Bố đi làm việc xa nên cậu nào cũng tỏ ra là đứa con biết thương mẹ nhất và đáng khen nhiều nhất Thỏ anh biết mình lớn hơn nên lúc nào cũng nhường nhịn em,... Biết được chuyện đó, một hôm
Trang 1Ở nhà kia, có hai anh em nhà thỏ sống cùng mẹ.
Trang 2
Bố đi làm việc xa nên cậu nào cũng tỏ ra là đứa con biết thương mẹ nhất
và đáng khen nhiều nhất
Thỏ anh biết mình lớn hơn nên lúc nào
cũng nhường nhịn em,
Trang 3Biết được chuyện đó, một hôm, Thỏ mẹ bảo hai anh em:
“Bữa nay, các con được nghỉ học”
Song, Thỏ em thì ngược lại, cứ thích mình ngoan hơn, được mẹ khen nhiều hơn anh
Trang 4Thỏ anh lên rừng hái cho mẹ 10 chiếc nấm hương.
Trang 5Thỏ em ra đồng cỏ bứt cho mẹ 10 bông hoa đồng tiền thật đẹp
Trang 6Đường hơi xa, các con đi phải cẩn thận, đừng có rong chơi la cà nhé!
Trang 7Thỏ em hăm hở chạy một mạch ra đồng cỏ.
Trang 8Tới nơi, cậu chưa hái vội những bông hoa vừa trông thấy,
mà đi vòng một lượt, chọn khóm nào đẹp nhất, bông rực rỡ nhất mới bứt mang về
Trang 9Ra khỏi đồng cỏ, Thỏ em chạy ào vào nhà rối rít:
Trang 10Thỏ em hớn hở:
“Hoa đẹp quá! Con mẹ ngoan
quá!”
“Mẹ ơi, con mang hoa đẹp về rồi đây này”.
“Con không la cà một tý nào ở
dọc đường đâu mẹ ạ!”
Trang 11Thế trên đường đi,con có gặp ai, có thấy gì không?
Thỏ mẹ nhìn con âu yếm:
Trang 12“Con thấy Sóc, con bác Sóc Vàng đang đứng khóc bên ngọn ổi.
Nó hư mẹ nhỉ?!
Trang 13“Con có hỏi vì sao Sóc khóc không?” Thỏ mẹ hỏi.
Trang 14“Không mẹ ạ! Con sợ ở nhà mẹ mong”.
“Thế lúc trở về?”
Trang 15“Con gặp Nhím, Nhím cứ đòi xin một
bông hoa của con, nhưng con không cho
Trang 16Thỏ mẹ nghe xong không nói gì thêm
Trang 17chiếc giỏ đẹp trên tay đầy những nấm hương và mộc nhĩ.
Lúc lâu sau, Thỏ anh mới về.
Trang 18Thỏ anh vừa chào mẹ, vừa bốc trong túi áo ra từng nấm hạt dẻ đưa cho Thỏ em.
Trang 19“Em thích ăn hạt dẻ, anh mang về cho
em đây!”
Trang 20Thỏ mẹ hỏi: “Sao con đi lâu thế?”
Trang 21Thỏ anh kể lại:
“Thưa mẹ, trên đường về con còn phải đợi cô Gà Hoa Mơ.”
Trang 22“Cô Gà Hoa Mơ làm sao?”
Thỏ anh nói:
Trang 23“Dạ, cô Gà Hoa Mơ dẫn đàn con
đi ăn bị mất một đứa,
con phải dừng lại để giúp cô tìm cậu gà Nhíp bị lạc
Tìm thấy rồi, con lại vừa đi vừa
đợi cô dắt lũ trẻ cùng về,
kẻo lại lạc lần nữa Vì vậy con đã về chậm”
Trang 24Thỏ mẹ mỉm cười gật đầu gọi cả hai anh em đến và nói:
“Các con rất đáng khen”
Trang 25Nhưng Thỏ anh thì đáng khen hơn
Trang 26“Thỏ em luôn nghĩ đến mẹ là đúng.”
Trang 27Thỏ em ạ! Con hãy làm những
việc tốt không phải để được khen,
mà trước hết vì niềm vui được làm những việc giúp ích cho người khác, con nhé!
“Song Thỏ anh ngoài mẹ ra còn
biết nghĩ đến người khác.
Trang 28Câu chuyện
đến đây là
hết rồi!
Trang 29Trong câu chuyện có bao
nhiêu nhân vật?
6
Trang 30Theo con, Thỏ em là một chú thỏ như thế nào? Tại sao?
Thỏ em chưa ngoan, vì làm việc chỉ để được
m khen mà e không biết giúp đỡ người khác.
Trang 31Theo con, Thỏ anh là một chú thỏ như thế nào? Tại sao?
Thỏ anh hiếu thảo với mẹ, yêu thương Thỏ
em và biết quan tâm giúp đỡ người khác.
Trang 32Theo các con, ai đáng được mẹ khen nhiều hơn? Tại sao?
Trang 33Các con thử đặt tên cho
câu chuyện của mình nhé!
Ai đáng khen nhiều
hơn
Trang 34Các bạn hát múa cùng chúng tôi nha!
Trang 35Beù ôi ! Heát roài !