Ghen Với em chả biết đúng không Mà sao anh thấy em lồng lộn ghê Suốt ngày mở miệng là chê Làm anh xấu hổ, thiếu bề đeo mo Ra đường chẳng dám nói to Về nhà lặng lẽ nằm co góc giường Tìn
Trang 1Ghen
Với em chả biết đúng không
Mà sao anh thấy em lồng lộn ghê
Suốt ngày mở miệng là chê
Làm anh xấu hổ, thiếu bề đeo mo
Ra đường chẳng dám nói to
Về nhà lặng lẽ nằm co góc giường
Tình cảnh thật quá thảm thương
Có ai thấu hiểu tận tường cho chăng
Yêu thương là chuyện một đằng
Nhưng ghen như vậy thì găng quá trời
Tại anh hiền quá đấy thôi
Nên không cãi cọ đôi hồi với em
Từ mai chống mắt mà xem
Anh mua kim chỉ, anh đem về nhà
Em mà mở miệng hò la
Anh khâu tịt lại, vậy là im thôi
Lại mua một ít bột vôi
Rải thành biên giới, ngăn đôi cái giường Mỗi kẻ quay mặt một phương
Trang 2Nửa đêm lạnh lẽo chớ trườn sang đây
Mơ ngủ chẳng được quờ tay
Giả vờ cấu véo để đày đoạ anh
Chẳng làm chiếc gáo nguyên lành Thì đem đập vỡ để thành cái muôi Nếu em hối lại thì thôi
Anh lại yêu quý, anh lôi vào lòng Bao chuyện cũ bỏ như không
Ta lại ra chợ mua hồng tặng nhau
Lục bát tình yêu
Tình yêu như thể quan tài,
Mới lanh quanh ở bên ngoài đã run Tình yêu như thể dây chun,
Lúc co lúc giãn lúc thì đứt ngay
Tình yêu như thể người say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời Tình yêu như thể điểm mười,
Có học cho hết cả đời vẫn mong Tình yêu như thể đuôi công,
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì Tình yêu như thể bánh mì,
Trang 3Tây ta đều thích bởi vì nó ngon!
Tình yêu như thể thỏi son,
Sinh ra chỉ để làm mòn cái môi
Vay trả, trả vay
Đất thì chưa giấy chủ quyền
Nhờ ông Địa chính ghi vào mấy câu Đất này là đất thổ cư
Đất không tranh chấp ngân hàng giúp cho
Thế là vay trả trả vay
Quanh năm cứ phải xuống lên ngân hàng Sáng nay đến hẹn lại lên
Râu ria cạo sạch để đi ngân hàng
Bốn ngàn xe buýt tới nơi
Đi về hai lượt chết cha tám ngàn
Tới nơi nộp sổ đợi kêu
Đến tên được gọi mới vô trả tiền
Thế sao đợi mãi đến trưa
Ngân hàng sắp nghỉ mà chưa kêu mình
Trang 4Nên đành vào đại hỏi xem
Mới hay sổ đã lạc trong hộc bàn
Nhặt lên quan khẽ mỉm cười
Chú ơi thông cảm chờ sang giờ chiều Quan cười tươi cứ như hoa
Còn mình thì lại xót xa héo xèo
Giờ đây đợi đến đầu giờ
Đến trưa bụng đói lấy gì để ăn
Bởi vì tiền trả ngân hàng
Vợ nhà tính kỹ đâu chừa cơm trưa
Thế nên khổ cái thân già
Mình mang bạc triệu bụng thì đói meo
Vợ người - vợ ta
Vợ người như buổi trăng thu,
Vợ mình như buổi mây mù mùa đông
Vợ người mắt biếc môi hồng,
Vợ mình con mắt thâm quầng lo âu
Vợ người như báu như châu,
Vợ mình héo quắt như tàu chuối khô
Trang 5Vợ người như lụa thủ đô,
Vợ mình như tấm vải thô cuối làng
Vợ người như tiếng oanh vàng,
Vợ mình như tiếng giần sàng đụng nhau
Rủi mình lộn xuống sông sâu,
Vợ sẽ như thể con tàu, cứu lên
Trai gái "tỉnh tò"
(Công nông thì chạy trên đường, bụi ghê !! )
Cứ thế mà buôn dưa lê
Mãi không đề cập vấn đề trọng tâm
Anh liền nói chuyện lòng vòng
Đợi em sơ ý là cầm tay luôn
Ngờ đâu anh chộp đã nhanh
Em rút tay lại còn lành nghề hơn
Mất đà anh lộn xuống mương
Bò lên đã thấy em chuồn từ lâu
Vừa về anh vừa lầu bầu:
"Biết thế mình bỏ từ lâu cho rồi !!!"