1. Trang chủ
  2. » Giáo án - Bài giảng

Những mẫu chuyện hay

18 433 0
Tài liệu đã được kiểm tra trùng lặp

Đang tải... (xem toàn văn)

Tài liệu hạn chế xem trước, để xem đầy đủ mời bạn chọn Tải xuống

THÔNG TIN TÀI LIỆU

Thông tin cơ bản

Định dạng
Số trang 18
Dung lượng 184 KB

Các công cụ chuyển đổi và chỉnh sửa cho tài liệu này

Nội dung

Đây là tuyển những tác phẩm nhỏ mà tôi lượm lặt được, Những câu chuyện này chẳng nói lên được điều gì nhưng bạn thử đọc nó trong những lúc bạn buồn về nhiều chuyện trong cuộc sống Bạn

Trang 1

Một chút ! Chào các bạn của tôi ! Đây là tuyển những tác phẩm nhỏ mà tôi lượm lặt được, Những câu chuyện này chẳng nói lên được điều gì nhưng bạn thử đọc nó trong

những lúc bạn buồn về nhiều chuyện trong cuộc sống

Bạn sẽ thấy ấm lòng hơn

Bạn đã làm gì cho cuộc sống của mình chưa

Trang 2

Mery Christmas,Best wish for you.

I LOVE YOU more than yesterday

but less than tomorrow

KAT_BNTD_HA

Gia tài

Có một người đàn ông yêu thích mỹ thuật Ông ta say mê đến mức gần như sống vì niềm say mê của mình Sưu tập tranh là mục tiêu cả đời của ông Ông làm việc rất chăm chỉ để dành tiền tiết kiệm nhằm mua thêm các tác phẩm hội họa cho bộ sưu tập của mình Ông mua rất nhiều tác phẩm của các họa sỹ nổi tiếng

Người đàn ông này đã góa vợ Ông chỉ có một người con trai Ông đã truyền lại cho con mình niềm say mê sưu tầm đó Ông rất tự hào về con trai của mình khi anh ta cũng trở thành một nhà sưu tầm nổi tiếng như ông

Một thời gian sau, đất nước bỗng có chiến tranh Người con trai, cũng như mọi thanh niên khác, lên đường tòng quân Và sau một thời gian thì câu chuyện xảy ra

Một hôm, người cha nhận được một lá thư thông báo rằng người con đã mất tích khi đang làm nhiệm vụ Người cha đau khổ đến tột cùng Thật là khủng khiếp khi người cha không thể biết được điều gì đang xảy ra với con mình Vài tuần sau ông nhận được một lá thư nữa Lá thư này báo với ông rằng con ông đã hy sinh khi làm nhiệm vụ Ông gần như chết đi một nửa người Thật khó khăn khi đọc tiếp lá thư đó, nhưng ông vẫn cố Trong thư, người ta báo rằng con ông đã rút lui đến nơi an toàn Nhưng thấy trên bãi chiến trường vẫn còn những đồng đội bị thương, con ông đã quay lại và đưa về từng thương binh một Cho đến khi đưa người cuối cùng về gần đến khu vực

an toàn thì con ông đã trúng đạn và hy sinh

Một tháng sau, đến ngày Noel, ông không muốn ra khỏi nhà Ông không thể hình dung được một Noel mà thiếu con trai mình bên cạnh Ông đang ở trong nhà thì có tiếng chuông gọi cửa Đứng trước cửa nhà là một chàng trai tay cầm một bọc lớn

Chàng trai nói "Thưa bác, bác không biết cháu, nhưng cháu là người mà con bác đã cứu trước khi hy sinh Cháu không giàu có, nên cháu không biết đem đến cái gì để đền đáp cho điều mà con bác đã làm cho cháu Cháu được anh

ấy kể lại rằng bác thích sưu tầm tranh, bởi vậy dù cháu không phải là một

Trang 3

Tình bạn

Hai người bạn đi trên đường vắng vẻ

Đến một đoạn, họ có một cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi"

Họ tiếp tục đi, đến một con sông, họ dừng lại và tắm ở đấy

Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người

bạn cứu Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất

đã cứu sống tôi"

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi: "Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết trên cát, còn

bây giờ anh lại viết trên đá?"

Mỉm cười, anh trả lời: "Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng ta hãy

viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng với sự tha thứ Và

khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó lên đá như khắc sâu

vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xoá nhòa được ”

Hãy học cách viết trên cát và trên đá

Câu chuyện bát mì

Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái

Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì"

Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối

năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

o O o

họa sỹ, cháu cũng vẽ một bức chân dung con trai bác để tặng cho bác Cháu mong bác nhận cho cháu."

Người cha đem bức tranh vào nhà, mở ra Tháo bức tranh giá trị nhất vẫn treo trên lò sưởi xuống, ông thay vào đó là bức chân dung người con Nước mắt lưng tròng, ông nói với chàng trai: "Đây là bức tranh giá trị nhất mà ta

có được Nó có giá trị hơn tất cả các tranh mà ta có trong căn nhà này." Chàng trai ở lại với người cha qua Noel đó rồi hai người chia tay Sau vài năm, người cha bị bệnh nặng Tin tức về việc ông qua đời lan truyền đi rất

xa Mọi người đều muốn tham gia vào cuộc bán đấu giá những tác phẩm nghệ thuật mà ông đã sưu tầm được qua thời gian Cuối cùng thì buổi bán đấu giá cũng được công bố vào ngày Noel năm đó Các nhà sưu tầm và những nhà đại diện cho các viện bảo tàng đều háo hức muốn mua các tác phẩm nổi tiếng Tòa nhà bán đấu giá chật ních người Người điều khiển đứng lên và nói "Tôi xin cám ơn mọi người đã đến đông đủ như vậy Bức tranh đầu tiên sẽ là bức chân dung này "

Có người la lên: "Đó chỉ là chân dung đứa con trai ông cụ thôi! Sao chúng ta không bỏ qua nó, và bắt đầu bằng những bức có giá trị thật sự?"

Người điều khiển nói: "Chúng ta sẽ bắt đầu bằng bức này trước!"

Người điều khiển bắt đầu "Ai sẽ mua với giá $100?"

Không ai trả lời nên ông ta lại tiếp "Ai sẽ mua với giá $50?"

Cũng không có ai trả lời nên ông ta lại hỏi "Có ai mua với giá $40?"

Cũng không ai muốn mua Người điều khiển lại hỏi "Không ai muốn trả giá cho bức tranh này sao?" Một người đàn ông già đứng lên "Anh có thể bán với giá $10 được không? Anh thấy đấy, $10 là tất cả những gì tôi có Tôi là hàng xóm của ông cụ và tôi biết thằng bé đó Tôi đã thấy thằng bé lớn lên và tôi thật sự yêu quý nó Tôi rất muốn có bức tranh đó Vậy anh có đồng ý không?"

Người điều khiển nói "$10 lần thứ nhất, lần thứ nhì, bán!"

Tiếng ồn ào vui mừng nổi lên và mọi người nói với nhau: "Chúng ta có thể bắt đầu thật sự được rồi!"

Người điều khiển nói: "Xin cảm ơn mọi người đã đến Thật là vinh hạnh khi

Trang 4

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người

Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt Ngày

thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng

vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm

mới Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ

Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một

người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân Đêm giao thừa, khi bà chủ

định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên

dẫn theo hai bé trai bước vào Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10

tuổi Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo

khoác ngoài lỗi thời

- Xin mời ngồi!

Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói:

- Có thể cho tôi một bát mì được không?

Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú

- Đương nhiên đương nhiên là được, mời ngồi vào đây

Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to:

- Cho một bát mì

Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò

chuyện khe khẽ với nhau "Ngon quá" - thằng anh nói

- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ

Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng Ba mẹ con

cùng khen: "Thật là ngon! Cám ơn!" rồi cúi chào và bước ra khỏi quán

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói

Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm Lại đến ngày

31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát

đạt So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn Hơn mười giờ, bà chủ

có mặt những vị khách quý ở đây Buổi đấu giá của chúng ta sẽ dừng tại đây!"

Đám đông nổi giận: "Anh nói là hết đấu giá? Anh vẫn chưa đấu giá toàn bộ các tác phẩm nổi tiếng kia mà?" Người điều khiển nói: "Tôi xin lỗi nhưng buổi bán đấu giá đã chấm dứt Mọi người hãy xem chúc thư của ông cụ đây, NGƯỜI NÀO LẤY BỨC CHÂN DUNG CON TÔI SẼ ĐƯỢC TẤT CẢ CÁC BỨC TRANH CÒN LẠI! Và đó là lời cuối cùng!”

Hai mươi đô la

TTO

Một nhà diễn thuyết nổi tiếng đã bắt đầu buổi nói chuyện của mình bằng cách đưa ra tờ giấy bạc trị giá 20 đô la Trong gian phòng có 200 khán giả, anh ta cất tiếng hỏi: "Ai muốn có tờ 20 đô la này?"

Những bàn tay bắt đầu giơ lên Anh ta nói tiếp: "Tôi sẽ đưa tờ 20 đô la cho bạn - nhưng điều đầu tiên, hãy để tôi làm việc này!"

Anh ta vò nhàu tờ 20 đô la Sau đó, anh ta lại hỏi: "Còn ai muốn tờ bạc này không?" Vẫn có những bàn tay đưa lên

"Ồ, vâng, nó sẽ như thế nào nếu tôi làm thế này?" - nói rồi anh ta quẳng nó xuống sàn và giẫm giày lên Sau đó, anh ta nhặt tờ bạc lên, bây giờ trông

nó đã nhàu nát và dơ bẩn "Nào, ai còn muốn có tờ bạc này nữa?" Vẫn còn những bàn tay đưa lên

"Những người bạn của tôi, tất cả các bạn phải học một bài học rất giá trị Không có nghĩa gì đối với những việc tôi làm với đồng tiền, bạn vẫn muốn có

nó bởi vì nó không giảm giá trị Nó vẫn có giá trị là 20 đô la Nhiều lần trong cuộc sống của chúng ta, bạn bị rơi ngã, bị "vò nhàu" và bị vẩn đục bởi những quyết định mà chúng ta làm và những hoàn cảnh đến với chúng ta Chúng ta cảm thấy hình như chúng ta trở nên vô giá trị; nhưng không có nghĩa lý gì những gì đã xảy ra, bạn sẽ không bao giờ mất đi giá trị của mình

Dù thế nào đi nữa, bạn cũng là vô giá với những người yêu thương bạn Giá trị của cuộc sống chúng ta được quyết định không phải do những gì chúng ta làm hoặc người mà chúng ta quen biết, mà bởi chúng ta là ai

Bạn thật đặc biệt - đừng bao giờ quên điều đó!"

Trang 5

toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ Bước vào tiệm là một

người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời

liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái

- Có thể cho tôi một bát mì được không?

- Đương nhiên đương nhiên, mời ngồi!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp:

- Cho một bát mì

Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời:

- Vâng, một bát mì!

Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng:

- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không?

- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý

Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười

nhìn vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng

không đến nỗi nào!"

Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra Ba mẹ con ngồi

quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai

vợ chồng ông chủ quán

- Thơm quá!

- Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá!

- Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy!

Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải

Đình

- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ!

Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau

Bức tranh bị bôi bẩn

Có một anh chàng họa sĩ từ lâu ôm ấp ước mơ để lại cho hậu thế một tuyệt tác Và rồi một ngày kia chàng bắt tay vào việc Ðể tránh sự ồn ào náo nhiệt của cuộc sống thường nhật, chàng dựng một khung vẽ rộng 30 mét vuông trên sân thượng một tòa nhà cao tầng lộng gió Người họa sĩ làm việc miệt mài suốt nửa năm Chàng say mê bức họa tới mức quên ăn quên ngủ Khi bức tranh hoàn thành, nó sẽ đưa tên tuổi của chàng sống mãi với thời gian Một buổi sáng nọ, như thường lệ, chàng họa sĩ tiếp tục hoàn chỉnh những nét cọ trước sự trầm trồ của hàng chục du khách tham quan Tuy nhiên sự

có mặt của đám đông không hề ảnh hưởng tới họa sĩ Chìm đắm trong cơn say mê điên dại, chàng ngây người nhìn ngắm thành quả lao động sáng tạo của mình Cứ thế, chàng từ từ lùi ra xa để chiêm ngưỡng bức tranh mà không biết rằng mình đang tiến tới mép sân thượng Trong số hàng chục người khách tham quan đang bị bức tranh hút hồn, chỉ có vài người phát hiện ra mối nguy hiểm đang chờ đón người họa sĩ: chỉ lùi một bước nữa là chàng sẽ rơi tõm xuống khoảng trống mênh mông cao cả trăm mét.Tuy nhiên, không ai có can đảm lên tiếng vì biết rằng một lời cảnh báo có thể sẽ khiến người họa sĩ giật mình ngã xuống vực thẳm

Một sự im lặng khủng khiếp ngự trị trong không gian Bất chợt một người đàn ông tiến tới giá vẽ Ông ta chộp lấy một cây cọ nhúng nó vào hộp màu

và bôi nguệch ngoạc lên bức tranh Một sự hoàn mỹ tuyệt vời đã bị phá hủy Người họa sĩ nổi giận, anh ta gầm lên đùng đùng lao tới bức vẽ, giật cây cọ

từ tay người đàn ông nọ Chưa hả giận, người họa sĩ vung tay định đập cho người đàn ông nọ một trận Tuy nhiên, hàng chục người xung quanh cũng

đã kịp lao tới, giữ lấy người họa sĩ và giải thích cho anh ta hiểu tình thế Rồi một vị cao niên tóc bạc phơ đến bên chàng họa sĩ và nhẹ nhàng nói: "Trong cuộc đời, chúng ta thường mải mê phác ra những bức tranh về tương lai Tuy rằng bức tranh đó có thể rất đẹp, rất quyến rũ nhưng chính sự quyến

rũ, mê hoặc về những điều sắp tới đó thường khiến chúng ta không để ý tới những mối hiểm họa gần kề, thậm chí là ngay dưới chân mình"

Vậy nên, nếu như có ai đó bôi bẩn, làm hỏng bức tranh về tương lai mà ta dày công tô vẽ, xin bạn chớ nóng vội mà oán giận Trước tiên hãy xem lại hoàn cảnh thực tại của chính mình Biết đâu một vực thẳm đang há miệng chờ đón ngay dưới chân bạn

* * * * *

* * *

Trang 6

một lúc lâu.

Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt,

vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện Đến

9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó

tả Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về Ông

chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là

“200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì” Trên bàn

số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy "Đã đặt chỗ" Đúng

10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới

đến Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ

quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều

- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón

Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói:

- Làm ơn nấu cho chúng tôi hai bát mì được không?

- Được chứ, mời ngồi bên này!

Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy "Đã đặt chỗ" đi, sau

đó quay vào trong la to: "Hai bát mì"

- Vâng, hai bát mì Có ngay

Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi

Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi Đứng sau bếp, vợ

chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng

họ cũng cảm thấy vui lây

- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con!

- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ?

- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người

bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta

phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi

ngàn đồng

- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời

Ngọt ngào giây phút chung đôi, Bao nhiêu kỷ niệm để rồi in sâu,

Để trong những phút ưu sầu, Nhớ nhau gợi đến, vơi sầu tương tư

Những con sao biển

Một sớm tinh mơ, khi mặt biển còn mù sương, tôi bắt đầu chạy thể dục với chiếc walkman đeo bên hông Ở phía xa, tôi thấy một cậu bé có vẻ bận rộn Cậu chạy lăng xăng, cúi nhặt những vật gì đó rồi quăng nó xuống biển Nếu

đó là trò chơi thi ném đá thì tôi có thể trổ tài cùng cậu bé Ngày nhỏ, tôi cũng thường hay chơi trò này Nhưng khi nghe thấy tiếng cậu hét:"Về nhà ngay nhé! Bố mẹ mày đang đợi đấy!"

Có thể bạn không tin, như chính tôi lúc ấy, những "viên đá" đó thì ra là những con sao biển bị mắc cạn trên bãi Và vị cứu tinh nhỏ này đang cố gắng đưa chúng trở lại bãi biển, chạy đua với Mặt trời mà chỉ vài giờ nữa thôi sẽ trở nên gay gắt và không tài nào chịu đựng nổi

Nhưng những cố gắng của cậu bé rồi sẽ chỉ là công cốc thôi Làm sao có thể đưa hàng ngàn con sao biển về "nhà" của chúng được? Tôi gọi to: " Này nhóc, làm thế làm gì? Làm sao em cứu được tất cả những con sao biển?" Cậu bé lại cúi xuống, nhặt một con sao biển và hét trả lời: "Nhưng em có thể cứu được con này mà Nó sẽ được về nhà!" Cậu bé vung tay quăng con vật bé nhỏ xuống biển Rồi lại lập tức cúi xuống với một con khác

Rõ ràng cậu bé không quan tâm đến việc có vô số những con sao biển trên cát Cậu chỉ nhìn thấy những sự sống mà cậu đang nắm trong tay Cái mà cậu bé nhìn thấy, dù chỉ là một con số nhỏ nhoi nhưng đầy ý nghĩa Còn tôi, tôi nhìn thấy một con số quá khổng lồ đó là vô vọng

Thế là tôi cúi xuống nhặt một con sao biển lên và đưa nó về nhà

Trang 7

Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe.

- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay

mẹ đã nộp xong cả rồi!

- Hả, mẹ nói thật đấy chứ?

- Ừ, mẹ nói thật Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu

Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã

phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ

đã nộp hết rồi

- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu

cơm nhé

- Con cũng tiếp tục đi đưa báo Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên!

- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều!

- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết Đó là vào một

ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ

huynh đến dự một tiết học Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư

đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc

Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết

nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự

- Có thật thế không? Sau đó ra sao?

- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu

Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ Bài

văn được viết như sau: "Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng Để

gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc" Đến

cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa Lại còn:

"Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon Ba người chỉ gọi

một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng

tôi năm mới vui vẻ nữa Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống,

khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn" Vì vậy Tiểu Thuần viết

rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ

tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những

câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!"

Một vài dòng

Nhiều năm về trước, một ủy viên chấp hành khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn 2 triệu đôla John D Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn này Vào cái ngày đen tối mà tin tức khủng khiếp trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên và ủy viên khác của công ty đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì

Chỉ trừ có một người, đó chính là ủy viên đưa ra quyết định sai lầm kia Ông

ta là Edward T Bedford Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford rất đúng giờ Ông ta đã sẵn sàng nghe một "bài diễn thuyết" nghiệt ngã từ Rockefeller

Khi Bedford bước vào phòng Rockefeller, ông vua dầu lửa đang ngồi cạnh bàn, bận rộn viết bằng bút chì lên một tờ giấy Bedford đứng yên lặng, không muốn phá ngang Sau vài phút, Rockefeller ngẩng lên

- A, anh đấy hả, Bedford?- Rockefeller nói rất bình tĩnh - Tôi nghĩ là anh đã nghe tin những tổn thất của công ty chúng ta rồi chứ?

Bedford đáp rằng ông đã biết rồi

- Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về điều này - Rockefeller nói - Và trước khi tôi nói chuyện với anh, tôi đã ghi ra đây vài dòng

Sau này, Bedford kể lại cuộc nói chuyện của ông với Rockefeller như sau: Tôi thấy rõ dòng đầu tiên của tờ giấy mà ông chủ đã "viết vài dòng" là:

"Những ưu điểm của Bedford" Sau đó là một loạt những đức tính của tôi, kèm theo là miêu tả vắn tắt rằng tôi đã giúp công ty đưa ra quyết định đúng đắn được 3 lần và giúp công ty kiếm được gấp nhiều lần số tiền tổn thất lần này

Tôi không bao giờ quên bài học ấy Trong nhiều năm sau, bất kỳ khi nào tôi định nổi cáu với người khác, tôi đều bắt mình phải ngồi xuống, nghĩ và viết

ra một bảng liệt kê những ưu điểm của người đó, dài hết sức có thể Khi tôi viết xong bản đó thì thường tôi cũng thấy bớt cáu rồi

Trang 8

Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói

chuyện mà nước mắt lăn dài

- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ

đến dự, mời em lên phát biểu vài lời

- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao?

- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói:

"Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần Hàng

ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn

thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho

mọi người Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự

xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát

mì, đó là cả một sự dũng cảm Anh em chúng con không bao giờ quên

được Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ

nhiều hơn Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con."

Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết

tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi

chào và ra về Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo:

- Cám ơn! Chúc mừng năm mới!

Lại một năm nữa trôi qua

Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy "Đã đặt chỗ"

nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện

Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi Ba mẹ con vẫn

không thấy trở lại Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ

đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai

thì được giữ lại y như cũ

"Việc này có ý nghĩa như thế nào?" Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên

khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì

cho mọi người nghe Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là

một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn

này sẽ dùng để tiếp đón họ Bàn số hai "cũ" trở thành "cái bàn hạnh phúc",

mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này

Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua

Không biết là thói quen này đã giúp tôi bao nhiêu lần tránh được những sai phạm tôi có thể có: đó là nổi cáu một cách mù quáng với người khác

Tôi biết ơn ông chủ tôi vì thói quen này, và bây giờ tôi giới thiệu nó cho tất

cả các bạn

Vai kịch cuối cùng

Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng

Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên

Chú bé hồi hộp đợi Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú Nhưng hành khách - mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết

Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."

Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: " Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu "

Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi

Con tàu đi xa Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú

Trang 9

Lại một ngày 31/12 đến Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng

cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì Họ vừa ăn vừa chờ tiếng

chuông giao thừa vang lên Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen

năm, sáu năm nay Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem

đến một chậu cá còn sống Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu,

thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người Mọi người rất

vui vẻ Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai Không ai nói ra nhưng thâm tâm

họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới Người thì ăn mì, người thì

uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò

chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú

nhóc nữa Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ Ở đây ai

cũng coi nhau như người nhà

Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền

im bặt và nhìn ra cửa Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước

vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại Bà

chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một

người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên

Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm

chậm:

- Làm ơn làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không?

Gương mặt bà chủ chợt biến sắc Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ

cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà

đây Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người

khách, lắp lắp nói:

- Các vị các vị là

Một trong hai thanh niên tiếp lời:

- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu

đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu

như có thêm nghị lực để sống Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống

ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang

thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô Tháng tư năm sau cháu sẽ đến

phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng Hôm nay, chúng cháu trước

là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu

Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không

bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời

Chuyện cây táo

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm

Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:

- Hãy đến chơi với ta

- Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng

- Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán Rồi cậu sẽ có tiền

Cậu bé rất mừng Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa

Một hôm, cậu bé - giờ đã là một chàng trai - trở lại và cây táo vui lắm:

- Hãy đến chơi với ta

- Cháu không có thời gian để chơi Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ Bác có giúp gì được cháu không?

- Ta xin lỗi, ta không có nhà Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà

Và chàng trai chặt hết cành cây Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã

Một ngày hè nóng nực, chàng trai - bây giờ đã là người có tuổi - quay lại và cây táo vô cùng vui sướng

- Hãy đến chơi với ta

Trang 10

thănh, hiện đang lă nhđn viín của Ngđn hăng Kinh Đô Cuối cùng, ý định

nung nấy từ bao lđu nay của chúng châu lă hôm nay, ba mẹ con châu muốn

đến chăo hỏi hai bâc vă ăn mì ở Bắc Hải Đình năy

Ông bă chủ quân vừa nghe vừa gật đầu mă nước mắt ướt đẫm mặt Ông

chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra văo đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra,

đứng dậy nói:

- Năy, ông bă chủ, sao lại thế năy? Không phải lă ông bă đê chuẩn bị cả

mười năm nay để có ngăy gặp mặt năy đó sao? Mau tiếp khâch đi chứ Mau

lín!

Bă chủ như bừng tỉnh giấc, đập văo vai ông hăng rau, cười nói:

- Ồ phải Xin mời! Xin mời! Năo băn số hai cho ba bât mì

Ông chủ vội văng lau nước mắt trả lời:

- Có ngay Ba bât mì

“ Chào các thầy cô giáo, những người đồng nghiệp của H, học trò gửi tặng Hưng món quà này ,

Hưng mời các bạn thưởng thức ”

DÂNG THẦY

Chiều về nắng nhạt hăng cđy Bóng thầy nhỏ bĩ dâng gầy thđn quen

Đím đím thức với ânh đỉn Bín trang giâo ân viết nín cuộc đời

Để em khôn lớn nín người

Công ơn dạy dỗ trọn đời không quín

Tình yíu vă đôi cânh

- Châu đang buồn vì cảm thấy mình giă đi Châu muốn đi chỉo thuyền thư giên một mình Bâc có thể cho châu một câi thuyền không?

- Hêy dùng thđn cđy của ta để đóng thuyền Rồi cậu chỉo ra xa thật xa vă

sẽ thấy thanh thản

Chăng trai chặt thđn cđy lăm thuyền Cậu chỉo thuyền đi

Nhiều năm sau, chăng trai quay lại

- Xin lỗi, con trai của ta Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa Không còn tâo

- Châu có còn răng nữa đđu mă ăn

- Ta cũng chẳng còn cănh cho cậu leo trỉo

- Châu đê quâ giă rồi để mă leo trỉo

- Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa Câi duy nhất còn lại lă bộ rễ đang chết dần mòn của ta - cđy tâo nói trong nước mắt

- Châu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ Châu đê quâ mệt mỏi sau những năm đê qua

- Ôi, thế thì câi gốc cđy giă cỗi năy lă một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa văo

vă nghỉ ngơi Hêy đến đđy với ta

Chăng trai ngồi xuống vă cđy tâo mừng rơi nước mắt

Đđy lă cđu chuyện của tất cả chúng ta Cđy tâo lă cha mẹ chúng ta Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ Khi lớn lín, chúng ta bỏ họ mă đi

vă chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ Bất kể khi năo cha mẹ vẫn luôn sẵn săng nđng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc Ta phải sống sao cho trọn đạo lăm con

Ngày đăng: 13/07/2014, 21:00

TỪ KHÓA LIÊN QUAN

w