tay đưa chẳng phút dừng Quạt trần, đèn tuýp, hai ông cháu Buồn ngủ mà nào dám ngả lưng
Sợ BÉ của ông lại giật mình
Ông không dám ngủ, cứ ngồi canh Nằm giường sợ BÉ không yên giấc Quạt mát võng êm để BÉ nằm
Trang 4Ông cứ khư khư cánh võng êm
BẾ hơi ngọ ngoạy đã ru liền Mắt nhìn đăm đắm e bầy muỗi Tay cứ xoa hoài sợ kiến đêm
Ông đã ngồi canh suốt mấy giờ Bao nhiêu mệt mỏi biến thành thơ Bao nhiêu buồn ngủ thành lời hát Đưa BÉ đi vào những giấc mơ
Cái miệng xinh tròn yêu biết mấy Hàm răng đều đặn má hây hây Thơ viết bao nhiêu cho đủ nhỉ? Lòng ông rạo rực suốt đêm ngày
Ơi BÉ Tuấn Anh! BÉ của ta! Ông vẫn nâng niu mỗi phút giờ Chắt chiu gìn giữ ngàn xuân sắc Tất cả dành cho Bé của ta!