Ngày mới yêu - Bùi Kim Anh Ngày ấy lúa vẫn thì con gái Chỉ biết xanh ngút ngát tận trời Em mới yêu nên chưa biết làm thơ Vụng dại trượt trên nhành cỏ ướt Ngày ấy có con cò trắng muốt Dầm
Trang 1Ngày mới yêu - Bùi Kim Anh
Ngày ấy lúa vẫn thì con gái
Chỉ biết xanh ngút ngát tận trời
Em mới yêu nên chưa biết làm thơ
Vụng dại trượt trên nhành cỏ ướt
Ngày ấy có con cò trắng muốt
Dầm mình trong vạt lúa kiếm ăn
Anh mới yêu nên chưa hết ngại ngần Gió cứ thổi quẩn quanh vào với gió
Ngày ấy tình yêu còn rất trẻ
Anh vin cành em nhặt tím hoa xoan Chỉ biết say mê chẳng biết lỡ làng
Đầy ắp lối đi về hò hẹn
Ngày ấy qua bao lâu ngày ấy
Em đã quên không buộc chỉ cánh cò Anh đã quên cả lối dẫn tới bờ
Con diều tuột tay qua cánh đồng bay mãi
Ngày tháng cô đơn - Anh Vân
Ta úp mặt lên gối
Tìm hương tóc người yêu
Phấn hương còn thoang thoảng
Trên chăn gối buồn thiu
Ta chán đời lang bạt
Em mỏi gót lưu đày
Trang 2Gặp nhau như bèo nước
Giữa chợ đời đắng cay
Ngỡ thuyền say bến đổ
Trên dòng suối bình yên
Cho hoa lòng chớm nở
Trên nhánh cây muộn phiền
Nhưng sóng đời bão nổi
Tàn giấc mộng trăm năm
Tình xưa giờ quên lối
Chỉ còn thoáng dư âm
Trong đêm sâu hun hút
Nghe gối chăn giỗi hờn
Nghe vòng tay thấm lạnh
Ôm tháng ngày cô đơn
Nghệ sĩ nghiệp dư - Trần Thanh Truyền
Sân khấu phải đâu cuộc đời
Nghi ngờ anh làm chi cho tội
Để mỗi bước về chân bối rối
Trong ánh nhìn ngõ hẻm thân quen
Người già giận cái quá khứ màu đen
Phủ lên cuộc đời nỗi buồn đã mọc
Và ngày xưa, người nghệ sĩ của tôi ơi, tiếng khóc
Đã vang lên từ bao nhiêu mái nhà bởi vai diễn hôm nay
Trang 3Bọn trẻ nghĩ đến tương lai
Sợ anh lầm lũi đi về trong hình hài cái ác
Dẫu gương mặt anh có thật thà chất phác
Vẫn làm chúng giật mình trong mỗi giấc mơ đêm
Nào phải đâu anh muốn bon chen
Thế giới lụa là ánh đèn sân khấu
Và phải đâu anh muốn vào vai xấu
Cho cuộc đời ghét khinh
Anh thèm được bình yên
Sau phút thăng hoa dưới ánh đèn sân khấu
Nhưng những ánh nhìn hãy còn đau đáu
Bám theo sau như nguyền rủa không lời
Sân khấu phải đâu cuộc đời …
Và chị thương anh vì hiện tại
Anh là một người nghệ sĩ nghiệp dư
cả đời mang một giấc mơ - Trần Thái Vân
Khi còn bé ta mơ thuyền viễn xứ
Theo dòng đời trôi tận chốn xa xôi
Ðêm tưởng tượng một nỗi niềm cô lữ
Nghe buồn dâng như sóng tự ngàn khơi
Ta mơ về vùng thảo nguyên bát ngát
Tuyết đầu mùa rơi trắng xoá mênh mông
Trang 4Bên lò sưởi thả hồn theo cung nhạc
Hơi lạnh mờ những tấm kính che song
Ta mơ về vùng trung nguyên nào đó
Có Mark Twain ngồi viết dưới túp lều Sông xa xa đôi chuyến tàu chở gỗ
Tiếng còi vang, chiều xuống lạnh, buồn hiu
Khi ta lớn lòng mơ về cố quốc
Những cánh đồng cổ tích đã ngàn năm Ðàn độc huyền đêm đêm vang thổn thức Lời chinh phu nhớ chinh phụ, mưa râm
Ta mơ rừng hoa hồi ngào ngạt nở
Lạng sơn xa, đầu tổ quốc toả mùi
Gió giao mùa nửa đêm về trăn trở
Sáng mượt màu mạ mới trẩy niềm vui
Ta mơ về vùng Hạ long xanh ngắt
Cánh buồm nào chở hết sự yêu thương Nước trăm nguồn đổ về đây trong vắt Qua muôn nơi chỉ có một con đường
Ta mơ về Nha trang bờ cát trắng
Ðoạn ân tình chưa đến tuổi đôi mươi
Thương con ốc lộn hồn nằm im vắng
Tội dã tràng xây giấc mộng xa vời
Ta mơ đến cuối chân trời tổ quốc
Trang 5Sóng Cà mau xô bởi sóng Bạch đằng Bài vọng cổ mang linh hồn non nước Khúc hát chèo dệt lại một vầng trăng
Nhớ một thuở mơ ngồi nghe hợp tấu Beethoven, Mozart rất xa vời
Giờ khôn lớn ta mơ về tiết tấu
Của đàn tranh, tiếng sáo, khúc hò ơi
Khi còn bé ta mơ thuyền viễn xứ
Mơ phiêu bồng như những chuyện đời xưa Giờ khôn lớn ta thương đời cô lữ
Nhớ quê nhà như hạn nhớ chiều mưa