Sáng đi làm, nhìn chiếc xe cứu thương hú còi lao nhanh về phía cổng viện nhi, lòng mẹ lại bàng hoàng, hoảng hốt.. Mẹ như thấy lại hình ảnh của mẹ, dì Hà và cô y tá bế con trên chiếc xe ấ
Trang 1Kỳ diệu thay, con đã sống!
Sáng đi làm, nhìn chiếc xe cứu thương hú còi lao nhanh về phía cổng viện nhi, lòng mẹ lại
bàng hoàng, hoảng hốt Mẹ như thấy lại hình
ảnh của mẹ, dì Hà và cô y tá bế con trên chiếc xe
ấy hai năm về trước
Trang 2Ảnh minh họa
Con sinh non chỉ nặng có 1,6kg Mẹ chẳng được nhìn mặt con lúc mới được sinh ra mà chỉ kịp thấy bóng bác sĩ bế con chạy vụt đi trước mắt Con phải được cấp cứu ngay mà
Trang 3Con nằm lồng kính được hai tuần Hôm ấy, bác
sĩ bảo mẹ vào đón con sang phòng kanguroo để
ấp Nhưng khi mẹ vừa bế con trai nhỏ bé trên tay thì con đã tím tái dần đi do ba căn bệnh: trào
ngược, viêm phổi và nhiễm trùng cộng lại Con phải được chuyển gấp từ viện sản sang viện nhi
để điều trị Mẹ bế con trên tay chạy ra xe cứu thương mà không dám nhìn ai vì sợ Mẹ rất sợ thấy ánh mắt thương hại của họ, sợ những cái lắc đầu, những cái chẹp miệng, những tiếng thở dài,…
Trên chiếc xe cứu thương lao vun vút ấy, con cứ nhoẻn miệng cười suốt khiến cô y tá cùng đi
cũng phải ngạc nhiên Vì sao ư? Vì con đang
thập tử nhất sinh, vì con đang tím tái và vì con
Trang 4đang kề cận với tử thần
Được cấp cứu trong viện nhi, con dần khỏe lại nhưng vẫn phải nằm lồng kính Mẹ không thể nào quên những ngày cùng con chiến đấu với tử thần Đó là những chiều mẹ thẫn thờ cầm ghế ra hiên nhà, mắt dõi về hướng bệnh viện nơi con đang nằm mà lòng đau như cắt rồi tự hỏi con có khát sữa không? hôm nay con có tiến triển tốt không? Đó là những khi mẹ như một xác chết được hồi sinh khi đến giờ bác sĩ cho vào thăm con, dù vỏn vẹn có hai phút Đó là những ngày
mẹ không dám nghe điện thoại của ai vì sợ rằng mình sẽ bật khóc Đó còn là những đêm mẹ tìm cách tự cấp cứu cho con vì khi xuất viện về, cứ lâu lâu con lại ngừng thở, toàn thân tím ngắt Là bao lần hoang mang không biết giãi bày cùng ai
Trang 5vì con được tám tháng tuổi rồi mà cử chỉ và vận động thua xa những đứa trẻ cùng lứa Là cả một năm trời mẹ con ta không thấy ánh mặt trời và đèn trong nhà lúc nào sáng vì sợ không biết con
sẽ ngưng thở lúc nào,…
Ôi! Những tháng ngày khó khăn dài đằng đẵng
ấy đã qua đi Giờ con trai của mẹ đã được hai tuổi Mẹ hạnh phúc đến nghẹn ngào khi nghe
tiếng con gọi: Mẹ ơi!, khi con được cô giáo khen
là nhận thức tốt và chỉ hơi chậm nói hơn các bạn một chút Thế nhưng, cho đến tận bây giờ, cứ đang đi trên đường mà bất chợt nghe tiếng còi
xe cứu thương là lòng mẹ lại bàng hoàng, hoảng hốt
haiduong@yahoo.com