Một nỗi nhớ mong Ðợi Xuân về bên thềm hoang vắng Đón Tết sang trong cửa cô đơn.. Ai về quê Việt cho tôi nhắn Xin hộ giùm tôi một ít mùa Xuân.. Nỗi Buồn Em đi rồi nhớ thương ai nữa!?. Em
Trang 1Xuân Tha Hương
Xuân đến bao lần xa quê Mẹ
Gượng xứ Người nghĩ chút bâng quơ
Ai đó mang ngày Đông tiễn biệt !?
Khoát vào đời chiếc áo nàng Xuân
Mẹ già đâu? Bao giờ ta gặp
Quê hương đâu? Một nỗi nhớ mong
Ðợi Xuân về bên thềm hoang vắng
Đón Tết sang trong cửa cô đơn
Ai về quê Việt cho tôi nhắn
Xin hộ giùm tôi một ít mùa Xuân
Ở đây vẫn cỏ, cây, hoa, lá
Vẫn bốn mùa Nhưng vẫn thiếu mùa Xuân Xuân này bao mùa xa quê Mẹ
Được Mất Còn Xuân để yêu thương Hay thời gian chỉ là cõi vô thường
Để ngậm ngùi buồn thân viễn xứ
Nỗi Buồn
Em đi rồi nhớ thương ai nữa!?
Tháng Tám buồn riêng cõi lòng anh
Khói thuốc đắng hỏi hồn tê tái
Chén rượu cay biết nỗi cô đơn
Em đi rồi giận hờn ai nữa
Trách móc gì khi vẫn còn yêu
Ngày đi xuống mỗi lúc về chiều
Thu mình lại trong vòng chăn chiếu
Trang 2Em đi rồi yêu thương ai nữa!?
Nỗi vui buồn chia xẻ cùng ai
Tháng ngày qua đừng quên em nhé Giữ trong lòng kỷ niệm đôi ta
Em đi rồi xin em giữ mãi
Một tình yêu trong cõi hư vô
một tình yêu trong thuở dại khờ cho em đó & anh Mãi mãi
Tĩnh Tâm
Đêm xuống hồn tôi lặng lẽ về
Khoảng đời rơi rớt mảnh trăng khuya
Cô đơn chiếc bóng gầy thân tựa, đêm vắng hoang sơ tựa gối đầu
Có phải tôi vừa qua cơn mộng !? Nghe lòng buồn như thuở xa em Dang đôi tay mò lời sám hối
mở mắt tìm ngàn nỗi sân si
Đêm Chập chờn tâm vào giấc ngủ Vẫn còn say mượn nợ thế gian
Thả hồn theo mưa gió mây ngàn Tìm em vay một thân Tịnh-Độ Xin trả em_trăm ngàn nỗi nhớ
Trả lại đời, món nợ Nhân Sinh
Lòng thành tâm nhẩm tiếng cầu kinh Mỗi áng thơ _ một lần chuỗi hạt Hồn theo thơ vọng trầm cung nhạc Đưa hồn về giữa chốn thiên thai
Trang 3Tôi biến mất, như chưa hề tồn tại hoá thân thành kẻ dại trong thơ