Mở bài: Giới thiệu chung về 2 câu thơ của Tế Xương Thân bài: o Nghệ thuật sử dụng từ ngữ giàu hình tượng và cảm xúc: lôi thôi, ậm oẹ.. o Sự đối lập giữa hình ảnh sĩ tử và quan trường
Trang 1Mở bài: Giới thiệu chung về 2 câu thơ của Tế Xương
Thân bài:
o Nghệ thuật sử dụng từ ngữ giàu hình tượng và cảm xúc: lôi thôi, ậm oẹ.
o Nghệ thuật đảo trật tự cú pháp.
o Sự đối lập giữa hình ảnh sĩ tử và
quan trường tạo nên sự hài hước
Kết bài: cảm nhận về cảnh thi cử
Trang 2SƠ KHẢO KHOA NÀY BÁC CỬ NHU
THỰC LÀ VỪA DỐT LẠI VỪA NGU
VĂN TRƯỜNG NÀO PHẢI LÀ ĐƠN THUỐC
CHỚ CÓ KHUYÊN XẰNG CHẾT BỎ BU
Trang 3Như các bạn đã biết, thi cử là đề tài khá
đậm nét trong sáng tác của Tú Xương.Có lẽ vì bản thân nhà thơ đã trải qua nhiều
lần thi mà vẫn không thoã nguyện Cũng có thể đến kì thi naỳ,thi cử theo kiểu khoa cử phong kiến mỗi ngày một tàn tạ, mất đi vẻ tôn nghiêm,trang trọng vốn có
Trang 4• Các tác phẩm của Tú Xương viết về đề tài này dường như đều toát ra tình cảnh trường thi và s tử nhốn nháo trong một ĩ nổi niềm đầy bức xúc Mà trong đó, hai câu thơ “Thôi sĩ tử vai đeo lọ Ậm oẹ
quan trường miệng thét loa.” là đặc sắc và tiêu biểu cho sự ô hợp của kì thi.
Trang 5• Hai câu thơ miêu tả cảnh nhập trường, xứng danh bằng hai nét vẽ đặc sắc Vì là người
trong cuộc nên Tú Xương mới làm nổi bật cái thần của trường thi như vậy!
• “Lôi thôi s t vai đđeo l ” _m t c nh châm ĩ ử ọ ộ ả
bi m hài h c mà chua chát Nho sĩ xưa là ế ướ những người chẳng phải vào trong phong nhã,
ra ngoài hào hoa thì cũng là tao nhân mặt
khách nhưng sĩ tử ở đây thì khác
•
Trang 6• Tư thế, dáng vẻ của họ mơí thật là lếch
“vai đeo lọ”, trong họ chẳng khác nào
những con buôn phường chợ buá Nhưng
có ai mà ngờ được trong đám sĩ tử lôi thôi ấy sẽ xuất hiện những ông nhân, ông sĩ,
ông tú nay mai
Trang 7Mà cũng chẳng biết họ cư xử thế nào
mà để “quan trường” phải vứt bỏ cái
oai nghiêm vốn có, bực tức loa “ậm
oẹ” doạ nạt họ Hình tượng ấy thật sự lộn xộn,nhốn nháo Cấu trúc đảo ngữ
đưa hai tiếng tượng thanh “ậm oẹ” lên đầu câu làm nổi bật hình ảnh các “quan
Trang 8Chỉ thế thôi đã thấy trường thi
không còn là chốn trang nghiêm, nề
nếp nữa, nó quá ồn ào,chẳng khác nào cảnh họp chợ, thế nên “quan trường” kia mới phải “ậm oẹ thét loa”.
Bằng phép đối rất hoàn chỉnh Tú Xương đã làm hiện lên hai hình ảnh
trung tâm của trường thi_sĩ tử và quan trư ờ ng
Trang 9Sĩ tử lôi thôi, nhếch nhát, mất đi vẽ nho nhã, thư sinh Quan trường là
giám khảo, cũng chẳng còn cái phong thái trang nghiêm, trịnh trọng.Đây là một bức tranh nhị bình biếm hoạ hết
Trang 10• Chỉ bằng hai nét chấm phá độc
đáo kết hợp bút pháp hiện thực, trữ tình, Tú xương đã vẽ lên một sự thật đau lòng về cảnh thi cử
bất bình thường của khoa cử nước
ta dưới chế độ thực dân phong
kiến ngày xưa.