1. Trang chủ
  2. » Giáo Dục - Đào Tạo

Đạo binh 80 mỹ nhân phá tan nước Lỗ pps

4 105 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 4
Dung lượng 115,48 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Tám mươi mỹ nữ trải qua các con đường trong kinh thành nước Lỗ, tha thướt như những nàng tiên trong những truyện truyền kỳ diễm ảo.. Vua nước Lỗ ngự chu trên bờ hồ nhìn thân hình uyển ch

Trang 1

Đạo binh 80 mỹ nhân phá tan nước Lỗ

Vua Định Công nước Lỗ cử Khổng Tử làm Tướng quốc Nước Lỗ ngày càng cường thịnh

Tề là nước tiếp giáp của Lỗ Trước sự cường thịnh của Lỗ, Tề hầu là Tề Cảnh Công lo sợ bị Lỗ thôn tính Quan đại phu nước Tề là Lê Di hiến kế:

- Bản tính con người hễ được cường thịnh thì hay sinh lòng kiêu dật Xin chúa công lập bộ nữ nhạc dâng cho vua Lỗ Được bộ nữ nhạc, vua Lỗ tất sinh lười biếng mà chán bỏ Khổng Khâu Bấy giờ Khổng Khâu tất bỏ Lỗ mà đi, chúa công mới có thể ngồi yên được

Tề Cảnh Công bằng lòng, sai Lê Di kiểm điểm trong đám nữ lư chọn những nàng xinh đẹp độ 18, 20 tuổi, cả thảy 80 nàng, chia làm 10 đội đều cho trang phục gấm vóc lộng lẫy và dạy múa hát Khúc hát ấy gọi là Khang nhạc, điệu bộ mới lạ, ẻo lả,

có nhiều cử chỉ hấp dẫn, gọi tình Khi luyện tập đã thành, lại dùng 120 cỗ ngựa cương vàng, yên nạm, mỗi con một sắc đẹp đẽ như gấm hoa, đem dâng cho Lỗ Định Công

Tám mươi mỹ nữ trải qua các con đường trong kinh thành nước Lỗ, tha thướt như những nàng tiên trong những truyện truyền kỳ diễm ảo Vua nước Lỗ ngự chu trên

bờ hồ nhìn thân hình uyển chuyển của các nàng từ trên bờ nhảy xuống thuyền nhẹ nhàng, phất phới như một đàn bướm trắng lượn hoa

Trang 2

Thuyền vừa đổ bến, các mỹ nữ ấy nhẹ nhàng nhảy lên, reo cười trong trẻo vui tươi như đàn chim non Rồi người đàn, kể múa, họ nô đùa viên hoàng môn quan và tiến đến ngân loan điện Vua mỉm cười khoan khoái kêu hỏi, cả bọn đồng thanh đáp:

- Chúng tôi đều là thế nữ của nương nương đây

Vừa nói họ vừa trỏ vào một người đẹp nhất trong bọn, uy nghi, đường bệ như một

bà chúa, một nữ hoàng Nàng mặc một chiếc áo trắng thưa như màn sương khói mỏng để lộ ra những đường cong của bắp thịt, của một vóc hình thon chắc, yểu điệu tuyệt mỹ Thật là một tác phẩm linh động, vĩ đại do một kỳ công kỹ xảo của Hóa công Nhà vua đến gần hoa khôi, ngập ngừng ngọt dịu hỏi tên Nàng mỉm nở một nụ cười như hoa hàm tiếu e lệ dưới ánh trăng thanh, đoạn cất giọng oanh thỏ thẻ:

- Tâu bệ hạ, thần thiếp chính là Văn Khương, nay được diễm phúc vào hầu bệ hạ

Lỗ Định Công ngây ngất, truyền ngay bãi chầu

Tiết xuân hòa ấm, cành quế đều mọc chồi non Hai bên đường, hoa thủy tiên đâm chồi nẩy lộc Nhà vua cảm thấy như mình ở chốn Đào nguyên, được gần giai nhân

là người mà nhà vua đã từng khao khát mơ ước từ lâu Trên đường về cung, nhà vua nhẹ mình cúi xuống hái mấy cành thủy tiên, âu yếm trao cho mỹ nhân

Người đẹp không từ chối Nàng đưa bàn tay trắng nuột, xinh xắn cầm lấy cánh hoa Hoa và bàn tay là một Nàng ngoan ngoãn đưa hoa lên mũi, nhoẻn một nụ cười tươi thắm mê hồn

Trông vào mỹ nhân, hai má ửng hồng, đôi mắt lóng lánh hữu tình như nước hồ thu, một nụ cười tươi thắm nở mãi trên đôi môi son hé ra bày đôi hàm răng trắng nhỏ

Trang 3

đều như ngọc làm nhà vua ngây ngất, bàng hoàng Tâm trí rối loạn, thần hồn mê mẩn, tấm thân bảy thước, địa vị ngai vàng của vua Lỗ đã bị nhận chìm trong sóng sắc biển tình Cầm lấy cườm tay ngà ngọc của giai nhân, nhà vua nhìn giai nhân bằng đôi mắt say đắm mờ mệt và chỉ lẩm bẩm được có một câu:

- Ta yêu mỹ nhân lắm lắm!

Rồi cả hai, đôi thân mình ép sát vào nhau lần bước vào chốn thâm cung

Trời sâm sẩm tối

Bốn phía, đèn đuốc nổi lên sáng rực như một hội hoa đăng

Một đoàn mỹ nữ, trang phục bằng một thứ tơ trắng mỏng như sương lả lướt theo một vũ khúc mê ly trên con đường chung quanh hồ Thưởng Nguyệt Thân hình uyển chuyển, tha thướt theo điệu nhạc, nhìn họ có lúc ẩn lúc hiện, lúc mờ như hình bóng của khói, của sương đương bao phủ hoàng cung

Bấy giờ, hàng võ quan bỏ cả binh thư

Bấy giờ, hàng văn thần quên hết kinh sách

Trên hồ, thuyền bè đua nhau tấp nập, rượu trà yến ẩm, đàn dịu hát hay, tiếng nói giọng cười lả lơi, diêm dúa bay bổng đến mấy từng sao

Thỉnh thoảng, một vị hoàng thân, một viên đại tướng ghé thuyền vào bờ, ôm lấy một mỹ nữ đem về tư thất; rồi mày xanh tóc bạc bên cốc rượu nồng tha hồ ân ái phỉ tình

Rồi từ ấy

Tiếng đàn, điệu vũ từ giữa hồ trong thâm cung truyền đến ngoài thành, sự hoan lạc

từ kẻ quyền quý trong vòng khuê các lan tràn đến hàng trưởng giả phong lưu Chỉ

Trang 4

có bọn dân đen ngày ngày tắm mưa gội gió, dãi nắng dầm sương, chui rúc trong những túp lều tranh xiêu vẹo thiếu cơm, thiếu thuốc ở chốn bùn lầy nước đọng Thói xấu, tật dâm là những ngòi thuốc rất nhạy, những chất men dễ cho con người tập nhiễm, say đắm Thế rồi, ai ai cũng nong nả cởi bỏ đạo nghĩa, cho là một cái ách nặng nề quàng cổ bấy lâu Những cửa phòng khuê bỗng mở to Trong bóng tối, thấp thoáng những bóng nữ nhi đi tìm hoan lạc Nhiều vị Lễ quan đương cúng tế ở Thái miếu cũng vội vàng ném hương, đốt giấy cho mau để bươn bả đi tìm đến chốn yêu hoa Nơi Tam pháp tư, một viên Đô sát già lụ khụ dừng chân trước cửa viện, thỏ một hơi dài cất giọng phều phào thiểu não:

- Hỡi ơi! Thời niên thiếu của ta đâu rồi!

Không còn đủ sức ngăn cản được, Khổng Tử phải bỏ nước Lỗ mà đi Lỗ suy

nhược dần, cuối cùng bị Tề thôn tính Đạo binh mỹ nhân 80 người phá tan nước

Lỗ, quê hương của một đấng thánh nhân

Ngày đăng: 30/07/2014, 13:20

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

TÀI LIỆU CÙNG NGƯỜI DÙNG

TÀI LIỆU LIÊN QUAN

w