Anh Yêu Em – Kiều Văn Anh yêu em để yêu đời Bên em, càng khát đất trời bao la.... Em cười môi đậm sắc hoa Lời em như suối ngân nga bên ngàn Tình em sóng sánh biển tràn Hồn em ngọn lửa nồ
Trang 1Anh Yêu Em – Kiều Văn
Anh yêu em để yêu đời
Bên em, càng khát đất trời bao la
Em cười môi đậm sắc hoa
Lời em như suối ngân nga bên ngàn Tình em sóng sánh biển tràn
Hồn em ngọn lửa nồng nàn đêm đông Nghĩ gì ơi mắt mênh mông
Ngác ngơ lạc giữa cõi lòng của anh Một vùng ốc đảo long lanh
Thách trăm cơn bão, vẹn lành đợi em
Để cùng chắp cánh đôi tim
Bay qua thể kỷ đi tìm trời xa
Dịu kỳ thay giữa tình ta
Mùa xuân bừng dậy hương hoa ngát trời! Em: nguồn vui sống tuyệt vời!
Em: niềm hiêu hãng chói ngời trong anh!
Quê Mẹ
Xa quê đã mấy năm rồi
Triền miên giấc mộng, bồi hồi nhớ quê Quê tôi lắm núi nhiều khe
Một vùng xanh thắm, bóng tre la đà Nhớ quê, nhớ những nếp nhà
Tiếng chày giã nhịp, tiếng gà đầu hiên Quê tôi như thể mẹ hiền
Nuôi tôi khôn lớn giữa miền đông quê
Trang 2Tình quê day dứt trăm bề
Giục tôi phóng ngựa trở về quê hương
Ra đi một sớm tinh sương
Về nơi quê mẹ tình thương dạt dào
Đường quê, muôn cánh hoa đào
Cô em cắt cỏ, má sao ửng hồng?
Ghìm cương bên cánh lúa nồng
Mắt tìm lối cũ, trong lòng xôn xao
Đến Mùa Lá Rơi
Đến mùa lá rơi, em ơi hãy tới
Tìm nấm mộ anh trong góc nghĩa trang Quanh phiến đá lẻ loi, em sẽ thấy
Những đóa hoa thắm nở dịu dàng
Hãy ngắt chúng nhe, ơi cô bé tóc vàng, Cài lên tóc, lên trán em, hoa của tim anh đó
Là bài ca thiết tha chưa ngỏ
Là lời yêu đương anh chưa nói một lần
Ru Tình Đầu
Ngủ đi em, ngủ ngon lành!
Trở trăn, một trái tim anh đủ rồi
Những thương những tiếc đầy vơi
Thuở ta đi vớt ngọc đời biết xanh
Ơi em, dòng suối mát lành
Tươi đời anh , bỗng vườn anh đâm chồi Mưa thối đất, bão ngợp trời
Tình xanh ấy vẫn thắm tươi vô vàn!
Trang 3Ngủ ngon, ơi hỡi em ngoan,
Quỷ ma nào dám lén tràn vào đây Khi em yêu dấu ngủ say
Trong mắt anh, giữa vòng tay ấm nồng?