Cún con của chịThơng yêu tặng cún con của chị Từ hôm cún về - phòng nội trú của bọn chị vui hẳn lên.. Ngời thì bớt phần cơm ít ỏi của mình dành cho cún, ngời thì suốt buổi ngồi may cho c
Trang 1Cún con của chị
(Thơng yêu tặng cún con của chị)
Từ hôm cún về - phòng nội trú của bọn chị vui hẳn lên Mỗi ngời một cách ai cũng biểu lộ tình yêu của mình dành cho cún Ngời thì bớt phần cơm ít ỏi của mình dành cho cún, ngời thì suốt buổi ngồi may cho cún cái nơ thật đẹp, ngời thì lót cho cún cái ổ thật êm Riêng chị, chị thơng cún nhất Chị đặt cho cún cái tên thật đẹp - Bim, con Bim trắng tai đen Khi mọi ngời đã say ngủ thì cún nhớ mẹ và thảm thiết gọi trong đêm khuya Những âm thanh nức nở, non nớt khiến chị muốn khóc Nó khơi lại nỗi nhớ cồn cào của chị khi chị xa nhà, nhớ
mẹ Cún khơi lại cho chị một góc nhỏ ấm áp của gia đình
Chiều chiều, chị thờng lặng lẽ nhìn cún lũn cũn chạy trong hoàng hôn
nh một nắm bông trắng muốt bị gió cuốn dần ra phía cổng trờng Ra ngoài đó cún nghển mặt nhìn mọi ngời qua lại bằng cặp mắt ngạc nhiên Có ngời đi qua hờ hững, có ngời khẽ cúi xuống vuốt ve con cún đẹp, có lúc cún con tội nghiệp của chị phải nhận một cái đá vô
cớ Mỗi lần nh vậy cún lon ton chạy về phía chị đang chờ, khẽ rúc mõm vào lòng bàn tay và rên lên nhè nhẹ Rồi dân phòng nam nhìn sang thấy con cún đẹp liền gọi vào Cún trở thành thành viên của cả hai phòng, hòa giải những bất hòa vô lí, thỉnh thoảng chở thêm những bức thông điệp tinh nghịch Rồi cún nhỉnh lên, cún trở nên ngúng nguẩy Có một dạo cún không muốn ra cổng, cún thích sang phòng nam hơn, bên đó cún không bao giờ bị đá cả Song mỗi buổi chiều chị vẫn đăm đắm nhìn ra cổng và chị chợt nhận ra rằng ngoài đó có một ngời thờng âu yếm cún giờ đây ngẩn ngơ - cổng trờng thiếu bóng cún con dờng nh trống vắng, dờng nh rộng hơn
Tự nhiên một buổi chiều, cún chạy vụt từ cổng trờng về với mảnh giấy nhỏ tinh nghịch Cún gục đầu vào tay chị chờ đợi Mảnh giấy với những lời hóm hỉnh: "Tha cô! Cún con của cô kháu quá! Vắng nó tôi cũng mong nh cô mong vậy Tôi lừa mãi nó mới chịu ra ngoài này
đấy Có tôi nó sẽ không bị ai ăn hiếp đâu Hãy cho nó ra những buổi chiều Mong cô bé hiểu "
Chị nhìn ra , ngời viết giấy đang đứng đó, nhìn chị Dáng cao lớn và những búp tóc quăn mềm rủ xuống vầng trán rộng Đôi môi kiên nghị
nh mỉm cời
Chị bỗng thấy run run và bế vội cún vào nh chạy trốn
Mấy ngày liền chị không cho cún ra cổng Thế mà chiều chiều, ngời
đó vẫn đứng, dáng đợi chờ Thế mà chiều chiều, một hình ảnh đẹp
Trang 2lặp lại trong trí chị: Trong hoàng hôn, cục bông của chị bị gió đa ra cổng cún khẽ gục đầu vào trong tay ngời ấy Yên lặng Rồi cún lao về phòng, tờ giấy trắng trên lng phấp phới
Một hôm chị đi vắng, bạn chị mở dây cho cún đi chơi Cún lao ra cổng giữa tra nắng Bên kia dờng có đám trẻ con đang vẫy Cún chạy ngang qua Chiếc xe hon đa đâm tới Cún giẫy dụa còn gã thanh niên vụt đi
Chiều đó Chị về Xác cún đã bị bọn trẻ con vứt xuống rãnh Trong hoàng hôn chị âm thầm chôn xác cún ven đờng Chị khóc - khóc cho niềm vui của cả phòng đã mất, khóc cho niềm an ủi và đồng cảm nhỏ nhoi của chị không còn
Trong ánh chiều nhập nhoạng, chị thấy bên kia đờng lặng im - đôi mày nhíu lại nét xót xa Lần đầu tiên anh đứng vị trí khác
Bây giờ mộ cún âm thầm nằm ven đờng dới những cây dứa dại Cả phòng chẳng ai hay là em đã chết, ai cũng hi vọng bằng những ớc mơ tốt đẹp dành cho em: "cún đã bị ai đó bắt về nuôi!" - em đẹp thế cơ mà
Chiều chiều chị vẫn ngồi ngóng ra cổng Trong bóng chiều chạng vạng ngời ấy vẫn đứng kia, lơ đãng và nhức nhối Thiếu vắng em chị thấy con đờng từ đây ra cổng trờng xa quá Dẫu vậy chị vẫn thấy em chạy vụt từ cổng trờng về, tờ giấy trắng trên lng vẫy gọi nh một đốm nắng tinh nghịch Cún con thân yêu ạ, giá nh